Tâm Linh Vào Đời

 

 

Số 01 ngay 15.12.2005

1.     Người Kitô hữu chuẩn bị đón Noel.

2.     Người sửa đường kinh nghiệm.

3.     Tôi tin Chúa thương tôi.

4.     Mừng vui lên!! Đức Chúa ở cùng.

5.     Cách nh́n của Thiên Chúa.

 

 

Người Kitô Hữu chuẩn bị đón Noel

Mong Manh

 

            Người Kitô hữu có hai ngày đáng ghi nhớ nhất : đó là lễ Giáng Sinh và lễ Phục sinh. Trước hai ngày lễ trọng đại đó có Mùa Vọng và Mùa Chay để chuẩn bị. Người Kitô hữu Việt Nam chuẩn bị thật rốt ráo. Chẳng hạn như chuẩn bị mừng lễ Giáng Sinh, th́ bên ngoài lăng xăng lo làm hang đá, đèn đóm, tượng ảnh, cây thông, băng nhạc, băng video.... Bên trong lo quyét dọn chùi bóng : xưng tội. Vậy là có cả bên trong và cả bên ngoài rồi nhé, tốt quá đi chứ, c̣n chê vào đâu được.

            Thế nhưng, nếu cứ như thế năm này qua năm khác và chỉ có thế thôi, th́ lối sống đạo như vậy đă an tâm được chăng ?

            Vấn đề xưng tội ra như chỉ chờ đến có ngày này mới ào ào đổ sô đi xưng tội. Chen lấn, sô đẩy, dành giật, căi vă, la mắng nhau om ṣm, chạy sang ṭa này chạy tới ṭa kia lạch bạch như... vịt. Bởi thế, nên có cả tội mới toanh v́ vừa mới phạm : đó là tội chen lấn chửi nhau trước khi vô ṭa. Đúng là tội c̣n nóng hổi vừa thổi vừa xưng.

            Tôi nhận định thấy là tất cả đều vội vàng, từ cha đến con, từ già đến trẻ, ai ai cũng sốt ruột, ai ai cũng muốn cho mau, cho xong, cho yên cái lương tâm sún răng... nên cần dốc hết dốc cạn ra.

            Phần linh mục cũng muốn giải quyết số lượng chồng chất quá tải đó nên cần vắn tắt, đúng công thức thuộc ḷng, nhanh nhanh một chút cho nhẹ gánh bởi vừa giải tội vừa lo giữ trật tự, đôi khi phải có bộ mặt h́nh sự, đôi khi phải quát. Tội ǵ th́ cũng phải tha và cho việc đền tội chẳng biết bao nhiêu cho đủ, nhiều lúc cũng muốn nói ít lời, khuyên nhủ đôi câu, nâng đỡ đôi điều nhưng cứ thấy cái đuôi rồng rắn dài cả cây số mà nghẹn cả cổ, cố làm sao cho các toa tầu lửa mau rút ngắn lại, mà cái đầu tầu càng sốt ruột th́ lại càng thấy lần lần được chắp nối thêm toa. Các toa chắp nối vào rất từ từ nhưng lại rất khốc liệt.

            Phần tín hữu th́ bá nhân bá tánh, đủ mọi kiểu xưng tội, đủ mọi thứ kể lể, đủ thứ mở đầu và kết thúc. Tội to tội bé, tội nặng tội nhẹ tội trên trời tội dưới đất, tội địa ngục... chờ đến ngày này mới “xả” ra. Người vài tháng, người ít năm, người lâu năm. Người kể lể tỉ mỉ, người kể đại khái, người nói ít lần người nói nhiều lần, người không nhớ ít hay nhiều nữa. Người kề cà xin lời khuyên lời răn, người nhấp nhổm chưa xong đă chạy, người nín hơi kể một lèo tuồn tuột, người ngâm nga ê a thưa gửi. Người kể tội người khác, người chưa kể đă biện hộ. Người thở hơi rượu, người thở hơi thuốc lào, người thở hơi hôi thối, người thở hơi ngai ngái. Người giọng Bắc, giọng Nam, giọng Trung, trẩm bổng đủ mọi thứ giọng... Cả là một bi kịch diễn ra trong vội vàng, ai cũng muốn cho xong cho qua. Cũng trong ngày này cũng có người thích xưng tội ngoài giờ, ngoài luồng không biết có phải ngại xếp hàng, ngại chen lấn, sợ mất thời giờ  không? Họ có những lư do như con bệnh, nhà xa, mới đi làm về, mai phải đi xa, xếp hàng suốt sáng đến giờ mà chưa được xưng... ? Ra nhưng không xưng tội được là không xong, không nhẹ ḿnh, không mừng lễ ? Ôi ! Mừng lễ Giáng Sinh mà ra vẻ như sắp tận thế ?

            Giáo Hội xếp đặt những lễ quan trọng, nhắc nhở những biến cố trọng đại đó có ư nghĩa ǵ, muốn dậy dỗ khuyên nhủ tín hữu điều ǵ ? Nếu chỉ có kiểu sống đạo niềm tin như tín hữu có thói quen “tốt lành” giữ xưa nay th́ có đánh mất ư nghĩa chính của những biến cố trọng đại ấy không ? và chỉ dừng ở đó là đủ sao ? là đạt phần rỗi, là tót vào nước trời thẳng cẳng ru ?

            Có thắc mắc hỏi tại sao để đến ngày này mới tẩy uế  linh hồn cách dồn dập như thế ? Họ trả lời ra như Giáo Hội có làm những “cái cột mốc” để tín hữu có thời gian tính sổ trả nợ. Có bày ra như thế mới tạo dịp nhắc nhớ cho họ, kêu gọi họ, bắt ép họ. Mùa thường niên là mùa thoải mái, mùa thênh thang tự do, mùa tối tăm mắt mũi vào công ăn việc làm, sô bồ giành giật, lọc lừa, dối gian... chơi bời thỏa thuê. Tội lỗi xếp đấy chẳng áy náy, chẳng buồn nghĩ, chẳng hơi sức đâu mà lo nghĩ đến đạo. Chờ đến ngày tính sổ "nộp thuế" th́ dồn dập ào ào như thế mới bớt sợ bớt run v́ ḿnh chỉ là phần tử nhỏ nhoi trong cái khối khổng lồ ấy chẳng ai thèm để ư đến ḿnh, chẳng linh mục nào muốn bắt bẻ ḿnh, chẳng vị nào biết tông tích gốc rễ đời ḿnh dù tội ḿnh có tầy trời.

            Người mục tử và đoàn chiên, sao mà kỳ quặc dễ sợ ? Sao không có những phút giây thanh thản b́nh an bên nhau để sửa đổi, để chia sẻ, để hướng dẫn trong thân t́nh mặn mà nồng ấm đạt tới một đời sống đức tin chân thật? Đi vào cuộc gặp gỡ, sống mối tương quan, sự gắn bó kết hiệp mật thiết với Chúa trong cái thường ngày để chan ḥa vào đời sống cho cuộc sống ḿnh và tha nhân tốt đẹp, sạch sẽ, lành mạnh hơn. Như thế đâu có phải là chuyện trên mây trên gió ? đâu có phải là chuyện viển vông không tưởng ? Sống với một thế giới vật chất vồn vập, đời sống tâm linh cũng chẳng khá hơn. Do đó, ra như giữa chủ chăn và con chiên, ai cũng bận rộn, hoặc c̣n ái ngại hoặc có một khoảng cách nào đó nên không có th́ giờ để gặp gỡ để chia sẻ niềm tin.

            Với nếp sống đạo như thế đó, Nước Trời vẫn xa lắc xa lơ, thiêng liêng và trần thế vẫn cứ tách rời biệt nhau, nhà thờ và gia đ́nh không có dính dáng, đọc kinh và việc làm chẳng ăn nhập. Chung cuộc, mong gặp được linh mục ở giây phút cuối cùng của cuộc đời này là may mắn, là số hên, là trúng độc đắc, đúng không?

            Ô hô ! Tấm ḷng ở đâu ? T́nh yêu ở đâu ? Ḷng xót thương của Chúa ở đâu?  Hẳn c̣n xa tít mù khơi chăng ? Để những ngày mùa vọng ra như Chúa vất vả lo giải quyết, thanh toán, c̣n mùa thường niên ngồi chơi  xơi nước, khỏe re. Sống đạo theo mùa, theo thời tiết, có mùa nghỉ chơi với Chúa, có mùa phải tính sổ. Nh́n cảnh sống đạo đang diễn ra cũng là cái chúng ta thấy được chúng ta đang nhào nặn lên một ông thiên chúa cho kiểu sống đạo của chúng ta. Thế đấy. Tôi viết ra đây cũng chẳng phải ngon lành ǵ hơn ai. Nhưng chúng ta can đảm nh́n lại, đặt lại cách sống đạo để Thiên Chúa, Người c̣n có cơ hội dậy chúng ta khám phá nhiều điều mới mẻ, sâu rộng hơn...

 

            Trong đời sống âm thầm trầm lặng mỗi ngày Chúa vẫn sinh ra và lớn lên trong tâm hồn. Ngài đă sinh ra nơi cánh đồng hoang vu thanh vắng, trong hang đá ḅ lừa tối tăm hôi hám, Ngài đă không bịt mũi xua tay th́ tâm hồn rách nát mỗi người, Ngài cũng không ngần ngại mà hiện diện ở đó. Nếu nhận thức được như thế th́ phải chăng ngày nào cũng là ngày lễ Giáng Sinh vui vẻ và mùa nào cũng là mùa xưng tội. Yêu thương và tha thứ.

 

  

Người sửa đường kinh nghiệm

Lung Linh

Mùa vọng lại tới rồi, biết bao tiếng hô vang vang trên ṭa giảng, râm ran trong các buổi chia sẻ Lời Chúa. Người người hô, nhóm nhóm hô. Tiếng hô lan tỏa khắp nơi. Tiếng hô thúc giục mọi người: Hăy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi. Nhưng nghe thật kỹ, dường như đại đa số là những tiếng hô phát ra từ những cuộn băng casette vô hồn.

Dựa vào đâu mà chúng ta dám nói như vậy?

Chỉ cần một vài cú click chuột, hàng chục bài giảng về mùa Vọng hiện ra, được dọn sẵn theo kiểu ḿ ăn liền. Thợ giảng chỉ cần lướt qua xem bài nào hay hay, in ra một bản, cứ thế mà oang oang chia sẻ cho thiên hạ. Thợ giảng nào siêng hơn th́ lấy trong mỗi bài giảng một vài ư rồi xào đi nấu lại thành một bài giảng hỗn hợp mang nhiều mùi vị đặc biệt rồi huyên thuyên chia sẻ với anh em. Thỉnh thoảng lại c̣n trích dẫn một vài tư tưởng cao siêu của các nhà thần học nổi tiếng thế giới chắn chắn sẽ làm cho người nghe phục sát đất!!

Quả thực là những cuộn băng casette không hồn “chính hiệu con nai vàng ngơ ngác”!!

Như vậy, đâu là tiếng hô đích thực?

Trước hết, nguời hô phải là người đă có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi. Một số người cho rằng việc sửa đường đơn giản là sống cho đàng ḥang hơn: không ăn gian nói dối, không buôn bán lừa đảo...chứng tỏ ḿnh là người ngay thẳng. Nhưng rối lại bê bối, mùa vọng năm sau lại cố gắng sống đàng ḥang hơn!!! Cứ như đèn kéo quân tít mù!! V́ thế, có rất nhiều người đă từng sửa đường cho có vẻ thẳng, nhưng mùa Vọng năm nào cũng phải sửa đi sửa lại. Rơ ràng việc sửa đường của họ mang tính h́nh thưc, theo phong trào, làm qua lần chiếu lệ. Họ chưa phải là người có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường. Do đó, tiếng hô của họ không có sức cuốn hút từ bên trong. Họ chỉ lải nhải những ǵ họ nghe được như những tiếng loa phóng thanh ồn ào giữa chợ đời hỗn lọan, bát nháo.

Ngay cả người nổi tiếng là đạo đức trong cộng đoàn, nhưng nếu mùa Vọng nào anh ta cũng phải khổ sở sửa đi sửa lại con đường của ḿnh cho ngay - rồi nó lại quanh co - rồi lại sửa.... Anh vẫn chưa phải là người đă có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường.

Vậy ai là người đă có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường?

Đó là những người đă sửa con đường tâm hồn ḿnh để Đức Chúa đi hàng ngày trong cuộc sống b́nh thường của ḿnh. Nói cách khác, họ đă khám phá ra Chúa hiện diện sống động, và cùng đồng hành với ḿnh mọi ngày trong suốt cuộc đời c̣n lại. Đồng hành ở đây không chỉ là cùng song hành, cùng đi, mà hơn thế nữa: cùng hành động, cùng hoạt động đến nỗi họ có cảm nghiệm như Phao-lô: Tôi sống, không c̣n là tôi sống, mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi. (Gl 2:20). Tất nhiên, họ không phải chỉ sửa trong mùa vọng mà họ tiếp tục sửa chữa nho nhỏ để Ngài thoải mái đi trong tâm hồn của họ - sống mạnh mẽ trong tâm hồn của họ, cùng nói, cùng làm với họ. Nhờ đó, họ có thể cảm nhận sự hiện diện của Chúa ngày càng rơ nét hơn. Và t́nh thân giữa họ với Chúa ngày càng nồng ấm hơn.

Từ t́nh yêu tuyệt vời như ngọn nước phun trào, tiếng hô tự động bật lên – tiếng hô phát xuất từ cảm nghiệm sống động và niềm vui đích thực. Đây mới chính là người đă có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường.

Tiếng hô đích thực đă vang lên nhưng tại sao lại phải vang vọng nơi hoang địa?

Nếu tiếng hô vang nơi chợ búa, chắc chắn sẽ bị ch́m trong không khí ồn ào náo nhiệt.

Nếu tiếng hô vang nơi phố phường, chắc chắn sẽ bị ch́m trong tiếng c̣i xe inh ỏi và tiếng rồ ga ầm ầm

Nếu tiếng hô vang nơi tâm hồn đang miệt mài chạy theo thú vui trần gian, chắc chắn sẽ bị ch́m trong tiếng nhạc xập x́nh.

Nếu tiếng hô vang nơi tâm hồn đang bận rộn với tiền tài, danh vọng, chắc chắn sẽ bị ch́m trong biền lo lắng khi chưa đạt, tự hào khi thành công, xen lẫn buồn tủi khi thất bại...

V́ thế tiếng hô chỉ có thể vang nơi tâm hồn hoang địa: Chúng ta quen gọi là những khoảnh khắc, những phút giây sa mạc. Khởi đầu với  5, 10 phút thinh lặng mỗi buổi tối, trong một góc pḥng – một ḿnh nh́n lại tâm hồn ḿnh, lắng nghe tiếng Ngài, chiêm ngắm sự hiện diện của Ngài...Chính những giây phút ngà ngọc này, tiếng hô - Lời Chúa – mới có thể len lỏi vào tâm hồn ḿnh và vang vọng  trong nơi hoang địa tâm hồn.

Nếu Noel năm nay, chúng ta kiên quyết dành những giây phút thinh lặng sa mạc suốt mùa Vọng này - và tiếp tục suốt cả đời, chắc chắc Chúa Hài Đồng sẽ đăng kư thường trú vào hang đá tâm hồn của ḿnh. Rồi chúng ta tiếp tục dành giây phút hoang địa tâm hồn này ngày càng dài hơn có thế tới hàng giờ đồng hồ mỗi ngày. Có như thế chúng ta mới là người đă có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường.

Hy vọng Noel năm nay,  chúng ta sẽ cảm nhận sâu lắng kinh nghiệm của Gio-an:

    11 Người đă đến nhà ḿnh,
                nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận.
          12 C̣n những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người,
                th́ Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa.
(Ga 1:11-12)

 

 

 

Tôi tin Chúa thương tôi

 

Mong Manh

 

Chỉ v́ những bài giảng Tin Mừng viết sẵn như thứ ḿ ăn liền, những bài chia sẻ, những bài hát trong Mùa Vọng này nên tôi phải tuyên xưng đức tin. Không tuyên xưng sao được khi mà ḷng tôi nó nhức nhối v́ một thứ đạo thuộc ḷng, sáo ṃn, thói quen, trống rỗng và nhai đi nhai lại măi một điệp khúc ấy. Một thứ đạo chỉ với những lời khuyên luân lư là chúng ta phải, ông bà phải, anh chị em phải, các con phải… trong những lời giảng trên ṭa, và những bài chia sẻ viết sẵn hầu như giống nhau.

Thung lũng lấp cho đầy, núi đồi phải bạt xuống, đường quanh co phải sửa ngay thẳng… và cứ thế là bốc phét ra!!! đến nỗi tôi phải nổi quạu và buồn cho ‘ông Giêsu’ của ḿnh:

Ông Giêsu ơi! ông là cái khỉ khô ǵ mà bắt tôi phải dọn đường thẳng băng trơn tru cho ông đến? Bắt tôi phải trải chiếu hoa hay thảm nhung đỏ mượt mà cho ông bước đi à? Ông đ̣i hỏi hơi bị quá đấy và Ông được tiếp đăi như thế th́ ông có đến rồi lại đi thôi !!! Vô tích sự.

Ông Giêsu ơi! ông là cái đinh ǵ mà bắt tôi đào đường cuốc đất lấp hố sâu, bạt núi đồi, uốn thẳng đường quanh co… với sức con người giới hạn của tôi làm sao mà thực hiện được. Tức là ư muốn bắt tôi gồng ḿnh khử  trừ tội lỗi hả! C̣n khuya nhá! Càng khử càng chết sớm đấy!

Đấy, những sách soạn sẵn những bài giảng, bài chia sẻ, bài hát… Nói rằng nhân vật “trầm trọng” đến sau, v́ Mác-cô muốn nói với người Rôma, nên phải có người đi trước hô hào quát tháo dọn dẹp đường phố, quét rác hút bụi các vỉa hè, giăng cờ quạt biểu ngữ tung bay lộng gió, đèn xanh đỏ vàng nhay nháy chí choé, hoa lá cành đủ màu muôn sắc muôn hương… chuẩn bị cho một vị vua… cóc chết thối, oai hùng quyền thế hét ra lửa sắp đến. Sự thật Đức Giêsu có cần phải hay đ̣i hỏi phải như thế không? Trong Tin Mừng nói là “Người sẽ không căi vă, không kêu to, chẳng ai nghe thấy Người lên tiếng giữa phố phường. Cây lau bị giập, Người không đành bẻ găy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi, cho đến khi Người đưa công lư đến toàn thắng” (Mt 12,19-20) Ngài đến quá nhẹ nhàng có bài hát diễn tả nhẹ nhàng như ‘hạt sương rơi trên biển lặng’ bởi v́ con người, ở thời đại nào cũng thế, vẫn đang ch́m vào trong giấc ngủ cuộc sống trần gian. Người nhẹ nhàng lặng lẽ và vẫn cứ nhẹ nhàng lặng lẽ măi đấy… chẳng ngờ đâu!

Mỗi con người phải tự gồng sức ḿnh lên lấp hố sâu tham vọng, bạt núi đồi kiêu căng, san phẳng lối quanh co lắt léo… cho ḿnh ra ‘ngon lành’ và như thế tôi cóc cần ông Giêsu đến, bởi đến để làm ǵ v́ mọi chuyện tôi đă tự làm được rồi!!!. Ngược lại đấy, tôi rất hạnh phúc, tôi sung sướng khóc lên được v́ Người thương tôi, đến với tôi khi mà tội lỗi của tôi chất chồng, yêu tôi ngay khi tôi là tội nhân cơ mà  “Thế mà Đức Ki-tô đă chết v́ chúng ta, ngay khi chúng ta c̣n là những người tội lỗi ; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta” (Rm 5,8) Thằng con hoang đàng trở về, ông bố đă chạy ra ôm hôn, hôn lấy hôn để, hôn bịt mồm nó lại để nó khỏi cần kể lể tội nó ra. Đức Giêsu vào đền thờ xua đuổi những người buôn bán, đổi tiền bạc… th́ đền thờ là chính tôi chẳng lẽ Người không xua đuổi cho tôi sao ? Nên nhớ là Chúa làm nhé ! Con người tôi có làm được cái khỉ khô ǵ đâu ! Bởi nếu có làm được tí ǵ th́ lại hay vênh vang lắm “Quả vậy, chính do ân sủng và nhờ ḷng tin mà anh em được cứu độ : đây không phải bởi sức anh em, mà là một ân huệ của Thiên Chúa ;  cũng không phải bởi việc anh em làm, để không ai có thể hănh diện” (Ep 2,8-9)

Hố sâu, núi đồi, đường quanh co… Đức Giêsu vượt qua được hết, tội lỗi trần gian ngập tràn thế mà Người vẫn cứ đến. Giả như trong tương quan yêu thương hạnh phúc với Người thế mà có thứ giống tội tôi không sao chừa được, tôi đă cố gắng chừa lắm, th́ tôi tin Người cùng đồng lao cộng khổ gánh vác tội với tôi và Người sẽ rất thương cảm tôi v́ tôi đă phải oằn vai gánh vác tội lỗi của tôi. “…và để Thầy cô độc một ḿnh. Nhưng Thầy không cô độc đâu, v́ Chúa Cha ở với Thầy” (Ga 16,32)

Đời sống Kitô hữu, điều quan trọng cần thiết là nói đến t́nh thương yêu âu yếm chứ không phải gồng ḿnh xua đuổi khử trừ tội lỗi. Tội lỗi cứ xếp lại đó, điều bận tâm lớn hơn là làm sao gặp gỡ được, nhận ra được t́nh yêu có một không hai. T́nh Yêu c̣n lớn hơn tội lỗi cơ mà ! Một khi đă gặp gỡ, đă cảm nhận được T́nh Yêu th́ chính Chúa sẽ sắp đặt lại trật tự cho đâu ra đấy !

Một câu chuyện lạ ở một giáo xứ kia, chuẩn bị một lễ lớn, có đấng bậc tới… những vị có trách nhiệm bắt con chiên, đặc biệt là chiên non, mặc quần áo đẹp, xếp hàng chờ đón trước cả tiếng đồng hồ. Các chiên non phải cầm hoa, cầm cờ, cầm dây vải dài từ cổng vào… các chiên non đứng lâu mỏi chân tê cẳng, người uốn éo đứng không vững, trông rất là thảm thương. Chiên già tôi đây thấy vị có trách nhiệm, lâu quá không gặp, mới tiến tới có mấy bước, thấy vị có trách nhiệm mặt mũi đanh lại, nhíu mày, bộ mặt căng thẳng v́ chờ đợi nên chiên già tôi phải tụt lùi lại, sợ quá ! Ô, cả một bầu khí chờ đợi, hồi hộp đăm chiêu, căng thẳng… Mục tử có đến sớm thật nhưng lại ś tốp ở gần đó, chờ đúng giờ mới tới và tới vù một cái trong tích tắc vào pḥng mặc áo… thế là chiên già chiên non hoàn thành nhiệm vụ.

Không hiểu ai đă đặt ra truyền thống nghi thức đón tiếp ‘long trọng đại’ này nhỉ ? Ai bắt chúng ta phải hành hạ nhau như thế nhỉ ? Tại sao chúng ta phải làm khổ ḿnh nhỉ ? Mục tử đúng lư ra, khi đi đến đâu là chăm sóc đoàn chiên đến đó, từng con một, con nào đau yếu th́ cho thuốc thang, con nào bị thương th́ băng bó lại, con nào đói khát th́ cho của ăn thức uống, con nào hay đánh nhau th́ dẫn về chuồng, con nào c̣n đang nhậu nhoẹt say xỉn th́ d́u về ràn chiên, con nào lạc lối th́ t́m về cho bằng đđược, chiên con th́ ôm ấp vào ḷng và chiên mẹ th́ tận t́nh săn sóc. Nhưng mọi sự đều ngược lại, chiên to chiên bé đều phải sắp hàng ngăn nắp, chỉnh tề khăn áo, đèn đuốc cờ quạt… căng mặt trợn mắt tim hồi hộp để đón rước mục tử. Thật buồn… cười !

Câu chuyện giáo xứ này cũng chỉ muốn phụ họa thêm cái tâm t́nh đă tŕnh bày ở trên với những bài chia sẻ theo kiểu ḿ ăn liền. Dập khuôn, sáo ṃn trong những Mùa Vọng năm này tới năm khác. Điều ông Gioan Tẩy giả nói thế mà không phải thế, tôi dọn con đường tức là tôi mở cửa đời tôi ra để cho Người vào, đón nhận Người, cho phép Người vào nhà tôi, tôi gặp gỡ Người. Tôi dọn con đường là ḷng khát vọng, kiếm t́m, khám phá ra Người đang cận kề ngay bên trong cuộc sống của tôi như ông Gioan đă gặp gỡ và cảm nhận ngay c̣n trong bụng mẹ, để rồi ông đă được sai đi. Lời ông kêu gọi con người chuẩn bị gặp gỡ Đấng là Tinh Yêu đến để cứu độ, đến để cho chiên sống và sống dồi dào… Hiểu tốt cho ông nhé ! V́ ông là vị ngôn sứ Cựu Ước cuối cùng nên ông vẫn c̣n đưa những h́nh ảnh làm cho thính giả hoang mang sợ hăi như ŕu đă kề gốc cây, thóc lúa đă nằm trên nia sàng…

Lư lẽ của những bài chia sẻ soạn sẵn là đưa h́nh ảnh những con đường ở trần gian, việc quan trọng và cần thiết của một con đường đối với một quốc gia, một châu lục… để rồi áp dụng vào đời sống tâm linh nhưng hẳn nhiên ta sẽ thấy nó rất là khập khiễng bởi nó đi ngược lại t́nh yêu thương âu yếm của Chúa. Yêu nhưng-không, yêu đi bước trước, yêu xóa bỏ tội lỗi…

Đọc hai câu Tin Mừng dưới đây để kết luận :

- Các ông Pharisêu, kinh sư, luật sĩ, tư tế tự phong cho ḿnh là những người công chính, đường lối thẳng băng : “Toàn dân đang nghe, th́ Người nói với các môn đệ :  "Anh em phải coi chừng những ông kinh sư ưa dạo quanh, xúng xính trong bộ áo thụng, thích được chào hỏi ở những nơi công cộng, ưa chiếm ghế danh dự trong hội đường, thích ngồi cỗ nhất trong đám tiệc.  Họ nuốt hết tài sản của các bà goá, lại c̣n làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ. Những người ấy sẽ bị kết án nghiêm khắc hơn." (Lc 20,45-47)

- Các người thu thế, đĩ điếm và quân bị xếp vào hạng tội lỗi th́ quanh co, thung lũng hố sâu, g̣ nổng núi đồi gồ ghề : “Trong hai người con đó, ai đă thi hành ư muốn của người cha ?" Họ trả lời : "Người thứ nhất." Đức Giê-su nói với họ : "Tôi bảo thật các ông : những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông” (Mt 21,31)

Tôi tin. Tôi tin Chúa thương tôi v́ Người thương tôi nên tôi buông lỏng toàn thân cuộc sống để Người thực hiện những điều tốt đẹp cho tôi theo ư muốn của Người và v́ đó cũng là b́nh an hạnh phúc của tôi.

                                 

 

 

Mừng vui lên

Đưc Chúa ở cùng

 

Lung Linh

 

Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà. Đây là lời chào mở đầu của sứ thần Gabriel kính chào Đức Maria – Lời chào nổi tiếng đến nỗi mỗi ngày có hàng triệu người nhắc đi nhắc lại khi lần hạt Mân côi.

Hôm nay chúng ta thử dựng lại khúc phim rất chậm...rất chậm...

Phân cảnh 1: Màn đêm đang giăng mắc khắp nơi và dần dần buông xuống miền Nazaret, cô thôn nữ Maria đang ch́m đắm trong không khí cầu nguyện thinh lặng.

Phân cảnh 2; Sứ thần Gabriel đột ngột xuất hiện qua h́nh ảnh một thanh niên tỏa ánh hào quang nhè nhẹ.

Phân cảnh 3: Maria ngạc nhiên và khá căng thẳng. Rất có thể đây là một sứ mệnh quan trọng nào đó mà Thiên Chúa muốn giao cho cô. Là một người say mê Kinh Thánh, Maria thừa biết rằng các đại ngôn sứ như Isaia, Jeremia .. trước khi đi loan báo sứ điệp, đều nhận được chỉ thị của Đức Chúa. Giờ đây, cô Maria đang chuẩn bị sẳn sàng lănh Thánh chỉ của Đấng Tối Cao.

Phân cảnh 3: Không ngờ, thiên sứ Gabriel nháy mắt, cười mỉm chi rồi hân hoan báo tin: “Mừng vui lên”.

Phân cảnh 4: Maria như trút được gánh nặng ngàn cân. Nhưng lại chuyển thành ngạc nhiên quá đỗi. Vài sợi nhăn trên trán như ngọn sóng nho nhỏ lăn lăn trên mặt mước hồ thu trong veo. Chịu. Nghĩ măi mà cũng không ra!! Không biết tin vui ǵ đây??

Phân cảnh 5: Thừa biết cô Maria đang chuyển từ lo lắng lănh nhận sứ điệp sang háo hức muốn biết tin vui, thiên sứ Gabriel lại tăng thêm thắc mắc khi tuyên bố: “Hỡi đấng đầy ơn sủng”. Quả thực cô Maria lúc đó quả là đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác. Thắc mắc càng chồng chất. Chưa biết tin vui ǵ, lại nhận được câu trả lời mở ra một nghi vấn c̣n lớn hơn.

Phân cảnh 6: Cuối cùng sứ thần Gabriel mới tiết lộ lư do nền tảng của đầy ơn phúc và đặc biệt là hăy vui lên chính là “Đức Chúa ở cùng bà”. V́: Gặp gỡ Thiên Chúa, nguồn vui của ḷng con”.(Tv 43:4)

Qua khúc phim quay chậm, tôi khám phá ra một chân lư xưa như trái đất: Gặp gỡ Thiên Chúa, nguồn vui của ḷng con”.(Tv 43:4). Nhưng gần sáu chục năm qua, nguồn vui của tôi bắt nguồn từ đâu? C̣n nhỏ: Bố mẹ cho tiền. Chú bác mừng tuổi. Được điểm 10. Lănh phần thưởng học vấn. Lớn lên: Gặp gỡ nguời yêu. Kiếm được việc làm lương cao. Thành công trong tổ chức lễ đại hội. Trúng một mánh lớn. xây nhà 5 lầu, và cả ngàn lẻ một niềm vui khác nữa...Hóa ra chẳng một niềm vui nào bắt nguồn từ Thiên Chúa.

Tôi c̣n khám phá ra một chân lư khác khiến tôi rất tâm đắc. Trước kia tôi cứ tưởng chỉ có Đức Maria là đấng duy nhất được đầy ơn phúc, c̣n tất cả chúng ta là loài vô phúc. Nhưng mới đây, tôi cảm nhận tất cả mỗi Kitô hữu cũng được đầy ơn phúc. Lư do rất đơn giản: “Đức Chúa cũng ở cùng mỗi người trong chúng ta”. Dẫn chứng ư? Có cả chục câu trong Kinh Thánh xác định điều này.

Chúng ta cùng nhau đọc lại vài câu điển h́nh.

Chúa Cha ở trong ta.

Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được Thiên Chúa ở lại trong chúng ta, đó là nhờ Thần Khí, Thần Khí Người đă ban cho chúng ta. (1Ga 3:20)

Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được rằng chúng ta ở lại trong Người và Người ở lại trong chúng ta: đó là Người đă ban Thần Khí của Người cho chúng ta.(1Ga 4: 13)

Chúa Con ở trong ta.

Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế. (Mt 28:20)

Anh em sẽ biết rằng Thầy ở trong Cha Thầy, anh em ở trong Thầy, và Thầy ở trong anh em. (Ga 14: 20)

Thánh Thần - Thần Khí Thiên Chúa cũng ở trong ta.

Đó là Thần Khí sự thật, Đấng mà thế gian không thể đón nhận, v́ thế gian không thấy và cũng chẳng biết Người. C̣n anh em biết Người, v́ Người luôn ở giữa anh em và ở trong anh em. (Ga 14:17).

Ước mong mỗi người Kitô hữu dành vài phút suy tư về nguồn vui đích thực để chúng ta có thể gặp gỡ Thiên Chúa – Đấng là nguồn hoan lạc của đời chúng ta ngay tại trần gian ô trọc này.

 

Cách nh́n của Thiên chúa

Nguyễn Chính Kết

1. Tại sao Thiên Chúa chọn Nadarét làm nơi sinh trưởng của Đức Giêsu?

Đức Giêsu thụ thai và sinh trưởng tương đối b́nh yên tại Nadarét, miền Bắc nước Do Thái, cách rất xa Giêrusalem, thủ đô tôn giáo của Do Thái ở miền Nam. Nadarét thuộc xứ Galilê, là vùng đất của dân ngoại. Tại sao Thiên Chúa lại chọn Nadarét chứ không phải Giêrusalem để Đức Giêsu thụ thai và trưởng thành? Tuy nhiên, v́ thời thế lúc ấy, Đức Giêsu phải sinh ra tại Bêlem, rất gần Giêrusalem, nhưng nơi đây chẳng những không tiếp nhận Ngài, mà c̣n bách hại và t́m cách giết Ngài dù Ngài vừa mới sinh ra. Ngài cũng đă chết tại Giêrusalem, trung tâm tôn giáo của đất nước Ngài, và chết v́ tay của những vị lănh đạo tôn giáo của Ngài. Điều đó không phải là không có ư nghĩa. Và đó chính là điều chúng ta nên suy nghĩ.

Cũng chính v́ Đức Giêsu sinh trưởng tại Nadarét mà người Do Thái có cớ để không tin Ngài là Đấng Cứu Thế. V́ theo cách suy nghĩ của loài người, họ cho rằng đă là Đấng Cứu Thế th́ phải sinh trưởng tại vùng có truyền thống tôn giáo mạnh mẽ nhất. Họ nghĩ Thiên Chúa cũng phải suy tính giống như họ. Thật vậy, khi nghe Philípphê giới thiệu về Đức Giêsu, Natanaen đă thốt lên: «Từ Nadarét, làm sao có được điều ǵ hay?» (Ga 1,46). Thế nhưng con người tuyệt vời nhất trần gian, đặc biệt về mặt tôn giáo, lại xuất phát từ cái địa danh bị mang tiếng là «miền đất của dân ngoại» (Mt 4,15), và sinh ra bởi một người nữ mà dưới mắt người đời chẳng có ǵ đặc biệt!

Thiên Chúa nh́n vào tâm linh con người, vào cốt lơi của vấn đề, và đánh giá theo cái nh́n ấy, chứ không nh́n vào những thứ bên ngoài, cho dù là tính tôn giáo, địa vị hay giai cấp trong tôn giáo, v.v… Trong cuộc đời Đức Giêsu, ta không hề thấy Ngài tỏ ra nể trọng ai chỉ v́ người ấy giàu có, có địa vị hay quyền bính trong tôn giáo cũng như ngoài xă hội vốn được mọi người nể trọng. Ngài không ngần ngại khiển trách những người này khi họ ham được ca tụng, đề cao, lợi dụng quyền bính để hà hiếp kẻ yếu thế, hay làm ra vẻ đạo đức, v.v… Ta cũng không thấy Ngài tỏ ra khinh thường ai chỉ v́ người ấy nghèo hèn, khốn khó, có địa vị thấp hèn trong tôn giáo hay xă hội. Nói chung Ngài quư trọng và yêu thương mọi người, bất kỳ ai, kể cả những kẻ thù ghét Ngài, v́ họ đều là con cái Thiên Chúa, là anh em với Ngài.

V́ thế, những người theo Chúa cũng cần phải tập nh́n và đánh giá như thế. Thế nhưng đôi khi chúng ta, những người tự hào là theo Chúa, vẫn thường nh́n và đánh giá, theo những ǵ bên ngoài chứ không phải theo bản chất bên trong, để rồi trọng vọng hay khinh thường. Ta vẫn có cái nh́n và đánh giá kiểu người đời, coi trọng những thực tại trần gian chẳng kém ǵ dân ngoại.

2. Tại sao Thiên Chúa chọn cô Maria làm Mẹ Đấng Cứu Thế?

Maria là một thiếu nữ thuộc thành phần nghèo nàn, gia thế không có ǵ đặc biệt, chắc hẳn sắc đẹp và tài năng cũng chẳng có ǵ trổi vượt. Thế mà Thiên Chúa lại chọn cô làm mẹ của Đấng Cứu Thế. Tại sao vậy? Điều ǵ khiến Thiên Chúa lại chọn cô chứ không phải chọn một cô gái nào đó con của một tư tế, một luật sĩ, hay một vị nào có thế giá trong tôn giáo Do Thái? Ta cần suy nghĩ để nhận ra cách quan niệm và hành động của Thiên Chúa.

Điều quan trọng đối với Thiên Chúa không phải là sắc đẹp, tài năng, kiến thức, gia thế, địa vị trong xă hội hay tôn giáo… Điều Ngài ưa thích là tính chân thật, khiêm cung, coi nhẹ «cái tôi» hay ư riêng của ḿnh, nhưng coi Thiên Chúa và thánh ư của Ngài là trên hết, luôn yêu thương và sẵn sàng phục vụ tha nhân. Những đặc tính ấy ta có thể thấy được nơi thiếu nữ Maria.

Tâm lư của các phụ nữ Do Thái thời ấy là muốn lập gia đ́nh, v́ họ mong được vinh dự làm mẹ Đấng Cứu Thế mà các ngôn sứ đă loan báo trước đó mấy trăm năm. Tâm lư này phần nào tương tự như trong cộng đoàn Kitô hữu xưa nay vẫn có những bậc cha mẹ cho con đi tu, với mong ước con ḿnh làm linh mục, tu sĩ, để ḿnh được mọi người trọng vọng, gọi ḿnh bằng «ông cố», «bà cố»… C̣n Maria, cô chủ trương «không biết đến việc vợ chồng» (Lc 1,34), cô không màng vinh dự ấy. Ham muốn vinh dự ấy là điều rất tự nhiên, không có ǵ xấu, nhưng nó nói lên khuynh hướng mong «cái tôi» của ḿnh được đề cao. Chiều theo khuynh hướng này là điều thuận lợi cho tính kiêu ngạo và các tham vọng phát sinh.

Chính v́ tâm hồn đơn sơ, khiêm tốn, không tơ vương chuyện này, mà tâm hồn cô nổi bật lên trước con mắt Thiên Chúa. Tính khiêm cung nơi con người vốn là một vẻ đẹp hấp dẫn Ngài hơn bất kỳ điều ǵ: «Đấng muôn trùng cao cả vẫn ở với tâm hồn khiêm cung» (Is 57,15). Một điểm khác khiến Maria rất đẹp, rất có giá trị trước mặt Thiên Chúa, đó là tính coi rất nhẹ ư riêng của ḿnh, nhưng luôn nhạy cảm trước thánh ư Thiên Chúa và sẵn sàng làm theo ư Ngài. Maria không muốn «biết đến việc vợ chồng», không màng đến chuyện có con, nhưng khi Thiên Chúa muốn cô sinh con, cô sẵn sàng chấp nhận, bất chấp những khó khăn sẽ xảy đến: nào là Giuse bạn cô có thể hiểu lầm, người đời sẽ dị nghị chuyện chưa chồng đă có thai, cho cô là đồ mất nết, nào là luật pháp có thể trừng trị rất nghiêm khắc, ném đá cô đến chết… Nhưng cô phó thác cho Thiên Chúa mọi việc, để tùy Ngài sắp xếp tất cả.

Khiêm cung và coi nhẹ ư ḿnh để sẵn sàng thuận phục ư Thiên Chúa chính là hai điều cốt yếu nhất của sự thánh thiện. Đó là hai hệ quả tất yếu của một t́nh yêu đích thực đối với Thiên Chúa và tha nhân.

3. Tại sao Maria lại được gọi là «Người đầy ân phúc»?

Maria được thiên sứ chào là «Người đầy ân phúc». Nhưng rơ ràng cuộc đời cô là một cuộc đời đầy nghịch cảnh, bị thử thách trăm chiều v́ người con của ḿnh. Do đó, điều gọi là «ân phúc» trước mặt Thiên Chúa có thể lại là điều mà thế nhân chẳng mong muốn chút nào nếu không cho là tai họa. Ngược lại, điều mà thế nhân coi là có phúc th́ rất có thể Thiên Chúa chẳng coi là có phúc (x. Lc 6,24-26). V́ Thiên Chúa nh́n vào tâm hồn, nh́n vào những ǵ có tính lâu dài, vĩnh cửu, c̣n con người chỉ nh́n thấy những cái bên ngoài, nhất thời, ngay trước mắt. Người có phúc trước mặt Thiên Chúa là người có tâm hồn trong sáng, không bị hoen ố v́ khuynh hướng vị kỷ, biết xả kỷ, yêu thương. Tinh thần «tám mối phúc thật» (Mt 5,1-12) nói lên điều ấy.

Tương tự như các bậc cha mẹ, khi thấy con cái ḿnh lười biếng, ham chơi, vô trách nhiệm, th́ tuy thấy chúng đang được vui thú hay đắc chí trong hiện tại, nhưng vẫn thấy chúng vô phúc và tội nghiệp cho chúng, v́ thấy trước tương lai của chúng rất mờ mịt. Trái lại, khi thấy con cái chịu khó học hành, th́ tuy thấy chúng mệt mỏi, vất vả trong hiện tại, nhưng lại mừng cho chúng, v́ thấy tương lai của chúng rất tươi sáng. Cũng vậy, khi sứ thần đến truyền tin, lúc đó Maria chỉ là một thôn nữ nghèo, và cuộc đời trước mắt của Maria đầy dẫy những khổ đau vất vả, nhưng sứ thần thấy cả một tương lai vĩnh cửu sáng lạn đang chờ đợi cô. V́ thế, sứ thần đă chào Maria là «Đấng đầy ân phúc». Cách nh́n của sứ thần phản ánh cách nh́n của Thiên Chúa. Chúng ta phải tập cho ḿnh có cách nh́n như thế.

     Cách nh́n của con người nhiều khi rất thiển cận và trần tục, không vượt ra khỏi những ǵ thấy được bên ngoài hoặc trước mắt. Người theo Chúa cần phải tập nh́n theo cách của Thiên Chúa, nghĩa là biết nh́n vào chiều sâu tâm hồn và xuyên suốt thời gian, không để những vẻ hào nhoáng bên ngoài của trần gian, của tôn giáo cản trở cái nh́n tâm linh của ḿnh. Chỉ cái nh́n vào chiều sâu tâm hồn và xuyên suốt thời gian mới là cái nh́n trung thực và đúng nhất. Có được cái nh́n ấy, ta mới dễ dàng suy nghĩ và hành xử đúng với thánh ư Thiên Chúa.

 

 

 Quư vị nào nhận Tuần san này

với nhiều địa chỉ Email khác nhau,

Xin vui ḷng báo cho biết địa chỉ muốn xóa.

 

GHI DANH CHO NGƯỜI THÂN: Tâm Linh Vào Đời

 

 

 

Quư vị có thể nhấn chuột vào    để xem các số báo trước

Quư vị có thể nhấn chuột vào  để xem các số báo trước

 

Quư vị cũng có thể nhấn vào    để từ đó trở lại Báo Tamlinhvaodoi