Mùa Giáng sinh luôn nhắc nhở chúng ta sự kiện mang tính lịch sử lẫn Thần học:
Chúa giáng sinh, Chúa xuống trần, Chúa đến..
Một chút nhận định về ý tưởng
của thánh Bernado
Thánh Bernardo viết như sau:
"Trong lần ngự đến thứ nhất, Chúa Kitô là sự cứu rỗi chúng ta,
trong lần ngự đến cuối cùng, Ngài biểu lộ chính Ngài là sự sống chúng ta,
và trong lần ngự đến "qua trung gian" này, Ngài là sự an nghỉ và là sự an ủi chúng ta."
Chúng ta thử phân tích 3 cuộc ngự đến của Đức Giêsu
Chúa đã Giáng sinh tại nước Do-Thái. Qua cuộc ngự đến này, Đức Giêsu là sự cứu rỗi chúng ta. Nghe có vẻ không ổn. Nếu Chúa là sự cứu rỗi chúng ta, có nghĩa là chúng ta cứ việc ăn no ngủ kỹ, thậm chí chơi bời phóng đãng cũng được Chúa cứu bởi vì rõ ràng Chúa là sự cứu rỗi chúng ta mà.
Đã từ lâu chúng ta hiểu rất lơ mơ và chung chung về việc cứu rỗi.
Chúng ta thường hiểu cứu rỗi như là một cái vé để vào Thiên Đàng hưởng hạnh phúc với Chúa vui vẻ đời đời chẳng cùng Amen.
Muốn được tấm vé ấy chúng ta chỉ cần mến Chúa - yêu người. Nhưng mến Chúa đã khó, yêu người càng khó hơn!! Yêu người như mình ta vậy Amen. Chỉ đọc ngoài miệng, còn thực hiện thì chua hơn giấm..biết thế nào là đủ…thế nào là đúng…vòng tay chúng ta quá nhỏ bé, mong manh!!!
Đâu có ngờ tấm vé có ngay trong túi mà không biết dùng – có mà như không, thành thử ra giờ chết đến, quên khuấy đi mất, không biết mang ra mà trình cho Chúa…đành phải lủi thủi vào Luyện Ngục… hoàn toàn trông chờ vào lời cầu nguyện của anh em bà con thân hữu..và hy vọng vào lòng từ bi nhân ái độ lượng khoan dung của Chúa.
Lòng khoan dung của Chúa ở đâu?? …Tình yêu thương của Chúa ở đâu?? Sao Ngài nỡ tâm dậy đọa con cái Ngài lâu năm nơi luyện ngục như vậy!!!
Thực ra, Chúa không cứu độ chúng ta theo kiểu ký một tờ giấy tha tội, cho lên thiên đàng thẳng cẳng!! Nhưng Đức Giêsu đã khẳng định rất rõ trong Luca 4:18 về công trình cứu dộ của Ngài
Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi Loan Báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức…
Chúng ta thấy đó, ngay từ khi còn rong ruổi khắp nơi trên miền đất Do-thái, Đức Giêsu đã cứu độ chúng ta bằng một tuyên ngôn công bố cho chúng ta một tin cực kỳ vui mừng:
Này anh em, đừng tưởng rằng mình mù!!! Thực ra anh em vốn sáng mắt vì anh em vốn là con cái sự sáng được chính Thiên Chúa sinh ra.. mà Thiên Chúa là ánh sáng, làm sao anh em có thể mù tối được.. trong khi anh em là hình ảnh của Thiên Chúa sự sáng!!!
Này anh em!! Đừng lầm tưởng mình bị giam cầm, bị áp bức…anh em vốn rất tự do ..một thứ tự do tuyệt hảo của con cái Chúa.
Chính điều lầm tưởng này đã khiến chúng ta sống trong bóng tối của sự chết, sống dưới ách thống trị của Satan, sống trong gông cùm của những quan niệm tiêu cực do con người tạo ra: Chúng ta là vật phàm hèn, yếu đuối, tội lỗi xấu xa gớm ghiếc…chúng ta quên mất rằng chúng ta rất mạnh mẽ. bằng chứng là thánh Phaolô đã khẳng định:
Thiên Chúa đã chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát, nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, tình thương, và biết tự chủ. (2Tm 1:7)
Chúa đã đến lần thứ hai
Ngài sẽ đến lần cuối cùng trong ngày tận thế…chuyện này nghe có vẻ xa xôi quá!!! Trong lần đến đó, Ngài biều lộ chính ngài là sự sống chúng ta…
Nghe thì có vẻ thú vị đấy.. nhưng nếu thực như vậy thì suốt cuộc sống trần gian này, chúng ta sống trong bóng tối sự chết hay sao??? Mà phải đợi mãi tới ngày tận thế, lúc đó chúng ta mới hưởng được sự sống của Ngài!! Vừa quá lâu, vừa quá phiêu du. Nếu lỡ lúc đó chúng ta không nhận được sự sống của Ngài thì sao??? Coi như cả một đời sống đạo trên trần gian này tan như mây khói vào hư vô!!!
Trong lần ngự đến "qua trung gian" này, Ngài là sự an nghỉ và là sự an ủi chúng ta.
Chúa ngự đến qua những trung gian quen thuộc: suy gẫm, cầu nguyện, chầu Thánh Thể, chịu các phép Bí Tích đặc biệt là rước Mình Thánh Chúa…
Nhưng ngay những việc “Chúa ngự đến qua những trung gian” này, cũng nảy sinh hai vấn đề:
Vấn đề thứ nhất:
Có thực sự mỗi lần chúng ta lãnh nhận một Bí Tích, Chúa lập tức ngự đến không??!!
Theo như định nghĩa cổ điển: Bí tích là dấu chỉ bề ngoài để Chúa thông ban ơn thiêng liêng bề trong. À, mà theo định nghĩa này, khi chúng ta chịu phép Bí tích, chúng ta chỉ nhận được ơn Chúa thôi nhé, còn chính Chúa vẫn còn uy nghi ngự trên ngai vàng nơi trời cao thăm thẳm..
Nếu Chúa ngự đến thực, tại sao chúng ta chẳng thay đổi gì suốt hai, ba, bốn, năm muơi năm sống đạo??!!! Dường như càng lớn, chúng ta càng bê bối thêm, càng xa lạ với Chúa hơn, càng sa lầy trong kiểu giữ đạo theo thói quen, theo lối sống mòn muôn thủa từ thế hệ này sang thế hệ kia, cha truyền con nối, chẳng có gì thay đổi cả...Cuối cùng, chỉ còn gói gọn trong công thức: Tôi đi lễ ngày Chủ nhật, không bỏ lần nào. Bỏ là phạm tội trọng!! Về nhà, tôi không làm hại ai. Chấm hết!!!
Vấn đề thứ hai:
Nếu Chúa ngự đến thực, thì hóa ra trước đó tôi không có Chúa trong mình hay sao??
Hoặc là Chúa với tôi cứ chơi trò “HÚ TIM”.. chơi trò “TRỐN TÌM”. Sau khi Chúa ngự qua trung gian chừng mấy phút, Chúa trốn mất tiêu!! Rồi lại chờ Chúa ngự đến "qua trung gian" khác…
Rồi Ngài lại đến qua việc tôi rước lễ hay xưng tội hoặc viếng tthánh thể.. Chưa kịp uống một ngụm nước trà nóng hổi, Chúa đã đằng vân lên chín tần mây xanh ngắt!!! Để lại trong tôi một khoảng trống cô đơn… chờ lần Chúa ngự đến "qua trung gian" tiếp theo…
Chúng ta có thể tạm kết luận như sau, nếu theo thánh Bernado, việc Chúa ngự đến còn rất đỗi mơ hồ
Chúa đã đền lần thứ nhất, chúng ta cũng chẳng hưởng được ơn cứu độ của Ngài ngay tại trần gian này.
Chúa đến lần thứ hai: chúng ta chưa chắc nhận được sự sống viên mãn đời đời của Ngài.
Chúa đến qua trung gian: chúng ta và Chúa cứ mãi chơi trò Trốn Tìm, cứ như thể Chúa đến chớp nhoáng rồi Chúa vội biến rất nhanh.
Tới đây, chúng ta có thể hỏi nhau:
Chúa đến chưa?
Với những nhận định trên, Chúa đã đến thế gian và đang đến với từng người qua trung gian, nhưng dường như Chúa vẫn chưa thực sự đến và sống trong tâm hồn mình.
Bẳng chứng là tôi chỉ thấy cái thằng tôi to như cốt đình. Kể cả những việc đạo đức cũng mang dáng dấp cái tôi: để chứng tỏ tôi là người đạo đức, để người khác phục tôi sát đất…Còn chính Chúa thì tôi chẳng thấy đâu.
Tệ hại hơn nữa, tôi còn sự dụng Chúa như “thượng phương bảo kiếm” cho những hành động ngang nguợc của tôi. Chúa đã chọn tôi điều hành cộng đòan, tôi muốn nói gì thì nói, các thành viên phải tuyệt đối vâng phục. Cho dù hôm nay, tôi bảo điều này đúng, mai mốt, tôi lại bảo điều đó sai … các thành viên cũng phải chấp nhận như vậy - vâng phục tối mặt.
Ai không vâng lời tôi, không theo quan niệm của tôi, thì phạm vào lỗi không vâng lời Chúa, phá rối cộng đòan..phải bị lọai trừ bằng mọi cách theo kiểu thế gian.
Thực ra
Chúa đã đến rồi
Nếu nhìn với ánh mắt tâm linh, chắc chắn Chúa đã đến rồi.. hơn thế nữa, Ngài đã đến với tôi đã lâu lăm rồi!! Ngay từ khi tôi còn trong lòng mẹ, Ngài đã tuôn đổ Thần Khí vào lòng tôi để thánh hiến tôi. Ngài đã sai tôi làm ngôn sứ cho muôn dân. (Gr 1:5)
Nói tuôn đổ cho vui, chứ thực ra chính Chúa đã hiện diện trong tôi ngay từ khi tôi chỉ là một mần sống nhỏ xíu trong cung lòng thân mẫu. Chúa ở đây đủ cả Cha – Con – Thánh thần..chứ không phải chỉ có một mình Thần Khí nhơn nhơ bay nhảy trong tôi!!
Trước kia tôi cứ tưởng mình phàm hèn yếu đuối, tội lỗi. Như trong một phiên khúc của bài thánh ca: Ớ linh hồn xấu xa phạm tội nhiều!!!
Nhưng từ khi tôi nghiêm chỉnh đọc lại Kinh Thánh một cách chậm rãi, suy tư, thao thức kiếm tìm…tôi mới khám phá ra Chúa quả thật đã đến với mình từ khuya rồi… Thánh Phaolô cũng có một kinh nghiệm như vậy. Từ một tay hung hăng bách hại người Kitô hữu đầu tiên, trở nên người suy tư kiếm tìm và cuối cùng cũng khám phá ra rằng: Thiên Chúa đã dành riêng tôi ngay từ khi tôi còn trong lòng mẹ, và đã gọi tôi nhờ ân sủng của Người. (Gl 1:15)
Tóm lại, thực ra Chúa đã đến rồi.
Một câu hỏi thật gây cấn xuất hiện: Nếu Chúa đã đến rồi, cần gì phải có Mùa Vọng nữa làm chi??
Nếu mọi người Kitô hữu đều nhận ra thực sự Chúa đã đến, và sống trong mình thì lúc đó trần gian biến thành Thiên Đàng rồi còn gì.. Vì thế, vẫn cần phải có Mùa Vọng để giúp chúng ta đặt vấn đề Chúa đến cho thật nghiêm chỉnh để cuối cùng mỗi người tự khám phá ra Chúa đến và thực sự sống ngay trong tâm mình để chúng ta sống kết hiệp với Ngài trong tình trạng thức tỉnh sáng suốt của Thần Khí Thiên Chúa. Và lúc đó chúng ta có thể vui mừng, phấn khởi chia sẻ với người khác: Này anh em, Chúa đã đến thật rồi í