Tâm Linh Vào Đời

 

 

 

 

 

 

Số 03 ngày 30.12.2005

Nếu có người hỏi

Noel có vui không??

Chúng tôi sẽ mỉm cười th́ thầm: Vui chứ, v́ 2 lư do sau đây:

·        Chúa làm người để người làm Chúa

·        Chúng ta cũng là mẹ Thiên chúa

 

Noel có vui không?

Mong Manh

No-en, có vui không? Đó là một câu hỏi trong giao tiếp hay một câu hỏi quan tâm đến người ḿnh quư mến!

Tôi cũng là người trong số những ngừơi được quan tâm, và mỗi lần được hỏi như thế th́ tôi lại ấm ứ, khựng lại không biết trả lời như thế nào! Thật vậy, không phải chỉ có Noen nhưng c̣n nào là ăn tết có vui không? Đi chơi có vui không? Ngày “truyền thống” có vui không? Và thậm chí c̣n hỏi là tuần tĩnh tâm có vui không ?

Tôi không biết trả lời “vui” theo ư nào và như thế nào là vui? Có phải đêm Noen có giờ canh thức bằng những màn hoạt cảnh với những bài hát, những điệu múa, những diễn viên nghiệp dư xinh đẹp dễ thương với vai diễn xuất sắc suôn sẻ trôi chảy? Có phải có thánh lễ đồng tế đông cha, rước xách, kèn trống, lễ nghi, áo thụng khăn đóng... với bài giảng xuất thần làm cho người nghe ngất ngây xoe tṛn đôi mắt? Có phải sau lễ là bữa tiệc liên hoan cười đùa ồn ào ầm ĩ, những mục văn nghệ không chê vào đâu được, những tṛ chơi cười ra nước mắt, những món quà đầy ư nghĩa... vv và v.v. Thú thực, niềm vui cuộc sống con người luôn cần có và vẫn có giá trị của nó. Nhưng v́ tôi đă sống một thời luôn luôn mang tâm trạng háo hức chờ đợi mong mỏi những cuộc vui. Mong từng ngày từng giờ cho mau qua, quên đi những giây phút hiện tại buồn sầu ảm đạm, hy vọng cuộc vui sẽ làm no ḷng thỏa dạ nên dồn hết ḷng dạ tâm trí vào đó... Thế nhưng khi cuộc vui đến mà không được như ư ḿnh muốn ḿnh thích và lại cảm thấy uổng công sức chờ đợi th́ sự hụt hẫng buồn chán thất vọng... khốn khổ thấm thía vô cùng tận. Có những cuộc vui đến rất hạp ư thú vị phấn khởi nhưng khi phải trở lại nếp sống b́nh thường lại thấy trống rỗng mệt mỏi tẻ nhạt vô vị và tiếc nuối. Những tâm trạng đó đă cho tôi nhận ra con người tôi là luôn khát khao niềm vui để trốn chạy cuộc sống hiện tại, che đậy sự cùng khốn đời ḿnh. Không bằng ḷng, không chấp nhận, không b́nh an trong giao tiếp, trong công việc, trong môi trường bầu khí hoàn cảnh đang sống và cả với những người chung quanh nên tôi cần một niềm vui nào đó để khuây khỏa, để dễ thở, để thoát ra... Nhạc sĩ Trịnh công Sơn cũng có bài hát “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui”, làm cho tôi ái ngại và phải đánh dấu hỏi?? Cuộc vui thế trần nó đến rồi đi, đi rồi lại đến, chờ đợi cầu mong măi chẳng đến nhưng có khi không chờ lại đến thật bất ngờ, chẳng có bàn tay nào nắm giữ níu kéo theo ư muốn của ḿnh được! Vui th́ ít mà sầu th́ mênh mông! Có bi quan lắm không?

Do đó mà đời tôi luôn khát vọng (Mùa Vọng) làm sao để có được niềm vui tràn ngập, đời vui măi không cạn để khỏi phải đối diện với nỗi ḷng hụt hẫng trống rỗng và ngày sống không c̣n nhạt nhẽo vô vị... nữa. Luôn chờ “một cuộc sinh ra”.

“Này tôi báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng là tin mừng của toàn dân... Anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tă, nằm trong máng cỏ” (Lc 2,10-12). Một trẻ sơ sinh bọc tă, nằm trong máng cỏ th́ có ǵ gọi là tin mừng tin vui cơ chứ? Tin mừng tin vui ở chỗ nào? Không một chút hứa hẹn và cũng chẳng có ǵ hấp dẫn? Mấy “thằng” mục đồng chăn thuê dắt mướn th́ làm nên tṛ trống ǵ? Thuộc loại thành phần khố rách áo ôm mới “phải” sinh ra ở nơi tối tăm hôi hám chuồng ḅ có lạ chi? Thế mà ông ngôn sứ Isaia phán trong bài đọc 1 (Thánh lễ Ban Đêm) : “Đoàn dân đang lần bước giữa tối tăm đă thấy một ánh sáng huy hoàng... V́ cái ách đè lên cổ dân, cây gậy đập xuống vai họ, và ngọn roi của kẻ hà hiếp, Ngài đều bẻ gẫy như trong ngày chiến thắng quân Mađian. V́ mọi giầy lính nện xuống rần rần và mọi áo choàng đẫm máu sẽ bị đem thiêu, làm mồi cho lửa (Is 9,1-6) Và thưa vị ngôn sứ cho đến hôm nay, tức là thế kỷ 21 rồi mà vẫn chưa xẩy ra nên các người Do Thái giáo họ vẫn chịu thương chịu khó chờ đợi cơ đấy, gớm chưa?

- Thế Noel có vui không?

* Thưa rằng vui. V́ quá vui nên ngay hôm sau đă có kẻ phải đổ máu rồi. Đó là ông Têphanô, tử đạo tiên khởi. Giáo hội xếp đặt khéo thật. Đọc bài Tin Mừng và bài đọc 1 của ngày 26 th́ vui mừng cái nỗi ǵ cơ chứ? Nhưng chỉ có ai nhận ra niềm vui thật là ǵ th́ mới hiểu được thôi và cũng sẽ không muốn hỏi người khác : Có vui không?

* Thưa rằng vui. V́ quá vui nên Giáo hội giới thiệu nhân vật tiếp theo là một nhà thần bí. Đó là ông Gioan, Tông Đồ, tác giả sách Tin Mừng. Ông được mệnh danh là con người chiêm ngưỡng và luôn xưng ḿnh là “người môn đệ Đức Giêsu thương mến” để cho mọi người được Đức Giêsu thương mến hay đúng hơn nhận ra được ḷng thương mến của Đức Giêsu th́ đều là môn đệ Điều chúng tôi đă nghe, điều chúng tôi đă thấy tận mắt, điều chúng tôi đă chiêm ngưỡng, và tay chúng tôi đă chạm đến... Những điều này, chúng tôi viết ra để niềm vui của chúng ta được nên trọn vẹn” (1 Ga 1,1-4). Một khi đă có kinh nghiệm sống đời chiêm niệm th́ niềm vui đích thực sẽ là T́nh Yêu Thương Xót lấp đầy hố sâu thăm thẳm khát vọng sâu xa bên trong. Được bơi, được ngụp lặn trong biển yêu thương th́ các niềm vui khác và khổ đau không thể lấn át, đè bẹp được niềm vui căn bản nền tảng đó. Sẽ không c̣n đặt nặng và quá trông chờ vào niềm vui bên ngoài nữa. Niềm vui bên trong đó sẽ rất khó diễn tả và trả lời cho những ai hỏi : Có vui không ?

Sau ngày lễ Giáng Sinh, Giáo Hội đă khéo léo đưa ra hai mẫu sống, hai mẫu làm chứng của niềm vui trọn vẹn và đă không phân biệt ở môi trường hoàn cảnh sống nào hay lứa tuổi nào, dù là trẻ thơ hay cụ già, nam hay nữ, tỉnh thành hay nhà quê, trí thức hay trí “ngủ”... Bởi vậy, tiếp theo là ngày của các đấng “trẻ con” c̣n bú mẹ. Đó là ngày lễ các Thánh Anh Hài, niềm vui thật lớn lao theo mẫu một, bởi đứng trước một sự lựa chọn th́ luôn nghiêng về phía Thiên Chúa cho dẫu có phải hiến dâng chính mạng sống ḿnh. Sau đó là lễ Thánh Gia Thất, một gia đ́nh vui ơi là vui theo mẫu hai, bởi mỗi thành viên đều sống bằng sức sống của Chúa hơn là của chính họ.

Tuy là hai mẫu sống, hai mẫu chứng nhân nhưng với đời sống đạo hôm nay th́ hai mẫu sống đó được đan kết trong con người Kitô hữu. Kết hiệp mật thiết với Chúa và tử đạo cái vinh quang danh dự, tử đạo “cái tôi”. Điều căn bản và nền tảng để tôi có được mẫu sống trên th́ trước tiên tôi đă nhận ra là chỉ một ḿnh Chúa mới là niềm vui đích thực chưa ? Sau đó tôi phải làm ǵ để dưỡng nuôi niềm vui đích thực đó? Cuối cùng tôi có biết diễn tả niềm vui ra bên ngoài và mong ước người khác có niềm vui đích thực đó không?

Khi đă sống niềm vui đích thực th́ chẳng ai c̣n muốn trở về tâm trạng trước đó với nỗi trăn trở cô đơn hụt hẫng của niềm vui hay thay đổi và mau qua nữa. Tuy nhiên, trong cuộc sống, không phải lúc nào cũng ngon ơ, đường trơn tru thẳng băng bởi cũng có lúc niềm vui bị lạc, bị trật đường rầy nhưng chỉ lạc tí tẹo thôi và tự động mau mắn bẻ tay lái trở về đường ngay nẻo chính.

No-en, có vui không? - Thưa vui lắm! nhưng c̣n vui như thế nào, vui làm sao, cái ǵ làm cho vui... đố ai mà biết được. Nguyên No-en đă là vui rồi th́ ngày nào lại không phải là ngày No-en. Ngày lại ngày Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta, sao lại không vui nhỉ? Thế mà c̣n hỏi!

“Người Kitô hữu của ngày mai, hoặc là nhà thần bí, hoặc không c̣n là Kitô hữu nữa” (Karl Rahner 1904-1984)

 

 

 

 

Chúa làm người

để người làm Chúa

Mong Manh

Lời ṭa soạn: Đây là bài của linh mục Thiện Cẩm OP, tác giả Mong Manh soạn lại và ban biên tập xin phép được rút gọn v́ bài khá dài.

 

Irénée đă nói về Đức Kitô rằng : "Người đă trở nên giống chúng ta, để chúng ta trở thành như Người". Đó không phải là một sự thần hóa thật sự và trọn vẹn trong Con Thiên Chúa nhập thể sao ? Về sau, Clémẹnt (Alexandrie) và Grégoire (Naziance) đă làm biến đổi suy tự ấy một cách sâu xa khi quả quyết : "Thiên Chúa đă làm người để con người làm Chúa". Trong bài giảng về người anh ḿnh là Césaire, Grégoire đă nói : "Tôi phải được chôn cùng với Đức Kitô, tôi phải trở thành con Thiên Chúa, tôi phải trở thành Thiên Chúa" (Oratio 7,23). Một vài tác giả tu đức đă nối gót theo khi bảo rằng người tín hữu nào sống đạo đều phải "đánh mất bản thân ḿnh trong Chúa như giọt nước tan trong biển".

Nhà thần học Karl Rahner, trong bộ sách thần học của ông, " Mysterium Salutis", đă viết :

"Thiên Chúa làm người để con người được trở nên Thiên Chúa", để con người trở thành con Thiên Chúa trong ư nghĩa chúng ta vừa nói.

"Ta hăy dựng con người giống h́nh ảnh Ta, giống như Ta, để con người làm bá chủ cá biển, chim trời , gia súc , dă thú , tất cả mặt đất và mọi giống vật ḅ dưới đất" (Gn 1, 26).

"Thiên Chúa sáng tạo con người theo h́nh ảnh Ngài,

Thiên Chúa sáng tạo con người theo h́nh ảnh của Thiên Chúa,

Thiên Chúa sáng tạo người nam và người nữ " ( Gn 1, 27).

Quan trọng nhất là

“Thiên Chúa đă ban tặng cho chúng ta những ǵ rất qúy báu và trong đại Người đă hứa, để nhờ đó, anh em được thông phần bản tính Thiên Chúa..." ( 2 Pt 1, 4).

 

CHÚA LÀM NGƯỜI.

 

Trong nhiều bài viết trước đây, tôi thường nói đến mầu nhiệm Ngôi Lời Nhập thể, và nhấn mạnh đến yêu cầu thể hiện mầu nhiệm ấy trong đời sống mỗi Kitô hữu nói riêng và Giáo hội nói chung, hơn là chỉ giải thích và rao giảng. Tôi cũng thường nói tới chuyện người ta xưa nay kẻ th́ muốn nên thánh, kẻ muốn làm quân tử, kẻ muốn trở nên bồ tát, hay đạo sĩ vv., nhưng lại chẳng làm người. Có lẽ người ta cho rằng làm người là chuyện tự nhiên, khỏi phải làm. Tuy nhiên, theo tôi nghĩ, làm người không dễ ! Và điều không thể chối căi, đó là trong mầu nhiệm Nhập thể, Lời đă làm người, và trong suốt ba mươi năm trước khi công khai loan báo Tin Mừng, Đức Giêsu đă chỉ làm người, giống như mọi người trong mọi sự, ngoai trừ tội lỗi, và sống như mọi người. Trong khi người Do thái chờ đợi một Đấng Kitô, mà họ nghĩ rằng phải là Đấng bí mật, khác người, “chẳng ai biết Người xuất thân từ đâu cả” (Ga 7,27), th́ Đức Kitô lại đến như một người b́nh thường, ai cũng biết cả ( x.Mc 6,3), và v́ thế mà họ không tin tựởng vào Người. Mà đó cũng là thói thường của con người ! Người ta thường chỉ mong mỏi, chờ đợi, tin tựởng một người có địa vị, quyền thế, có tài, có khả năng đem lại cho kẻ khác một điều ǵ đó : công chúng chỉ  họan nghênh một ca sĩ hát hay, chỉ vỗ tay khen thưởng một anh hề biết làm cho người ta cười; dân chúng chỉ đi xem một trận bóng đá khi có những siêu sao. Người Do thái chờ đợi một Đấng Kitô nếu không phải là Đấng siêu việt từ trời mà xuống, nếu không phải như  kiểu ông Elia trở lại trần thế, th́ ít ra cũng phải là một vị quân vương, một đấng anh hùng. Nhưng đây họ chỉ thấy một “bác thợ, con bà Maria, anh em của các ông Giacôbê, Gioxê, Giuđa và Simon(Mc 6,3). V́ thế Máccô nói : Và họ vấp ngă v́ Người” . Vấp ngă theo nghĩa là họ lấy làm chướng, không thể chấp nhận một con người tầm thường như thế mà lại có thể là Đấng Kitô.

Nhưng Đức Giêsu th́ chỉ làm người như mọi người, không t́m cách sống khác ai. Chính Người đă nói về ḿnh : “Ông Gioan Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, th́ các ông bảo : ‘Ông ta bị quỉ ám’. Con người đến, cũng ăn cũng uống như ai, th́ các ông lại bảo : ‘Đây là tay ăn nhậu, ban bè với quân thu thuế và phường tội lỗi.” (Lc 7,33-34). Hơn thế nữa, Đức Giêsu c̣n là một người thích đi hết làng này đến làng khác, thành này đến thành nọ (x.Lc 4,43; 8,1), lạng thang không có chỗ tựa đầu (x.Lc 9,58)

Chính bằng cách sống đơn sơ, giản dị, với ḷng hiền hậu và khiêm nhường như vậy (Mt 11,29), mà Đức Giêsu mặc khải, nghĩa là vén mở cho chúng ta thấy khuôn mặt đích thực của Thiên Chúa, chứ không đóng vai một ông vua, một ông thượng tế, kinh sự hay luật sĩ. Đêm Giáng sinh, mặc dù theo Luca tŕnh thuật, th́ “vinh quang của Chúa chiếu toả chung quanh” các mục đồng, và “có muôn vàn thiên binh hợp với sứ thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa” (Lc 2,9.13), nhưng dấu chỉ để họ nhận ra Đấng Cứu Độ, hay là Đấng Kitô Đức Chúa, vẫn chỉ là “một trẻ sơ sinh bọc tă, nằm trong máng cỏ (Lc 2,12). Trong suốt cuộc đời tại thế, Đức Giêsu chỉ tỏ cho ba môn đệ Phêrô, Giacôbê và Gioan, thấy dung nhan vinh hiển của Người có một lần, và chỉ trong chốc lát (x.Mc 9,2-8; Mt 17,1-8; Lc 9,28-36).

 

ĐỂ NGƯỜI LÀM CHÚA.

 

Chúa làm người để người làm Chúa. Đây không phải là chuyện phạm thượng hay chuyện kiêu ngao nhưng chuyện thật của những người đă một lần hóan cải biến đổi làm đảo lộn cuộc sống để có thể nói được  “Không phải tôi sống mà là Đức Kitô sống trong tôi”. Đây là chuyện của những con người bị chiếm đoat, bị nắm bắt (Pl 3,12) ; chuyện của những con người có ḷng tin sâu xa, của các nhà thần bí, của những con người chiêm niệm thật sự. Đặc biệt khi ta rước Ḿnh và Máu Đức Kitô th́ Ḿnh Máu Người tan chảy và luân lưu trong máu thịt của ta. Đến nỗi ta có thể nói được là Chúa trở nên ta, ta trở nên Chúa (hai trong một), nhưng c̣n ta có sống như Chúa không ? Đấy mới là vấn đề ? Khi các để tử của Me Têrêsa Calcutta đi làm việc từ thiện bác ái th́ trong nhà các người Ấn Độ chỉ trỏ và nói với nhau là Đức Kitô đang đi ngoài đường ḱa !”

“Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, th́ người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó c̣n làm  những việc lớn hơn nữa...” (Ga 14,12). Những dấu lạ đi theo những ai có ḷng tin, đă nên một trong Chúa.

Tuy nhiên, lời Ngài nói cần phải hiểu theo nghĩa tâm linh, chứ không nên hiểu theo nghĩa đen : tôi không tin rằng bất kỳ người mạnh tin nào cũng đều có thể uống thuốc độc mà không chết, hay bị rắn cắn mà không sao! V́ thế, những dấu lạ nói trên cần được hiểu như sau :

- “Trừ được quỷ”:  quỉ tựợng trưng cho thế lực của sự ác. Người thật sự tin vào Thiên Chúa - là nguồn sức mạnh của ḿnh - có thể thắng được những thế lưc của sự ác hay của tội lỗi ngay trong bản thân ḿnh. Cụ thể là thắng được những cám dỗ, những tự tựởng xấu, những khuynh hướng xấu, v.v… Nếu đức tin của họ mạnh hơn nữa, họ có thể giúp những người yếu tin cũng thắng được thế lực ác giống như họ.

- Nói được những tiếng mới lạ”: người có đức tin đích thực và sống nhuần nhuyễn đức tin ấy sẽ cảm nghiệm được sự hiện diện của Thiên Chúa và Đức Giêsu, tức chứng ngộ được chân lư nơi bản thân ḿnh. Nhờ đó họ có thể tự diễn đat đức tin của ḿnh theo đủ mọi phương thức khác nhau, chứ không dùng những kiểu nói sáo ṃn, trống rỗng, thiếu chất sống. Họ luôn luôn dùng những cách diễn tả mới lạ, phù hợp với thời đại, với tŕnh độ của người nghe, giúp người nghe cũng cảm nghiệm được thực tế đức tin như họ. Họ như một y sĩ đă nắm thật vững cốt yếu của y lư nên biết tùy bệnh mà tự ḿnh cho thuốc thật hữu hiệu, phù hợp với từng căn bệnh. Họ không sao y những bài thuốc có sẵn của người khác để áp dụng chữa bệnh một cách máy móc giống như những y sĩ chưa nắm vững y lư. Hay như một thầy giáo đă tiêu hóa thật kỹ môn ḿnh dạy nên chỉ cần nói tất cả những ǵ đang có sẵn trong bụng không phải lệ thuộc một bài bản nào cả. Họ có thể nói một cách sáng tạo theo đủ kiểu đủ cách mới lạ để học sinh dễ hiểu mà vẫn luôn luôn chính xác, chứ không nô lệ vào những giáo tŕnh mẫu do người khác soan sẵn.

- “Cầm được rắn trong tay”: người có đức tin đích thực ắt nhiên có tâm hồn an b́nh và đầy tràn t́nh yêu. Họ coi mọi người - dù xấu ác hay ghét họ, muốn làm hai họ - như anh em ruột thịt và sẵn sàng hy sinh cho những người ấy. V́ thế, họ có thể tiếp cận và sống chung cả với những người xấu ác mà không hề bị hai, v́ những người nguy hiểm này vẫn luôn cảm nghiệm được t́nh thương của họ dành cho ḿnh : không ai lại muốn hai người đang yêu thương ḿnh.

- “Dù có uống nhằm thốc độc cũng chẳng sao”: tất cả những nghịch cảnh, những đau khổ trong cuộc đời không thể làm mất được sự b́nh an và hạnh phúc của những người có đức tin thật sự. Với đức tin, họ biết rằng tất cả những đau khổ hay nghịch cảnh xảy tới đều ch́m trong sự thinh lặng để lắng nghe Thánh Ư t́nh thương của Ngài. Họ tin rằng : “Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lơi ích cho những ai yêu mến Người” (Rm 8,28) và “những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta” (8,18). V́ thế, họ rất vui khi đau khổ hay nghịch cảnh xảy tới, nên đau khổ hay nghịch cảnh cỡ nào cũng không hề làm hại được họ.

- “Nếu họ đặt tay trên những người bệnh, th́ những người này sẽ được mạnh khoẻ” Ngoài ra người có đức tin đích thực c̣n có sức cảm hóa và giúp những người xấu ác - là người bị bệnh về tâm linh - trở về đường ngay nẻo chính. Họ có khả năng nâng đỡ và thêm sức mạnh cho những người yếu đuối tinh thần. Ai gần họ cũng cảm thấy ḿnh b́nh an hạnh phúc hơn, tin vững mạnh vào Thiên Chúa, vào chính bản thân và tương lai ḿnh hơn.

 

NHƯ CHÚA ĐĂ LÀM NGƯỜI

 

“Anh em goi Thầy là ‘Thầy’, là ‘Chúa’, điều đó phải lắm, v́ quả thật Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy, nếu Thầy là Chúa. là Thầy, mà c̣n rửa chân cho anh em, th́ anh em cũng phải rửa chân cho nhau.” (Ga 13,13-14). Đó là những lời rơ ràng và đầy đủ nhất cho thấy lập trường và thái độ của Đức Giêsu : Người ư thức rơ rệt ḿnh là Chúa, là Thầy, những không xử sự như một vị Chúa hay một bậc thầy, mà lại như một người tôi tớ

 Thực vậy,  Đức Giêsu Kitô “vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy tŕ địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đă họàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế” (Pl 2,6-7) thánh Phaolô đă khẳng định gần 2000 năm rồi, không cần phải nhấn mạnh thêm. Ngày nay, trong thời đại dân chủ, có lẽ Chúa cũng chẳng đ̣i hỏi chúng ta phải làm nô lệ để hầu hạ ai, nhưng điều chắc chắn, là Người không thể chấp nhận thái độ quan liêu phọng kiến, cung cách thống trị như vua chúa của những đấng bậc trong Giáo hội. Nói thế không có nghĩa là Người muốn dep bỏ quyền bính, và muốn cho Giáo hội của Người thành một nhóm người sống vô tổ chức. Trái lại, chính Người đă lập ra Hội Thánh, và trao quyền lănh đạo Hội Thánh của Người cho ông Phêrô (x.Mt 16.18-19), chỉ khác có một điều, là Người xác định rơ cách thức mà các môn đệ phải thi hành quyền bính, đó là phải hầu hạ mọi người : kẻ làm đầu phải hầu thiên hạ (x. Mc 9, 235; Lc 22,25-27).

 

KẾT LUẬN

 

Khi làm người, Chúa trở nên đồng hàng với nhân loai, và như vậy là cho con người được nên ngang hàng với ḿnh. Nói cách khác, Chúa làm người để người làm Chúa. Làm Chúa có nghĩa là làm chủ chính bản thân ḿnh, không phải làm nô lệ cho bất cứ ai, cho dù là nô lệ của Thiên Chúa, bởi v́ Đức Giêsu đến trần gian chính là  để giải phóng và đem lại tự do cho con người (x.Ga 8,32-36). V́ thế con người, trong cái nh́n Kitô giáo, không phải là kẻ vong thân, đánh mất chính ḿnh, hoàn toàn nô lệ cho thần thánh, cho Thượng Đế. Con người Kitô hữu trước hết là một con người tự do, bởi v́ được trở nên con cái Thiên Chúa, đồng dang đồng h́nh với Chúa Kitô, Con Thiên Chúa làm người.

Một khi người Kitô hữu nhận ra bản tánh đích thực của ḿnh, cuộc sống của họ tự do, b́nh an, hạnh phúc thực sự. Lúc đó, họ sẽ hiểu một cách rất rơ ràng và cảm nghiệm một cách sống động châm ngôn:  Chúa làm người để người làm Chúa 

 

 

 

 

Chúng ta cũng là mẹ của Thiên Chúa

Lung Linh

Đức Maria được nhân loại tôn vinh với nhiều tước hiệu và những thuộc tính đa dạng:

Thi vị: Hoa hường mầu nhiệm, lầu đài Đa-vít vậy, tháp ngà báu, Đền vàng, Ḥm bia Thiên Chúa, cửa Thiên Đàng, sao mai sáng

Từ bi: Cứu kẻ liệt kẻ khốn, bầu chữa kẻ có tội, yên ủi kẻ âu lo, phù hộ các giáo hữu. 

Tinh tuyền: cực thanh cực tinh. cực trinh cực sạch. tuyền vẹn mọi đàng. chẳng vương bợn nhơ.

Cao quư: nữ vương thiên đàng, nữ vương các thánh nam cùng các thánh nữ

Oai phong nhất, nền tảng nhất: Đức Mẹ Chúa Kitô.

Quả thực, tước hiệu Đức Mẹ Chúa Kitô là nền tảng cho mọi tước hiệu khác. Trước một người mẹ toàn vẹn, tuyệt đối, quyền thế như vậy, chúng ta chỉ c̣n nước tôn kính và chạy đến cùng Mẹ trong lúc lo âu buồn phiền.

Chúng ta thường nói với nhau, tôi có Chúa, bạn có Chúa, chúng ta có Chúa. Vâng tất nhiên là ai cũng có Chúa. Với cái nh́n Kitô giáo, ai cũng có Chúa trong ḷng kể cả anh em Phật giáo, Lăo giáo, Khổng giáo…Nhưng vấn đề quan trọng nhất là chúng ta có nhận ra Chúa thực sự sống với chúng ta hay không? Chúng ta đă xem lễ (chứ không phải dâng lễ) rước lễ (chứ không phải rước Chúa) đọc kinh rang rang (chứ không phải cầu nguyện) hàng ngàn lần. Thành thử ra, chúng ta vẫn không nhận ra sự hiện diện của Chúa trong ḷng ngay trong cuộc sống thường ngày của ḿnh!!

Đây là một điều rất đáng tiếc!! rất đáng tiếc!! Lẽ ra với biết bao hy sinh, biết bao cực khổ trong việc thực hiện các việc đạo đức suốt bao tháng năm qua, chúng ta đă nhận ra sự hiện diện sống động của Chúa. Thế mà chỉ v́ chúng ta chỉ muốn làm cho xong bổn phận, làm theo thói quen như người máy, v́ e rằng nếu không làm, sẽ bị phạt đời sau. Chính v́ thế, ta và Chúa cứ măi chơi tṛ hú tim, chơi tṛ trốn t́m, lúc gần lúc xa. Gần khi mùa vọng, mùa chay tới với những buổi tĩnh tâm sốt sắng, những lần xưng tội làm ḥa với Chúa,  Xa khi mùa Giáng sinh, Phục sinh tưng bừng, hân hoan vui vẻ và mùa thường niên đều đều trôi đi…Tóm lại, Chúa vẫn ngh́n trùng xa cách ngay trong tâm ḿnh. Đáng tiếc là ở chỗ đó.

Nhưng một lần kia câu Kinh Thánh làm chúng tôi suy tư rất nhiều. chắc chúng ta c̣n nhớ mẩu chuyện nổi tiếng khó hiểu:

Có kẻ nói với Người rằng:

"Thưa Thầy, có mẹ và anh em chị em Thầy ở ngoài kia đang t́m Thầy! "

Nhưng Người đáp lại: "Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi? "

Rồi Người rảo mắt nh́n những kẻ ngồi chung quanh và nói: "Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi.

Ai thi hành ư muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi." (Mc 3: 32-35)

Trước kia, khi nghe đoạn này Lời Chúa sẽ lập tức đi từ tai này bay qua tai kia, làm sao tôi là vật phàm hèn lại là mẹ của Đức Giê-su được. Chuyện khó tin quá! Làm anh chị em với Ngài, nghe c̣n có vẻ được, đàng này Ngài lại quả quyết chúng ta làm mẹ của Ngài.

Nhưng sau một thời gian nghiên cứu, suy tư và tập sống Lời Chúa, tôi mới khám phá ra rằng: Quả thật, chúng ta là mẹ Đức Kitô.

Muốn làm mẹ Đức Kitô th́ điều kiện đầu tiên là phải cưu mang Chúa trong tâm ḿnh.

Muốn cưu mang Chúa trong ḷng ḿnh, chúng ta phải cảm nghiệm sự hiện diện của Chúa sống động thực sự bẳng tâm của ḿnh, chứ không phải bằng lư luận, bằng lư thuyết suông.

Muốn cảm nghiệm sự hiện diện của Chúa sống động thực sự, chúng ta có nhiều phương thế: chủ yếu là đọc Kinh Thánh, cầu nguyện và tập sống kết hiệp với Chúa mỗi ngày bắt đần khoảng 10 phút, sau tăng dần lên tới hàng mấy giờ trong một ngày..miệt mài thực tập như vậy ít nhất từ 6 tháng tới một năm.., Bất ngờ, một ngày nào đó, chúng ta thấy Chúa như động đậy trong tâm ḿnh. Đó là lần đầu tiên chúng ta bước vào vùng trời tâm linh – hay nói cách khác đó là giây phút tâm linh vào đời. Và đó cũng là lần đầu tiên chúng ta thực sự cưu mang Chúa trong ḿnh.

Việc cưu mang Chúa thực sự này khác hẳn với việc chúng ta rước Chúa hàng ngàn lần, nhưng lần nào chúng ta cũng dẹp Chúa sang một bên. Suốt cả ngày, chúng ta lo làm việc, học hành, vui chơi, giải trí mà không nhớ Chúa một giây. Như vậy không thể nào có thể nói rằng chúng ta thực sự mang Chúa trong ḷng!!

Như Đức Maria ngày xưa, sau khi mang Đức Giê-su trong ḷng, Mẹ hối hà lên đường thăm viếng bà Ê-li-da-bet dể mang Chúa đến cho gia đ́nh người chị em họ. Nghe lời chào của Mẹ Maria, Gioan đă nhày mừng trong ḷng thân mẫu khi nhận ra Chúa tới viếng thăm

Chúng ta cũng vậy, sau khi nhận ra Chúa - cảm nghiệm Chúa – cưu mang Chúa trong ḷng, chúng ta sẽ hối hả mang Chúa đến cho anh chị em khác bằng những chia sẻ đơn sơ, phát xuất từ cảm nghiệm trong tâm hồn. Bằng những hành động cụ thể, phát xuất từ sức mạnh và t́nh yêu của Chúa. Nhờ đó anh chị em đón nhận được một vài tia sáng chiếu soi, khiến cho ḷng họ bừng sáng lên một chút, cho tới khi họ cũng nhận ra sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời ḿnh – Tâm linh vào đời - Chính lúc đó, chúng ta có thể nói: Chúng ta cũng là mẹ Thiên Chúa -  bởi v́ đă sinh ra Đức Kitô nơi anh em.

 

 

 

 

GHI DANH CHO NGƯỜI THÂN: Đón nhận Tâm Linh Vào Đời

 

         Tâm Linh Vào Đời là tâm t́nh của những người chấp nhận thân phận mong manh của ḿnh. Từ đó, khắc khoải kiếm t́m, rồi khám phá ra T́nh Yêu Thiên Chúa với cảm nhận sâu lắng: “Chỉ trong Chúa, Hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn”(Tv 61)

          Tâm Linh Vào Đời cũng là tâm trạng của những người nhận ra cuộc sống đạo máy móc của ḿnh.  Lên đường t́m kiếm chân lư. Cuối cùng, khám phá ra sự hiện diện và họat động của Thần Khí Thiên Chúa ngay trong tâm hồn ḿnh. Từ thẳm sâu nơi vùng trời tâm hồn, cảm nghiệm của họ rất đỗi lung linh: “Tôi và Cha tôi là một”. (Ga 10:30)

         Tâm Linh Vào Đời chính là lời tâm sự chân thành gởi tới anh chị em chung một niềm tin: “Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ được hoàn toàn nên một”. (Ga 17).                 

*