Số 06 Ngày 20.01.2006
Những ngư phủ chài người
Vạn sự như ư ... Chúa
Tản mạn ..Tết
NHỮNG NGƯ PHỦ CHÀI NGƯỜI
“Đang lúc đi dọc theo bờ biển Galiêa, Người thấy Simon và em là Andrê đang thả lưới xuống biển, v́ các ông là những người đánh cá. Chúa Giêsu bảo các ông: “Hăy theo Ta, Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những kẻ chài lưới người. Đi xa hơn một chút nữa, Người thấy Giacôbê con ông Giêbêđê và em là Gioan đang xếp lưới trong thuyền, Ngài liền gọi các ông” (Mc 1: 16-20).
Cũng như trong thế giới hiện tại, thế giới siêu nhiên cũng có nhiều ngành nghề - ơn gọi - khác nhau. Riêng trong lần tuyển mộ những cộng tác viên này, Chúa Giêsu đă chuyển đổi nghề chài lưới b́nh thường của Simon, Andrê, Giacôbê và Gioan thành nghề “chài người” trong thế giới siêu nhiên.
Cũng trong Thánh Kinh, chúng ta đọc thấy một số khác được Chúa Giêsu dùng h́nh ảnh vườn nho và những người làm công; hoặc cánh đồng lúa chín vàng và những thợ gặt làm h́nh ảnh để kêu gọi những ai muốn tham dự vào dự án Cứu Độ mà Ngài đă thực hiện, và c̣n đang được tiếp nối cho đến ngài thế mạt. Ngài muốn tất chúng ta, tùy vào hoàn cảnh, sở thích, khả năng, tiếp tay phổ biến và loan truyền Tin Mừng Cứu Độ mà Ngài đă từ trời mang xuống. Ngài muốn chúng ta trực tiếp và năng động đối với phần rỗi các linh hồn mà Ngài đă đổ máu đào trên thập giá để cứu chuộc.
Thánh Kinh ghi nhận, sau những chuẩn bị rất tâm lư và kỹ lưỡng, Thiên Chúa đă sai Con Một Ngài xuống trần. Rồi bằng cách thế nhân loại, Ngài đă từ từ giới thiệu Chúa Con với con người mà lần đầu tiên là được mẹ Ngài mang đến thăm bà d́ Isave và người anh họ Gioan lúc đó cũng c̣n đang trong bụng mẹ. Sau những cuộc gặp gỡ với các mục đồng, ba nhà Đạo Sỹ tại hang ḅ lừa ở đồng quê Belem, và các tiên tri Simêon và Ana trong Đền Thờ Giêrusalem. Và nhất là sau khi đă trải qua 30 năm ẩn dật, chuẩn bị, giờ đây Tin Mừng cần được rao giảng, và Chúa Giêsu bắt đầu tuyển mộ những cộng tác viên. Nhu cầu tuyển mộ đă được Ngài nói bóng gió: “Mùa màng th́ bề bộn, mà thợ thuyền lại ít ỏi” (Mt 9:37).
“Hăy theo Ta, Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những kẻ chài lưới người” (Mc 1:17). Câu nói mà Chúa Giêsu đă nói với Phêrô, Andrê, Giacôbê, và Gioan, hay câu nói mà Ngài đă nói với mọi người qua miệng ông chủ vườn nho nói với những người thợ mà ông thuê mướn: “Cả các anh nữa, cũng hăy đi làm vườn nho cho ta” (Mt 20:7), Ngài cũng đă nói với triệu triệu người trải qua ḍng thời gian, và hôm nay là với bạn và tôi.
Ngày chịu Phép Thánh Tẩy, tất cả chúng ta đều được mời gọi vào với sứ vụ rao giảng Tin Mừng. Ngày đó, chúng ta được trao cây nến sáng tượng trưng Ánh Sáng Phục Sinh của Chúa Kitô, ánh sáng phá tan bóng đêm sự chết. Đó là sứ mạng chiếu tỏ ánh sáng và rao truyền sự sáng của mỗi chúng ta. Chúng ta cũng đă được xức dầu, và được sai đi trong Thần Khí của Thiên Chúa. Cũng như các Tông Đồ đă lănh nhận Thần Khí trong ngày lễ Ngũ Tuần, Thần Khí ấy cũng đến và đỗ trên mỗi người chúng ta khi chúng ta chịu Phép Thêm Sức. Và cũng như các Tông Đồ trong Bữa Tiệc Ly đă được rước Ḿnh Máu Thánh Chúa, chúng ta cũng được tham dự cùng một bàn tiệc ấy khi tham dự Thánh Lễ và khi rước Ḿnh Máu Thánh Chúa. Tóm lại, cũng như các Tông Đồ, và cũng như tất cả mọi Kitô hữu khác, chúng ta đă được kêu gọi và được sai đi để loan truyền Tin Mừng Sự Sống của Chúa Cứu Thế.
Đặc tính: mến chủ và yêu nghề
Nhắc lại h́nh ảnh những môn đệ đầu tiên của Ngài, Chúa Giêsu cũng muốn nhắc lại cho bạn và tôi lời mời gọi mà Ngài đă gọi mỗi người chúng ta. Bạn là ai? Ngư phủ lưới người tại những sông lạch, hồ, ao, hay biển cả? Thừa sai, thợ gặt nơi những cánh đồng truyền giáo? Hay những lao công thợ thuyền nơi những góc cạnh của vườn nho nhân loại? Tất cả mọi người đều đă được kêu gọi, chuẩn bị, và đặt vào những môi trường thích hợp. Điều quan trọng là chúng ta có yêu nghề và mến chủ hay không? Và đó là điều mà Chúa Giêsu đang muốn mỗi người chúng ta thi thố và biểu lộ qua hành động của ḿnh. Người chài lưới phải chài lưới hết ḿnh. Người thợ gặt phải gặt hái chăm chỉ. Người làm công phải làm cho chủ như làm cho chính ḿnh. Thiếu yếu tố yêu chủ và mến nghề, chúng ta chỉ là những ngư phủ hay thợ thuyền bôi bác, lười biếng. Chỉ là những người làm thuê v́ đồng lương, và dĩ nhiên là tránh né chịu khó, vất vả.
- Mến Chủ
Cái đặc tính yêu nghề và mến chủ của các Tông Đồ được t́m thấy nơi thái độ của các ông khi mạnh dạn và can đảm theo tiếng gọi của Chúa Giêsu. Sau khi vài người trong các ông đă đến và ở với Ngài, Thánh kư Máccô đă ghi lại thái độ của Simon và Andrê: “Lập tức các ông bỏ lưới theo Người” (Mc 1:18). C̣n đối với Giacôbê và Gioan th́: “Họ bỏ cha là Giêbêđê ở lại trên thuyền với các người làm công, và đi theo Ngài” (Mc 1:20). Điều này nói lên quyết tâm và mức độ dứt khoát lựa chọn của các ông.
Mến chủ, mến thầy, đến nỗi bỏ lại tất cả sự nghiệp và những ǵ ḿnh có như Simon và Andrê. Mến hơn nữa đến độ bỏ lại “cha già” với các người làm công rồi đi theo Chúa như Giacôbê và Gioan, th́ quả là mến thật. Mến hơn mọi sự kể cả cha mẹ ḿnh.
- Yêu Nghề
Tuy nhiên, thái độ quyết liệt và nhanh chóng của 4 Tông Đồ lúc ban đầu ấy cũng chưa nói lên được tính chất “yêu nghề” của các ông. Các ông vẫn chưa dám “sinh nghề tử nghiệp” với cái nghề mới mẻ này. Điều này đă được chứng minh trong Thánh Kinh, mấy ông cũng tranh dành nhau ngôi thứ. Cũng lục đục và ghen tỵ với nhau. Và như Phêrô đă có lần đặt vấn đề thẳng thừng với Thầy: “Chúng tôi bỏ mọi sự mà theo Thầy, th́ chúng tôi sẽ được ǵ?” (Mt 19:27). Câu hỏi rất rơ ràng và ṣng phẳng.
Câu hỏi chứng tỏ các ông chưa yêu nghề, mà c̣n mang trong đầu óc h́nh ảnh của một kẻ làm công, một người làm thuê. Các ông chưa coi nghề mới này là lẽ sống và chưa làm cho chủ như làm cho chính ḿnh. Thái độ thiếu mặn mà và dám sống chết với nghề này cũng đă được Thánh Kinh ghi lại ở vào những giây phút chót trong cuộc tử nạn của Thầy, các ông kẻ th́ bán Thầy như Giuđa, kẻ khác chối thầy như Phêrô, c̣n lại mạnh ai nấy t́m đường chạy trốn. Riêng ḿnh Gioan th́ cũng chỉ khép nép, khúm núm và thinh lặng đứng dưới chân thập giá trong giờ Thầy tử nạn.
Tuy nhiên, tinh thần và lối sống yêu nghề đă được chứng minh sau khi các Ông được Thánh Thần hiện xuống. Thần Khí đă làm cho các ông hăng say, can đảm, và nhiệt thành với sứ mạng. Các Ông đă ra đi tới những chân trời, góc biển để rồi ngoại trừ Gioan, tất cả đều bị “sinh nghề tử nghiệp”. Bị chết v́ yêu nghề, và sự chọn lựa của ḿnh.
- Điều kiện: hy sinh
Khi tuyển chọn và kêu gọi các Tông Đồ cũng như sau này đối với tất cả chúng ta, ngoài yếu tố mến chủ, yêu nghề ra, Chúa Giêsu cũng nêu lên một số điều kiện tối thiểu, trong đó bao gồm sự hy sinh.
Dĩ nhiên, đối với một người đă mến chủ, đă yêu nghề th́ chuyện hy sinh không c̣n là một vấn đề khó khăn. Nhưng dù mến chủ, yêu nghề, hay dù đă đi vào nghề bao nhiêu năm th́ yếu tố hy sinh vẫn là một đ̣i hỏi cần thiết. Do thái độ chấp nhận hy sinh mới dẫn đến sự từ bỏ, sự can đảm đối đầu với vất vả, thử thách. Can trường hy sinh chính là tiếng nói của sự bền bỉ và trung thành với chủ cũng như với nghề. Một việc làm nếu khởi công tốt, hy sinh tận tuỵ, chấp nhận thử thách nhưng nửa đường bỏ cuộc th́ vẫn không kể được là một việc làm có giá trị.
Thế gian này là một biển rộng mênh mông. Các linh hồn là những con cá cần được bắt và bỏ vào rổ hằng sống. Nếu không, chúng sẽ bị bọn rắn biển là Satan và quỷ dữ ăn thịt. Nhưng biển trần đầy sóng gió và thử thách. Thêm vào đó, tuy Chúa Giêsu gọi các linh hồn là “cá”, nhưng không phải là cá mà là những con người với trí khôn, ḷng muốn, và những đam mê nhục dục chi phối, và v́ thế, việc chinh phục lại càng trở thành hết sức khó khăn.
Theo Chúa, đáp tiếng gọi của Ngài là việc làm cần thiết đối với tất cả mọi Kitô hữu. Những chức vụ khác nhau. Những việc làm khác nhau chỉ để nói lên sự đóng góp cần thiết và ơn gọi riêng biệt của mỗi người. Ơn gọi nhập cuộc, ơn gọi mà Chúa Giêsu đang muốn kêu gọi chúng ta hôm nay là theo Ngài để làm chứng nhân cho Ngài. Theo Ngài để thu hoặch mùa màng thiêng liêng về cho Ngài. Theo Ngài để trở thành “những kẻ chài lưới người” cho Ngài. Và lời mời gọi này nằm sẵn trong mọi ơn gọi và cho chung cũng như riêng của mỗi Kitô hữu.
Nghe và đáp tiếng mời gọi của Chúa. Nhập cuộc vào sứ mạng Cứu Rỗi của Ngài, thật ra, đó không những chỉ v́ những linh hồn khác, mà cũng v́ phần rỗi của chính ḿnh nữa. Chính tôi, tôi cũng phải tự ḿnh để trở thành những con cá ở trong mẻ lưới của Chúa. Và phần ḿnh, tôi cũng lại phải trở thành những ngư phủ, sốt sắng, tận tâm, và yêu nghề để cùng với Chúa cứu rỗi các linh hồn: “Hăy theo Ta, Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những kẻ chài lưới người” (Mc 1:17).
Vạn sự như ư ... Chúa
Mong Manh
Dịp tết tôi có nhận được lá thư của người thân ở nước ngoài, cầu chúc cho tôi "vạn sự như ư" được nhắc đi nhắc lại gần ba lần.
Tôi hiểu người thân của tôi rất thương mến tôi, quan tâm nhiều tới tôi, mong ước cho tôi được may mắn điều này điều kia, không muốn tôi phải khổ, không muốn tôi gặp những khó khăn... Vạn sự đây chắc không phải chỉ có mười ngàn lần mà là mọi việc xẩy ra đều tốt đẹp như ư muốn, và đó là hạnh phúc nhất của con người, rất là tự nhiên thôi. Thử hỏi trên đời này có ai lại "mát" đến cỡ muốn đau khổ, muốn phiền toái, muốn thất bại, mọi việc xẩy ra đều ngoài ư muốn bao giờ đâu. Các tôn giáo này các giáo phái kia đều muốn giúp con người cách này cách khác thoát khỏi khổ, v́ không được như ư muốn là khổ, muốn giầu mà cứ nghèo măi chẳng khổ là ǵ? muốn b́nh yên mà cứ gặp tai nạn hoài chẳng khổ là ǵ?
Xưa nay người ta vẫn hiểu công khai hoặc hiểu ngầm là Ư Chúa th́ luôn ngược với ư người ta nên người ta phải khổ. Khi phải khổ th́ người ta chẳng c̣n tha thiết ǵ với Đấng ấy, càng xa càng tốt, càng dửng dưng càng khỏe, càng tránh được bao nhiêu càng đỡ phiền toái bấy nhiêu... Bởi v́ đấng ấy có nhiều quyền hành muốn sao nên vậy, mọi vật đều phải tuân thủ. Khi nổi cơn ngông lên th́ giáng họa, đánh phạt, răn đe đủ điều, có khi dùng tạo vật làm những tṛ tiêu khiển ; Ngài như con muỗi sốt rét lâu lâu chích cho ta một phát chơi đỡ buồn. Gặp đường cùng con người quay lại chống đối, giơ nắm đấm, vênh mặt lên nghênh hoặc con người không t́m được lối thoát th́ đành phải ngậm bồ ḥn chịu vậy. Có người gắng công gồng ḿnh tập chịu vậy, rồi cho đó là một nhân đức, lập công ; khi chịu vậy đă quen th́ cho đó là đỉnh cao của đời sống đức tin, và đi đến đâu cũng khuyên bảo người khác một cách rất sốt sắng là "Ư Chúa đấy, hăy... chịu vậy". Gặp người chịu vậy th́ họ lại chịu vậy, gặp người không chịu vậy th́ họ dù không tỏ thái độ ra bên ngoài nhưng bên trong cũng giận điên lên!!!
Có điều con người muốn nhận diện rơ ràng đâu là ư Chúa, đâu là ư người ta, đâu là ư Bề trên? Hay bị lẫn lộn. Ư Chúa th́ ráng cúi đầu chịu vậy, chứ c̣n ư người ta th́..... không thể chịu được, ăn thua đủ, ṣng phẳng, (có hai vợ chồng đang cuốc ruộng, lúc dừng tay nghỉ th́ cả hai trông thấy con chim đang bay trên trời, ông ước ǵ bắt được nó ông sẽ chiên ḍn uống rượu. C̣n bà ước ǵ bắt được nó sẽ nấu cháo. Con chim c̣n đang bay trên trời, mà hai ông bà căi lộn rồi đánh lộn, giận nhau...). Ông muốn gà bà muốn vịt, ông muốn không bà muốn có, muốn có điện lại bị cúp điện, muốn làm ḥa mà nó lại cóc cần... như thế có phải ư Chúa không?
Đức Kitô, hoàn toàn vâng theo Ư Cha.
"Các hi sinh cùng lễ vật, các lễ toàn thiêu cùng tạ tội, Người đă không màng không đoái, bấy giờ Ngài đă nói : Này con đến để thi hành ư muốn của Người" (Do thái 10, 8-9)
- "Chúa chẳng thích ǵ tế phẩm và lễ vật,
Nhưng đă mở tai con ;
Lễ toàn thiêu và lễ xá tội, Chúa không đ̣i,
Con liền thưa : "Này con xin đến
Trong sách đă có lời chép về con
Rằng : con thích làm theo thánh ư,
Và ấp ủ luật Chúa trong ḷng,
Lậy Thiên Chúa của con". (Tv 39,7-8)
- "Lưông thực của Thầy
là thi hành ư muốn của Đấng đă sai Thầy,
và hoàn tất công tŕnh của Người. (Ga 4,34)
Đây cũng là vấn đề dễ gây hiểu lầm. Nhiều phong trào công giáo tự nhận là công tŕnh của Ngài và tự hào là ḿnh đang cố gắng làm thật tốt công tŕnh của Ngài - như cố Hồng y Thuận đă ghi lại kinh nghiệm khi đặc trách huấn luyện linh mục – chủng sinh và phụ trách Công Giáo Tiến Hành ṭan miền Nam – quan trọng lắm chứ, vĩ đại lắm chứ!! Cần phải có tŕnh độ kiến thức và tổ chức mới chu toàn trọng trách đó. Nhưng măi tới khi vào trong tù, ngài mới nhận ra rằng Tôi đă chọn công tŕnh của Chúa nhưng không chọn Chúa. Một kinh nghiệm xương máu mà rất nhiều cộng đ̣an đang vô t́nh hăng hái lăn theo vết xe sa lầy tự hào, tự tôn trước những cộng đ̣an b́nh thường khác…
Đức Giêsu đă để lại cho chúng ta một tiêu chuẩn rơ ràng. Muốn thực hành theo ư Cha th́ điều căn bản là yêu mến Cha. Nói theo kiểu cố hồng y Thuận đó là phải chọn Chúa, yêu Chúa, sống kết hợp với Chúa làm nền tảng cho việc thực hiện công tŕnh của Chúa
"Nhưng chuyện đó xẩy ra
là để cho thế gian biết rằng
Thầy yêu mến Chúa Cha
và làm đúng như Chúa Cha đă truyền cho Thầy" (Ga 14,31)
Thế nhưng cũng đâu phải là chuyện dễ dàng. Tội lỗi con người đă đè lên vai gánh nặng và Ngài biết trước được cái chết sắp đến nên mặc dù trong vườn cây Dầu ban đêm lạnh giá thế mà Ngài cũng mướt mồ hôi, chẳng những mồ hôi và c̣n cả máu nữa. Bản tính tự nhiên con người là sợ hăi, là muốn bỏ cuộc, là muốn tháo chạy. Ngài đă sấp mặt xuống mà nguyện rằng : "Lậy Cha, xin Cha cất chén đắng này cho Con, nhưng xin đừng theo ư Con, mà theo ư Cha".
Vâng, "vâng theo ư Cha" hay thuận theo ư người ta, sức con người chẳng ai muốn, bởi v́ con người tự nhiên vẫn khẳng định ḿnh, vẫn muốn độc lập, vẫn muốn được theo ư riêng ḿnh, ư ḿnh là nhất, là trên hết...
Chỉ có T́nh Yêu mới lư giải nổi chuyện này, bởi v́ có T́nh yêu mới "đi ra khỏi ḿnh", hướng về kẻ khác, không hề có chút ngưng nghỉ nôi chính ḿnh ; chỉ có T́nh Yêu mới dậy cho tôi biết phải ứng xử làm sao ; chỉ có T́nh yêu mới giúp tôi có những bước tiến khi gặp khó khăn ; chỉ có t́nh yêu mới dẫn đưa tôi đến tế nhị, tỉ mỉ ; chỉ có t́nh yêu mới cho tôi có sức mạnh, có can đảm, dám đối diện với thực tại... để tất cả những điều xẩy ra không như ḷng ḿnh mong muốn th́ vẫn nhận thấy là T́nh Yêu Thương âu yếm c̣n lớn hơn thế, bởi v́ yêu thương là có hy sinh, cho đi là đón nhận sự mất mát, nên lúc này tôi cần chỉnh đốn lại câu chúc :
mà là "Vạn sự như ư... Chúa"
"Ai thi hành ư muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi" (Mc 3, 35)
Ư muốn của Chúa là Ngài muốn điều tốt cho tôi, bởi v́ người là Cha của tôi, các bạn có tin không ? Chẳng có người cha nào "khùng" đến cỡ mong hoặc làm điều dữ cho con ḿnh (Lc 11,11-13).
Năm mới đến, xin chúc các bạn :
"được vạn sự như ư...Chúa".
(Có nhận không th́ bảo ?! ?! ?!)
"Lậy Cha yêu thương,
con xin hoàn toàn phó thác trong tay Cha"
Tản mạn ..Tết
Mong Manh
Không khí Tết
Ngày tết con nít khóai chí mong từng ngày, nào là áo quần mới, có tiền ĺ-x́, có nhiều đồ chơi, được nghỉ học, được theo cha mẹ đi thăm ông bà bác chú cô d́ nội ngoại, được đi tới các khu vui chơi giải trí, được ăn mứt kẹo bánh trái thỏa thích...
Người lớn th́ sắm sửa quần áo đồ dùng, nhà cửa trưng bày sao cho ra ngày tết. Và rồi dành giờ đi thăm chúc tuổi nhau. Ai ai cũng vui, ai ai cũng cảm thông, cởi mở, dễ tha thứ bỏ qua cho nhau những lỗi lầm, dễ làm quen nhau.
Tết ông bà nội ngoại, cô bác chú d́.... bánh trái, gà vịt, ǵo chả... Mùng một tết chúc tuổi ông bà, ông bà đăi con cháu chắt về sum họp ăn bữa cơm gia đ́nh thật đầm ấm vui tươi. Cháu ông cháu bà tŕnh diện để ông bà thăm hỏi rồi ĺ x́...
Tết... là một truyền thống thiêng liêng và cao quư của các dân tộc, với tất cả những đồ vật trang trí mầu mè hoa lá cảnh vật... làm nên nét đặc thù sắc thái của riêng từng dân tộc.
Ngoài những chuyện đẹp sẽ trang trọng tôn kính th́... người người lại lo sót vó, nhà nhà chạy đôn chạy đáo, kiếm tiền tiêu mấy ngày tết. Thế là biết bao mánh mung, chộp giật, mua tranh bán cướp, đầu tư tăng giá, thật giả bát nháo... đủ thứ đủ loại đủ nguồn. Hàng hóa, thực phẩm, tiền bạc.... tiêu hao một khối lượng khổng lồ và vận chuyển mau lẹ một cách khủng khiếp.
Đường xá chật hẹp, ổ gà ổ vịt, nhấp nhô lượn sóng, đắp ụ đào cống... rồi người người chen lấn nhau, ai ai cũng vội vàng, ai ai cũng muốn chạy thật nhanh (ngựa xe như thác, xác người tanh banh!!) v́ thế mà tai nạn xe cộ gia tăng và có những cái chết đầu đường xó chợ thật kinh sợ.
Tết vần với Chết!!
Buổi sáng Chúa nhật, đám cưới ông anh, trên bàn thờ và chung quanh nhà cờ hoa rực rỡ, trăm năm hạnh phúc sống ba bốn đời, những bộ mặt tươi rói cười nói huyên thuyên, những lời chúc mừng nguyện ước tuôn ra ào ào như thác đổ!! những bài hát ca cà giật, trống đàn ầm ĩ, những áo quần lịch lăm đủ kiểu đủ mầu đủ mùi... Buổi chiều thằng em đụng xe chết tại cửa nhà, tất cả đều được thay bằng mầu đen tang chế bi thương ảm đạm. Những lời kinh cầu tiếng hát ai óan xót thưông rên rỉ, những bộ mặt thiên sầu địa thảm căng thẳng đăm chiêu, lậy Chúa xin cứu vớt linh hồn....
Tôi được chứng kiến cái chết trên cầu chỗ ngă ba Hà Nội, ngày 2/2 ngày lễ Dâng Chúa Giêsu vào đền thờ, lúc 10 giờ 30 một phụ nữ bị chiếc xe vận tải ép trên cầu tạm, lạc tay lái đầu đập vào thùng xe làm vỡ đầu, óc bắn ra tung tóe, xác người phụ nữ nằm co quắp như đống giẻ rách bên chiếc honda chở hàng buôn bán ngày tết, dân chúng gần đó ṭ ṃ hiếu kỳ đến xem rất đông. Rùng ḿnh, khiếp sợ, và lúc đó, tôi nghĩ đến Đức Giêsu, Ngài cũng đă chết không trong nhà, không trong pḥng, không trên giường... y như một tai nạn – một tai nạn bi thảm.
Lời chúc Tết
Tết là chết, ngoài chuyện chết ra c̣n có chuyện chúc nhau. Tôi lại nhận thấy những giới hạn của thân phận con người trong những ngày tết này bởi v́ những lời chúc tết thật đáng trân trọng, mong ước cho nhau những điều tốt đẹp cao quư nhất. Thế nhưng, những lời chúc th́ cứ chúc, chúc cả triệu lần khỏe mạnh, hạnh phúc, may mắn, vạn sự như ư.... nhưng lúc bệnh vẫn cứ bệnh, xui vẫn cứ xui, nhiều điều chẳng được như ư muốn cứ tiếp diễn. Chẳng ai bảo đảm, chẳng ai nắm chắc, chẳng ai xác quyết.
Ngoài giới hạn của con người lại c̣n giới hạn thiên nhiên bởi hoa lá cây cối trái trăng không hợp thời tiết, gió mưa không thuận ḥa, không đúng thời đúng hạn th́ cũng chẳng c̣n gọi là vườn xuân nên người ta phải làm hoa giả, cây giả, trái giả... giống y thật. Nhưng nó đă không thật th́ cũng chẳng có hồn, chẳng c̣n niềm rung cảm.
Càng cuống quít đợi chờ tết, khi nó tới, càng sợ nó vụt mất, v́ thế mà càng cần tận hưởng tối đa. Cuống cuồng đi chơi, cuống cuồng ăn nhậu, cuống cuồng cờ bạc, cuống cuồng cười nói oang oang... Tới tấp dồn dập, ḷng chẳng được yên, tâm chẳng được định, an lành thanh thản đầm ấm gia đ́nh bị mất, chay tới đi lui, lăng xăng đây đó, tay chân mệt bă, cái bụng anh ách v́ thập cẩm hằm bà lằng, mồm trẹo quai hàm v́ ăn v́ uống v́ nói... quá tải. Bởi không nhanh không vội th́ không kịp, hết ngày hết giờ mất vui. Chỉ có ông anh mặt trời cứ từ từ mọc ở phương đông và lặn ở phương tây b́nh thường như mọi ngày, không vội vàng, không sợ muộn màng, rất lặng thầm, rất thanh thản và rất b́nh an.
Xuân vĩnh hằng - Xuân Tâm hồn.
Mấy ngày xuân này, trong sự thinh lặng bên Chúa, tôi ngẫm nghĩ lời chúc của con người và lời chúc của Chúa, mùa xuân của trần gian và mùa Xuân Nước Trời. Xuân thiên nhiên không hẹn cũng về, không mong cũng đến và đến rất đúng hẹn. Nhưng xuân đến rồi xuân đi, chẳng ai níu kéo lại được và cũng chẳng ai kề vai xô đẩy ngược lại được bởi thời gian rất công bằng với bốn mùa chẳng nói chẳng rằng cứ thế đổi thay, thay đổi.... tuần tự. Có một mùa xuân không đợi, mà cần khám phá ra, cần xác tín vào, đó là mùa xuân trong trái tim, xuân trong tâm hồn. Thiên nhiên có bốn mùa, nhưng tâm hồn con người chỉ có một mùa và mùa đó là Mùa Xuân. Mùa Xuân đích thực không phai nhạt không tàn úa, đó là mùa Xuân Nước Trời. Thiên Chúa, Ngài chính là mùa Xuân Bất Diệt. Vậy th́ ai sống tương quan thân mật với Chúa trong cuộc sống thường ngày th́ niềm vui hạnh phúc b́nh an của Mùa Xuân ch́m ngập ẩn sâu trong tâm hồn không có ǵ có thể phá vỡ được, không có ǵ làm tàn lụi được cho dẫu có những thăng trầm, thử thách sóng gió, buồn tẻ, đều đặn, mệt mỏi...v.v. Ngày nào cũng là Ngày Tết, ngày nào cũng vui như tết, mùa nào cũng là Mùa Xuân. Từ đó, nghe lời chúc phúc của Chúa chính là nghe được tấm ḷng của Chúa Cha. Khi Đức Giêsu giới thiệu các mối phúc chính là Ngài giao cho con người bí quyết của Ngài, điều quư giá nhất đă được ban cho Ngài, tức là chính tấm ḷng của Chúa Cha. Các lời chúc phúc trước tiên nói về Chúa Cha. Chúng mặc khải cho con người biết Chúa Cha nghèo khó, Chúa Cha hiền từ.... Chúa chúc phúc cho chúng ta v́ chúng ta nghèo khó, v́ chúng ta nhỏ bé, đó là chúng ta tin vào Chúa, chúng ta phó thác trong bàn tay yêu thương tŕu mến của Ngài và chúng ta được tái sinh trong Nước Trời ; c̣n việc đạo đức từ bỏ của cải khó nghèo vật chất chỉ là chuyện đến sau. Chúa chúc phúc cho chúng ta có tâm hồn trong sạch, v́ chúng ta sẽ được nh́n thấy Thiên Chúa. Trong sạch không phải là người không bao giờ phạm tội, không bao giờ có điều ǵ ḿnh phải tự trách, nhưng là người, trong bất cứ việc ǵ họ làm, đều được thúc đẩy do ư muốn chân thành quên ḿnh để t́m làm đẹp ḷng Chúa, sống không phải cho ḿnh, nhưng là cho Chúa. Không c̣n là tôi sống mà là Mùa Xuân vĩnh hằng sống trong tôi.
Mùa xuân của đất trời bao la rộng mở, mời bạn cùng chúng tôi đến với Chúa Xuân trong thinh lặng để Chúa chúc phúc cho tất cả chúng ta. Can đảm lên nghe !
Hạnh phúc của chúng ta cùng cầu chúc cho nhau :
Vạn sự như ư... Chúa, mà lị.
“Hăy lấy Chúa làm niềm vui của bạn
Người sẽ cho được phỉ chí toại ḷng” (Tv 36)
“Trước thánh nhan ôi vui sướng tràn trề
Ở bên Ngài hoan lạc chẳng hề vơi” (Tv)
Tâm Linh Vào Đời là tâm t́nh của những người chấp nhận thân phận mong manh của ḿnh. Từ đó, khắc khoải kiếm t́m, rồi khám phá ra T́nh Yêu Thiên Chúa với cảm nhận sâu lắng: “Chỉ trong Chúa, Hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn”(Tv 61)
Tâm Linh Vào Đời cũng là tâm trạng của những người nhận ra cuộc sống đạo máy móc của ḿnh. Lên đường t́m kiếm chân lư. Cuối cùng, khám phá ra sự hiện diện và họat động của Thần Khí Thiên Chúa ngay trong tâm hồn ḿnh. Từ thẳm sâu nơi vùng trời tâm hồn, cảm nghiệm của họ rất đỗi lung linh: “Tôi và Cha tôi là một”. (Ga 10:30)
Tâm Linh Vào Đời chính là lời tâm sự chân thành gởi tới anh chị em chung một niềm tin: “Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ được hoàn toàn nên một”. (Ga 17).