GIỜ THỨ 25

 

            Một ngày kia, trong sự buồn sầu các Thiên Thần thưa với Thiên Chúa:

-        Nhân loại ngày nay hầu như đă quên hẳn sự cầu nguyện.

             Cố vấn của Thiên Quốc liền hỏi các Thiên Thần nguyên do tại sao.  Các Thiên Thần lần lượt tŕnh bày:

-        Nhân loại biết họ thiếu sót trong vấn đề cầu nguyện và cũng thường hối tiếc về điều đó.  Nhưng họ than là không có thời gian để cầu nguyện.

Nghe vậy, cả triều thần Thiên Quốc lấy làm sửng sốt v́ một ngày dài 24 tiếng đồng hồ mà vẫn c̣n thiếu.  Họ đề nghị: Để ngăn chặn sự xuống dốc này của nhân loại, chúng ta hăy suy nghĩ và t́m một giải pháp thích hợp.  Thế là cả Thiên Quốc hăng say đưa ra các biện pháp làm sao giúp nhân loại tránh được đời sống qúa tiện nghi, chạy theo vật chất, hay trừng phạt thật nặng nề như lũ lụt, v.v...  Nhưng có một Thiên Thần lên tiếng:

-        Xin Thiên Chúa cho ngày dài thêm ra một tiếng đồng hồ nữa, xem họ c̣n than trách không có giờ cho sự cầu nguyện không?

Đề nghị này cả Thiên Quốc thấy hay, và Thiên Chúa đă cho ngày dài hơn một tiếng.  Giờ thứ 25 này được gọi là 'giờ của Chúa'.

 

                                     ***********************************
             

Nhưng trái với sự chờ đợi, v́ vẫn không có nhiều lời cầu nguyện hơn.  Các Thiên sứ lại được phái xuống trần gian để thăm ḍ tin tức.  Sau thời gian rảo bước khắp nơi, các Thiên Thần trở về Thiên Quốc để báo cáo về t́nh h́nh hiện nay của nhân loại.  Một vị kể lại:
            Các nhà kinh doanh than v́ thay đổi giờ nên cả tổ chức phải đổi lại, gây ra tốn kém và cần giờ để ổn định lại.  C̣n các công đoàn tỏ ra hài ḷng v́ họ đă đ̣i hỏi từ lâu điều thêm giờ này.  Và giờ thêm này phải dành cho công nhân nghỉ ngơi.  Các chính trị gia và các nhà trí thức bàn luận rất sôi nổi và kết luận:  Không có ai có quyền bắt buộc người công dân phải làm ǵ với một giờ nào đó.
            Một số người c̣n đi xa hơn là khi 'ở trên' làm ra giờ 25 đă không hỏi ư kiến 'ở dưới', v́ vậy không chấp nhận được.
            Và cứ như thế, hầu như ai cũng có một lư do để giải thích v́ sao không thể dùng một giờ có thêm để cầu nguyện.  Sau cùng có một Thiên Thần kể về một số người.  Đó là những người đón nhận thời giờ được có thêm để tham dự thánh lễ, để phục vụ cho tha nhân và cầu nguyện.  Họ cảm thấy dễ dàng hơn v́ có thêm giờ.  Nhưng các Thiên Sứ rất ngạc nhiên v́ khám phá ra rằng:  những người này cũng là những người khi một ngày c̣n 24 tiếng, họ vẫn có đủ th́ giờ để cầu nguyện.
            V́ vậy trên Thiên Quốc nhận ra là thời gian không mang lại thêm người cầu nguyện.  Sự cầu nguyện là t́nh yêu.  Lư do con người không cầu nguyện không phải v́ không có thời gian, nhưng là sự liên quan giữa con người với Thiên Chúa bị lăng quên.  Nếu có t́nh yêu th́ dù không có giờ người ta cũng t́m ra giờ cho người ḿnh thương mến.
            Và các Thiên Thần xin Thiên Chúa cho ngày trở lại b́nh thường.
            Một năm với 365 ngày và mỗi ngày có 24 giờ.  Mỗi người chúng ta bắt đầu làm tính cộng trừ nhân chia, xem mỗi ngày chúng ta dành thời gian cho đời sống cầu nguyện được bao nhiêu.  Qua đó chúng ta biết được sự liên hệ giữa ta với Thiên Chúa như thế nào.

 

Sưu tầm

                              ***********************************
Lạy Chúa, bước ra đường con gặp không biết bao nhiêu người.
Họ về, họ đến, họ đi, họ chạy.
Xe hai bánh chạy.
Xe bốn bánh chạy.
Xe cam-nhông chạy.
Cả thành phố chạy.
Các con đường chạy.
Cả thành phố chạy.
Tất cả mọi người chạy.
Họ chạy để khỏi mất th́ giờ.
Họ chạy theo thời gian,
Để lấy lại thời giờ đă mất,
Để lời nhiều th́ giờ hơn.
Hết mọi người đều bảo là không có th́ giờ.

Nhưng lạy Chúa, con có thời giờ.
Con có th́ giờ riêng của con.
Tất cả thời giờ mà Chúa đă ban cho con,
Những năm tháng của đời sống con;
Những ngày của của năm tháng con,
Những giờ của ngày sống con,
Tất cả đều thuộc về con.

Con có phận sự phải dùng nó cho đầy đủ trong b́nh tĩnh và yên lặng.
Dùng nó cho cho trọn vẹn, cho tới phút cuối cùng.
Để dâng lên cho Chúa hầu Chúa làm lợi cho kẻ khác.
Chiều nay, lạy Chúa, con không xin Chúa ban cho con thêm thời giờ để làm sự này hay sự khác.
Con chỉ xin Chúa cho con được ơn này là ơn biết dùng nên thời giờ Chúa ban cho con, để tận t́nh làm những việc mà Chúa muốn con làm..

Michel Quoist, Prières