Tâm Linh Vào Đời
CƠ CHẾ XIN – CHO TRONG KINH NGUYỆN
Chúng tôi lạy ƠN Đức Chúa Giêsu nhân thay cam thay…(Tại sao không lạy Đức Chúa Giêsu mà lại lạy ƠN Đức Chúa Giêsu??!!)
Ngay cả trong bản dịch Kinh Thánh cũng đă có câu: Người đă cứu chúng ta nhờ phép rửa ban ƠN Thánh Thần (Tt của :5) . Trong khi bản dịch trong New International Version đă viết: He saved us through the washing of rebirth and renewal by the Holy Spirit, Tạm dịch là Người đă cứu chúng ta nhờ phép Rửa của việc tái sinh và canh tân bằng Thánh Thần. Vâng, xin nhắc lại: bằng Thánh Thần chứ không phải ƠN Thánh Thần!! Cứ như thể ƠN Thánh Thần c̣n quan trọng hơn cả chính Thánh Thần!!!
Chúng ta thường coi Chúa như một ông thần giữ khư khư kho ân huệ vĩ đại của ḿnh và ban cho nhân loại một cách rất tuỳ hứng. Thích cho ai th́ người ấy hưởng. Xin măi mà Ngài vẫn không cho. Đôi khi , chẳng xin ǵ th́ Ngài tự nhiên lại cho. V́ thế mới xảy ra những chuyện rất nghiêm chỉnh, nhưng nghĩ lại th́ thấy nó buồn cười làm sao ấy.
Trong lời cầu nguyện hàng ngày, chúng ta đă lải nhải xin hết ơn này đến ơn khác. Xin nhiều quá đến nỗi e rằng Thiên Chúa cũng phải bị căng thẳng thần kinh trước hàng tỷ người đang tranh nhau cầu xin mà ai cũng muốn ḿnh được ưu tiên!!
Có người c̣n chắc ăn và tỏ ra rất mực tha thiết: Xin Chúa lắng nghe, dủ ḷng thương mà nhận lời chúng con. V́ e rằng Xin Chúa nhận lời chúng con chưa đủ ép phê
Đôi khi Thiên Chúa cực kỳ lúng túng khi phải nghe hai lời cầu xin trái ngược nhau. Người lái xe cầu xin cho đi b́nh an trên xa lộ, trong khi người sửa xe lại xin Chúa vớ được nhiều xe hư dọc đường!!
Chuyện cầu nguyện cũng nhiêu khê như chuyện dài nhiều tập khi người ta thường than rằng. Cầu xin hết tháng này tới tháng khác mà Chúa chẳng ban ơn ǵ cả ... điên cả lên, không thèm đi lễ, đọc kinh ǵ nữa!!
Buồn quá bèn than thở với linh mục nào đó. Có thể ngài yên ủi: Hăy kiên nhẫn, một ngày nào đó Chúa sẽ nhận lời. Có khi ngài cảnh cáo: Tại ông xin không đúng ư Chúa, nên Chúa không cho là phải. Đôi khi ngài c̣n triết lư: Biết đâu Chúa c̣n thử thách nhân đức kiên nhẫn của ông!! Ôi! Toàn những lời giải dáp gây hoang mang cho nhân loại khốn khổ.
Trong những giờ Cầu cho linh hồn mới qua đời hay giờ đọc kinh giỗ, chúng ta chắc đă nghe rất nhiều lời cầu xin đại loại như sau:
Lạy Chúa, chúng con tin rằng giờ này linh hồn .... đă về với Chúa trong ṿng tay âu yếm của Chúa....
Thế mà chỉ vài phút sau đó thế nào chúng ta lại nghe đoạn kết luẩn quẩn:
Nhưng chắc chắc linh hồn c̣n vương vấn bao tội khiên, nên giờ đây chúng con nài xin Chúa dủ ḷng thương tha thứ lỗi lầm mà cho linh hồn ...mau về hưởng tôn nhan Chúa!! Đă về với Chúa rồi, sao lại c̣n chuyện mau về hưởng tôn nhan Chúa??
Để dễ dang tiếp xúc với Thiên Chúa, chúng ta nhân cách hoá Ngài thành một người Cha, một ông Chúa, một đâng quyền năng... và thay v́ sống với Ngài trong tâm t́nh con yêu dấu của Ngài, chúng ta tôn vinh Ngài lên tận chín tầng mây như một ông vua với quyền sinh sát trong tay - thi ân giáng phúc tuỳ hứng. C̣n chúng ta chỉ là một lũ thảo dân lúc nhúc dưới gầm trời này với đầy mặc cảm tự ty: phàm hèn, tội lỗi, xấu xa... Và với cái nh́n trần gian là nơi khổ ải, là chốn lưu đầy với biết bao khó khăn, đau khổ, chúng ta chỉ c̣n ngước trông lên Chúa xin Ngài dủ ḷng thương. Như vậy, chính chúng ta - những con người tự đào cho ḿnh một cái hố ngăn cách giữa ḿnh và Chúa nên mới tạo ra một cơ chế Xin – Cho đáng tiếc này.
Ngoài ra, c̣n một nguyên nhân cốt yếu khác. Đó là ta lấy cái tôi làm trung tâm. Ta đă ngầm thay đổi Kinh Lạy Cha theo ư của ḿnh.
Lạy Cha chúng con ở trên trời
Chúng con nguyện DANH CON cả sáng. (Mang tiêng là làm cho công tŕnh của Chúa nhưng chỉ vài năm sau, con chỉ c̣n thấy DANH CON cả sáng từ bắc chí nam...Đâu cần, con có ngay ...nhưng động lực thúc đẩy con ra đi Loan báo Tin Mừng chính là DANH CON ngày càng cả sáng!!! Đi tới đâu ai cũng khen ngợi con giỏi, con hay... nghe mà khoái cái lỗ nhĩ, sướng rơn cả người....Ngay cả những người viết bài trên Net – trong đó có tôi – nếu không tỉnh thức, cũng dễ rơi vào DANH CON cả sáng khi cảm thấy có quá nhiều người biết đến tên ḿnh.....)
Nước CON trị đến. ( Danh tiếng của con, danh tiếng gia đ́nh con, cộng đoàn con lan tràn khắp nơi )
Ư CON thể hiện dưới đất cũng như trên trời!!! (Ư CON chứ không phải Ư Cha đâu nhé!!!)
Rất dễ dàng. Thay v́ mang tâm tưởng của người tôi tớ, nô lệ, phàm hèn, tội lỗi, chúng ta hănh diện xác tín ḿnh là con yêu dấu của Cha do chính Ngài sinh ra. Dù chúng ta đă nghe nói nhiều lần, nhưng mỗi lần nhắc lại là mỗi lần giúp chúng ta đón nhận Lời Chúa để phá vỡ cơ chế Xin – Cho dễ dàng hơn.
Tôi là con Thiên Chúa do chính Ngài sinh ra:
Họ được sinh ra, không phải do khí
huyết,
cũng chẳng do ước muốn của nhục thể,
hoặc do ước muốn của người đàn ông,
nhưng do bởi Thiên Chúa.
(Ga 1:13)
Ngài c̣n trang bị cho tôi sức mạnh thần thánh:
Thiên Chúa đă chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát, nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, t́nh thương, và biết tự chủ (2Tm 1:7)
Tuyệt với nhất, Ngài đă cho chúng ta thông phần chính bản tánh Ngài:
Thiên Chúa đă ban tặng chúng ta những ǵ rất quư báu và trọng đại Người đă hứa, để nhờ đó, anh em được thông phần bản tính Thiên Chúa,(2Pr 1:4) C̣n ơn nào cao quư bằng??
Chỉ cần quay trở về con người đích thực của ḿnh – con yêu dấu của Cha. Sống kết hiệp mật thiết với Cha ngày càng nhiều hơn. Phó thác mọi sự trong bàn tay yêu thương quan pḥng của Cha, c̣n mọi sự khác, Chúa ban thêm cho. CÁI TÔI, Ư CON dần dần nhỏ bé lại để DANH CHA, Ư CHA ngày càng lớn lên trong chúng ta.
Nếu chúng ta thực sự sống trong tâm tưởng tích cực này, chắc chắc cơ chế Xin –Cho sẽ dần dần sụp đổ...
Nói như vậy, không có nghĩa là phủ nhận tất cả những lời cầu nguyện - Ḥan toàn không phải thế. V́ Đức Giêsu đă nhắc nhở: Anh em hăy tỉnh thức và cầu nguyện luôn (Lc 21:36).
Cầu nguyện để càng có nhiều thợ gặt ra đi Loan báo Tin Mừng cho muôn dân
Cầu nguyện để gia đ́nh ḿnh, cộng đ̣an ḿnh, giáo xứ ḿnh sống tích cực trong năm sống Lời Chúa
Cầu nguyện để Giáo Hội không ngừng trở về nếp sống thánh thiện thủa ban đầu.
Cầu nguyện để ........
Nhưng điều quan trọng nhất của cầu nguyện vẫn là để mối tương giao con – Chúa mật thiết hơn và DANH CHA cả sáng, Ư CHA thể hiện dưới đất cũng như trên trời...
CHÚA MUỐN. TA MUỐN
- Lậy Ngài, nếu Ngài muốn.
- Ta muốn.
Thế là anh chàng bị bệnh phong cùi được chữa lành.
Xưa nay chưa một ai chế ra được thuốc chữa phong cùi. Và cũng chưa một người cùi nào được chữa lành do con người. Thế giới hôm nay với nền văn minh y khoa vượt bực cũng chỉ mới chế ra được thuốc cầm chân bệnh phong cùi. Có nghĩa là, nếu ai đó không may mắc chứng bệnh hiểm nghèo này, th́ phải dùng thuốc cho đến chết để cầm chân và không cho căn bệnh lây lan, hoặc tàn phá cơ thể của ḿnh hơn nữa.
Nhưng khi ư muốn con người ḥa nhập với ư muốn của Thiên Chúa, th́ mọi sự, kể cả bệnh phong cùi hiểm nghèo vô phương chữa trị kia cũng vẫn được chữa lành. Thánh Máccô, trong tŕnh thuật của ngài hôm nay, cho thấy, người mang bệnh cùi kia không uống một viên thuốc nào, và cũng không phải tốn công t́m thầy, t́m thuốc, nhưng chỉ một câu: “Ta muốn anh khỏi bệnh” (Mc 1:41) của Chúa Giêsu là lập tức anh đó được khỏi bệnh.
Cũng cùng một câu văn, Thánh Máccô đă ghi rằng trước khi Chúa Giêsu nói câu “ta muốn”, th́ Ngài thật sự cảm thấy xúc động: “Xúc động v́ thương xót, Chúa Giêsu giơ tay ra, động đến anh ta” (Mc 1:41). Vậy trong phạm vi Do Thái thời Ngài, và ngay bây giờ trên thế giới c̣n có biết bao người cùi, nhưng họ vẫn không được chữa lành. Không lẽ Ngài đă không c̣n “xúc động v́ thương xót” nữa sao?
Câu trả lời có thể được t́m thấy trong hai trường hợp: Mặc dầu Ngài rất xúc động và xót thương, nhưng những trường hợp Ngài không chữa lành, v́ Ngài có mục đích riêng của Ngài. Cái mà ta gọi là Ngài “muốn”. Hoặc Chúa thật sự bị bó tay không chữa lành được, và đây là do con người “muốn”. Trường hợp đối với những bệnh nhân phong cùi tâm linh.
Thật vậy, ở bất cứ trường hợp nào, để được chữa lành luôn luôn đ̣i hỏi phải có hai yếu tố: Chúa muốn và con người muốn. Chỉ có Chúa muốn không mà thôi th́ vẫn chưa đủ làm nên phép lạ. Cần phải có ư muốn của con người. Con người có muốn thấy phép lạ hay không. Chúa Giêsu giữ nguyên tắc này rất kỹ. Suốt thời gian rao giảng Tin Mừng và ngay cả bây giờ, Ngài vẫn không phá lệ. Bất cứ ai nếu muốn có phép lạ, nếu muốn Ngài chữa lành đều phải “muốn”, và dĩ nhiên, cũng phải được Ngài “muốn”. Nguyên tắc này đă được ghi rơ trong Tin Mừng. Chính Thánh Máccô sau biến cố người cùi này, đă ghi nhận về trường hợp người đàn bà bị bệnh loạn huyết để được khỏi bệnh, bà cũng phải “muốn” ḿnh được chữa lành, và bà cũng phải được Chúa “muốn” chữa lành. V́ thế, khi bà mon men chạm đến gấu áo Chúa Giêsu, th́ lập tức bà được khỏi bệnh, và Chúa Giêsu đă nói với bà: “Hỡi con, đức tin con đă chữa con. Hăy về bằng an và khỏi bệnh” (Mc 5:34). Đức tin của bà chính là ḷng muốn. Chính là muốn một cách mănh liệt sẽ được Chúa Giêsu chữa lành.
Trong đời sống tâm linh cũng như đời sống thường ngày, ai trong chúng ta cũng muốn ḿnh b́nh an, hạnh phúc, hiểu và yêu mến Thiên Chúa. Phần Ngài, Ngài cũng muốn nh́n thấy chúng ta b́nh an, hạnh phúc, biết và yêu Ngài như Ngài đáng yêu. Thế nhưng tại sao trong rất nhiều trường hợp, và có lẽ hầu hết là thế, chúng ta vẫn thấy ḿnh bất an, không hạnh phúc. Vẫn thấy mù mịt và không mến nổi Chúa.
Chúa muốn. Ta muốn. Thật vậy, ở phần đầu của tŕnh thuật, Thánh Máccô đă ghi nhận trường hợp phép lạ xẩy ra là có sự cộng tác của hai ư muốn: Ư muốn người bị phong cùi và ư muốn của Chúa Giêsu. Nhưng ở đoạn kết, th́ cũng chính người phong cùi ấy lại làm hỏng chuyện của Chúa, v́ anh ta đă “không muốn” điều Chúa “muốn”. Chúa muốn anh ta cứ im lặng mà tạ ơn Thiên Chúa đă cho ḿnh khỏi bệnh. Nhưng anh ta lại muốn “lớn tiếng” ca rao quyền năng Thiên Chúa. Sự đối chọi ấy đă làm làm cản trở công việc truyền giáo của Ngài. Tin Mừng đă ghi: “Người này ra đi và bắt đầu công khai phổ biến tin này khiến Chúa Giêsu không thể vào thành một cách công khai được” (Mc 1:45).
Chúa muốn. Ta muốn. Làm sao để Chúa và ta muốn cùng một cái, cùng một lúc, và cùng giống nhau. Kinh nghiệm cho thấy rằng, phần đông là con người thích làm theo ư muốn ḿnh, và ít khi hoặc không thích ư muốn của Thiên Chúa. Và trong tất cả những ǵ xẩy ra ngoài ư muốn của hai bên ấy, là v́ con người đă không biết Chúa muốn ǵ?! Ngược lại, con người luôn luôn ṭ ṃ muốn biết Chúa đang làm ǵ cho ḿnh. Dĩ nhiên, khi muốn biết điều này, chúng ta nghiêng về ư muốn là Chúa phải hành động như ư của chúng ta.
Trường hợp người cùi được chữa lành đă muốn lớn tiếng công khai nói về phép lạ, và hành động của anh ta làm cản bước tiến, làm cho Chúa không thể hành động một cách như ư Ngài muốn, cũng cho chúng ta thấy rơ một điều nữa là trong khi hành động v́ yêu mến Chúa, v́ muốn làm sáng danh Ngài, chúng ta phải rất cẩn thận và coi chừng, nếu không thay v́ “ư Cha thể hiện”, th́ lại là “ư con toại nguyện”. Lúc đó cũng là lúc chúng ta làm hỏng chuyện, làm cản bước tiến của Chúa.
Nhưng làm sao biết được lúc nào Chúa muốn, và cái ǵ Chúa muốn. Các nhà tu đức và đạo đức học đă cho chúng ta một nguyên tắc để ḍ biết Chúa muốn ǵ và đâu là ư muốn của Ngài, đó là: Những cái Chúa muốn thường khác với những cái ta muốn. Đây là cái làm nên thánh giá, và mầu nhiệm thánh giá cũng chính là ở điểm này. Tuy nhiên, cũng các nhà tu đức và đạo đức học lại cho biết thêm rằng: Khi ta ôm hôn ư muốn của Chúa, cũng là lúc chúng ta thấy được hân hoan, b́nh an, và hạnh phúc!
Ngoài ra, trong tâm lư sống, sự va chạm và khác biệt trong ư muốn, chắc chắn sẽ xẩy ra giữa ta và Chúa, con người cần phải bắt chước Mẹ Maria “ghi nhận và suy nghĩ trong ḷng” (Luc 2:51). Và cũng như Chúa Giêsu, là làm theo ư muốn của Thiên Chúa. Chính Ngài đă làm như vậy khi đứng trước ư muốn của Cha Ngài dù ư muốn ấy Ngài không thích: “Lậy Cha, nếu có thể th́ xin cho con khỏi uống chén này. Nhưng đừng theo ư con, một xin vâng ư Cha” (Mt 26:39). Nói một cách khác, Ngài đă ôm hôn ư muốn của Chúa Cha.
Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa mà cũng không làm ǵ hơn là theo ư muốn của Thiên Chúa. Mẹ Maria là Mẹ Thiên Chúa, là Mẹ Chúa Giêsu mà cũng không hiểu nổi hết ư Con. Cả hai Đấng đă tỏ ra hàng phục ư Thiên Chúa. Chúa Giêsu th́ chấp nhận uống chén Cha trao. Mẹ Maria th́ ghi nhận những ǵ ḿnh chưa biết mà cầu nguyện và suy nghĩ để làm theo. Như vậy, phần chúng ta, chúng ta sẽ hành động như thế nào mỗi khi ḿnh muốn mà Chúa không muốn, hoặc sẽ ra sao mỗi khi Chúa muốn mà ḿnh không muốn.
Noi gương khiêm nhường của Chúa Giêsu và Mẹ Maria, và bắt chước Thánh Augustine, chúng ta hăy thưa lên với Chúa trong những trường hợp ư muốn ta khác với ư muốn Ngài, hoặc ư muốn Ngài không hợp với ư muốn ta rằng: “Lậy Chúa, xin cho con biết Chúa và biết con. Biết Chúa để con yêu mến Chúa, và biết con để con chê ghét chính ḿnh con”.
CHÚA NHẬT V THƯỜNG NIÊN (B)
C̣n được một ngày nữa để yêu thương
LM. Giuse Trương Đ́nh Hiền
1. Từ một ngày bận rộn của Chúa Giêsu :
Nhà văn Oscar Wilde viết “chuyện hay nhất Thế Giới” trong đó ông kể : “Đấng Cứu Thế đi từ miền thôn quê tầm thường lên một thành phố muôn phần sặc sỡ. Khi đi qua một con phố đầu tiên Ngài nghe có tiếng nói phía trên đầu, nh́n lên thấy một thanh niên đang say xĩn nằm vắt ngang trên thành cửa sổ. Chúa hỏi : ”Sao ngươi lại bỏ phí linh hồn trong say sưa ?”. Hắn đáp : “Thưa Chúa, tôi là người phong đă được Chúa chữa lành, bây giờ tôi c̣n biết làm ǵ khác hơn ?”. Đi xa hơi một chút nữa, Ngài thấy một thanh niên đang lẽo đẽo theo sau một cô gái mại dâm, Ngài bảo : “Tại sao ngươi bỏ phí cuộc đời của ngươi trong trác táng ?”. Chàng đáp : “Thưa Chúa, tôi là người mù được Chúa chữa lành, bây giờ tôi c̣n biết làm ǵ khác hơn?”. Cuối cùng ở giữa thành phố, Ngài thấy một người già nằm co dúm trên đất khóc lóc, và khi được Chúa hỏi ông đáp : “Lạy Chúa tôi là người chết được Chúa cho sống lại, bây giờ tôi c̣n biết làm ǵ khác hơn là khóc ?”
Đó là những ví dụ kinh khủng nói lên cách con người đă tàn nhẫn, vô tâm và lăng phí cuộc đời khi sử dụng ơn phúc và ḷng thương xót của Chúa.
Trong khi đó, Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy một “chương tŕnh dày đặt” trong một ngày làm việc của Chúa : Ngài rao giảng ở Hội đường (câu 21); giảng xong, chữa một người bị quỷ ám (cc 23-28); rời hội đường, Ngài đi chữa bệnh cho nhạc mẫu của Simon Phêrô (cc 29-32); chiều đến chưa kịp nghỉ ngơi người ta lại đem các bệnh nhân tới và Ngài lại cứu chữa (cc 32-34); Sáng sớm hôm sau khi trời c̣n tối mịt, Ngài thức dậy sớm đi đến một nơi hoang vắng để cầu nguyện (35); các tông đồ đến tâu tŕnh lên Chúa những người đến gặp Chúa (36) ; Ngài lại ra đi rao giảng và trừ quỷ (39)…
Cũng trong ư nghĩa đó, gần gũi hơn, Tin Mừng hôm nay c̣n giới thiệu cho chúng ta nhân vật khác ; bà Nhạc vợ của Tông Đồ Phêrô : Ngay sau khi được chữa lành bà cụ liền bắt tay vào phục vụ. Bà cụ đă dùng phần sức khoẻ hồi phục của ḿnh để phục vụ một cách mới mẻ. Không ai rơ thái độ phục vụ của bà có tác động đến chàng rể Phêrô như thế nào, nhưng sau này, với tư cách là lănh tụ Giáo hội, Phêrô đă viết thư khuyên giáo dân: “Ơn riêng Thiên Chúa đă ban, mỗi người trong anh em phải dùng mà phục vụ kẻ khác. Như vậy anh em mới là người khéo quản lư ân huệ thiên h́nh vạn trạng của Thiên Chúa. Ai có nói th́ nói lời Thiên Chúa ; ai phục vụ, th́ phục vụ bằng sức mạnh Thiên Chúa ban. Như thế, trong mọi việc chúng tôi tôn vinh Thiên Chúa nhờ Đức Giêsu Kitô”.(1Pr 4,10-11).
Như thế, chúng ta có thể nhận ra dụng ư của sứ điệp Lời Chúa hôm nay đó chính là : hăy biến cuộc đời thành khí cụ phục vụ và loan báo Tin Mừng ; hăy nhiệt tâm làm việc thiện để cọng tác với Thiên Chúa mà đẩy lùi sự dữ và tội lỗi. Chúng ta không cần phải quá lư tưởng để luôn do dự và cũng chẳng có lư do ǵ quá thận trọng để lần lữa đợi chờ. Thế giới đang biến đổi từng giây phút. Tin Mừng của Chúa Kitô cũng phải được “dậy men” trong mọi nẻo đời thường và mọi phút giây của cuộc sống.
2. Để lo việc Chúa phải biến đổi chính ḿnh :
Tuy nhiên, để có được cảm nhận và rồi hành động tích cực trong công tác gieo trồng hy vọng và loan báo Tin Vui, điều cần thiết đầu tiên là “hăy biến đổi chính ḿnh”.
Để minh họa cho ư nghĩa nầy, chúng ta có thể đọc lại cảm nghiệm của một nhà hiền triết về lời cầu nguyện qua các giai đoạn cuộc đời :
Lúc thiếu thời tôi là một kẻ hiếu động. Trong sự hăng hái của tuổi trẻ, tôi thường cầu nguyện Lạy Chúa, xin cho con sức mạnh biến đổi thế gian này nên tốt hơn.
Khi được nửa đời người, tôi ư thức ḿnh chưa làm được ǵ cả, chưa thay đổi được bất cứ người nào, tôi liền đổi lại lời cầu nguyện cho thiết thực hơn: Lạy Chúa, giờ đây con chỉ xin Chúa cho con khả năng thay đổi cuộc sống của những con người tiếp xúc hằng ngày thôi”.
Nhưng rồi khi tuổi đời sắp hết, tôi thấy rằng ḿnh qúa cao vọng và ảo tưởng, tôi lại thay đổi lời nguyện như sau: “Lạy Chúa, xin ban cho con ơn thay đổi chính đời sống của con”. Nếu từ tuổi thanh xuân tôi đă cầu nguyện như thế th́ có lẽ tôi không phải hối tiếc v́ đă sống một cuộc đời vô ích” (Trích “Mỗi ngày một niềm vui”).
3. Xin được một ngày nữa để yêu thương :
Lời Chúa đ̣i hỏi là như thế, Chúa Giêsu làm gương và gọi mời như thế, nhưng thực tế đời thường không luôn dễ dàng thực hiện. Quả thật, cuộc đời của mỗi chúng ta, không sớm th́ muộn, không ít th́ nhiều đều phải trăi qua những đêm dài tăm tối, chán nản, buồn tênh…mà có lẽ tâm sự của ông thánh Gióp trong những tháng ngày bị Chúa thử thách đă nói lên tất cả như trong bài đọc 1 hôm nay :
…Măi tới lúc hoàng hôn, tôi ch́m trong mê sảng. Ngày đời tôi thấm thoát hơn cả thoi đưa, và chấm dứt không một tia hy vọng. Lạy Đức Chúa, xin Ngài nhớ cho, cuộc đời con chỉ là hơi thở, mắt con sẽ chẳng thấy hạnh phúc bao giờ” (BĐ 1).
Cho dù đời thường có phải trăi qua những đêm tối như thế, những ngày buồn như thế, th́ Lời Chúa lại không cho phép chúng ta đầu hàng, bỏ cuộc hay t́m cách bám trụ để t́m một nơi trú ẩn an toàn. Đức Kitô cho dù biết trước con đường lên Giêrusalem sẽ dẫn tới đau thương và khổ nạn, nhưng Ngài vẫn hiên ngang mạnh mẽ dẫn đầu các Tông đồ ra đi và tiến lên phía trước…cho đến khi uống cạn chén đắng. Cho dù Ngài có thể ở lại đâu đó trong thành Caphanaum để được dân chúng tung hô và tự hào với những thành quả rao giảng và làm phép lạ chữa lành cho vô số bệnh nhân…th́ Ngài lại vẫn cứ thanh thản ra đi đến với các con chiên lạc, với những thành, những làng chưa nghe đến tin mừng Nước Thiên Chúa.
Vâng, cuộc sống của những người Kitô hữu hôm nay, những tông đồ của thời đại mới, phải là những bước chân ra đi, phải là những cuộc lên đường dấn thân cho sứ vụ tông đồ và truyền giáo. Bởi v́, như lời thánh Phaolô hôm nay : “Khốn cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng”. (BĐ 2).
Hay như kiểu nói ngụ ngôn của Charles Singer : hăy biến cuộc đời thành một “Ngôi Thánh Đường”. Xin trích một đôi câu trong bài thơ đạo đức nầy :
Lạy Chúa, Cuộc đời con là một ngôi Thánh Đường,
Từ tro bụi, bao năm trường xây đắp,
Con tự hào với tất cả niềm tin,
Bằng đôi tay, bằng mối t́nh nghệ sĩ,
Để vươn lên thật cao quí tôn nghiêm….
Lạy Chúa,
Ngôi Thánh Đường của đời con,
Không thể xong trong một sớm một chiều,
Nhưng vun đắp trải qua nhiều năm tháng,..
Lạy Chúa, con chỉ là người thợ cả,
Chính Ngài, con không quá lời đâu :
Là Thiên Chúa, là Khởi Đầu, Chung Cuộc,
Chính Ngài, Nhà Kiến Trúc của đời con.
Và như thế, được sống ở trên đời phải là một hồng ân, được một phút giây hiện hữu phải là một lời ca ngợi và được một ngày phục vụ, yêu thương là một mùa xuân hạnh phúc. Và như thế, chúng ta có thể nói lên trong thanh thản vui tươi như Kahil Gibran :
Cám ơn đời mỗi sáng mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương
CHÚA CŨNG VẤT VẢ
“Tôi vất vả quá! Đời tôi sao vất vả quá!” Mang thân phận con người, chúng ta ai cũng vất vả: vất vả tinh thần, vất vả thể xác. Vất vả thể xác được gọi là lao lực. C̣n vất vả tinh thần được gọi là lao tâm.
Nếu so sánh giữa tinh thần và thể xác, th́ sự vất vả tinh thần có tầm ảnh hưởng sâu sa và lắng đọng hơn. Nó đ̣i hỏi một sự chấp nhận, chịu đựng mănh liệt hơn. Chúng ta có thể nhận thấy sự khác biệt này bằng cảm nghiệm của bản thân ḿnh, hoặc do kinh nghiệm học hỏi từ người khác. Thí dụ, một người bị lo lắng dằn vặt tâm hồn lâu ngày sẽ mất ăn, mất ngủ, đôi khi đi đến tâm bệnh. Ngược lại, một người mệt mă v́ công việc tay chân, đêm về được dịp nghỉ ngơi lại thấy khỏe khoắn và dễ dàng lăn ra ngủ. Dù là lao tâm hay lao lực, cả hai cũng đều đặt con người vào sự chịu đựng và thử thách. Và cả hai đều bị con người sợ hăi và trốn chạy. Hoặc nếu bất đắc dĩ mà phải chịu đựng, th́ sự chịu đựng ấy đa số chỉ là miễn cưỡng. Bất đắc dĩ mà phải chịu.
Tuy nhiên, có một người mà vất vả không thể động đến được, không hề bị ảnh hưởng của vất vả chi phối. Nhưng người này lại ôm lấy vất vả, đón nhận vất vả, và làm bạn với vất vả. Cuộc đời người ấy từ lúc sinh ra đến khi nhắm mắt ĺa đời được dệt bằng những vất vả triền miên. Đó là Chúa Giêsu, Đấng Thánh của Thiên Chúa, Đấng Cứu Chuộc nhân trần. Định mệnh của ngài là sinh ra và chịu vất vả như chính Ngài đă nói: “Con Người đến là để phục vụ chứ không hưởng thụ”.
Trích đoạn Tin Mừng hôm nay, Thánh kư Máccô đă cho chúng ta thấy thời khóa biểu làm việc của Chúa Giêsu dầy đặc và đầy áp những vất vả. Vừa ra khỏi hội trường là chạy lại nhà của Simon và Andrê. Đến đó rồi, th́ lại lo chữa bệnh cho nhạc mẫu của Simon. Sau đó là đoàn lũ dân chúng đến vây quanh, người xin được chữa lành, người xin khỏi quỉ ám. Thánh kư ghi nhận: C̣n được một ngày nữa để yêu thương (Mc 1: 33). Bận rộn như vậy, mà mới sáng tinh sương ngài đă vào nơi thanh vắng để cầu nguyện.
Điều hiển nhiên là Chúa Giêsu tự ư chấp nhận và tự ư bận rộn. Ngài làm thế v́ Ngài muốn thế chứ không phải v́ bắt buộc. Thái độ chấp nhận vất vả của Ngài là điều khiến chúng ta phải nh́n lại những vất vả của chính ḿnh và từ đó t́m cho những vất vả, đau khổ ấy một ư nghĩa.
Thật vậy, Chúa Giêsu vất vả v́ các linh hồn. Ngài vất vả, vật lộn với ma quỉ, với những thử thách v́ phần rỗi và v́ ơn cứu độ của nhân loại. Đây là điểm mà Kitô hữu chúng ta phải rút ra từ những vất vả của cuộc sống thường ngày. Chúa vất vả v́ ta và cho ta. Ta cũng phải vất vả v́ chính ta và v́ những người khác. Chúng ta có bao giờ tự hỏi, tại sao Thánh Kinh đă dùng nhiều h́nh ảnh khác nhau để diễn tả sự vất vả của con người, thí dụ, h́nh ảnh của những người làm công, h́nh ảnh những ngư phủ chài lưới, h́nh ảnh những người nông dân dầm sương dăi nắng gieo văi, gặt hái. Nếu có th́ câu trả lời là v́ trong tất cả những h́nh ảnh tượng trưng cho sự vất vả ấy, đàng sau bao giờ cũng thấy xuất hiện h́nh ảnh của cứu độ, của giải thoát, và của trường sinh bất tử. Có thể nói, Chúa dùng những vất vả, những thử thách và đau khổ của cuộc sống để cho con người dễ dàng đạt được mục đích đời đời, và đạt được phần thưởng cứu độ.
Vậy nếu Chúa Giêsu, Đấng không hề bao giờ cần đến sự vất vả, lại chấp nhận vất vả cho đến chết v́ ta, th́ đến lượt chúng ta, liệu có thể trốn tránh hoặc coi thường vất vả. Cái mầu nhiệm của vất vả nằm ngay trong ư nghĩa và hành động của Chúa Giêsu. Qua sự chấp nhận, Ngài đă ban cho vất vả một ư nghĩa và giá trị cứu độ. Ngài đă không cứu độ và giải thoát con người bằng những hành động cao cả, và những việc làm phi thường nhưng bằng những vất vả và cực khổ của kiếp người. Và đến lượt con người, th́ con người đâu cần phải t́m ǵ xa xôi để được giải thoát và cứu độ. Hành động cứu độ và giải thoát nằm ngay trong bản chất của cuộc sống, và nằm ngay trong ư nghĩa cuộc đời. Và đó là điều yên ủi, khích lệ chúng ta.
Thay v́ khóc lóc, than thở, phiền trách Chúa, phiền trách ḿnh. Thay v́ phải vất vả, ngược xuôi để t́m ơn giải thoát, th́ sự giải thoát và ơn cứu độ lại có sẵn trong cuộc đời của chính ḿnh. Điều này những tâm hồn thiện chí, những tâm hồn khao khát chân thiện mỹ đều hiểu rơ và sẵn sàng đón nhận. Ngoài ra, phần đông nhân loại vẫn là chạy trốn và khinh bỉ vất vả. Tâm lư này được t́m thấy ngay trong đời sống thường ngày. Ai cũng muốn ḿnh có việc làm nhẹ, lương cao và được trọng dụng. Ngược lại, ai cũng cho ḿnh là người đau khổ và bất hạnh nhất trần gian.
Nhưng khi nh́n vào sự vất vả và chịu đựng của Chúa Giêsu, Kitô hữu chúng ta mới chợt nhận ra rằng, chúng ta đă trốn chạy một điều không bao giờ có thể trốn chạy được, đó là sự vất vả và chịu khó. Ngược lại, khi trốn chạy đau khổ và vất vả, chúng ta đă bỏ lại sau lưng bao nhiêu kho tàng quí giá có khả năng đem lại hạnh phúc và phần rỗi cho chính ḿnh cũng như những người khác. Đó là chúng ta đă bỏ qua rất nhiều cơ hội để chấp nhận và thánh hóa những vất vả của ḿnh theo gương Chúa Giêsu.
Theo gương Chúa Giêsu. Vâng! Chỉ khi nào con người biết nh́n lên Chúa Giêsu để bằng ḷng với cuộc sống của ḿnh, thánh hóa nó và cho nó một giá trị cứu độ, th́ lúc đó con người mới nhận được giá trị và yêu mến những vất vả của ḿnh. Và lạ lùng thay, chính khi con người biết nhận ra những vất vả của ḿnh, th́ cũng là lúc những vất vả ấy biến thành niềm vui và hạnh phúc. V́ nó đă được thánh hoá và ban cho một giá trị cứu độ nhờ vào những vất vả của Chúa Giêsu.
Và cũng để theo gương Chúa Giêsu, chúng ta phải kết hợp với Ngài bằng kinh nguyện, bằng học hỏi Lời ngài trong Thánh Kinh và bằng tham dự các Bí Tích, đặc biệt là Thánh Lễ Misa. Thánh Máccô ghi nhận trong ngày Chúa mệt nhọc và vất vả với con người, nhưng sáng sớm ngài đă t́m vào thanh vắng để kết hợp với Chúa Cha.
Vất vả, lầm than và đau khổ. Vất vả thể xác. Vất vả tâm hồn. Cuộc sống con người là một chuỗi dài nối tiếp những vất vả. Nhưng trong chuỗi vất vả ấy chính là chuỗi hạnh phúc, chuỗi giải thoát. V́ chỉ cần chúng ta khám phá ra giá trị của nó, lập tức những vất vả kia sẽ là niềm vui và hạnh phúc. Chúa Giêsu đă vất vả để chúng ta được hạnh phúc. Ngài chấp nhận vất vả v́ chúng ta và cho chúng ta. Đến lượt chúng ta, chúng ta cũng phải đón nhận những vất vả của ḿnh cho phần rỗi ḿnh và phần rỗi nhân loại. Và cùng với Chúa Giêsu, chúng ta cùng nhau vất vả.
GHI DANH CHO NGƯỜI THÂN: Tâm Linh Vào Đời