BỐN BƯỚC ĐỂ BIẾN GIÁO XỨ

THÀNH GIÁO XỨ TRUYỀN GIÁO

 

Phaolô Phạm Xuân Khôi

 

RÔMA, ngày 30 tháng 1, năm 2008 (Zenit.org) - Một nhân viên Toà Thánh Vatican trong khi đề ra bốn bước để biến một giáo xứ thành một trung tâm truyền giáo đă nói rằng nếu một giáo xứ không truyền giáo, th́ nó cũng chẳng khác ǵ một biệt thự.

Đức Tổng Giáo Mục Malcom Ranjith, thư kư Thánh Bộ Phụng Tự và Bí Tích, hôm nay đă quả quyết trong một hội nghị về “Giao Xứ và Tân Phúc Âm Hóa” đang diễn ra tại Rôma. Hội nghị này đă được Cộng Đoàn Emmanuel và Giáo Hoàng Học Viện Redemptor Hominis (Đấng Cứu Độ Nhân Loại) tổ chức và kết thúc vào Thứ Sáu.

ĐTGM Ranjith hỏi: “Tại sao một giáo xứ phải là giáo xứ truyền giáo?”

Ngài giải thích rằng lời mời gọi yêu thương của Thiên Chúa đ̣i hỏi các Kitô hữu phải có tính truyền giáo: “Chúa Giêsu đă yêu thương các anh chị em đến nỗi Người đă hoàn toàn dấn thân cho việc cứu độ -- đây là nền tảng của việc truyền giáo.”

ĐTGM Ranjeith đă lănh đạo Giáo Phận Ratnapura, ở Tích Lan, trước khi được bổ nhiệm vào Giáo Triều Rôma. Ngài gọi truyền giáo là “một dấu hiệu trưởng thành về đức tin của chúng ta.”

Ngài nói, “Hội Thánh chỉ hiện hữu nếu nó truyền giáo, điều này cũng đúng cho giáo xứ. Nếu một giáo xứ không truyền giáo, nó chỉ là một biệt thự. Truyền giáo không là một việc tự do chọn lựa, mà là một đ̣i hỏi của đức tin, là một cách diễn tả đức ái hoàn hảo nhất.”

Đặt Trọng Tâm và Thánh Thể

ĐTGM Ranjith nhấn mạnh tầm quan trọng của Bí Tích Thánh Thể trong một giáo xứ chú tâm vào việc truyền giáo.

Ngài đưa ra gương của một giáo phận Ái Nhĩ Lan đă tổ chức “Chầu Thánh Thể trong tất cà các giáo xứ. Kết quả là ơn gọi bây giờ gia tăng. Thánh Thể hấp dẫn – Chúa hấp dẫn người ta.”

ĐTGM quả quyết, “Bí Tích Thánh Thể là trọng tâm của việc truyền giáo. Bí Tích Thánh Thể phải phát sinh ra đức tin. Ở một số giáo xứ, Bí Tích Thánh Thể được cử hành một cách không nảy sinh ra đức tin.”

Vị giám mục 60 tuổi cũng chú tâm vào các linh mục coi xứ. Ngài nói rằng các linh mục phải hiểu vai tṛ của ḿnh bằng cách tự nhủ, “’Tự ḿnh th́ tôi vô dụng, nhưng trong tay Người th́ tôi hữu dụng.’”

ĐTGM Ranjith cũng cho rằng các giáo xứ không được chỉ chú tâm đến cộng đồng của ḿnh mà thôi, nhưng “phải quyết tâm vươn tới những chiên lạc.”

Các Đề Nghị

Ngài đề nghị một số “bước thực tiễn” để làm cho giáo xứ có tính chất truyền giáo.

Bước thứ nhất: ĐTGM nói, “Cộng đồng giáo xứ phải chuyển từ kiểu bảo tŕ sang kiểu truyền giáo -- nếu chúng ta chỉ làm một việc là sửa chữa nhà cửa, th́ điều này sẽ giết chết chúng ta về tâm linh.”

Bước thứ hai: Ngài tiếp tục rằng: các giáo xứ cần là “tránh xa tinh thần bi quan để chuyển sang tinh thần lạc quan.” Và ngài đă ghi nhận nguy cơ trở thành “người đầy tớ lười biếng” trong thí dụ của Tin Mừng.

Bước thực tiễn thứ ba liên quan đến vai tṛ của giáo dân. ĐTGM Ranjith khuyến khích những linh mục nào vẫn c̣n nghĩ rằng “việc truyền giáo chỉ là nhiệm vụ của giáo sĩ,” rằng “các linh mục phải tự ḿnh quyết định mọi sự” hăy “chia sẻ với giáo dân.”

Ngài quả quyết rằng, “mỗi tín hữu giáo dân là một nhà truyền giáo có tiềm năng.”

Bước thứ tư liên hệ đến bước thứ ba. ĐTGM khuyến khích nên có càng nhiều người tham gia càng tốt: “các hội đoàn, các nhóm, đàn ông, phụ nữ, giới trẻ và ngay cả trẻ em – và hăy can đảm đi vào những lănh vực chưa ai đến, t́m những phương pháp và phương tiện mới.”

Tại sao không phải là tôi?

Sau bài thuyết tŕnh của ngài, ĐTGM Ranjith đă trả lời những câu hỏi của các tham dự viên của hội nghị.

Một linh mục ở Hà Lan tŕnh bày nước ông như là “một nước bị thế tục hóa nhất trên thế giới,” đă xin khích lệ “bởi v́ chúng con bị loại ra lề -- chúng con cố gắng t́m đủ mọi phương tiện, như là truyền thông, để chứng tỏ sự hiện diện của chúng con.”

ĐTGM Ranjith đă trả lời, “Thật là tốt khi dùng mọi phương tiện sẵn có và nghĩ rằng đôi khi ‘mơ ước trở thành sự thật;” nhưng “điều quan trọng nhất là cảm thấy mạnh mẽ và tín thác vào Thiên Chúa … cùng cầu nguyện.”

Ngài đưa ra thí dụ về giáo phận của ngài ở Tích Lan, ngài giải thích, là một giáo phận mà đa số dân chúng ngoài Kitô giáo. Giáo dân Công Giáo đi thăm viếng các gia đ́nh Hồi Giáo và Ấn Độ Giáo, và “họ uống trà cùng thảo luận về tôn giáo với nhau.”

ĐTGM quả quyết, “Điều đáng buồn là bông xuôi. Hăy mạnh mẽ, can trường, các bạn sẽ thành công.”

Một linh mục từ Bỉ hỏi rằng việc đóng cửa các giáo xứ có là phản ảnh của sự thiếu đức tin không. ĐTGM Ranjith đưa ra thí dụ về việc hợp tác tinh thần giữa một giáo  phận ở Tích Lan và một giáo phận ở nước Đức. Khi một linh mục ở Đức từ trần, Tích Lan đă t́nh nguyện: “Tôi sẽ gửi đến cho bạn linh mục tốt nhất mà tôi có.” Giáo phận ở Đức suy nghĩ về đề nghị này nhưng sau đó lại đóng cửa giáo xứ. ĐTGM Ranjith than phiền điều này là “’chúng tôi điều hành bằng cách riêng của chúng tôi là đóng cửa nhà thờ.”

Sau bài thuyết tŕnh, ĐTGM đă nói với Zenit rằng ḷng nhiệt thành và t́nh yêu của các linh mục coi xứ là điều chính yếu. Ngài đưa ra thí dụ về Thánh Gioan Vianney, quan thầy các Linh Mục, làm mẫu gương. Ngài cũng đề nghị Á Thánh Têrêxa thành Calcutta và Thánh Phanxicô Xaviê như những gương mẫu. ngài nói, nếu Thánh Phaxicô có thể đi đến bên kia bờ lục địa để rao giảng về Đức Kitô dù không biết ngôn ngữ, vậy “nếu thánh nhân đă có thể làm được điều ấy, th́ tại sao tôi lại không làm được?”