ÔNG TRỜI Ở ĐÂU...
(Linh Mục Anphong Trần Đức Phương)
“ĐÂU CÓ T̀NH YÊU THƯƠNG, Ở ĐẤY CÓ ĐỨC CHÚA TRỜI!”
Ông Trời ở đâu? Thiên Chúa ở đâu?
Có bản thánh ca quen thuộc, đầu đề bằng tiếng Latinh là: “Ubi Caritas...”Bản thánh ca này đă được dịch ra nhiều thứ tiếng và phổ nhiều điệu nhạc khác nhau. Bản tiếng Anh là “Where There Is Love...” Linh mục Vinh Hạnh đă chuyển dịch sang tiếng Việt Nam và phổ nhạc trong Bài hát với giọng rất tha thiết và đạo đức: “Đâu có t́nh yêu thương, ở đấy có Đức Chúa Trời...” Hầu như cuốn thánh ca nào cũng có bài này.
Từ lâu tôi có nghe kể câu chuyện về một nhà họa sĩ chuyên nghiệp. Vào cuối đời, ông muốn vẽ một “họa phẩm” để đời, một họa phẩm thật giàu ư nghĩa, có thể lưu truyền măi măi trong dân gian. Một buổi sáng ông thức dậy sớm và đi lang thang để t́m hứng cho bức họa. Khi đi ngang qua một Thánh đường , ông thấy một tu sĩ đang cầu nguyện. Ông đến cúi đầu chào và xin Cha ḍng cho ư kiến về bức họa mà ông đang có ư định thực hiện. Sau khi bàn luận với nhau, Cha ḍng suy nghĩ một lát và trả lời: xin họa sĩ hăy lấy chủ đề là “Niềm Tin”, một bức họa diễn tả về “Niềm tin”: niềm tin giữa con người với nhau và niềm tin của con người nơi Thiên Chúa là đấng tạo dựng và là Cha mọi người. Chính v́ thiếu niềm tin tôn giáo đích thực, nên con người ngày nay sống trong ngờ vực, nghi kỵ lẫn nhau và gây ra sự chia rẽ giữa con người với con người (dù ngay trong một gia đ́nh); rồi giữa các chủng tộc và ngay cả giữa các tôn giáo.
Nhà họa sĩ cám ơn Cha ḍng và tiếp tục đi. Đến gần trưa, ông đi vào một công viên để nghỉ mát, chợt ông nh́n thấy một đôi bạn trẻ đang ngồi trên ghế đá, vui vẻ tâm sự thân mật với nhau. Ông đến gần, xin lỗi hai bạn trẻ và xin ư kiến hai người về bức họa ông sắp vẽ. Đôi bạn vui vẻ nhận lời và sau một vài trao đổi về ư định của họa sĩ, hai người mau mắn trả lời: Bác ơi, bác hăy vẽ một bức họa diễn tả
“T́nh Yêu”... Vâng “t́nh yêu”, t́nh yêu như chúng cháu đang có với nhau đây. Cuộc đời thật là hạnh phúc và êm đẹp biết bao nếu con người biết thương nhau như chúng cháu lúc này... Bác hăy vẽ về t́nh yêu, th́ bức họa của bác sẽ tuyệt vời và sẽ được nhiều người chiêm ngưỡng... Nhà họa sĩ cám ơn hai bạn trẻ, và chúc t́nh yêu của hai bạn trước và sau khi đă kết hôn, măi măi cứ đẹp như ngày hôm nay; rồi ông lại lên đường đi tiếp.
Đi măi, đi măi... buổi chiều ông đi đến con đường dẫn ra ngoài thành phố. Chợt ông thấy một binh sĩ quần áo bám đầy bụi bậm, vai vác súng đang vội vă đi vào thành phố. Nhà họa sĩ đến gần chào người lính và xin anh hăy ngồi xuống nghỉ mệt một chút; rồi ông cũng nói cho anh nghe về ư định của ḿnh. Chàng chiến sĩ cảm thấy hănh diện v́ được nhà họa sĩ phỏng vấn, anh như lấy lại đươc niềm vui và mau mắn trả lời: Bác ơi, bác hăy vẽ bức tranh về
“Ḥa B́nh,” vâng về Ḥa B́nh... Cháu vừa mới ở mặt trận trở về đơn vị trong thành để báo tin tức... Trời ơi, cuộc chiến thật là khủng khiếp... Người ta giết nhau, chém giết nhau khủng khiếp quá. Bác hăy vẽ đi, vẽ đi để bảo cho nhân loại biết từ bỏ hận thù, thay v́ giết nhau th́ hăy chung tay xây dựng Ḥa b́nh. Nhà họa sĩ cám ơn anh lính chiến rất nhiều. Những lời anh nói làm ông rất xúc động.
Trời đă xế chiều, và mệt mỏi, sau một ngày đi hết chỗ này đến chỗ kia, ông lên đường trở về nhà. Trên đường đi về, ông suy nghĩ rất nhiều: Làm sao tôi có thể vẽ được một bức họa có thể diển tả được cả ba đề tài: Niềm tin, T́nh yêu và Ḥa b́nh. Vừa đi ông như vừa ch́m đắm trong suy tư... Cuối cùng ông về tới nhà và gặp người vợ hiền cùng bầy con chạy ra đón ông trong niềm vui mừng thật hồn nhiên. Nh́n người vợ và đàn con thân yêu vui mừng ra đón ḿnh, ông quên cả mệt nhọc của một ngày đi đường, và nhận ra một niềm vui khôn tả, cùng với một tư tưởng chợt lóe lên trong đầu ông : Đây rồi, đây rồi... đây là bức họa tuyệt vời có thể nói lên được cả ba tư tưởng: Niềm tin, T́nh yêu và Ḥa b́nh. Bức họa một gia đ́nh sống hạnh phúc trong niềm tin nơi Thiên Chúa, và niềm tin tưởng lẫn nhau, trong t́nh yêu thương , ḥa thuận.
Một gia đ́nh luôn sống bất ḥa là một gia đ́nh thiếu niềm tin tưởng lẫn nhau giữa vợ chồng, cha mẹ và con cái; lại cũng v́ gia đ́nh thiếu niềm tin tôn giáo, là sức sống gia đ́nh; từ đó gia đ́nh không có t́nh yêu thương, và tất nhiên không thể sống trong ḥa hợp, trong an b́nh để được hạnh phúc...
Thế giới ngày nay cũng đầy những hận thù chém giết, khủng bố v́ thiếu niềm tin, niềm tin tôn giáo chân thật, niềm tin tưởng lẫn nhau, và từ đó thiếu t́nh yêu thương và đưa đến chiến tranh phá hoại nền ḥa b́nh hạnh phúc chung cho cả nhân loại.
Đứng trước hiểm họa tàn phá của tranh chấp và chiến tranh, các nhà lănh đạo tôn giáo đă có những buổi gặp gỡ để cùng cầu nguyện (mỗi đại diện dâng một lời cầu nguyện, tùy theo niềm tin của mỗi tôn giáo) và bàn luận để đi đến những giải pháp cứu văn thế giới và chung tay xây dựng t́nh yêu và ḥa b́nh thế giới. Trong năm vừa qua, đại diện các tôn giáo chính đă gặp gỡ nhau ở thành phố Naples (Ư).
Trở lại câu hỏi: “Ông Trời ở đâu?”
Để trả lời câu hỏi trên, chúng ta có thể nói ngay: Chỗ nào cũng có Ông Trời, hoặc Ông Trời ở khắp nơi. Ông Trời không có h́nh tượng như con người, nên không lệ thuộc vào không gian và thời gian; v́ thế mới gọi Ngài là Đấng thiêng liêng và hằng hữu.
Khi có người hỏi Chúa Giêsu “Nước Trời ở đâu?”. Ngài trả lời: “Nước Trời ở giữa anh em!” (Luca 17, 21) . Một dịp khác, Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Nơi nào có hai ba người ư hiệp tâm đầu trong lời cầu nguyện, th́ có Chúa ở giữa họ”(Mat. 18,20).
Như vậy, Trời ở khắp mọi nơi, và ở giữa mọi người chúng ta. Khi chúng ta có t́nh yêu, yêu Trời như Cha và yêu tha nhân như anh chị em, chúng ta sẽ có hạnh phúc; v́ hạnh phúc là được sống trong yêu thương. Ai cũng muốn được người khác yêu thương; nếu vậy chúng ta cũng hăy yêu thương người khác; cụ thể khi chúng ta gặp cảnh khó khăn, th́ chúng ta mong muốn được người khác giúp đở; khi chúng ta gặp cảnh đau buồn, th́ chúng ta thích được người khác an ủi, nâng đỡ tinh thần. Chúng ta cũng hăy làm như vậy để giúp người khác khi họ gặp cảnh nghèo khó, khổ đau. Luật vàng của t́nh yêu là “Hăy làm cho người khác những ǵ anh em muốn người khác làm cho ḿnh!”
“Ở đâu có T́nh Yêu, ở đấy có Thiên Chúa!” V́ “Thiên Chúa là T́nh Yêu; ai ở trong t́nh yêu, th́ ở trong Thiên Chúa và Thiên Chúa ở trong người ấy.” ( 1 Gioan 4, 16 ).
T́nh yêu chân thành như Chúa dậy là “Yêu mến Chúa trên hết mọi sự, và yêu mọi người như chính ḿnh” ( Mat. 22,37… ). T́nh yêu bao quát hết mọi người, kể cả những người coi chúng ta là thù địch, như Chúa Giêsu dạy chúng ta: “ Hăy thương yêu thù địch; hăy làm ơn cho kẻ ghét anh em; hăy chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em và cầu nguyện cho kẻ nói hành nói xấu anh em…” (Luca 6,27…). “... Như vậy anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời; v́ Người cho mặt trời mọc lên để sói sáng cho cả kẻ dữ , người lành; Người cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất lương…” (Mat. 6,44…). Thánh Phaolô đă quảng diễn tư tưởng căn bản đó trong thơ gửi tín hữu Rôma: “Hăy chúc lành cho những người bách hại anh em, chúc lành chứ đừng nguyền rủa. Hăy vui với người vui, khóc với người khóc….Đừng lấy ác báo ác. Hăy làm tất cả những ǵ anh em có thể làm được để sống ḥa thuận với mọi người…..Đừng để sự ác thắng được ḿnh; nhưng hăy lấy sự thiện mà thắng sự ác!” (Roma 12,14…). Đó là tinh thần “Dĩ đức báo oán!”
Thực hành đức Bác ái như vậy qủa thực là khó, rất khó . Nhưng hăy cầu nguyện và ơn Chúa sẽ giúp chúng ta. Sau đây là một trong những lời cầu nguyện hằng ngày chúng ta có thể dâng lên Chúa:
“Lạy Chúa, xin cho chúng con được ḷng khiêm nhượng, để xóa đi trong
chúng con tinh thần tự kiêu tự đại, và làm cho mối giao tiếp của chúng con bao
giờ cũng được thân hữu. Xin cho chúng con khát khao công lư và tinh thần khó
nghèo, để chúng con yêu mến và kính trọng tha nhân. Xin mở rộng ḷng chúng con
để chúng con yêu mến tha nhân, hầu t́m hiểu và phụng sự họ. Xin làm cho chúng
con trở thành những kẻ đem lại an vui, ḥa b́nh và thân hữu. Amen”
Hoặc chúng ta có thể cầu nguyện như thánh Phanxicô khó khăn trong Kinh Ḥa b́nh: “Lạy Chúa từ nhân, xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người. Lạy Chúa, xin hăy dùng con như khí cụ b́nh an của Chúa; để con đem yêu thương vào nơi oán thù; đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an ḥa vào nơi tranh chấp; đem chân lư vào chốn lỗi lầm…”