BAaaaa
... hớiiiiii .... hớiiiiii .... hớiiiiiii !
Đang chăm chú nhìn người ta đi qua lại trong Mall, tiếng hét của con bé làm tôi giật mình. Đứa con gái chưa đầy hai tuổi vừa chỉ tay vừa tụt vội xuống chiếc xe đẩy, đôi mắt không màng nhìn chuyện khác, hăm hở tiến về cây Noel với ngôi sao thật lớn trên đỉnh như một điều vừa lạ, vừa kỳ thú đối với nó.
Và trong Mall, không khí náo nhiệt, tưng bừng của một mùa Giáng Sinh đã gần kề. Nhiều cửa tiệm được trang hoàng thật lộng lẫy như muốn chào đón mọi người trong không khí vui vẻ và an bình.
Là một giáo dân Công Giáo, chắc hẳn chúng ta không lạ gì những mẩu chuyện trong Thánh Kinh, những màn kịch Giáng Sinh, và sự xuất hiện của vì sao lạ khi Chúa Giê Su vừa mới chào đời.
Trong lịch sử, vì lý do thời gian và vì thời đó chữ viết, giấy mực, và các phương thức ghi chép tài liệu không hoàn chỉnh, hầu như các nhà sử gia đều có một nhận định rằng: khó mà khẳng định một cách chính xác theo khoa học Chúa Giê Su chào đời, và vì sao lạ đã xuất hiện vào năm nào.
Một số nhà nghiên cứu Thánh Kinh cho rằng: "vì sao lạ xuất hiện vào thời đại của Herod Cả" (Herod the Great); người mà một số sử liệu cho biết là qua đời vào năm 4 BC. Nhưng trong khi đó, thánh sử Luca có ghi chép thật rõ trong Luca 2:1-3 rằng: "Chúa GiêSu chào đời vào thời của cuộc kiểm tra dân số của hoàng đế Caesar Augustus vào năm 6 AD. "
Ngày 17 tháng 12 năm 1963, nhà thiên văn học Đức John Kepler đã quan sát và suy đoán rằng: "vì sao lạ đó chính là sự xuất hiện trùng hợp của Mộc Tinh và Thổ Tinh xảy ra vào năm 7 BC. Và Kepler suy luận rằng: việc này có thể xảy ra vào lúc Chúa Giê Su chào đời" [1].
Bảy mươi chín năm sau, nhà thiên văn học Anh Edmund Halley đã phát hiện và tính ra rằng: "sao chổi Halley có thể xuất hiện vào năm 12 BC." Và kể từ đó đến nay, nhiều nhà thiên văn học của các trung tâm nghiên cứu vũ trụ khác như David Clark, John Parkinson, Richard Stephenson đều cho ra đời những suy đoán mới về vì sao lạ đã xuất hiện vào đêm Giáng Sinh [1].
Riêng tại Trung Hoa và Việt Nam, cũng có một số nhà thiên văn học Á Đông nhìn nhận rằng: "vì sao lạ đó chính là sự bùng nổ của một vì sao đã sáng rực trên bầu trời trong hơn 70 ngày xảy ra vào đời nhà Hán, tức là vào khoảng năm thứ 5 BC" [1].
Và riêng với dân Do Thái và loài người trong thời đại đó, sự xuất hiện của Chúa Giê Su và giáo lý "Tình Yêu" của ngài chính là những điều mới mẻ, dị biệt đối với sự tin tưởng của họ về những thiên tính của Thiên Chúa và những gì đã ghi chép trong Cựu Ước; và họ xem đó chẳng khác nào những vì sao lạ.
Trong Giáo Hội Công Giáo, chúng ta thường có thói quen nhìn những con người với tư tưởng khác mình như những điều mới mẻ, dị biệt chẳng khác nào những vì sao lạ. Và vì lẽ đó, người ta thường có thói quen là chê trách hay cảm thấy thú vị với những điều thật lạ.
Là một người Việt Nam, chắc hẳn ai trong chúng ta cũng quen thuộc với những mẩu chuyện của những vì sao định mệnh, điển hình như vì sao định mệnh của một thiên tài vào thời Tam Quốc, Gia Cát Khổng Minh. Và mỗi khi nhìn lên bầu trời với ý tưởng này, tôi thường cố gắng tìm hay mường tượng vì sao định mệnh của mình sẽ nhìn ra sao ?
Một mùa Giáng Sinh lại đến; trong khi con cái Chúa đang tản mác khắp nơi với nhiều tư tưởng dị biệt. Cùng lúc đó, ngoài Giáo Hội Công Giáo, vẫn tồn tại những người không cùng niềm tin với chúng ta, hoặc ngay cả những người vẫn thường khích bác hay chống đối Giáo Hội.
Một mùa Giáng Sinh lại đến; trong lúc nhiều người trong chúng ta vẫn miệt mài lên án cuộc chiến đang xảy ra tại Irag, lên án một Giáo Hội đầy chia rẽ, khoảng cách, thậm chí là hận thù giữa đoàn con cái của Thiên Chúa, hay giữa những tạo vật do chính Thiên Chúa tạo nên: loài người.
Một mùa Giáng Sinh lại đến; trong lúc chức sắc Công Giáo, các bậc giảng dạy, hay các bậc phụ huynh trong Giáo Hội đang âm thầm lo lắng nhìn đoàn con cái mình đang theo đuổi những tư tưởng sống đạo mới như: quan hệ tình dục trước đám cưới, ngừa thai, bỏ đọc kinh tối sáng, không chăm đi nhà thờ, vv.
Và chính trong mùa Noel này; lời cầu chúc cho một Giáng Sinh vui vẻ và an bình đã khiến cho chúng ta phải quan sát và để mắt nhìn vào những tư tưởng mới như những vì sao lạ. Điển hình như những tư tưởng của Cha Thomas Rausch (San Jose); Sư Huynh Brian Grenier cho rằng:
1. Tất cả những Giáo Dân hay ai trong Giáo Hội, cho dù là bất đồng ý kiến hoặc không thực thi những huấn quyền, lề luật của Giáo Hội, đều là con cái Chúa; và nói cho cùng đều là con cái của Giáo Hội được phân bố trong mô hình của một quang phổ mà trong đó:
a. Những ai tuân thủ mọi lời giảng dạy của Giáo Hội thuộc về "Phe Bảo Thủ" nằm về phía tay phải của quang phổ;
b. Những ai sống theo những phương thức sống đạo mới, và không tuân thủ giáo lý và huấn quyền Giáo Hội trong một số vấn đề luân lý đều thuộc về "Phe Tự Do" nằm về phía trái của quang phổ;
c. Những người còn lại được phân bố rải rác khắp chiều dài của quang phổ. [2]
Mô hình quang phổ này được một số các linh mục như Lm. Ray Ryland đồng tình và cho rằng: Giáo Hội không có ngăn cách chia rẽ, và luôn là 1 Giáo Hội đúng như Tuyên Ngôn "Decree on Ecumenism" của Công Đồng Vatican II và thơ mục vụ của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo II, Novo Millennio Ineunte, viết vào năm 2001. [3
2. Lm. John Thornhill trong Question Catholic Ask In A Time of Change cho rằng: "Giáo Hội Công Giáo cần có những thay đổi trong phương thức sinh hoạt, những nghi thức trong thánh lễ, và cả những quan niệm về luân lý cho những Giáo Dân, hay chức sắc Công Giáo." Lm. Thornhill còn cho rằng: "những người đang giữ vững những truyền thống Công Giáo và những vấn đề nhức nhối này điều khiến cho những người khác trong Giáo Hội có cảm tưởng rằng: họ không thiên về lý trí " [4]. Và Lm. Thornhill cũng có lần phát biểu một câu nói gây nhiều dư luận rằng:
- Giáo Hội đã sai lầm khi đem Lề Luật đến Úc mà không đem theo lời Chúa.
3. Và rải rác trong suốt chiều dài của quang phổ Giáo Hội Công Giáo, đã xuất hiện nhiều tư tưởng, hành động tưởng chừng như mới mẻ, dị biệt chẳng khác nào những vì sao lạ.
Đường về nhà hôm nay thật đẹp. Những kiểu trang trí Noel lần lượt xuất hiện với những cử chỉ hoan hỉ, những lời trầm trồ của đứa con gái lần đầu tiên hiểu được phần nào những trang trí thật mới mẻ của một mùa Giáng Sinh. Mặc dù con bé chưa biết nói rành lắm, nhưng tôi có cảm tưởng đôi mắt và những cử chỉ của nó như đang hát lên thật giống lời ca sĩ Nguyên Khang đã hát trong cuốn DVD của trung tâm Asia tôi vừa xem vài tuần trước:
- Tôi đã thấy, những điều kỳ lạ.
Và đây đó, tôi như đã nhìn thấy những hang đá với Chúa Hài Đồng đang giơ đôi cánh tay nhỏ bé của mình như muốn ôm chầm cả cái bầu trời bao la đang chứa đựng tất cả những vì sao lạ.
Mùa Giáng Sinh lại đến; và hang đá vẫn lần lượt xuất hiện như thưở tôi còn bé. Và trong đó, những tượng Chúa Hài Đồng vẫn lần lượt xuất hiện với những đôi cánh tay xinh xinh, dễ thương, nhỏ bé, tựa như những nỗ lực cố gắng tìm kiếm loài người trong tình thương của nhân loại.
[1] Jesus: The Evidence, Ian Wilson, Harper & Row, Publishsers, San Franciscọ
[2] "Reconciling Faith and Reason (in a Divided Church)", Fr Thomas P Rausch SJ, The Liturgical Press.
[3] "Faithful Dissenters Try To Refashion The Church", Catholic Culture, September 4, 2002.
[4] Question Catholic Ask In A Time of Change, John Thornhill,