HẠT CẢI TRỜI
Linh Kỳ
Lời tác giả: Đây là kinh nghiệm của một thanh niên Công Giáo đă vượt khỏi những ràng buộc của tư tưởng, của định kiến để t́m hiểu Thiên Chúa. Giáo lư, truyền thống Công Giáo và cuộc đời của nhiều thế hệ Công Giáo đă gợi lên trong anh thật nhiều câu hỏi và những mâu thuẫn. Thay v́ phải tránh né và an ḷng với những giải thích thuần túy không phù hợp với ḿnh, anh đă mạnh dạn tự ḿnh t́m đến câu trả lời của những mâu thuẫn đang chất chứa nơi tận cùng của nội tâm. Vào một đêm, anh đă CHỢT TỈNH THỨC. Anh nhận ra ḿnh đă từng bước âm thầm đi trong linh đạo đơn điệu và cô đơn, và đă khám phá ra chính ḿnh. Từ một lần đă nh́n thấy chính ḿnh đó, anh thấy ḿnh như Hạt Cải Trời đă vươn dậy, đă nh́n thấy ánh sáng chân lư của một bầu trời đang rộng mở đón chào: niềm thương cảm sâu sa cho chính ḿnh và cho người khác. Anh thấy ḿnh đang trở thành một hộc trời trong cái vũ trụ bao la rộng lớn mà trong đó, chính anh và tất cả những hộc trời khác đan chặt vào nhau như một chiếc vơng, như một ḍng sông, một nguồn suối tâm linh bất tận: ĐẠO.
CÓ những đêm khó ngủ, anh một ḿnh rù ŕ trong bóng tối với những bài hát quen thuộc, cốt chỉ để tự ru. Riêng hôm nay, chẳng biết duyên cớ ǵ anh lại hát bài Riêng Một Góc Trời của nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên mà anh rất thích mỗi lần xem ca sĩ Tuấn Ngọc tŕnh diễn.
"em vẫn xa xôi"
"tôi vẫn chơi vơi"
"riêng một góc trời"
Vâng! anh đang chơi vơi t́m giấc ngủ an lành trong một góc trời riêng, không gian nhỏ bé của một căn pḥng về đêm.
Nhưng đă không c̣n được nữa!
Tâm trí rồi cứ miên man xa xôi nghĩ ngợi về những suy tư, những kinh nghiệm và h́nh ảnh của cuộc đời ḿnh: những khắc khoải mong chờ của nội tâm, những mâu thuẫn tự đáy ḷng trước giáo lư Công Giáo, Truyền Thống Công Giáo và hiện thực, và cả những chọn lựa tâm linh nữa.
Và rồi, anh nhớ đến những người thân. Từng người, từng người một đang lần lượt hiện ra trong tâm trí và trong màn ảnh của đêm đen. Từ một góc trời riêng của ḿnh, anh trở thành một cậu bé đang ngỡ ngàng, thích thú, ṭ ṃ, và đang lần lượt bước đến những góc trời khác. Anh thấy ḿnh như một chú nhỏ đang ḍ dẫm và đang t́m đến những dấu chân c̣n để lại của một đạo sư: Đức Giê Su Ki Tô.
Từ nhỏ, như rất nhiều những thanh thiếu nữ khác, anh đă yêu mến và trân trọng những áng thơ t́nh bất hủ. Nhưng chỉ một lần thôi, và chỉ trong một đêm thôi, anh đă thấy ḿnh trở thành Xuân Diệu:
trong giếng mắt đă chứa trời vạn hộc ...
ngh́n trái tim ở trong một trái tim (Cảm Xúc - Xuân Diệu)
Những nút thắt cuối cùng đă được mở!
Góc trời riêng đă mở!
Từng hộc trời trong giếng mắt đă đi qua!
Cảm xúc đă dâng trào và không thể ngừng lại được nữa, và từ đó anh nhận thức được: chính bản thân ḿnh đă là một HẠT CẢI TRỜI đang vươn dậy.
Từ trong bóng tối của màn đêm, tia sáng le lói cuối đường hầm đă làm sống lại niềm hy vọng trong anh.
Hạt cải đă chín mùi và đă nảy mầm. Đôi vỏ bảo bọc nhỏ bé, thân thương đă hé mở cho chồi non vươn dậy. Hạt cải trời rồi sẽ mọc lên, lớn măi, và lớn măi, hệt như giấc mộng tâm linh một thời nó đă ôm ấp.
Từ lâu, khi tri thức và tiềm thức đều bảo chàng thanh niên rằng: "mi là một hại cải trời!"; hạt cải trời đă ôm ấp giấc mơ mà chính vị linh sư gần gũi nhất, Giê Su Ki Tô một thời đă nhắn nhủ:
"Chúng ta sẽ lấy ǵ mà h́nh dung nước Thiên Chúa? hay dùng dụ ngôn nào mà so sánh nước đó được?
Nước đó giống như hạt cải, khi gieo xuống đất th́ nhỏ bé nhất trong tất cả các hạt trên mặt đất. Nhưng khi gieo rồi, nó mọc lên thành cây rau lớn nhất, và đâm những cành to, đến nỗi chim trời có thể tới núp bóng được". (Mc 4, 26-34)
(i) Bối Cảnh, Ràng Buộc và Vấn Nạn
Cậu bé sinh ra và lớn lên trong một gia đ́nh Công Giáo. Như những đứa trẻ Công Giáo khác, cậu được nuôi nấng dạy dỗ để sống như một hạt cải trời.
Cậu đă lănh nhận bí tích đầu đời: Rửa Tội. Cậu đă học làm sao giao hoà với Chúa qua bí tích Giải Tội. Cậu đă học làm sao để dọn ḷng, sẵn Ruớc Chúa vào ḷng trong mỗi thánh lễ, và cậu đă lănh nhận bí tích với ơn phước của Thánh Linh.
Rồi cũng như muôn ngàn thanh thiếu niên khác, cậu bé lớn lên trong t́nh thương yêu của gia đ́nh. Các cộng đoàn Công Giáo cậu đă đi qua để lại trong tâm trí nhiều ấn tượng sâu xa và thân thiết.
Một ngày lễ Phục Sinh năm cậu 14 tuổi, điều kỳ lạ đă xảy ra.
Ngày đó, một bài đọc về biến cố vượt qua của Dân Do Thái đă ghi lại ấn tượng thật sâu đậm, làm rung chuyển cái nh́n, nhận thức của cậu về Thiên Chúa: Pharao và toàn thể binh lực, chiến mă, đều bị vùi chôn dưới ḷng biển cả.
- TẠI SAO CHÚA KHÔNG THỂ CỨU HỌ?
(ii) Rất Gần Chúa và Rất Xa Chúa
Từ câu hỏi đó, những mâu thuẫn từ các lời giảng dạy, các đoạn thánh kinh, các lời nguyện Linh Mục trong mỗi thánh lễ đă âm thầm rung động nơi nội tâm của một hạt cải trời.
Trước giờ, hạt cải trời vẫn nghĩ rằng, ḿnh sẽ trở thành một cây cải trời lớn đến độ chim trời có thể đến núp bóng. Nhưng Thiên Chúa lại đích tay hủy diệt các hạt cải trời khác từ trong bài đọc hôm nọ, từ các đoạn Kinh Thánh, và từ trong nhận thức của những người chung quanh về các biến cố của cuộc đời.
- Số phận ḿnh, hạt cải trời này sẽ ra sao trong sự xét đoán của Thiên Chúa?
Nhận thức đă bắt đầu nhen nhúm và ngày hôm đó, là một cậu bé giúp lễ trên bàn thờ, cậu bé đă nhận ra rằng:
- À! từ lâu, ḿnh chỉ quỳ dưới chân Thánh Tượng - Rất Gần Chúa và cũng Rất Xa Chúa.
Kể từ ngày hôm ấy, những bài giảng mà cậu từng say sưa nhớ đến thuộc ḷng đă dần dần mất hẳn vị trí cao quư thưở thơ ngây.
Kể từ nhận thức đó, những lời kinh trong giáo đường dần dần mất sức quyến rũ.
Và kể từ hôm ấy, trong tâm tư cậu bé, chỉ c̣n Thiên Chúa thôi !!
Ngày đó, THIÊN CHÚA trở nên nhân vật ĐÁNG SỢ hơn bao giờ hết trong nội tâm của cậu.
(iii) Giáo Luật, Giáo Lư và Sự Chai Lỳ Của Bản Thân
Cũng từ ngày biết KÍNH SỢ THIÊN CHÚA, từ khi ngài trở nên một nhân vật đáng sợ hơn đáng yêu, chàng trai trẻ đă bắt đầu biết t́m hiểu các quan niệm, giáo lư và các lời giảng dạy về ngài.
Điểm quan trọng trong cuộc đời, chàng trai trẻ thường tự nhắn nhủ chính ḿnh: LUẬT, giữ LUẬT, nghe lời CHA, nghe lời GIÁO HỘI, cốt sao đừng để cho AI NỔI GIẬN!!! V́ cơn giận của Thiên Chúa, "Ôi Lạy Chúa: xin ngài đừng trút cơn thịnh nộ trên con".
Và từ đó, LUẬT LUẬT LUẬT... Cậu bé đă học luật Chúa và cách sử dụng luật Chúa một cách rất khôn ngoan, khôn ngoan đầy trần thế. Những buổi giao ḥa với Chúa tại ṭa giải tội trở thành những lần ĂN NĂN TỘI CÁCH CHẲNG TRỌN (attrition). Hạt cải trời thường tự cười thầm một cách ranh mănh rằng: Ḿnh đă xin lỗi rồi. Chúa sẽ không phạt.
Chàng trai trẻ đă trưởng thành giữa hai ḍng ĐỜI ĐẠO. Thiên Chúa ngày càng trở nên một nhân vật đáng sợ hơn là yêu mến. Lời dạy của ngài trở thành những gánh nặng tâm tư, những bản án tử h́nh không hơn không kém và h́nh ảnh Thiên Chúa trong tâm tưởng chẳng khác chi: CÁI BÚA TRÊN ĐE.
Những Bức Tranh Không Hề Tưởng Tượng - Rất Thật
(1) Những ngày tháng kế tiếp thật là hoang mang và rối bời. Cậu vẫn là một chú bé giúp lễ lâu năm tại Giáo Xứ cậu đă lớn lên. Bề ngoài, cậu được xem là ĐẠO ĐỨC và BIẾT GIỮ LUẬT CHÚA. Về phương diện hiểu ngài, cậu từng đoạt giải thưởng đố vui giáo lư nhiều năm liên tiếp. Nhưng bề trong, NỖI LO SỢ và PHẢN KHÁNG đă h́nh thành.
Những lần cùng Cha Sở và Giáo Dân đưa tiễn những người cùng giáo xứ ra tận nghĩa trang, cậu vẫn không quên được một đoạn thánh ca:
"Xin Chúa nghe lời chúng con khẩn cầu. Mà đưa linh hồn ... ra chốn u sầu. Xin v́ công nghiệp đức nữ đồng trinh, mà Chúa giơ tay dập tắt lửa hồng đớn đau vô cùng đớn đau".
(1) GIÁ TRỊ của "TÔI", hạt cải trời có nghĩa lư ǵ với Thiên Chúa?
(2) Tại sao ngài không coi trọng công đức của tôi mà chỉ coi trọng công đức người khác?
(3) Tại sao cả đời Tin Chúa, giữ luật ngài, đi lễ, sinh hoạt, học hỏi, vv. chỉ có thể đổi lại một lời nguyện xin tha thiết của lời Kinh Nguyện Thánh Thể mỗi thánh lễ: “Xin Chúa cũng nhớ đến ông bà, cha mẹ, anh chị em chúng con đang an nghỉ trong niềm hy vọng sống lại, và mọi người đă qua đời trong t́nh thương của Chúa, xin cho các linh hồn ấy được vào hướng ánh sáng tôn nhan Chúa”?
Và cứ thế, cậu lớn lên trong ḍng Đời nhiều hơn là với Đạo, với Thiên Chúa. Nhà thờ chỉ c̣n là nơi quen thuộc, nơi lui viếng mỗi tuần vài tiếng. Sinh hoạt, giúp dọn bàn thờ, ca đoàn, vv. vẫn gần CHÚA ĐÓ, nhưng có ǵ chắc ăn đâu?
SỢ, SỢ và RẤT SỢ !!!
Sợ ngài đến trong đêm.
Sợ cái chết bất ngờ, chết tươi ăn năn tội chẳng kịp.
Và lạy Chúa: 99.99% đời con là tội lỗi. Nhiều khi vừa xưng tội xong, nghĩ kỹ lại: CON ĐĂ PHẠM TỘI từ trong tư tưởng rồi. B́nh an có đó nhưng chưa bao giờ trọn vẹn - RẤT NGẮN NGỦI.
(2) Môi trường đại học mở mang kiến thức con người. Tại nơi này, cậu cũng đă đă học và h́nh thành nhiều tri thức cùng với năm tháng.
Một ngày ở lứa tuổi ba mươi: AH! Biết rồi: tṛ chơi này ai cũng phải phải chơi.
Giáo Luật, Giáo Lư: như những sợi dây vô h́nh nối liền Con Người với Thiên Chúa. Bất kỳ sợi dây liên kết nào đứt cũng là một đại họa: : tội trọng, tội nhẹ, tội chết sa hỏa ngục, tội đời đời trầm luân, vv.
Con Người: cái phận người này buồn khôn kể. Có mắt đó nhưng chẳng thấy sợi dây vô h́nh nào hết. Nghe lời Giáo Luật, Giáo Lư, Cha Cụ, Giáo Hội, có ǵ đâu mà chắc ăn. Ḍng lịch sử hạt cải trời đă đi qua, thiếu ǵ những lỗi lầm, tội các đến từ những người hàng ngày, hàng tuần vẫn quỳ dưới thánh tượng.
Thiên Chúa: Cái Búa Trên Đe. Sợi dây vô h́nh nào đứt, PHẬP. Thế là hết.
Cái quan niệm này đă trở nên hơi cũ. Hạt cải trời đă chai lỳ và muốn phủ nhận tất cả những giá trị không c̣n phù hợp với nó.
Tôi là tôi. Hạt cải sẽ trở thành cây cải. Đó là chuyện tất nhiên.
Ḿnh c̣n tin Chúa nữa hay không? Ḿnh c̣n là một hạt cải trời nữa không?
Một ngày, câu hỏi mang tính cách quyết định ẩn sâu từ trong tiềm thức chợt bùng lên trong ư thức.
II. Suy Tư và Khám Phá
Hạt Cải Trời đă nhiều phen đau khổ. Nó thường nghe lời kết luận, nhận xét của những hạt cải đàn anh nhắn nhủ nó rằng: Mi Quá Manh Động, Quá Phản Loạn, Mi Sẽ Chẳng Bao Giờ Trở Thành Một Cây Cải Trời. Và một thời, nó đă tin như vậy.
Hạt Cải Trời đă nhiều phen mâu thuẫn. Cuối tuần, nó là một tín đồ mộ đạo với đầy đủ vẻ rành rọt. Ngày thường, nó thuộc cuộc đời. Nó thường tự an ủi rằng: ít ra ḿnh cũng có bảo hiểm v́ là người của HAI THẾ GIỚI - Đời và Đạo.
Hạt Cải Trời đă nhiều phen lúng túng. Đâu là làn ranh Thiện và Ác? Đâu là người của Thiên Chúa và đâu là người của Ma Quỷ, Ác Thần?
Hạt Cải Trời đă nhiều phen đổ lỗi và đă trách Chúa: người tạo ra tôi là ngài. Người đem tôi đi gieo cũng là ngài. Ngài đặt tôi vào cơi đời này. Th́ tại sao, HẠT CẢI TRỜI chẳng nở??
Vào một ngày cuối thu, một bậc đạo đức đáng kính trọng đă đi ngang và nhắn nhủ với nó rằng: The Kingdom of God is within you.
Mừng rỡ như được tặng chiếc ch́a khóa tâm linh, nó bàng hoàng chợt nghĩ đến vài nhận thức quan trọng: b́nh an dài hay ngắn c̣n tuỳ thuộc vào khoảng cách
- giữa ḿnh với Thiên Quốc;
- giữa Hạt Cải Trời và Thiên Chúa,
và nói một cách khác,
- giữa bóng tối của ĐÔI VỎ nuôi dưỡng, bảo bọc nay đă chật chội và một KHUNG TRỜI ĐANG RỘNG MỞ.
Có một nhận thức truyền lại từ thế hệ Cha Chú khiến nó suy nghĩ măi:
"634. Canh tân là trở về nguồn.
Công thức canh tân:
Làm cho người công giáo trở lại đạo công giáo.
Làm cho người Kitô hữu trở lại với Chúa Kitô.
Mới nghe, con ngạc nhiên, nhưng ngẫm nghĩ lại, con sẽ thấy đúng như vậy.
Một câu nói của thánh Gandhi nhiều lần khiến ta suy nghĩ: "Tôi mến Chúa Kitô, nhưng tôi không yêu người Kitô hữu, v́ họ không giống Chúa Kitô." - Đường Hy Vọng, Nguyễn Văn Thuận.
Mỗi lần như thế, những thắc mắc chợt bùng lên trong nhận thức.
- Mahatma Gandhi và Nguyễn Văn Thuận là hai người của hai tôn giáo khác biệt. Nơi này Thuận là "CHỦ" th́ Gandhi phải là "KHÁCH". Tại sao, Thuận lại phải v́ một câu nói của Gandhi mà suy nghĩ măi.
- TẠI SAO cũng là một giáo dân Công Giáo, mà hạt cải trời đă nhiều năm vẫn chưa nảy mầm? Và tại sao, ḿnh không thấy ḿnh giống CHÚA KI TÔ?
III. Rút Gần Khoảng Cách: BINGO, CHÚA ĐÂY!
Từ một ngày nhận ra khoảng cách C̉N QUÁ XA VỜI đến Chúa Ki Tô ngay tại lúc quỳ dưới chân thánh tượng, hạt cải trời nay đă biết: cần phải rút ngắn khoảng cách với Chúa và chính ḿnh.
- BINGO! b́nh an của Thiên Quốc ḿnh đă thấy: CHÚA ĐÂY!!
Hạt cải trời đă nhận ra và biết học hỏi giá trị chân quư của những lời giảng dạy từ Đức Ki Tô, từ kinh nghiệm của những thệ Công Giáo đi trước, của những nền luân lư đạo đức khác, và của cả ḍng đời nữa.
Nó mường tượng thấy ḿnh như các tông đồ thưở xưa đă được mời gọi theo chân Chúa Ki Tô: hăy bỏ hết mọi sự mà theo ta !!
Đúng! Phải bỏ hết mọi sự, phải cởi bỏ hết mọi mâu thuẫn và ràng buộc, đừng cho phép ḿnh viện cớ tŕ hoăn bước vào Linh Đạo. Đức Giê Su thưở xưa cũng không cho phép ai viện cớ, cho dù là những ràng buộc thân t́nh nhất:
- Một thanh niên viện cớ xin phép chôn cha trước, ngài nói: "Hăy để kẻ chết chôn kẻ chết." (Lc 9,60)
- Đức Mẹ viện cớ cuộc vui sẽ tàn tại tiệc cưới, ngài đă vẽ rơ làn ranh: "Hỡi bà! Tôi với bà có can chi đâu?" (Ga 2,1-11)
Lời mời gọi của Giê Su Ki Tô theo bước chân của ngài luôn rơ ràng và triệt để. Và từ đó, mọi mâu thuẫn đă CHỈ Ở CON NGƯỜI, và hạt cải trời đă biết rất rơ.
(i) Nếu ngày xưa, Đức Tin chỉ là một lời hứa hẹn và một lời cầu xin tha thiết suốt cả cuộc đời th́ nay: ĐỨC TIN đă làm rạng ngời tri thức (credo ut intelligam - St. Ansemo; 1033-1109).
(ii) Nếu ngày xưa, Đức Tin chỉ là một cơn sốt của ḷng yêu mến và tràn đầy mâu thuẫn với tri thức, th́ nay, Đức Tin đă thành một với tri thức, được thể hiện rơ nét qua các ân sủng của Thánh Linh: khôn ngoan, hiểu biết, thông minh, biết lo liệu, sức mạnh. Và khi đă hội tụ đủ các điều kiện không thể thiếu (conditio sine qua non)của thánh linh, Đức Tin sẽ làm rạng ngời đạo đức và ḷng kính trọng cho ĐẠO: Thiên Chúa!
(iii)Lần đầu tiên sau hơn hai chục năm, Hạt Cải Trời thấy ḿnh đích thực là môn đệ của Chúa Ki Tô, là người từng bước từng bước theo chân Chúa Ki Tô như thưở xưa thánh Phê Rô đă làm. Khoảng cách giữa nó và một hội thánh "duy nhất", "thánh thiện", "Công Giáo" và "tông truyền" đă không c̣n nữa. Nó đă trở nên một với đạo. Nó đă trở nên một với ḍng đời. Nó đă không c̣n là người của Hai Thế Giới.
(iv) Và Hạt Cải Trời bàng hoàng sửng sốt khi nhận ra: cả những người chưa bao giờ nhận biết Giê Su Ki Tô, chưa bao giờ nhận biết Thiên Chúa, chưa bao giờ nhận biết Giáo Hội - HỌ CŨNG LÀ NHỮNG HẠT CẢI TRỜI. Họ có suy tư rất riêng, họ có kinh nghiệm chúng ta không hề biết. Họ có cách riêng để tách đôi vỏ nhỏ bé để trở thành cây cải trời. Khoảng cách giữa "TÔN GIÁO" và "TÔN GIÁO" không c̣n nữa. Khoảng cách giữa "THUẬN" và "GANDHI" không c̣n là khoảng cách giữa “Chủ” và “Khách”, mà chỉ là không gian và thời gian, kinh nghiệm khác biệt trên cùng một con đường: ĐẠO.
Câu Truyện Của Thánh Phê Rô Tông Đồ: kinh nghiệm Tỉnh Thức của một Hạt Cải Trời
Si Mon Phê Rô có mệnh danh là "ĐÁ". Bản chất của đá thường là rất lạnh lùng nhưng nội tâm của ông th́ ngược lại: ḷng mong cầu, ước ao rất lớn. Có thể nói, với ḷng sốt mến này, trước sau ǵ ông cũng tự ḿnh t́m thấy: LINH ĐẠO.
Thánh kinh kể lại một câu truyện đáng tiếc: thánh Phê Rô hơi chậm tiêu. Ông tưởng ḿnh đă theo thầy Giê Su th́ nước trời sẽ là một phần thưởng có sẵn. Lâu ngày, ông trở thành một người lệ thuộc, ăn theo, hưởng ké: “Chúng con xin dựng ba cái lều, một cho Thầy, một cho Moisen và một cho Elia” (Mc 9, 5). Những lần các môn đệ bàn tán: mai này ở Thiên Quốc, Thầy Giê Su bát vàng .. con tay trái tay phải bát bạc ... một thoáng tưởng tượng đi ngang trong tâm trí: chắc là Phê Rô đă cười mỉm chi tự nhủ - Phê Rô ta là con chim đầu đàn, chắc chắn sẽ cầm bát bạc.
Cũng v́ thế, suốt 3 năm theo chân Giê Su, ḷng ao ứớc, mong cầu của Phê Rô trái hẳn lại ... đă dần dần mất đi. Có thể nói, trong suốt thời gian này, tâm đạo của Phê Rô không tiến triển tí nào: RẤT GẦN CHÚA mà LẠI RẤT XA CHÚA .. XA GẦN của hạt cải trời đă bao phen quỳ dưới chân thánh tượng.
Kinh Dịch có định nghĩa về luật tích tiệm: Biến và Hoá. Biến là thay đổi từ từ, mỗi lần một chút, c̣n Hóa là đột biến, một lần là xong.
Các tôn giáo khác như Phật Giáo cũng có kinh nghiệm "Giác Ngộ Từ Từ" qua sự tinh tấn và chuyên cần trong vấn đề trau giồi tri thức hay tu đức. Nhưng cũng có trường hợp, người nghe giảng Giác Ngộ tức th́: đốn ngộ.
Trường hợp của Hạt Cải Trời Phê Rô cũng không ngoại lệ. PHÊ RÔ là cái AO NƯỚC đă sắp đầy ngay từ khi ông gặp Giê Su. Ông đă không ngần ngại bỏ hết tất cả trần thế để theo ngài ngay trong lời mời gọi đầu tiên.
Ở bên cạnh Giê Su, ông thấy ḿnh là đệ tử, là người phục dịch, là người cầu xin. Có khi, ông chính là người hối thúc: thuyền sắp ch́m rồi, sao ngài c̣n ham ngủ. Và trong suốt tháng ngày bên cạnh Giê Su, ông đă không hề nghĩ đến lời mời gọi đích thực và gần gũi: LÀM BẠN HỮU !!!
Khi đức Giê Su bị bắt và bị kết án tử h́nh, Phê Rô bị hụt hẫng. Ông tưởng trời đă sụp xuống, tưởng ḿnh đă bị gạt, và đă rất lo sợ: giờ phút đó, ông chỉ nhớ đến một Phê Rô của con người cũ, ông muốn trở lại con người ấy. Và thế là: Phê Rô CHỐI CHÚA .. hạt cải trời sợ cái lạnh của sự TỈNH THỨC, sợ chuỗi ngày gian nan trong sự vươn dậy để măi măi khép ḿnh trong đôi vỏ khép kín.
Chắc có lẽ chỉ vài giờ sau, Hạt Cải Trời Phê Rô đă bừng tỉnh và nhận ra chính ḿnh: Ta là một AO NƯỚC ĐĂ GẦN ĐẦY. Ông đă tự ḿnh đi trên linh đạo và cuối cùng đă TỈNH THỨC. Đó cũng là lời nhắn nhủ sau cùng của Giê Su Ki Tô với các môn đệ, ngài đă nói gần như van nài:
- HĂY TỈNH THỨC.
Lời Kết:
Khi ḷng ao ước đă đầy và tri thức về chính bản thân ḿnh đă kết tụ, đôi vỏ bảo bọc của loại hạt nhỏ bé sẽ tách ra - Hạt Cải Trời sẽ vươn h́nh hài lớn dậy.
Nụ chồi non lần đầu tiên nh́n thấy ánh sáng cuối đường hầm, đă thoát khỏi lớp vỏ bảo bọc một thời tŕu mến, thân thương nhưng nhiều khi chật chội, đầy bóng tối và mơ hồ đến đáng ghét. Hạt cải trời đă nh́n thấy ánh sáng chói lọi của hừng dương và đă không dừng được cảm xúc.
Nó đă mừng rỡ khôn tả. Đă ngậm ngùi, và đă khóc. Không! nó không thật sự khóc v́ đó chỉ là những ḍng lệ ngược, âm thầm chảy vào trong những rung động tột cùng của nội tâm, của sự mừng vui trước đột phá tâm linh và có lẽ của cả linh hồn nữa (fervent of its soul).
Lần đầu tiên nắm bắt được ánh sáng, Hạt Cải Trời đă cởi bỏ những gút mắc mâu thuẫn cuối cùng của tư duy, của nỗi băn khoăn khắc khoải mong chờ trong hơn hai chục năm miệt mài tin tưởng và mong đợi.
Đức Tin của nó đă trưởng thành trong sự Tỉnh Thức, sự tinh tấn và chuyên cần học hỏi. Nó đă gan ĺ lao vào vực thẳm của bóng tối, của lớp vỏ bảo bọc, để truy t́m ánh sáng. Nó cúi đầu thầm cảm ơn những ǵ mà các thế hệ Công Giáo, những bậc thầy của ḍng đời và của các nền luân lư đạo đức đi trước đă trao tặng như gói hành trang vào đời: RA ĐI... LỚN LÊN trong SỰ TỈNH THỨC và L̉NG TỪ ÁI. Ra đi trong một cuộc hành tŕnh đơn điệu và cô độc để t́m kiếm b́nh an. Tự ḿnh phải thanh lọc, t́m kiếm học hỏi từ kinh nghiệm để rút tỉa những Tri Thức cần phải có cho sự b́nh an trong tâm hồn - b́nh an của Thiên Quốc, một KINGDOM of GOD đă chất chứa bên trong, và trong tất cả mọi hạt cải nữa. Tất cả đều kết tụ lại như một điều kiện không thể thiếu: Dinh Dưỡng Của Một Cây Cải Trời.
Nước đó giống như hạt cải, khi gieo xuống đất th́ nhỏ bé nhất trong tất cả các hạt trên mặt đất. Nhưng khi gieo rồi, nó mọc lên thành cây rau lớn nhất, và đâm những cành to, đến nỗi chim trời có thể tới núp bóng được". (Mc 4, 26-34)
Kính mong kinh nghiệm trưởng thành tâm linh này đóng góp một phần trong ḍng suối kinh nghiệm tâm linh phong phú của Giáo Hội, với di sản tâm linh khổng lồ của những CÂY CẢI trưởng thành, đă và đang để lại cho thế gian thật nhiều những hạt giống tâm linh khác: những HẠT CẢI TRỜI.
Trong lúc hứng khởi, tôi đă viết một bài nhạc để bày tỏ nỗi ḷng qua Ca khúc Hạt Cải Trời
viết ḷng
sờn trên mặt giấy
khi đời ta
khao khát dâng đầy
kiếp người
tựa thoáng mây bay
c̣n lại ǵ,
là ta ngày ấy?
NGỠ ngàng
nh́n nắng ban mai
quyện chồi non
lớn măi miệt mài
hỏi rằng: phải đó như ta
không qua đi trong cơi đời này?
ĐK
Ta không là hư hao
mất đi !
sau thời gian ngắn ngủi
Ta không là chiêm bao
vỡ tan!
như là mây khói
Ta là men cay,
tháng năm,
t́nh yêu vươn lớn dậy
Cây cải trời
một lần sống măi cùng hư vô!