
Ấm áp một tấm ḷng
TT - Một bà cụ 81 tuổi, quê ở huyện Long Mỹ (tỉnh Hậu Giang) xuống Cà Mau thăm người con trai đang thi hành án. 170.000 đồng chi phí cho chuyến đi đă không c̣n đồng nào khi cụ về đến bến xe Cà Mau sau một ngày ngồi xe ôm t́m con.
Mệt mỏi, đói khát và bơ vơ, cụ không biết phải làm sao để về quê trong khi nh́n xe nào cũng đă đầy khách. Không hiểu sao câu chuyện về cụ lại đến tai một cô gái trẻ và cô gái ấy đă làm những việc mà những người đi cùng chuyến xe của cô (trong đó có tôi) cảm động. Đó là việc cô trả tiền xe để bà cụ được về nhà.
Ngày thường th́ số tiền từ Cà Mau về Hậu Giang cũng không là bao, nhưng trong ngày mồng 5 tết với giá xe tăng vô tội vạ th́ số tiền ấy không phải nhỏ. Cô c̣n tận t́nh mua nước cho bà cụ uống và luôn miệng hỏi bà cụ có muốn ăn ǵ cô sẽ mua cho. Đến khi bà cụ xuống xe, tôi c̣n thấy cô gái ấy đưa cho bà cụ 20.000 đồng bỏ túi.
Nh́n cách cô quan tâm chăm sóc bà cụ, tôi cứ ngỡ như đó là t́nh cảm của một đứa cháu với những người ruột thịt của ḿnh. Tôi c̣n ngờ ngợ rằng đó là một câu chuyện cổ tích nào đó mà tôi đă học. Nhưng đó là cổ tích của một tấm ḷng, một nét đẹp giữa đời thường mà đâu đó chúng ta vẫn gặp.
Thế đấy, cuộc sống dẫu có xô bồ, đua chen nhưng luôn có những con người biết giúp người khác vượt qua khó khăn. Giúp bằng những hành động cụ thể chứ không hô hào. Và tôi đă thấy một tấm ḷng như thế. Biết chia sẻ khó khăn cùng người khác, biết sống và hành động v́ người khác.
Nó cho thấy một h́nh ảnh khác về người trẻ: họ cũng biết quan tâm, chia sẻ cùng mọi người chứ không phải luôn chạy theo mốt tân thời, lối sống thực dụng, vị kỷ. Bà cụ xúc động lắm. Tṛ chuyện cùng tôi, bà cụ luôn miệng: “Con gái nhà ai mà tốt quá hổng biết”.
Không chỉ thế, việc làm của cô đă khiến tài xế xe tên là Trường cảm động và chỉ nhận một số tiền nhỏ để nộp nhà xe mà thôi. Tôi lấy trong cặp hai trái táo (xứ tôi gọi là bom) má tôi gửi theo để ăn dọc đường đưa cụ như là cách “hưởng ứng” việc làm đầy cảm động của cô gái. Tấm ḷng tốt bao giờ cũng tạo nên một sự lan truyền như vậy.
Tôi sẽ không viết những ḍng này, như thay lời cảm ơn của bà cụ đối với cô gái nhỏ nhắn, xinh đẹp kia nếu như cô không phải là công nhân đang làm ở một xí nghiệp trong Khu chế xuất Tân Thuận. Công nhân, nghĩa là thu nhập hằng tháng chỉ tính bằng tiền trăm, giỏi lắm cũng vài triệu đồng. Những ngày về tết là những ngày hiếm hoi trong năm cô được nghỉ ngơi. Tiếc là tôi chỉ biết được tên của cô gái ấy là Loan, quê Cà Mau...
SÔNG ĐẦM
giữa đời thường
TTO - Tôi quan niệm rằng bạn có thể bị mắc lừa bởi một ai đó, nhưng bạn không nên v́ thế mà vô cảm trước cuộc đời bởi tôi từng chứng kiến nhiều cảnh hết sức xúc động.
Một buổi trưa tháng năm nắng gắt khiến những người ngồi trong quán cơm nhỏ đều cảm thấy khó chịu và mệt mỏi. Từ đằng xa bước lại, những bước chân chậm chạp của một bà già khoảng hơn 70 tuổi, đang tiến lại quán. Những tưởng chủ quán sẽ lập tức xua đuổi bà lăo ăn mày, nhưng không, bà chủ kéo ghế mời bà già ăn mày ngồi, ân cần chờ nghe gọi món. Bà lăo ăn mày nói “ăn ǵ cũng được, miễn sao no bụng”.
Ăn xong bà lăo ăn mày toan móc tiền trong túi nhưng măi mà không được đồng nào. Bà nh́n mọi người vẻ ngượng nghịu, nh́n bà chủ quán vẻ cầu xin... Tôi nghe giọng bà chủ quán nhẹ nhàng “Thưa nếu cụ không có tiền th́ hôm sau ghé lại, có th́ trả, không có th́ cụ cũng cứ ghé lại, con không tính tiền cụ bao giờ”.
Chứng kiến câu chuyện tôi cảm thấy cuộc sống này đẹp đẽ biết bao! Tôi muốn nói lời cảm ơn đến bà chủ quán, bà đă dạy cho tôi, cho chúng ta những bài học về ḷng nhân ái, t́nh yêu thương giữa con người với nhau.
LINH TRUNG GIANG
Lời bàn :
Trong Tin Mừng, nhiều chỗ cũng đă kể về chuyện về những người mẹ trong t́nh thế bế tắc và đă được Đức Giêsu chạnh ḷng thương. Chuyện Đức Giêsu gặp một đám ma con trai độc nhất của một bà góa ; người đàn bà xứ Canaan có đứa con gái bị quỷ ám ; người đàn bà bị bệnh loạn huyết lâu năm đụng đến gấu áo của Ngài... Nhưng thật thà mà nói những câu chuyện trong Tin Mừng đọc sao mà không cảm động mấy so với những bài viết như hai bài trên đây. Đúng là Chúa vẫn muốn con người ta thương nhau “tiền cho không biếu không”, gây lên được niềm xúc cảm bởi những tấm ḷng đầy nhân ái t́nh người này. Ít là chưa vội nói đến Chúa th́ t́nh con người cũng phải biết quan tâm đến nhau. Ḷng nhân ái con người với nhau quả là tuyệt đẹp. Và chỉ con người mới có những cử chỉ hành động này. Con vật sao có được ! Do đó con người nếu không có th́ làm sao ?
Dụ ngôn người Samari tốt lành (Lc 10,29-37), người thông luật chỉ biết quy về ḿnh “nhưng ai là người thân của tôi?” và Đức Giêsu đă đưa ra câu chuyện một người bị cướp và bị đánh nhử tử... Câu hỏi đă được đặt ngược trở lại là “ai đă tỏ ra là người thân cận với người đă bị rơi vào tay kẻ cướp?”. Tôi là người thân cận của ai? Đó mới là vấn đề giúp chúng ta tự hỏi ḿnh hoặc hơn nữa là để chất vấn chính ḿnh, có thế mới biết ḷng ḿnh quảng đại thương yêu tới đâu! Những con người tốt bụng hàng ngày bên cạnh chúng ta là những h́nh ảnh của Thiên Chúa, cho đi cả ngày mai, cho đi cả tương lai. Bà góa bỏ hai xu vào thùng tiền là bà đă bỏ cả đời ḿnh vào trong đó bởi bà đă không nghĩ đến ngày mai (Lc 21,1-4), Đức Giêsu đă khen ngợi bà.
Từ hai câu chuyện của Tin Mừng đến hai chuyện kể ở trên cho chúng ta nghiệm ra rằng : Tấm ḷng là quan trọng, có tấm ḷng th́ tất nhiên nhậy cảm với những chuyện bất trắc xảy ra ngay trước mũi ḿnh. Không phải mỗi lần ra khỏi nhà là phải đem theo một túi tiền dày cộm, vài ba kư gạo, mấy thùng ḿ ăn liền, một hộp cứu thương... nhưng là tấm ḷng nhạy cảm như Đức Giêsu chạnh ḷng thương và ra sức giúp đỡ hết khả năng của ḿnh với những ǵ ḿnh hiện có. Đă có nhiều trường hợp do tấm ḷng mà v́ tấm ḷng đó đă liều thân xông vào đám lửa, hay nhào ra sông biển nước sâu cuồn cuộn cứu những nạn nhân để rồi chính ḿnh cũng bị mất mạng.
Điều chân thật, đó là tôi đă kết hiệp mật thiết với Chúa thế nào, đến khi gặp chuyện xảy ra trước mặt tôi th́ để Chúa sẽ thực hiện hết khả năng của tôi.
Tôi viết th́ viết vậy nhưng c̣n tôi thế nào, là thân cận của ai th́ thực tế khi chuyện xảy ra mới biết rơ... trắng đen !!! à há !
“Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hăy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. V́ xưa ta đói, các ngươi đă cho ăn ; Ta khát, các ngươi đă cho uống ; Ta là khách lạ, các ngươi đă tiếp rước ; Ta trần truồng, các ngươi đă cho mặc ; Ta đau yếu, các ngươi đă thăm nom ; Ta ngồi tù, các ngươi đă đến thăm” (Mt 25,34-46)