Tâm Linh Vào Đời
![]()
![]()
Bốn Chặng Đường Trưởng Thành Tâm Linh
Trải qua các thời đại, những người suy tư sâu sắc biết xem xét chính ḿnh đă nhận ra rằng tất cả chúng ta không ở cùng một cấp độ tâm linh. Thực vậy, cuộc sống tâm linh có những chặng đường khác nhau.
James Fowler, giáo sư trường thần học Candler, đại học Emory đă chia thành 6 chặng đường trưởng thành tâm linh. C̣n Scott Peck trong cuốn Further Along The Road Less Traveled ( Bước tiếp trên con đường chẳng mấy ai đi) chỉ chia thành 4 chặng đường .
Chúng tôi cũng xin chia ra 4 chặng đường và minh họa trong Kinh Thánh cũng như trong cuộc sống đời Kitô hữu.
Chặng thứ nhất: Khô khan, nguội lạnh.
Họ sống vô nguyên tắc, bừa băi. Không có cơ chế nào nắm giữ họ.
Điển h́nh cho chặng này là những người đầu tắt mặt tối, một nắng hai sương làm việc quần quật suốt ngày mà cũng không đủ ăn, trong khi nợ nần chất chồng. Họ cũng có thể là những thương gia tối ngày nghĩ tới tiền bạc hoặc những tay nhậu nhọet, hút sách, ăn chơi trác táng. Tất cả đều vô cùng bận rộn, kể cả bận rộn suốt ngày nơi quán nhậu nghêu ngao hát những bản nhạc sến với các chiến hữu!!
Quan niệm của người trong chặng thứ nhất
Ôi! Chuyện đi lễ đọc kinh chỉ dành cho đàn bà, con nít.
Ḿnh cần ǵ phải tin vớ vẩn. Chuyện làm ăn thành công hay không đều do sự khôn ngoan và có gan làm giàu..
Có thực mới vực được đạo, vậy trước hết phải lo làm ăn kiếm tiền..Nhưng khi đă có của ăn của để, anh ta lại tuyên bố: Bao nhiêu năm ḿnh cực khổ nay mới ngóc đầu lên được một chút, phải để cho tôi hưởng thụ đă chứ. Ôi!! đời c̣n dài đợi đến sáu mươi tuổi lúc đó sẽ tính tới chuyện tâm linh!! (Dường như thể anh ta nắm chắc ḥan ṭan ḿnh có thể sống tới bảy, tám mươi tuổi!!!). Họ quên mất lời Chúa đă cảnh báo:
Lúc ấy ta sẽ nhủ ḷng: hồn ta hỡi, ḿnh bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đă!20 Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: "Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đ̣i lại mạng ngươi, th́ những ǵ ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai? (Lc 12:19-20)
Tóm lại, tuy mang danh là người có đạo được ghi tên trong sổ Rửa tội, nhưng họ sống y như người không có đạo!!
Chặng thứ hai: Chặng khuôn khổ, h́nh thức.
Họ phụ thuộc vào một tổ chức, một cơ chế nào đó giám quản ḿnh.
Chặng này gồm 2 thành phần chính.
Nhóm chiếm đa số sống ngoan đạo như đàn cừu, trên bảo sao nghe vậy. Không thắc mắc, không suy tư v́ đă có bề trên suy nghĩ giùm, quyết định giùm. Họ chỉ có mỗi một việc là vâng lời tối mặt, không thắc mắc làm chi vừa mất công vừa mang tiếng là không vâng phục. Bị cả cộng đ̣an lên án là chống đối, thậm chí có nguy cơ bị mang tiếng là phá họai sự ổn định của cộng đoàn. Thậm chí bị lên án là lạc đạo, rối đạo!!!
Nhóm các bậc lănh đạo cũng nghiêm chỉnh thi hành theo đúng đường lối từ trên chỉ thị xuống hoặc vâng lệnh tuyệt đối truyền thống từ ngàn xưa để lại. Bề ngoài, họ tỏ ra rất đạo đức và họ thực sự nghĩ ḿnh đang hy sinh phụng sự cho công tŕnh của Chúa. (Nhưng lại nhất định không chịu sống kết hợp nên một với Chúa) Họ là những viên giám ngục rất mực trung thành, canh pḥng không cho bất cứ người nào có ư định vượt tường. Người nào không vâng lời sẽ bị khủng bố tinh thần bằng h́nh ảnh Satan hay hỏa ngục…Người nào công khai bày bỏ ư kiến khác với những ǵ họ suy nghĩ, kẻ ấy sẽ bị loại trừ. Gặp người cao cơ đưa ra quan niệm thuyết phục hơn, nhưng v́ không giống những ǵ họ đă được cài đặt trong đầu. Họ không dám vượt tường nên đành phải dùng chiêu cuối cùng nghe có vẻ rất thuyết phục với chiến thuật biển người: Mọi người, kế cả giáo hoàng cũng sống trong tâm t́nh như thế. Và họ an tâm ngủ vùi trong hàng rào kẽm gai vừa do người khác tạo ra, vừa do chính ḿnh gia cố thêm.
Quan niệm của người trong chặng hai
Thượng tôn lề luật: họ xét ḿnh, xét người đều theo tiêu chuẩn luật lệ. Họ nơm nớp lo sợ, không biết làm như thế này có tội không? bỏ làm việc kia có tội không?
Họ chăm chăm giữ ḿnh sao cho khỏi phạm tội trọng, c̣n tội nhẹ như nói xấu, nói hành người khác thoải mái, vô tư. Càng nói xấu người khác họ càng cảm thấy ḿnh trong sạch, cao thượng hơn!!!
Truyền thống c̣n ghê gớm hơn luật lệ nhiều. Chúng là luật lệ bất thành văn nhưng thực sự như những ṿng kim cô siết chặt vào đầu mọi người từ già đến trẻ, từ cấp thấp cho tới cấp cao. Đôi khi càng cao càng tuân thủ truyền thống một cách triệt để hơn nhiều. Mặc dù bản thân họ cũng thấy lấn cấn và không ổn khi phải áp dụng luật lệ cho ḿnh hay cho một ai đó, nhưng v́ quá nô lệ lề luật nên họ không dám uyển chuyển sao cho hợp lư nhưng cũng phải hợp t́nh. Thậm chí đôi khi họ cố t́nh áp dụng luật lệ, cơ chế để hưởng đặc quyền, đặc lợi của ḿnh hay để loại trừ những người không hợp ư ḿnh!!
Họ lại giả vờ quên mất lời tâm t́nh của Thánh Phao-lô
Tội lỗi sẽ không c̣n quyền chi đối với anh em nữa, v́ anh em không c̣n lệ thuộc vào Lề Luật, nhưng lệ thuộc vào ân sủng. (Rm 6:14)
Nhưng nay, chúng ta không c̣n bị Lề Luật ràng buộc nữa, v́ chúng ta đă chết đối với cái vẫn giam hăm chúng ta. Như vậy, chúng ta phục vụ Thiên Chúa theo tinh thần mới, chứ không theo bản văn cũ của Lề Luật. (Rm 7:6)
Chặng thứ ba: Hồ nghi –đặt lại vấn đề. Khắc khoải - suy tư - kiếm t́m – khám phá.
Đây là chặng quan trọng nhất và quyết định trong tiến tŕnh đổi mới thực sự và triệt để. Chặng này cũng có 2 nhóm đại diện: Sùng tín và Lư luận.
Nhóm sùng tín: thường thường sau cơn thập tử nhất sinh, hoặc thóat chết một cách nhiệm màu, họ bất chợt nhận ra rằng Chúa đă cứu ḿnh và khám phá ra t́nh yêu của Chúa. Tiếng sét ái t́nh ấy đă giúp họ bắt đầu sống một cuộc sống mới, vui tươi hơn, trong một thời gian ngắn.
Nếu không được một cộng đ̣an nuôi dưỡng tiếp tục, tiếng sét ái t́nh không c̣n bừng cháy trong tim nữa. Chuyện thóat chết ngày xưa trở thành một kỷ niệm đẹp, lâu lâu có dịp nhắc lại, như kể một câu chuyện cổ tích!! Họ lại từ từ trở về chặng Hai.
Nếu may mắn sống trong cộng đ̣an nào đó, họ có thể tiếp tực sống tốt hơn và hân hoan làm chứng cho Chúa hết ơn huệ này đến ơn huệ khác xảy ra trong cuộc đời ḿnh. Anh ta tiếp tục xin ơn, ngợi khen và cảm tạ Ngài. Ngài vẫn ở ngoài anh như một ông tiên hiền lành, quan pḥng chăm sóc cho anh ta hơn trước đây nhiều. Anh ta ở giữa chặng Hai và chặng Ba.
Nếu được người hướng dẫn nhiều kinh nghiệm, anh ta có thể khám phá ra ơn huệ tột cùng, vĩ đại và nền tảng cho mọi ơn huệ khác: đó chính là Chúa tuôn đổ Thần Khí vào ḷng ḿnh và cho ḿnh được Thông Phần Bản Tánh Thiên Chúa. Từ khám phá tuyệt vời này, anh ta không c̣n lải nhải xin ơn nữa nhưng bắt đầu tập sống trong Thần Khí Thiên Chúa. Anh đă nhẹ nhàng bước vào vườn địa đàng, với tay hái trái cây trường sinh và âm thầm thưởng thức hương vị ngọt ngào của t́nh yêu đích thực và sự sống thần linh của Thiên Chúa…nơi chặng Bốn.
Nhóm Lư luận: Trong thời gian này, anh ta tự ḿnh đặt lại toàn bộ vấn đề: về Chúa, về Giáo hội, về giáo sĩ, về giáo dân, về cách sống đạo, về chính bản thân ḿnh: Tại sao ḿnh sinh ra? Ḿnh sinh ra để làm ǵ? Ḿnh có mang một sứ mệnh nào trên đời này không? Chúa ở đâu? Chúa có dính dáng ǵ tới cuộc sống của ḿnh không? Thế nào là nên trọn lành như Cha trên trời? Đời sau của ḿnh sẽ ra sao? Làm sao nhận ra sự hiện diện của Thần Khí Thiên Chúa ngay trong tâm ḿnh??…và c̣n cả chục vấn đề băn khoăn, trăn trở khác…
Đây là chặng bản lề dẫn tới 2 kết quả trái ngược:
Nếu không gặp người hướng dẫn lành nghề, anh ta sẽ tiếp tục luẩn quẩn trong bát quái trận đồ, không lối thóat, từ đó sinh ra bất măn, chống đối, rồi anh ta rơi trở về chặng hai, thậm chí chặng một. Tệ hơn nữa, anh ta rời bỏ Giáo hội để t́m một câu trả lời ở chỗ khác.
Nếu anh ta quyết tâm t́m kiếm Thiên Chúa với tấm ḷng mở rộng qua Kinh Thánh và Cầu nguyện – không phải là lải nhải cầu xin nhưng đó là những giây phút băn khoăn t́m kiếm Ngài, kết hợp với những chia sẻ tận t́nh của người hướng dẫn có nhiều kinh nghiệm tâm linh cùng với những người đang khao khát như ḿnh, chắc chắn, chẳng bao lâu, có thể 6 tháng, một, hai, ba năm sau… anh ta sẽ như cá chép vượt cửa vũ môn và biến thành rồng để bay lên chặng bốn.
Lúc này lời Kinh Thánh đă ứng nghiệm nơi anh: V́ hễ ai xin th́ nhận được, ai t́m th́ thấy, ai gơ cửa th́ sẽ mở cho…..Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao? " (Lc 11:13)
Thực vậy, họ đă ra khỏi miền u tối, vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền. (1Pr 2:9)
Chặng thứ bốn: Thần bí
Nhà thần bí – nói cho oai – là những người sau một thời gian khắc khoải, suy tư, khao khát, kiếm t́m, họ đă gặp gỡ và nhận ra rằng: Tôi và Cha tôi là một (GA 10:30) không những dành cho Đức Giêsu – người anh cả - mà c̣n ứng nghiệm với tất cả đàn em đông đúc của Ngài. Họ nhận ra rằng ngày đă bừng sáng và sao mai mọc lên soi chiếu tâm hồn anh em.(2Pr 1:19). Từ khi mở mắt, họ nh́n Thiên Chúa, nh́n ḿnh, nh́n anh em với ánh mắt ḥan toàn trước đây. Họ tiếp tục sống y như những người khác, cũng tham dự Thánh Lễ, đọc kinh, lần hạt, viếng Thánh Thể, loan báo Tin Mừng, làm việc bác ái..….nhưng mục đích không phải là để lập công chuộc tội, không phải để được lên thiên đàng mai sau.. bởi v́ họ không c̣n phân biệt việc đạo đức - việc trần gian một cách rạch ṛi dứt khóat. Thực vậy, đối với họ, việc nào cũng trở thành linh thánh trong tâm t́nh Tôi sống, nhưng không c̣n phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi. (Gl 2:20)
TIÊU CHUẨN PHÂN CHIA
Bốn chặng đường tâm linh được dựa trên nền tảng MỐI TƯƠNG QUAN VỚI THIÊN CHÚA
Chặng một: Thiên Chúa chẳng liên quan ǵ tới Họ.
Kinh v́ dấu Thánh Giá của họ quả thực là ngạo mạn: ĐÓNG ĐANH Đức Chúa Cha VÀO Đức Chúa Con VÀO Đức Chúa Thánh Thần, như đă có trước vô cùng, và bây giờ và hằng có và đời đời CHẲNG CẦN. Amen.
Thực vậy, họ chẳng cần Thiên Chúa làm ǵ. V́ liên quan tới Thiên Chúa, đôi khi đâm ra khó khăn trong công việc làm ăn mua gian, bán lận của họ.
Chặng Hai: Thiên Chúa ở ngoài họ. Mà v́ ở ngoài, nên Chúa trở thành đối tượng mang nhiều h́nh ảnh khác nhau tùy theo tâm trạng của họ. B́nh thường Chúa là đấng chí tôn không ai có thể đến gần. Thế là họ cần phải có những đấng trung gian như Đức Maria, các thánh… đứng ra cầu bầu. Cuộc đời họ gai góc, gian nan, nên Chúa trở thành ông thần cứu cho họ tai qua nạn khỏi. Gần gũi hơn một chút, nhiều cộng đ̣an đă lớn tiếng gọi Ngài là Cha nhưng họ lại luôn mang tâm t́nh của người anh cả - tâm t́nh của người làm thuê chứ không phải tâm t́nh của người con yêu dấu. Bằng chứng là đă từng có một trong những huynh trưởng chóp bu của một công đ̣an kia cảnh báo ṭan thể cộng đoàn: Chúa đă trao cho chúng ta công tŕnh của Ngài. Nếu chúng ta lười biếng, bê bối, Chúa sẽ loại bỏ chúng ta và trao công tŕnh này cho người khác. Rơ ràng là tâm t́nh của người làm mướn mong được thưởng công. Tâm t́nh của người con sẽ khác hẳn giống như Đức Giêsu đă từng hân hoan thưa rằng: Này con đây, con đến để thực thi ư Ngài. (Dt 10:7) Kinh khủng nhất là gần tới giờ chết, chúng ta thấy Chúa như một vị thẩm phán chí công. chúng ta sẽ bối rối, lo sợ biết bao khi thấy ḿnh đầy tội lỗi!!
Chặng Ba: Không bằng ḷng với khuôn mặt Thiên Chúa rập khuôn, khô cứng đă được cài đặt sẵn từ thủa c̣n thơ. Thiên Chúa bỗng trở thành dấu hỏi thật to và bí nhiệm khiến họ phải băn khoăn trăn trở kiếm t́m khuôn mặt đích thực của Ngài.
Chặng bốn: Thiên Chúa không c̣n mang h́nh tướng. Thiên Chúa trở thành sự sống, sự sáng, sức mạnh, t́nh yêu ngay trong cuộc đời thường ngày của họ. Họ đă nhận ra sự hiện diện và họat động của Thần Khí ngay trong tâm ḿnh. Họ đă nên một với Chúa. Điều tâm đắc nhất trên đời là sống theo châm ngôn nổi tiếng của Phao-lô: Tôi sống, nhưng không c̣n phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi. (Gl 2:20).
ĐỔI MỚI KHÔNG NGỪNG
Một điều lưu ư rất quan trọng: Cuộc đời trần gian cũng như cuộc sống tâm linh giống một gịng chảy liên tục, lên xuống bất thường, nên 4 chặng đường trên không phải là những khuôn mẫu bất động.
Thí dụ như: 6 năm trước đây, tôi ở chặng một, nhưng cách đây 4 năm tôi đă chuyển lên chẳng hai. Rồi cách đây 2 năm tôi đă say sưa t́m kiếm Thiên Chúa nơi chặng ba. Và mới cách đây 5 tháng, tôi đă nhận ra ḿnh đă bay vút lên chặng BỐN.
Thí dụ khác: Nội trong một ngày Chúa nhật: Sáng đi lễ, lỡ có chuyện quan trọng, thế là suốt buổi lễ tôi xem lễ như người máy: Chặng Hai. Về nhà, con cái hung hăng căi lại cha mẹ, sùng máu tôi la hét om x̣m: Chặng Một. Buổi chiều, xem một đọan sách hay quá, tôi suy tư miên man và khám phá ra một ánh sáng mới: Chặng Ba. Buổi tối, trong không gian yên tĩnh, tôi trầm lắng ngồi thiền, tâm hồn an b́nh và nghe sự sống của Thần Khí lưu chuyển khắp châu thân và ch́m trong sự kết hợp thân mật với Ngài : chặng Bốn…. Tại sao lại có chuyện như vậy?
Bởi v́ dù đă lên chặng Bốn, nhưng suốt hơn ba mươi năm lặn ngụp ch́m đắm trong màn đêm tối tăm của chặng một và chặng hai, nên tôi vẫn không ngừng vấp ngă, lao đao…
May mắn thay, tôi được nghe những người kinh nghiệm đi trước khích lệ rằng. Không nhằm nḥ ǵ, vấp ngă chỗ nào th́ đứng dậy, đi tiếp. Điều quan trọng là quyết tâm ngày càng tăng thời gian sống kết hợp với Chúa. Thí dụ ba tháng đầu sống với Chúa mỗi ngày năm phút.. Sau này, thời gian càng tăng lên, có thể lên tới vài tiếng đồng hồ trong một ngày là chuyện thường.
Quả thật cảm nghiệm của Phao-lô là một ánh sáng, một khích lệ giúp chúng ta vững tâm tiến bước.
Dù con người bên ngoài của chúng tôi có tiêu tan đi, th́ con người bên trong của chúng tôi ngày càng đổi mới. (2Cr 4:16)
Anh em đă mặc lấy con người mới, con người hằng được đổi mới theo h́nh ảnh Đấng Tạo Hoá, để được ơn thông hiểu. (Cl 3:10).
Vâng, tiến tŕnh đối mới là một tiến tŕnh ngày càng đổi mới - hằng được đổi mới theo h́nh ảnh Đấng Tạo Hoá - chính là lời kêu gọi thống thiết, tích cực và triệt để, đặc biệt trong mùa chay thánh này
MÙA CHAY, PHỤC SINH,
RỒI CHÚA SẼ CỨU AI
Lời ṭa soạn: Có thể nói đây là một điển h́nh của chặng Ba. Trong thời gian này, con người suy tư trăn trở về thân phận con người, về Thiên Chúa, về Giáo hội, về t́nh yêu, về linh hồn, và c̣n về nhiều vấn đề khác… Biết đâu, bài này sẽ gợi hứng cho hàng chục độc giả khác nói nên nỗi khắc khoải của ḿnh trên báo Tâm Linh Vào Đời, tạo thành một dàn phóng giúp chúng ta vươn lên trong tiến tŕnh trưởng thành Tâm Linh. Mong lắm thay!!!
Là một giáo dân Công Giáo đang ở lứa tuổi 30, khi thân xác bắt đầu mỏi ṃn theo các qui luật của tự nhiên, mỗi một mùa chay đối với tôi là một chuỗi ngày thật thấm thía.
- thấm thía khi suy niệm về thân xác mỏng manh của con người;
- thấm thía khi suy niệm cuộc đời là ngắn ngủi, là phù vân, là tạm bợ;
- thấm thía khi suy niệm “tất cả” chỉ là một giấc Nam Kha;
"dương gian lời lăi ta được ǵ?
danh vọng?
giàu sang?
phú quư?" (trích từ một bài thánh ca)
I. PHẢI CHĂNG CHÚNG TA LÀ CÁT BỤI ?
Ḍng lịch sử Ki Tô Giáo đến nay đă hơn 2000 năm. Trải dài suốt quăng thời gian đó, là những bài học, những kinh nghiệm để đời của các bậc tiền nhân.
Là những người của ngày hôm nay, của thời đại mới so với nhiều năm trước, ngàn năm trước, chúng ta thừa hưởng một kho tàng kiến thức và những kinh nghiệm quư báu về tâm linh.
VÂNG ! Chúng ta vẫn là CÁT BỤI.
Nhưng là “Cát Bụi ” của ngày hôm nay, của thời đại này, chúng ta được kết hợp bằng tổng hợp kiến thức, lương tâm, kinh nghiệm tâm linh từ những bài học quư báu, những thành công và thất bại trong quá khứ. Nói cách khác, chúng ta, những hạt “Cát Bụi ” có thể xây được những công tŕnh to tát hơn so với ngày trước trong ḍng lịch sử nhân loại.
II. YÊU THƯƠNG LÀ LỀ LUẬT, LÀ THỐNG TRỊ ?
Cho dù là cao cao tại thượng như một vị nguyên thủ một quốc gia. Cho dù là nhỏ bé b́nh thường như một phó thường dân. Cho dù là Giáo Hoàng hay một giáo dân, đức tin Công Giáo dạy chúng ta rằng: sẽ có một ngày, "anh" sẽ phải đứng trước toà Thiên Chúa.
Hồi c̣n nhỏ, cái đức tin Công Giáo này khiến tôi thật sợ tội, sợ các h́nh phạt hỏa ngục, các khổ h́nh luyện ngục, NHƯNG NAY, tôi đă không c̣n sợ nữa.
Tất cả bắt đầu từ khi tôi đă lập gia đ́nh với người bạn gái tên Linh;
Tất cả bắt đầu khi tôi nghe được tiếng khóc đầu đời của con gái đầu ḷng là bé Kỳ;
Tất cả bắt đầu từ khi tôi thấm thía hiểu được một lời dạy kim cổ: nuôi con mới hiểu ḷng cha mẹ;
Và từ đó, tôi đă suy niệm được thêm nhiều điều về " T̀NH CHA, T̀NH CHÚA"
NHƯNG rồi, cuộc đời không có ǵ dễ như vậy. Tôi bắt đầu gặp muôn ngàn trở ngại trong nhiều vấn đề khác trong cuộc sống tâm linh.
1. Yêu Thương Là Lề Luật:
Ḍng lịch sử giáo hội chứa đựng đủ mọi phương thức định nghĩa CHÂN T̀NH của Thiên Chúa, và hơn bao giờ hết, bao giờ cũng là những bộ luật lệ đặt ra nhằm mục đích giáo huấn con người làm sao đáp trả ân t́nh của Thiên Chúa?
2. Yêu Thương Là Thống Trị:
Giáo Hội Công Giáo, không biết từ bao giờ đă được cai quản như một Thiên Quốc Trần Gian, và v́ đó, Giáo Chủ và các bậc lănh đạo trong Công Giáo vừa là các nhà lănh đạo tôn giáo, vừa là các nhà “thống trị” cho Thiên Quốc Trần Gian.
- Không tin theo một điều khoản trong Giáo Luật là tội và phải XƯNG TỘI VỚI CHÚA
- Không tin theo một tín điều, một giáo huấn luân lư nghiêm trọng cũng là tội: tội với Chúa và Tội với Đạo; cũng rất nhiều khi, c̣n thêm tội với Quốc Gia nữa. Có tội với Chúa th́ mai này trước toà Chúa ra sao chưa biết? Nhưng nhiều khi có tội với Đạo, với Giáo Hội, đă là những Trừng Phạt Nhăn Tiền, cũng đau thương, đau khổ rất nhiều cho những người đă liên quan.
III. T̀NH THƯƠNG VÀ GIẢI PHÁP
Mới năm vừa qua, cộng đồng Việt Nam khắp thế giới đă tranh luận rất nhiều về một biến cố T̀NH THƯƠNG:
Nên ủng hộ hay chống đối BẢN ÁN TỬ H̀NH của một anh thanh niên Việt Nam tên Nguyễn Tường Vân ?
Có rất nhiều người đă lư luận, nhưng tựu chung vẫn là một trong ba giải pháp:
· Ủng Hộ bản án tử h́nh v́ không làm vậy quốc gia sẽ loạn. Nhiều người chọn giải pháp: xử một người, răn trăm họ;
· Không Ủng Hộ bản án tử h́nh v́ người ai không có lỗi lầm, huống chi, người đó không phải là một người phạm tội chuyên nghiệp. Nhiều người chọn giải pháp: bỏ tù suốt đời cũng đủ nặng lắm rồi. Cũng có thể là một h́nh phạt nào đó.
· Cũng có kẻ không ủng hộ mà cũng không chống đối. Có lẽ v́ khó xử nên không chọn giải pháp nào hết.
Là con người, chúng ta có Giới Hạn về quyền năng, hiểu biết, trí tuệ, năng lực, nên con người thường đặt ra những giải pháp, cho dù giải pháp đó không phải là hoàn hảo.
“Xă hội dùng luật pháp để trừng phạt con người. Thói thường là vậy. Họ gọi đó là “social order” (là luật), có một đạo sư cho đó là một sự trả thù của xă hội để con người phải tuân phục theo lề lối mà xă hội đă sắp đặt sẵn.” - trích từ nhận xét của một người bạn “Vô Danh” tin chắc rằng: “Giải pháp của Thiên Chúa th́ hay hơn cả. Ngài nói, “Thiên Quốc giống như người chủ chiên vậy. Ông ta có một trăm con chiên. Một con bị lạc. Ông ấy bèn bỏ lại chín mươi chín con kia và đi t́m con bị lạc, cho đến khi t́m ra được mới thôi. Khi t́m được rồi, ông ấy nói với nó (Luca 15:3-6) , “Ta thương con hơn chín mươi chín con kia.” - trích từ nhận xét của một người bạn “Vô Danh “
Theo thiển ư nhỏ bé của cá nhân, giải pháp của Thiên Chúa luôn là giải pháp tốt nhất. V́ Thiên Chúa là người Công Giáo hoàn hảo nhất, là nhiều yêu thương nhất để chọn một giải pháp hoàn mỹ nhất cho con cái của ngài: Nguyễn Tường Vân. Khi nói về sự siêu việt của Thiên Chúa, cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận đă viết:
“Chúa của người công giáo cao cả, không phải v́ Ngài "toàn năng", nhưng v́ Ngài "toàn ái". Ngài siêu việt v́ Ngài là "T́nh yêu tuyệt đối". - trích Đường Hy Vọng, câu 289.
Đă ba mùa chay, tôi đă suy nghĩ thật nhiều về CHÂN T̀NH của Thiên Chúa. Và cũng đă ba mùa chay, tôi đặc biệt nghĩ nhiều về bản tính "LÀ CHA" của Thiên Chúa. Ngài sẽ đối xử thế nào với những người ngoại đạo, những người chưa nhận biết ngài, những người lạc giáo, những người ly giáo, những người dường như từ chối ân t́nh của ngài, những người vẫn và đang xúc phạm đến Trời và đến Cha,những kẻ đang trong những hố cùng của tội lỗi. Những người, mà trong đó, mỗi một linh hồn đều do chính bàn tay ngài tạo nên (Giáo Lư Công Giáo - CCC 366)
IV. Một Lời Nguyện Thay Lời Kết
Chúa Ơi: mùa chay, Phục Sinh, rồi Chúa sẽ cứu ai?
Kính thưa quư độc giả,
Linh Kỳ đă gợi cho Ban biên tập và có lẽ một số độc giả một ư tưởng khá thú vị. Kể từ số báo Tâm Linh Vào Đời số 11, Ban biên tập sẽ dành một mảnh đất đặc biệt Mang tên: SUY TƯ – KHÁM PHÁ, dành cho những độc giả nào muốn chia sẻ những trăn trở, suy tư, khắc khỏai kiếm t́m, những khám phá, những ánh sáng, những kinh nghiệm sống Tâm Linh sinh động ngay trong cuộc sống thường ngày, … mục đích để khích lệ tất cả chúng ta ngày càng đổi mới trên con đường trưởng thành Tâm Linh.
Ban biên tập tha thiết chờ mong và hân hoan đón nhận những chia sẻ của quư độc giả như những ân huệ Thánh Thần. Theo lời nhắn nhủ của thánh Phêrô: Ơn riêng Thiên Chúa đă ban, mỗi người trong anh em phải dùng mà phục vụ kẻ khác. Như vậy, anh em mới là những người khéo quản lư ân huệ thiên h́nh vạn trạng của Thiên Chúa. (1Pr 4:10)
Biến đổi
Kinh nghiệm của mỗi người chúng ta đă một lần leo núi hoặc có dịp lên mấy trăm bậc thang ở núi Tao Phùng thường th́ chúng ta lên tay không cho khỏe chứ mà phải ôm vác cơng những đồ lỉnh kỉnh... có lẽ chúng ta có ḅ lên cũng không lên nổi, mà muốn lên th́ đương nhiên phải loại bớt những ǵ là không cần thiết, những ǵ đeo bám vào ḿnh và tới lúc nào đó, để lên được tới đỉnh cao, cũng lại phải bỏ luôn cả những ǵ là cần thiết nữa. Điều quan trọng ở đây chính là ḷng muốn, nỗi khát khao. Nếu không thích, không muốn th́ ta dễ bỏ cuộc, dừng chân nơi lưng chừng, ngắm nh́n qua loa cảnh vật mà không tận hưởng được bầu khí trong lành, khung cảnh tĩnh lặng, trời thật thấp đất thật gần, điểm hẹn của đất trời gió mây và cỏ cây, không trung bao la bát ngát dễ làm cho ta cảm nhận ḿnh thật là nhỏ bé...
Cũng thế, bước lên đỉnh cao, đỉnh sâu của tâm hồn mà chúng ta c̣n í ạch lạch bạch bởi bao nhiêu thứ lỉnh kỉnh đeo bám, khuân vác bao nhiêu là vật kềnh càng, thu thập vun vén tích cóp đủ thứ hằm bà lằng... th́ làm sao mà lên tới nơi được. Cần bỏ dần, loại dần, cho đến khi không c̣n ǵ, rỗng ra, chỉ c̣n một ḿnh ta với... Chúa trong cung ḷng bát ngát bao la.
V́ ḷng khát khao mănh liệt thúc đẩy để dám can đảm chấp nhận một cuộc hành tŕnh đầy phiêu lưu mạo hiểm... mặc dù Đức Giêsu “đem theo các ông...” nhưng cũng không thể tránh được có lúc sóng gió thử thách, lúc khó khăn gian khổ, lúc tăm tối mịt mù, lúc ngơ cụt bế tắc, lúc đơn độc lẻ loi cực nhọc một ḿnh, lúc trống rỗng nhụt chí tháo lui... Với những cam go thử thách vất vả và hiểm nguy đó, th́ chỉ có sự kiên tŕ bền bỉ mới chứng thực cho ḷng mong muốn khát vọng của chúng ta.
H́nh ảnh các tông đồ cùng leo núi với Đức Giêsu gợi ư cho ta một sự cố gắng vươn lên không ngừng hướng về sự thật và sự sống là chính Đức Kitô (Ga 14,6)
Đức Thánh Cha Gioan Phalô II viết về cuộc biến đổi nhờ Chúa Thánh Thần như sau: “Chính Chúa thánh Thần là Đấng khơi dậy niềm khát vọng đáp lời Thiên Chúa một cách trọn vẹn. Chính Ngài theo dơi niềm khát vọng tăng trưởng và giúp đỡ trung thành thực hiện câu trả lời tích cực. Chính Ngài giáo hóa và rèn luyện tâm trí của những ai được kêu gọi, biến đổi họ nên giống Đức Kitô... Trong khi để Chúa Thánh Thần dẫn dắt ḿnh tiến măi trên con đường tinh luyện, những ai được kêu gọi, ngày qua ngày, trở nên những con người được đồng hóa với Đức Kitô kéo dài trong lịch sử sự hiện diện đặc biệt của Chúa Phục Sinh” (xem Tông huấn Đời Thánh Hiến, số 19)
Khi ta đi tham dự một cuộc tĩnh tâm chung, hoặc khi ta dành th́ giờ mỗi ngày để cầu nguyện, chính những lúc đó, chúng ta vui vẻ lựa chọn cái tốt hơn, th́ cũng là những lần từ bỏ, khước từ những công việc, thu tích, tính toán, lợi lộc... để rồi những việc từ bỏ nho nhỏ này giúp chúng ta sớm nhận ra cái từ bỏ lớn nhất đó là từ bỏ cái tôi cồng kềnh. Khi Niềm Vui và Hạnh Phúc chiếm ngự trong tâm hồn th́ người đó không c̣n bận tâm lo lắng lợi lộc ích kỷ riêng ḿnh.
Khi đă tới điểm chẳng c̣n ǵ, không c̣n nắm giữ ǵ nữa (sau khi đă vứt đi hết) chỉ c̣n ḿnh ta với Chúa, th́ ta trực diện với Ngài, gặp gỡ Ngài, tương quan với Ngài và đó là việc cầu nguyện tuyệt vời nhất v́ ta được tiếp xúc thân mật với Chúa chứ không phải những lời kinh dài thọng trống rỗng đă định sẵn của đa số giáo dân hiện nay, hay suy tư theo những ư tưởng đạo đức có sẵn mà các tu sĩ thường làm trong giờ nguyện ngắm. Ta sẽ thấy ḷng ta ấm lại, ta sẽ thấy ḷng ta được lấp đầy, ta sẽ thấy tim ta reo lên, ta sẽ thấy Sự Sống trong ta... Vâng, đúng thế !
Chính việc cầu nguyện làm cho y phục và thân xác của Đức Kitô tỏa sáng,
Chính việc cầu nguyện làm cho cho Ngài bốc cháy như ngọn đuốc mà không bao giờ lụi tàn,
Chính việc cầu nguyện làm cho Ngài dễ bắt cháy bởi Lửa Trời vẫn được ủ trong tim Ngài như than hồng ủ trong tro,
Chính việc cầu nguyện cho thấy rơ nhất Ngài là Ai.
Một giấc ngủ dài li b́ được đánh thức bừng tỉnh “C̣n ông Phêrô và đồng bạn th́ ngủ mê mệt, nhưng khi tỉnh hẳn...”. Một cuộc biến đổi làm cho ta mở mắt “thấy” Chúa. Bước vào một cuộc sống tỉnh thức. Một sự giải thoát nô lệ đưa vào tự do của con cái Chúa. Không c̣n loạng quạnh chập choạng trong đêm tối, không c̣n quanh quẩn co cụm trong vỏ ốc, những chuyện vụn vặt không làm thành người nhỏ mọn cứng cỏi, không c̣n bị xiềng xích gông cùm trói cột, không c̣n ham mê vun vén tầm thường...
Niềm vui và hạnh phúc quá lớn và thật bất ngờ “Thưa Thầy, chúng con ở đây, thật là hay !...”. Ta được chia sẻ hạnh phúc với Chúa, được đón nhận ánh sáng và sự sống của Ngài. Nếu Chúa không phải là Niềm Vui - Hạnh Phúc đích thực nhất của đời ta th́ ta chẳng có lư do ǵ để đi theo Ngài và loan báo Tin Mừng của Ngài. “Đây là Con Ta, người đă được Ta tuyển chọn...”. Ngài đến trần gian không phải để tuyên truyền một tôn giáo, một bè phái nhưng là đến để quy tụ mọi người thành một gia đ́nh, thành anh chị em yêu thương nhau. Tất cả đều có chung một Người Cha, và Người Cha yêu thương chúng ta như yêu thương Con Một duy nhất của Người.
Lư do các môn đệ nín thinh v́ theo thói quen riêng, tác giả phân biệt thời gian Đức Giêsu thi hành sứ mạng nơi dương thế với thời gian các môn đệ loan báo mầu nhiệm của Người. Ngày hôm nay chúng ta không phân biệt như thế bởi v́ “Anh em hăy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo... Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có ḷng tin : Nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ... Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, th́ những người này sẽ được mạnh khoẻ... “ (Mc 16,15-18) ;
V́ thế sau thời gian lên núi bẳng những giờ phút cầu nguyện – gặp gỡ Chúa, biến đổi tâm trí, chúng ta quan niêm mới, mang ánh mắt nh́n mới về cuộc sống thân t́nh, hạnh phúc với Chúa, chúng ta cứ “um” lên làm cho bao người sốt ruột chỉ mong tới ngày được “lên núi” càng sớm càng tốt như chúng ta.
Chúng ta chẳng cho ai cái ǵ nếu chúng ta không có. Tất cả những ǵ chúng ta đă “thấy” và đă “nghe” trên núi sẽ thôi thúc chúng ta đi vào trần đời ḥa trong cuộc sống mọi người và hô vang trên mái nhà là Niềm Vui và Hạnh Phúc tuyệt vời mà chúng ta đă nhận được.
“Nếu bạn bị chật chội trong xác thịt, hăy trương nở ra trong không gian của đức Yêu Thương” (Augustino).
CHÚA LÀM ẢO THUẬT
Trần Mỹ Duyệt
Khi c̣n bé và ngay cả bây giờ tôi rất mê ảo thuật. C̣n bé khi xem ảo thuật, tôi đă tin chắc rằng nhà ảo thuật có tài và có phép. Nhưng lúc này tuy không c̣n tin như thế nữa, tuy nhiên, vẫn thán phục tài nhanh nhẹn, khả năng xảo thuật và tŕnh độ nhà nghề của họ.
Thí dụ, nhà ảo thuật cho mọi người nh́n thấy một cái lồng kính to và dài trống trơn không có ǵ trong đó. Thế nhưng sau khi đă phủ một tấm vải đen, rồi bằng cách nào không biết, hô lên một tiếng rồi kéo tấm vải ra, và ḱa, một con cọp to tướng đang nằm nhe răng, giơ vuốt trong đó. Thính giả chỉ c̣n trố mắt ra nh́n, rồi trầm trồ khen ngợi. Hoặc nhà ảo thuật x̣e bàn tay ra không thấy ǵ, nhưng loáng một cái, búng ngón tay liền có một con chim câu xinh xắn, trắng mượt mà đậu trên tay. Nhất là bằng một cái búng tay, nhà ảo thuật nắm ngay trong tay một xấp giấy bạc trăm dollars.
Hôm nay Chúa Giêsu cũng làm ảo thuật. Bằng trí tưởng tượng, chúng ta h́nh dung ra sau khi Chúa Giêsu đưa ba môn đệ Phêrô, Giacôbê và Gioan lên đỉnh núi cao. Ngài tiến lên đứng trước mặt ba ông. Có lẽ lúc đó Chúa cũng cười cười và ra điều bí mật khiến cho ba ông nh́n Ngài chăm chú. Rồi bằng một tiếng hô lớn “biến” Ngài trở thành sáng láng, vinh hiển, uy nghi trước các ông. Các ông lúc ấy bằng một thái độ thơ ấu thiêng liêng, cũng đă la lớn: “Hay quá! Giỏi quá! Thích quá! Thầy giỏi quá! Giỏi quá!”. Điều này có thể diễn nghĩa bằng lời mà Phêrô đă nói với Chúa trong lúc ngất ngây nh́n Ngài: “Lậy Thầy được ở đây th́ tốt quá!” (Mc 9:5). Thích và mê mẩn đến nỗi theo Thánh kư ghi nhận, ông cũng không biết ḿnh nói ǵ nữa.
Là người cha nhân lành luôn luôn thương chiều con cái ḿnh, thấy Phêrô thích như vậy, Chúa Cha cho luôn qua lời phán bảo: “Đây là Con Ta hằng yêu dấu hăy vâng giữ lời ngài” (Mc 9:7).
Thật vậy, có lẽ lúc bấy giờ và ngay bây giờ nhiều lúc chúng ta cũng không để ư lắm đến những ǵ chúng ta xin và ước ao. Chúng ta c̣n lơ là đến nỗi không kể ǵ đến những ơn lành và t́nh thương mà Thiên Chúa ban cho chúng ta một cách dư dật trong đời sống. Một trong những ơn ấy là ơn được làm con Thiên Chúa. Ơn được biết Ngài. Ơn sống trong Giáo Hội của Ngài. Những ơn này c̣n quí giá và cần thiết hơn ơn được nh́n thấy Chúa sáng láng trên núi cao. Đặc biệt là ơn được ở với Chúa trong trạng thái như vậy.
V́ Chúa không muốn Ngài chỉ là một nhà ảo thuật làm cho chúng ta được xem một xuất ảo thuật rồi sau đó chúng ta ra về. Ngài muốn biến chúng ta, muốn chúng ta thay đổi và được như Ngài. Và nếu chúng ta được như Ngài, th́ chúng ta cũng được ở bên Ngài bằng hành động “biến đổi” chính chúng ta như một nhà ảo thuật. V́ Chúa Cha đă nói với chúng ta rằng: “Hăy vâng giữ lời Ngài”. Có nghĩa là, nếu chúng ta vâng giữ và thực hành lời Chúa Giêsu, Ngài sẽ biến đổi chúng ta cùng với chúng ta. Và chúng ta cùng với Chúa biến đổi chúng ta để trở thành giống như Chúa và ở măi măi bên Ngài.
Nhưng lời Ngài là ǵ? Chúng ta làm sao biết được lời của Ngài? Đối với các Tông Đồ, những người đồng thời với Chúa Giêsu, các ngài và những người ấy được diễm phúc nghe trực tiếp Ngài qua những lần giảng giải ở các nơi công cộng. Phần chúng ta lời Ngài được chứa đựng trong Thánh Kinh. Tác phẩm t́nh yêu vỹ đại nhất của nhân loại. Một tác phẩm được ghi chép bằng khải dẫn của Chúa Thánh Thần. Và câu hỏi là: “Đă bao nhiêu lần chúng ta đọc và suy ngắm lời Ngài”. Quan trọng nhất , như Chúa Cha đă nói, Đă bao nhiêu lần chúng ta “giữ” lời Chúa Giêsu dậy ?!!
Thật vậy, sao màn ảo thuật có một không ai ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ đều xuống núi. Mọi sinh hoạt trở lại b́nh thường. Chúa và các môn đệ vẫn đi rao giảng, vẫn làm phép lạ, và vẫn bị bọn Pharisiêu, Luật Sỹ, và Thượng Tế ghen ghét. Kết quả là Chúa Giêsu bị bọn này chủ mưu giết hại. Nhưng màn ảo thuật hôm nào trên núi đó đă không cứu Chúa khỏi cảnh chết nhục nhă. Lời Chúa Cha phán trên núi ấy tưởng như rơi vào quên lăng
Nhưng rồi, cái mà con người tưởng chừng như việc tầm thường và vô nghĩa kia đă có tác dụng rất xâu xa vào cuộc đời các môn đệ và qua các ông đến phần chúng ta. Đó là v́ nghe và vâng giữ lời Chúa Giêsu, chúng ta đă có một cuộc đổi mới. Chúa đổi mới chúng ta và chúng ta cùng đổi mới với Chúa Giêsu. Qua cái chết của Ngài và qua cuộc phục sinh của Ngài, chúng ta được tham dự vào thân xác hiển linh và sức sống thần linh Ngài. Chúng ta được làm con Thiên Chúa qua bí tích Rửa Tội, và được hiệp thông với Thiên Chúa qua các bí tích, nhất là Bí Tích Thánh Thể.
Nếu những nhà ảo thuật trần gian chỉ qua mặt được người xem bằng kinh nghiêm, bằng hành động nhanh tay, và khả năng đánh lừa thị giác của người xem. Họ là những ảo thuật gia có tài nhưng không có phép. Phần Chúa Giêsu, ngài thật sự có tài và có phép. Ngài làm được điều mà con người không làm được, và làm những điều ấy bằng chính quyền phép của ḿnh. Cho kẻ chết sống lại, què đi được, mù xem được, điếc nghe được...và trường hợp Chúa biến h́nh hay làm “ảo thuật” trước mặt ba môn đệ là một lối diễn tả bản tính Thiên Chúa cao cả nơi thân xác con người tự nhiên của Ngài. Qua đó, Ngài cũng muốn nhắc nhở con người chúng ta về linh hồn bất tử và thân xác sống lại của ḿnh sau này. Một thân xác nhờ quyền năng phục sinh của Ngài cũng được sáng láng và đẹp lộng lẫy nơi vĩnh hằng sau này.
C̣n phần chúng ta th́ sao. Có muốn “ở” với Chúa để xem ảo thuật như Phêrô không? Và có muốn được Chúa dậy cho làm ảo thuật hay không? Nếu muốn hăy siêng năng, sốt sắng, và chăm chỉ mỗi ngày dành cho Ngài 5 hay 10 phút, mở Thánh Kinh ra đọc và suy ngắm để xem Thiên Chúa muốn nói ǵ với ḿnh rồi hành động như vậy. Và lúc ấy, tự nhiên chúng ta sẽ thấy ḿnh được biến đổi, để rồi không phải là Phêrô, mà là chính chúng ta sẽ kêu lên: “Lậy Chúa được làm con cái Chúa th́ có phúc quá. Xin cho chúng con măi măi sống trong ân t́nh Chúa và đừng bao giờ bỏ xa chúng con”.
Lời Chúa là lời hằng sống. Lời ban sự sống đời đời. Lời có sức biến đổi cuộc đời chúng ta.
![]()
Jos. Hiền
Cho dù không thi vị mượt mà đượm chất thi ca của những lời sứ ngôn vang lên trong Mùa Vọng, phụng vụ Mùa Chay lại luôn đầy ắp những h́nh ảnh, những biểu tượng, những gợi nhớ để lôi kéo chúng ta tập chú vào cuộc “vượt qua của Đức Kitô”, một cuộc Vượt Qua mạnh mẽ như cuộc “đại hồng thủy của thuở hồng hoang” càn quét sạch sẽ cái thế giới tội lỗi ô nhơ để xây dựng một trật tự thế giới mới trên nền tảng của Bí tích Rửa Tội mà con tàu cứu độ Noe đă tiên báo (BĐ 1 và BĐ 2). Cuộc Vượt Qua của Đức Kitô cũng là một cuộc “trường hành khắc nghiệt của hoang mạc nóng cháy” luôn đ̣i hỏi khách lử hành muốn sống, muốn tồn tại để tới đích th́ chỉ có một chọn lựa duy nhất đó chính là chiến thắng (TM).
1. Mùa Chay và Nhiệm Tích Rửa Tội :
Chúng ta có thể đồng cảm với những gợi ư của Lời Chúa hôm nay khi đối diện với chính ḿnh và nh́n vào thế giới để nhận ra rằng : ḍng nước Rửa tội luôn phải được tuôn chảy trong tâm hồn chúng ta và giữa ḷng thế giới để cuốn trôi mọi thứ rác ruởi của ươn hèn, ích kỷ, ghét ghen, dục vọng… để trả về cho Thiên Chúa một cơi ḷng tinh trắng, một nhân loại tín trung. Nếu trong buổi hồng hoang của nhân loại, chỉ cần một dúm người, gia đ́nh của ông Noe với con tàu được chuẩn bị nghiêm túc, đă cứu thoát nhân loại khỏi án diệt vong, th́ hôm nay, con tàu của Hội Thánh với hàng hàng lớp lớp thế hệ kitô hữu, chắc chắn thế giới có đủ lư do để chứa chan hy vọng một ngày không xa tội lỗi và sự dữ sẽ bị đẩy lùi để nhường chỗ cho một thế giới mới tràn trề thánh ân và hạnh phúc.
Không phải chỉ có thời Noe mới có những người dửng dưng trước những dấu chỉ của Hồng Thủy để rồi sau đó bị hồng thủy cuốn trôi. Thế giới hôm nay vẫn c̣n đầy dẫy những Kitô hữu biến chất, đă không đóng góp ǵ, trong việc xây dựng con tàu Hội Thánh, lại luôn ŕnh chờ cơ hội để “thoát ly” lũi trốn, hầu được thảnh thơi với cái tôi ích kỷ của ḿnh. Chắc chắn những tâm hồn đó, những con người đó, những kitô hữu đó, nếu không thức tỉnh “ḅ” vào lại con tàu của Hội Thánh, sẽ bị cơn hồng thủy của tội lỗi cuốn trôi vào vực thẳm địa ngục. Những lát cưa, nhát búa sửa soạn cho con tàu Noe năm xưa để đương đầu với đại hồng thủy; th́ hôm nay, đó chính là những hy sinh, cầu nguyện, làm phúc bố thí…để con tàu của Hội Thánh, để con tàu của linh hồn lướt qua giông tố trần gian để tiến vào thiên quốc.
Ḍng nước Rửa tội không chỉ chảy một lần trên trán, trên đầu, để sau đó trả lại những cái đầu khô khan nguội lạnh, những cái trán phẳng lỳ lười biếng, đam mê…mà luôn luôn chứa chan ơn thánh để đức Tin, đức Cậy, đức Mến được đam chồi nẩy lộc, được sinh hoa kết trái. Hay như ngôn ngữ của ThánhTông Đồ Phêrô trong bài đọc 2 hôm nay : “Lănh nhận phép rửa không phải là được tẩy sạch vết nhơ thể xác, mà là lời cam kết với Thiên Chúa để giữ lương tâm trong trắng…” (BĐ 2)
2. Mùa Chay và cuộc trường chinh xuyên hoang mạc :
Nhưng để ơn của Nhiệm tích Rửa tội đơm hoa kết trái giữa đời thường, không phải cứ “ngồi chờ sung rụng” hay áp dụng chiến thuật “bất chiến tự nhiên thành” là mọi sự sẽ được giải quyết. Trích đoạn Tin Mừng ngắn gọn của Mác-cô hôm nay lại là một câu trả lời thích đáng : “chiến thắng cám dỗ, sám hối và tin vào Tin Mừng”.
Quả thật, trong và với quyền năng của Thiên Chúa, Chúa Giêsu có cần chi đâu phải “lặn lội vào hoang mạc” để dành ra tới 40 ngày để cầu nguyện và tĩnh tâm, để chấp nhận đương đầu với những cơn cám dỗ của ác thần. Phải chăng, Ngài muốn nói với chúng ta rằng : “Khi chấp nhận nhập thể làm người, Ta muốn thực sự đồng hành và liên đới với toàn thể nhân loại, một nhân loại bất trung, phản bội và đầy tính hư tật xấu. Đồng thời, ta cũng muốn dạy cho các ngươi hay rằng : những kẻ không chịu chiến đấu trong mặt trận của Thiên Chúa sẽ không đi tới chiến thắng cuối cùng ; và những kẻ không biết ăn năn sám hối và đón nhận Tin Mừng để hoán cải đổi đời, sẽ măi măi cách xa ngh́n trùng với Vương quốc Thiên Chúa”.
Và như thế, con đường Mùa Chay lại là con đường của cuộc “trường chinh xuyên hoang mạc cuộc đời”, cuộc trường chinh với tính mê tật xấu, cuộc trường chinh với những cám dỗ của “bănh ḿ hưởng thụ”, cuộc trường chinh với những “ngọn tháp của kiêu căng và hư danh phách lối, cuộc trường chinh với những “đô thành của dục vọng đam mê, của sự giàu sang ích kỷ phù phiếm…”.
Những hoang mạc khắc nghiệt của cuộc đời hôm nay vẫn c̣n đầy dẫy trên thế giới, nơi mọi quốc gia, gia đ́nh và tận thâm tâm của mỗi người. Đó là những hoang mạc chất chứa bao nhiêu cơn cám dỗ của hận thù sắc tộc, tôn giáo, quyền lợi kinh tế, ư thức hệ…, những cơn cám dỗ để con người lạnh lùng nói “có” với bạo lực, khủng bố, chiến tranh, ly dị, ngoại t́nh, phá thai…, và sẵn sàng nói “không” với khoan dung và tha thứ, với liên đới và huynh đệ, với chia sẻ và bác ái, với thủy chung và trách nhiệm…
Để nêu gương chiến đấu và chiến thắng, Đức Kitô đă nói “không” với ma quỷ cho dù sau đó Ngài phải trả giá bằng chính cái chết tủi nhục thập giá. Tuy nhiên, chính khi Ngài nói “vâng” với Thiên Chúa, tiếng vâng khi vừa chập chững vào đời “nầy con xin đến…” hay tiếng vâng trong vườn Giết sê-ma-ni “xin vâng ư Cha” cho đến tiếng vâng cuối cùng : “con xin phó mọi sự trong tay Cha”, Ngài đă đem về chiến thắng lẫy lừng cho Thiên Chúa và cho toàn thể nhân loại mà khúc dạo đầu của bài Thánh thi Kinh Sáng phần nào đă nói lên :
Lạy Đức Kitô Mặt Trời công chính
Chúa thật là ngày mới đă lên ngôi !
Ngài phá tan đêm tối phủ ḷng người
Cho đức hạnh lại chói ngời kiều diễm…
Hay như một đoạn trong Thánh thi kinh chiều thứ Bảy Tuần Thánh :
Ngài chết để diệt tan thần chết
Ngài phục sinh mở kiếp trường sinh
Mưu mô ác quỷ tung hoành
Rắc gieo tử khí cũng đành chịu thua.
Như thế, cuộc hành tŕnh Mùa Chay của Hội Thánh hay của mỗi người chúng ta hôm nay, nói cho cùng, chỉ là cuộc thực hành thường xuyên của đức tin, một đức tin sống động làm mới măi ḍng nước Rửa tội chảy xuyên suốt cuộc đời và tràn lan thế giới, một đức tin kiên cường chiến đấu và chiến thắng những cám dỗ và chào thua để Thiên Chúa được tôn vinh và con người được cứu độ. Amen.