Tâm Linh Vào Đời

 

 

 

Số 18 Ngày 09 . 06 . 2006  


 

   Li Gii Thiu

  

Chúa Thăng Thiên – Câu trả lời dứt khóat của Thiên Chúa (Giuse Trương Đ́nh Hiền)

Sống lời Chúa – Sứ mạng người Kitô (Mong manh)

Ngưỡng mộ về trời (Trần Mỹ Duyệt)

 

 

CHÚA NHẬT THĂNG THIÊN (B)

Thăng Thiên : Câu trả lời dứt khoát của Thiên Chúa…

 

Giuse Trương Đ́nh Hiền

 

 

Hôm nay toàn thể cộng đoàn Dân Chúa cử hành đại lễ Chúa Giê-su Thăng Thiên. Mầu nhiệm này đă được Dân Chúa ngay từ đầu tuyên xưng trong Kinh Tin Kính : “Ngày Thứ ba Người sống lại như lời Thánh Kinh. Người lên trời, ngự bên hữu Đức Chúa Cha”.

            Trong viễn tượng lịch sử cứu rỗi,  việc Chúa Thăng Thiên lại là biến cố mở ra một giai đoạn mới : giai đoạn của các Tông đồ thực thi sứ mệnh “đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng cho mọi tạo vật”. Đó cũng chính là giai đoạn của Hội Thánh hôm nay, giai đoạn mà ở đó, mọi người chúng ta đều được trao gởi sứ mệnh loan báo Tin mừng, là chứng tá đức tin.

            Chính v́ thế, nội dung và ư nghĩa cử hành phụng vụ lễ Chúa Thăng Thiên hôm nay vừa là lời tuyên xưng đức tin của Hội Thánh về cùng đích vĩnh cửu của ơn cứu độ : Lên trời cùng với Đức Kitô ; vừa là một quyết tâm dấn thân vào thế giới để làm chứng và tuyên rao Tin Mừng.

Anh chị em, trong những ngày vừa qua, chúng ta nghe liên tục các trích đoạn Tin mừng của Thánh Gioan tường thuật những “tâm sự cuối cùng của Chúa Giêsu dành cho các môn sinh” trước khi Ngài dấn thân vào hành tŕnh khổ nạn mà nội dung chủ yếu là loan báo về “cuộc ra đi của Ngài” : “Một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy…Thầy đi th́ có ích cho chúng con…Thầy đi để dọn chỗ cho chúng con…Thầy đi về cùng Cha…”

Và hôm nay, Phụng vụ cử hành “lễ Chúa Thăng Thiên”, lễ “Đức Kitô Đi về cùng Chúa Cha, Về Trời” như một ấn chứng chắc chắn cho những lời loan báo của Đức Kitô và cũng là lời tuyên xưng vĩnh viẽn của Dân Chúa về cùng đích của ơn cứu độ do Đức Kitô mang đến. Quả thật, Đức Kitô đă không phĩnh gạt con người, cho dù với cái chết tủi nhục đau thương trên thập giá, có một lúc, nhiều người tưởng đâu mọi sự đă kết thúc tại đó ! Th́ ra đằng sau “hoàng hôn thập giá” là một “b́nh minh của phục sinh” đang chỗi dậy ! Đau khổ và sự chết chưa phải là tiếng nói cuối cùng. Đúng hơn, đó chỉ là “con đường hầm phải vượt qua” để nhân loại bước vào “hiện hữu mới, quê hương mới, trời mới, đất mới”…

1. Lên trời : một cuộc “ra đi để bắt đầu một hiện hữu mới”.

Để tŕnh bày một mầu nhiệm cao siêu và lạ lùng, mầu nhiệm Chúa Thăng Thiên, tác giả sách Công Vụ Sứ Đồ đă diển tả cuộc “ra đi về trời của Đức Kitô mang dáng đứng huyền thoại pha lẫn chút cổ tích với những h́nh ảnh thật gợi cảm “Người được cất lên ngay trước mắt các ông, và có đám mây quyện lấy Người…Và đang lúc các ông c̣n đăm đăm nh́n lên trời phía Người đi…” (BĐ 1). Cho dù Kinh Thánh dùng diễn ngữ nào chăng nữa, th́ niềm tin truyền thống của Giáo hội vẫn đơn giản : “Người lên trời ngự bên hữu Đức Chúa Cha” (KTK). Vâng, Đức Kitô không “ra đi” để vĩnh viễn mất hút trong không gian và thời gian, Ngài không ra đi để hoàn toàn “âm dương cách trở”, vĩnh biệt ngàn thu…mà chỉ là một cuộc đĩnh đạt bước vào “hiện hữu mới” , là cuộc chiến thắng khải hoàn tiến vào cung điện thiên cung, để được gần gũi hơn, tự do hơn, quyền năng hơn của một “Đấng Kitô Thiên Chúa uy quyền”, chứ không c̣n là một “con người Giêsu-Nadarét” trước đó 40 ngày, chỉ là một tội nhân bị kết án tử h́nh với tấm thân rách nát trước ṭa Philatô (Ecce Homo) !

Chính v́ thế, với cái nh́n của đức tin theo Lời Mặc khải, Lên trời, Thăng Thiên chỉ là một “diễn ngữ khác của Phục Sinh, Vượt Qua” nhưng mang âm hưởng của “chiến thắng, viên thành”. Chính v́ thế, đừng có ai ngu ngơ như một Phi Hành Gia không gian nào đó của Liên Sô, sau chuyến du hành vũ trụ bay về mặt đất, đă ngông nghênh tuyên bố rằng : “Tôi đă bay ngang dọc khắp không gian nhưng chẳng gặp một ông Chúa nào trên đó cả”. Với một quan niệm và niềm tin lệch lạc như thế, th́ với vài khoảnh khắc trong không gian kia làm sao anh ta gặp được Thiên Chúa ; mà cho dù anh ta có đi hết “bầu trời cuộc sống” trong thái độ ngạo mạn kiêu căng như thế, th́ măi măi Thiên Chúa sẽ “ngàn trùng xa cách”. Điều nầy, th́ chúng ta phải công nhận triết gia Pascal có lư khi phát biểu rằng : “Thiên Chúa sẽ vô cùng sáng tỏ cho những ai khao khát gặp gỡ Ngài; nhưng Ngài cũng sẽ vô cùng ẩn kín mịt mù đối với những ai đóng kín tâm hồn và xua tay từ khước”. Cũng trong ư nghĩa đó, chúng ta càng xác tin rằng : Chúa về trời là để “dọn chỗ” hầu “lôi kéo mọi người lên với Ngài” ; nhưng đồng thời, Ngài lên trời cũng là để vạch ra một “hố sâu ngăn cách giữa thiên đàng của những La-da-rô ăn mày và hỏa ngục của những tên phú hộ mà cuộc sống là một cuộc khước từ thuờng xuyên sự hiện diện của Thiên Chúa và ích kỷ triền miên trước anh em đồng loại (xem Lc 16,19-31).

            2. Chúa lên trời cũng có nghĩa “Ngài đang ở lại” :

            Đó chính là khẳng định của các Tin Mừng đặc biệt của Tin Mừng Mác-cô được công bố hôm nay : “Nói xong, Chúa Giêsu đươc đưa lên trời ngự bên hữu Thiên Chúa. C̣n các Tông Đồ th́ ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng”.

Quả thật, Chúa lên trời để ở lại với chúng ta trong quyền năng Chúa Thánh Thần. Ngài lên trời để ở lại với chúng ta trong Lời Ngài được công bố từng ngày, từng giờ hôm nay; Ngài lên trời để ở lại với chúng ta trong Nhiệm tích Thánh Thể; Ngài lên trời để ở lại với chúng ta trong những người nghèo hèn đói khổ, bị bách hại đau thương như Ngài đă từng xác quyết : “Khi nào ngươi làm cho một người bé nhỏ nhất là ngươi đă làm cho chính ta…”, “Saulô, Saulô, sao ngươi t́m bắt Ta..” ; Ngài lên trời để ở lại trong chúng ta trong những Vị mục Tử thay mặt mặt Ngài chăn dắt đoàn chiên : “Sự ǵ dưới đất cầm buộc trên trời cũng cầm buộc…” ; Ngài lên trời để ở lại với chúng ta khi chúng ta họp nhau dâng lời cầu nguyện và tiến dâng Hy Tế : “Ở đâu có hai ba người họp lại v́ Danh ta, có Ta ở giữa…”…Vâng, chính nhờ mầu nhiệm “Lên trời” mà Đức Kitô Phục sinh không chỉ hiện diện trong những Ngôi Thánh Đường nguy nga đồ sộ, trên cung thánh rực rỡ hào quang ; mà Ngài c̣n hiện diện nơi những nhà tù tanh hôi, khát máu, nơi những cḥi tranh vách đất nghèo nàn, nơi trái tim nồng nàn cháy bỏng của những vĩ nhân như Đức Gioan-Phaolô II, hay nơi tâm hồn khiêm hạ giản đơn của Thánh Têrêxa hài Đồng, của Á Thánh Têrêxa calcutta, của Á Thánh Tân ṭng Anrê Phú Yên, của linh mục tù nhân Maximilien Kolbe dám hy sinh cho bạn tù …

Đức Kitô về Trời để ở lại một cách huyện nhiệm khôn lường qua Bí Tích Thánh Thể mà hôm nay, giờ nầy tất cả chúng ta đang qui tụ để một lần nữa được cùng Ngài tái diễn Hy tế cứu độ, một lần nữa được nghe chính Ngài phán dạy qua bàn Tiệc Lời Chúa được công bố. Những lời hôm xưa của Đức Kitô trước khi giă từ các môn sinh : “Thầy sẽ ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” đă được hiện thực không ngừng từng mỗi phút giây trong nhịp sống của Giáo Hội.

            3. Hăy t́m kiếm những sự trên trời.

            Nếu cách đây 2000 năm, các thiên thần đă nhắc khéo các tông đồ : “Tại sao các anh cứ đứng đó mà nh́n trời cao ?” (BĐ 1). Qua đó, Lời Chúa cũng muốn nói với chúng ta, với Giáo Hội muôn nơi muôn thuở rằng : Hăy quay về với mặt đất. Hăy quay về với Sứ Mệnh Đứcd Kitô phán truyền ; hăy quay về với thực tại đời thường để đem men Tin mừng vào thúng bột thế giới, để đem ánh sáng chân lư cứu độ vào bóng tối trần gian. Và các tông đồ đă thật sự quay về để sau đó tung chân đi khắp nẽo đường loan báo Tin vui. Và sau 20 thế kỷ, quả thật ‘tiếng chúng đă vang cùng trái đất và lời chúng đă vang xa khắp cơi địa cầu”.

            Sống mầu nhiệm Thăng Thiên hôm nay phải chăng đó là vừa “biết ngước mắt ngẫng cao đầu hướng về trời cao” để nuôi giữ niềm tin yêu hy vọng vĩnh cửu, và vừa biết nh́n thẳng vào cuộc sống đời thường để biết xả thân xây dựng cuộc sống hôm nay. Sống mầu nhiệm Thăng Thiên cũng có nghĩa là vừa biết  giữ cơi ḷng thanh thản khỏi mọi vướng bận và đam mê nhỏ hèn, ô trọc, nhầy nhụa vật chất và lạc thú tầm thường , vừa biết cần cù xây dựng công lư và yêu hương, sẵn sàng biết cho đi và quảng đại quên ḿnh. Sống mầu nhiệm Thăng Thiên đó là biết  không ngừng “chắp cho ḿnh đôi cánh thiên nga” để bay cao khỏi vũng lầy của cái danh cái lợi, cái hận thù ghét ghen, cái nhỏ nhen bũn xĩn…để nh́n xa về phía trước, nh́n lên tận cơi cuối trời mà tin rằng có một “quê nhà đích thật” đang mở cửa đón đợi.

            Mầu nhiệm ThăngThiên năm nay được cử hành trong bối cảnh Giáo Hội đang đương đầu với hiện tượng cuốn tiểu thuyết và bộ phim “Mật mă Da Vinci”, một cơn “sóng thần văn hóa sự chết”, văn hóa đồi trụy tâm linh nhằm hạ bề bản tính siêu việt Thần Linh của Chúa Giêsu và triệt hạ các chân lư nền tảng của Hội Thánh. Đây là một cuộc tuyên chiến thẳng thừng và láo xược nhất, một sự xúc phạm nặng nề và thâm độc nhất kho tàng chấn lư truyền thống của Giáo Hội và niềm tin căn cốt của các thế hệ kitô hữu, và cũng là một thứ độc dược nguy hiểm nhất với lớp vơ bọc đường của hư cấu văn chương và tiểu thuyết trinh thám giả tưởng nhằm lung lạc đức tin của những tâm hồn kitô hữu non yếu và những ai chưa có một tiếp cận đúng nghĩa với Tin Mừng.

            Không chỉ hôm nay với “Mật Mă Da Vinci”, mà xuyên suốt ḍng lịch sử, ma quỉ và các thế lực của bóng tối luôn muốn giữ chặt Đức Kitô trên thánh giá, hay trong mộ đá ; hay như cách hư cấu báng bổ của Dan Brown, muốn ném Đức Kitô “Vị Thiên Chúa làm người” xuống hàng phàm phu tục tử ; và như thế, quyền năng Tạo Hóa hay bản tính thần linh mà Ngài đă tuyên bố và ấn chứng bằng những phép lạ kèm theo, sẽ tan thành mây khói.

            Mầu nhiệm Thăng Thiên chính là “câu trả lời dứt khóat của Thiên Chúa” về chân tính đích thực của Con Một Ngài, Đức Giêsu-Kitô, Đấng từ Thiên Chúa mà đến và lại trở về cùng Thiên Chúa. Thăng Thiên chính là sự xác định rơ ràng về chương tŕnh cứu độ của Thiên Chúa, về cùng đích của cuộc nhập thể và tử nạn-phục sinh của Con Một Ngài, về con đường hạnh phúc đích thực mà Đức Kitô sẽ dẫn đầu đi trước như lời kinh Tiền Tụng hôm nay : “Người lên trời không phải để ĺa xa chúng con là những kẻ yếu đuối, nhưng v́ là đầu và là thủ lănh của chúng con, nên Người đă lên trước, để chúng con là những chi thể của Người vững một niềm tin tưởng cũng sẽ được lên theo”.

Chính v́ thế, sống mầu nhiệm Thăng Thiên hôm nay chính là hăy gấp rút đứng lên, với trái tim đầy tràn lửa mến, với niềm tin son sắt kiên cường, với niềm trông cậy vững vàng không lay chuyển, cùng nắm tay dẫn bước lên đường tung gieo những hạt giống Tin Mừng trên mọi nẻo đường trần thế. Đó là những hạt giống của ḷng tận tụy hy sinh nơi những người cha, người mẹ đạo đức gương mẫu trong đời sống gia đ́nh. Đó là những hạt giống tín trung, chung thủy của chồng của vợ khi cương quyết sống trọn vẹn ư nghĩa của Bí tích Hôn Phối cho dù phải đối diện với muôn vàn thử thách đau thương. Đó là những hạt giống anh hùng và quảng đại của những thanh niên thiếu nữ biết chiến thắng những dục vọng yếu hèn, để luôn giữ được trái tim trong trắng và ư chí can đảm chiến đấu và chiến thắng. Đó là những hạt giống khiêm hạ âm thầm của những người nông dân, công nhân đầu tắt mặt tối, chân lấm tay bùn nhưng vẫn khoan dung mĩm cười thanh thản chu toàn trách nhiệm trong tinh thần liên đới và bác ái hiệp thông. Đó là những hạt giống hy sinh cao cả của những bệnh nhân, những người khuyết tật, những tù nhân bị kết án bất công, những trẻ em cô nhi, những người nghèo thấp cổ bé miệng bị bóc lột và chà đạp nhân phẩm…cho dù bị thiệt tḥa đủ thứ trong cuộc sống đời thường, vẫn vui tươi đón nhận trong thứ tha và phó thác…

            Đó là hạt giống “Lời Thiên Chúa nhập thể” được gieo ngay từ Đồi Canvê vào chiều Thứ Sáu khi Chúa tử nạn, để sau đó đơm hoa ngay trên đồi Galilê vào lúc Chúa sống lại-Về trời và Lời đó hôm nay đang từng ngày đơm bông kết trái trên mọi miền thế giới. Chúng ta có thể cùng thưa lên với Chúa Giêsu :

 

Lạy chúa Giêsu,

Chúa đă yêu trái đất nầy,

Và đă sống trọn phận người ở đó.

Chúa đă nếm biết

nổi khổ đau và hạnh phúc,

sự bi đát và cao cả của phận người.

Xin dạy chúng con biết đường lên trời,

nhờ sống yêu thương đến hiên mạng sống cho anh em.

Khi ngước nh́n lên quê hương vĩnh cửu,

chúng con thấy ḿnh được thêm sức mạnh

để xây dựng trái đất nầy,

và chuẩn bị nó đón ngày Chúa trở lại.

Lạy Chúa Giêsu đang ngự bên hữu Thiên Chúa,

xin cho những vất vả của cuộc sống ở đời

Không làm chúng con quên trời cao ;

và những vẽ đẹp của trần gian

Không ngăn bước chân con tiến về bên Chúa.

Ước ǵ qua cuộc sống hằng ngày của chúng con,

mọi người thấy Nước Trời đang tỏ hiện.

 

Trở về mục lục

 

1.    SỐNG LỜI CHÚA

SỨ MẠNG NGƯỜI KITÔ

 

Mong Manh

 

Tin Mừng thuật lại hai điều : sự kiện Chúa Giêsu lên trời và lệnh truyền rao giảng Tin Mừng. Trước hết, sự kiện Chúa Giêsu lên trời, Tin Mừng thánh Marcô ghi lại rất vắn tắt : chỉ nói Chúa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa, chứ không nói rơ Chúa lên trời ở đâu và sau khi Chúa sống lại bao lâu. Theo sách Công vụ Tông đồ, Chúa Giêsu lên trời sau khi sống lại được 40 ngày, và nơi lên trời là núi Cây dầu, Vậy Chúa Giêsu lên trời chính xác là khi nào ?

Có thể trả lời tóm tắt và rơ ràng như sau : Chúa lên trời ngay ngày phục sinh, tức là sau khi sống lại, Chúa lên trời ngay. Và sau đó Chúa đă hiện ra với các tông đồ nhiều lần để củng cố ḷng tin của họ, trong một khoảng thời gian mà sách Công vụ Tông đồ xác định là 40 ngày. Sau cùng, Ngài cho các môn đệ biết Ngài chấm dứt việc hiện ra bằng sự công khai về trời. Như vậy, mầu nhiệm lên trời mời gọi chúng ta nh́n nhận hai khía cạnh liên hệ nhưng riêng biệt nhau : một bên là Đức Kitô được vinh quang lên trời ngay lúc Ngài sống lại. Điều này giác quan các tông đồ không thể cảm nghiệm được mà chỉ có nhận thức bằng đức tin. Và một bên là Đức Kitô ra đi sau một thời gian hiện ra nhiều lần. Đó là cuộc ra đi trở về với Chúa Cha mà các tông đồ được chứng kiến trên núi Cây Dầu.

Chúa Giêsu lên trời là điều chắc chắn. Nhưng ư nghĩa thế nào ? Việc Chúa lên trời là một sự kiện tất yếu của quá tŕnh nhập thể và cứu chuộc của Ngài, như chu tŕnh phát triển của một hạt lúa : phải tự mục nát trong đất mới đâm mầm và tăng trưởng dần cho đến thời kỳ trổ bông, sinh hạt. Chúa Giêsu, sau thời gian đi gieo lời hằng sống, thiết lập và xây dựng một nền móng đạo đức đặt căn bản trên t́nh thương, công bằng trong xă hội Do thái thời đó, mảnh đất thí điểm và khởi điểm… Ngài đă chịu chết, sống lại và vinh hiển về trời. Nói khác đi, Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa, đă từ trời xuống trần gian để thực hiện chương tŕnh cứu chuộc của Chúa Cha. Ngài đă giảng dạy, phục vụ và cống hiến cả mạng sống. Nên sau khi sống lại từ cơi chết, Ngài đă được Thiên Chúa Cha tôn vinh, được đặt bên hữu Thiên Chúa và ban cho quyền xét xử vũ trụ. Đây cũng là một câu trả lời vô cùng phấn khởi cho chúng ta, nếu chúng ta trung thành tin theo Chúa, chúng ta cũng sẽ được về trời, chúng ta sẽ được Chúa Giêsu đón vào trong nhà Cha cùng với Ngài hưởng hạnh phúc vinh quang muôn đời.

Nhưng làm sao người ta có thể biết Chúa, tin theo Chúa để rồi cũng được về trời với Chúa ? Chính v́ thắc mắc đó mà trước khi về trời, Chúa Giêsu đă ra chỉ thị cho các môn đệ của Ngài. Ngài đă sai họ ra đi trên vạn nẻo đường thế giới, ban cho họ nhiều quyền năng để rao giảng Tin Mừng và đem ơn cứu rỗi đến cho mọi người. Chính nhờ các tông đồ đầu tiên ấy, rồi các tông đồ khác, lại các tông đồ khác nữa kế tiếp nhau trung thành thi hành sứ mạng rao giảng Tin Mừng ấy mà người ta biết Chúa, tin Chúa, được cứu rỗi và rồi sẽ được về trời.

Nói khác đi, Chúa Giêsu đă dùng Giáo Hội như đôi tay để tiếp tục công cuộc cứu rỗi của Ngài, nghĩa là Giáo Hội như một nối dài của Chúa Giêsu. Cách đây hai ngàn năm, Chúa Giêsu đă đi lại, đă nói, đă làm nhiều điều tốt đẹp. Ngày nay, Ngài cũng muốn cho các hoạt động của Ngài được tiếp tục qua Giáo Hội. Sứ mệnh của Chúa Giêsu là một sứ mệnh thiêng liêng. Nhưng sứ mệnh đó cần phải được thể hiện bằng lời nói, bằng hành động bên ngoài. V́ thế, không có ǵ đáng ngạc nhiên khi trao phó sứ mệnh đó cho Giáo Hội, Chúa Giêsu muốn nó được thực thi trong một khung cảnh hữu h́nh, nhờ những phương tiện cụ thể. Nhờ những sinh hoạt hữu h́nh và đôi tay cụ thể của Giáo Hội mà Chúa Giêsu tiếp tục loan truyền chân lư, trao ban sự sống và dẫn đưa nhân loại về hạnh phúc vĩnh cửu.

Là chi thể của Giáo Hội, thân ḿnh mầu nhiệm Chúa Kitô, mỗi Kitô hữu cũng là những cánh tay mở rộng của Chúa Kitô, nhờ đó Ngài không ngừng giải tỏa ánh sáng, trao tặng t́nh thương, ơn cứu độ và hạnh phúc cho mọi người. Để được như thế, cách tốt nhất là chúng ta hăy sống tốt. Hăy sống tốt với gia đ́nh, với xóm ngơ, trong họ đạo và với những người chung quanh, bất cứ lương hay giáo. Sống tốt cũng có nghĩa là sống bác ái, sống chan ḥa t́nh yêu thương với mọi người.

Người có ḷng bác ái, yêu thương giống như một bông hoa đẹp. Bông hoa không nói ǵ cả, bông hoa không tuyên xưng ǵ cả, nhưng v́ nó là một bông hoa đẹp, tuy không nói, nhưng người ta cũng thấy được cái đẹp của nó, cái hương thơm của nó. Mỗi người Công giáo, mỗi giáo xứ, hăy là những đóa hoa, những bó hoa tươi, đẹp, thơm, do tinh thần bác ái cởi mở chan ḥa. Và nếu được như vậy, đạo chúng ta sẽ mở ra, và đức tin ấy mới là đức tin truyền giáo thực sự.

Xin hăy nhớ : Chúa Giêsu về trời sau khi đă hoàn tất nhiệm vụ ở trần gian. Chúng ta cũng vậy, bao lâu sống ở trần gian, chúng ta cũng phải nỗ lực hoàn tất nhiệm vụ Chúa đă trao phó và tích cực đóng góp vào sự mưu ích cho đồng loại, cho gia đ́nh, xóm đạo, quê hương, Giáo Hội theo tinh thần phục vụ và bác ái của Tin Mừng.

 


 

2. LÀM CHỨNG

Trước khi xa rời các tông đồ, Đức Giêsu đă ủy thác cho họ việc rao giảng Tin Mừng cho toàn thế giới. Người c̣n hứa gửi Chúa Thánh Thần đến với họ, để giúp đỡ họ thực hiện được sứ vụ đó.

Ngày nay, công việc rao giảng Tin Mừng cho toàn thế giới tùy thuộc vào chúng ta. Đây là một đặc ân vĩ đại, nhưng cũng là một công việc dễ làm nản ḷng. Tuy nhiên, chúng ta cũng có thể tin tưởng vào sự trợ giúp của Chúa Thánh Thần. Cách thế tốt nhất để rao giảng Tin Mừng chính là bằng cách sống đời sống Kitô hữu. Một câu hỏi mà mỗi người chúng ta đều có thể tự hỏi là : Nếu trở thành người Kitô hữu là một tội ác, và tôi bị thử thách, th́ liệu có thể t́m ra đủ chứng cứ trong cuộc sống của tôi, để làm cho tôi nhận thấy rơ sự sai lầm không ?

Christopher là một Kitô hữu ngoan đạo. Anh không bao giờ bỏ lễ ngày Chúa nhật. Anh sống cùng với gia đ́nh trong một ngôi nhà đầy đủ tiện nghi, tại một khu vực hiện đại của thành phố. Với sức khỏe tốt, một công việc an toàn, có thu nhập cao, anh cảm thấy hạnh phúc và măn nguyện.

Tuy nhiên, có một điều làm cho anh bận tâm, liên quan đến người hàng xóm bên cạnh nhà anh. Đó là một người tự nhận ḿnh là vô thần, và không bao giờ đến nhà thờ. Với tư cách là Kitô hữu, Christopher cảm thấy rằng anh có trách nhiệm trong việc cố gắng cải tạo người hàng xóm đó. Nhưng anh phải làm việc này như thế nào đây ? Trong nhiều dịp nói chuyện với người đó, anh đă đưa đề tài tôn giáo ra một cách hết sức tích cực có thể được. Than ôi, anh chẳng đi đến đâu cả.

Thế rồi một ngày kia, anh nảy ra một sáng kiến. Nếu anh chỉ làm sao cho người hàng xóm đó đọc được Tin Mừng, th́ chắc chắn là anh thành công rồi. Ai có thể không được Tin Mừng lay chuyển ? Vấn đề duy nhất là làm thế nào để gửi cho anh ta bản sao của sách Tin Mừng. Anh có thể gơ cửa nhà anh ta, và đưa tận tay cuốn sách đó. Nhưng chắc hẳn điều đó sẽ gây khó chịu cho anh ta. Anh phải t́m một cách nào tế nhị hơn. Vậy anh nên làm ǵ đây ? Anh gửi cho anh ta một cuốn bản sao của sách Tin Mừng, mà không để tên người gửi.

Sau khi làm công việc này, anh chờ đợi xem điều ǵ sẽ xảy ra. Nhiều ngày trôi qua, không có ǵ xảy ra cả. Không hề có một dấu hiệu nhỏ nhoi nào chứng tỏ rằng người hàng xóm đó đă đọc được ánh sáng Tin Mừng. Hai tuần sau, vợ của Christopher có dịp sang thăm nhà bên cạnh. Khi trở về, chị nói với chồng “Anh có biết ǵ về cuốn bản sao của sách Tin Mừng, mà anh đă gửi cho anh ta không ”

“Sao thế ?”

“Cuốn sách đó nằm trong thùng rác rồi !”.

Christopher phẫn nộ. Quẳng sách Tin Mừng vào thùng rác là một việc không phải chút nào. Anh đi sang nhà bên cạnh, và khi đi ngang qua thùng rác, anh đă nhặt cuốn sách đó lên.

Anh nói với người hàng xóm “Tôi hy vọng rằng tôi không xâm phạm ǵ đến anh. Nhưng tôi nh́n thấy cuốn sách này trong thùng rác của anh. Anh biết không, nếu anh chỉ đọc cuốn sách này thôi, th́ anh có thể t́m thấy Thiên Chúa”.

Người kia trả lời một cách đáng ngạc nhiên : “Nhưng tôi đă đọc cuốn sách đó rồi. Mỗi ngày tôi đều đọc đấy chứ”.

Christopher nói : “Tôi không hiểu ǵ cả”.

“Anh là một người tín hữu phải không ?”

“Đúng vậy. Mà tại sao anh lại hỏi tôi như thế ?”

“À, trong suốt 10 năm qua, mỗi ngày tôi đều đọc cuộc sống của anh”.

Câu chuyện kết thúc ở đây.

Có một bài viết ngắn về điều này :

“Tôi là cuốn sách Kinh Thánh đối với người hàng xóm của tôi; người đó đọc tôi mỗi khi gặp tôi.

Hôm nay, anh ta đọc tôi trong ngôi nhà của tôi, ngày mai, anh ta đọc tôi trên đường phố.

Anh ta có thể là một người họ hàng, một người bạn, hoặc chỉ là một người quen biết sơ giao mà thôi.

Thậm chí anh ta có thể không biết tên tôi, tuy nhiên, anh ta vẫn đang đọc Kinh Thánh qua cuộc đời của tôi”.

 


 

3. KÊU GỌI

Lần kia, một nhà lănh đạo tinh thần gọi sáu môn đệ của ông lại, và nói “Anh em hăy ra đi và kêu gọi các môn đệ”. Cả sáu người đó liền ra đi ngay tức khắc. Thời gian trôi qua, từng người một đều trở về.

Người thứ nhất trở về cùng với 500 môn đệ.

Nhà lănh đạo hỏi “Anh xoay xở cách nào mà có được quá nhiều môn đệ vậy ?”

Người môn đệ kia thưa “Con đă đi đến giữa những khu vực có nhiều người nghèo khổ hơn. Ở đó, con nhận thấy có những người đau khổ, nghèo nàn và nhiều thèm muốn. Con hứa với họ rằng chúng ta sẽ chăm sóc tất cả các nhu cầu của họ”.

Nhà lănh đạo nói “Ta hiểu”.

Người thứ hai trở về với 400 môn đệ.

Nhà lănh đạo hỏi “Anh đă áp dụng phương pháp nào vậy ?”

Người đó trả lời “Con nói với họ về nước trời và phần thưởng lớn lao đang chờ đợi ở đó, dành cho những ai đi theo đường lối của chúng ta”.

Nhà lănh đạo nói “Ta hiểu”.

Người thứ ba trở về với 300 môn đệ.

Nhà lănh đạo hỏi “Anh đă áp dụng phương pháp nào vậy ?”

Người đó trả lời “Con không hề thuyết phục ǵ cả. Con chỉ nói với họ rằng họ sẽ bị sa hỏa ngục, trừ phi họ đi theo đường lối của chúng ta. Nhưng điều này vẫn chưa hoàn toàn thuyết phục được họ, cho đến khi con làm một phép lạ. Con nguyền rủa một con chó điên, và nó chết lăn ra. Phép lạ này đă chinh phục họ”.

Nhà lănh đạo nói “Ta hiểu”.

Người thứ tư trở về với 200 môn đệ.

Nhà lănh đạo hỏi “Anh đă áp dụng phương pháp nào vậy ?”

Người đó trả lời “Con quyết định đi đến giữa những kẻ vô giáo dục và có cuộc sống giản dị. Con đă thuyết phục họ bằng những lư lẽ. Con làm cho họ bị mờ mắt bằng kiến thức của ḿnh”.

Nhà lănh đạo nói “Ta hiểu”.

Người thứ năm trở về với 100 môn đệ.

Nhà lănh đạo hỏi “Anh đă áp dụng phương pháp nào vậy ?”

Người đó trả lời “Con đến với giới trẻ. Con nói với họ về đường lối của chúng ta. Thế rồi con điều khiển họ một cách đơn giản, và kết quả là đây. Họ đang đứng chung quanh, chờ đợi người lănh đạo. Nếu con không đến với họ, th́ có một số vị cứu tinh khác sẽ đến chinh phục họ và khai thác họ”.

Nhà lănh đạo nói “Ta hiểu”.

Cuối cùng, người thứ sáu trở về, chỉ với 12 môn đệ.

Nhà lănh đạo hỏi “Điều ǵ đă giữ chân anh lại lâu như vậy ?” Người đó đáp “Con không có khả năng gieo hạt giống ngay tức khắc được. Không thể nào gieo giống vào giữa mùa đông. Phải đợi cho đến khi tuyết tan và mặt đất trở nên mềm mại. V́ thế, con cứ chờ đợi. Trong khi chờ đợi, con kết bạn với họ, con cố gắng đưa ra cho họ một ví dụ về đường lối của chúng ta, bằng lối sống mà con đă sống. “Trong khi đang chia sẻ cuộc sống của họ, con phát hiện ra rằng tự do rất quan trọng. Khi tước đoạt tự do khỏi họ, sẽ làm xói ṃn nhân phẩm của họ, và làm giảm rất nhiều giá trị nơi quyết định của họ, trong việc họ đồng ư đi theo chúng ta. Con cũng học hỏi được một số điều khác về họ. Con được biết rằng họ là những người rất quảng đại và không ngại hy sinh. Con nói với họ về cái giá của việc trở thành người môn đệ, nhưng con nhấn mạnh vào điều tốt đẹp mà với tư cách là môn đệ, họ có thể làm cho người khác và cho Thiên Chúa. Dường như điều này gây ấn tượng nơi họ. Tuy nhiên, đến lúc phải quyết định, th́ chỉ có 12 người đồng ư đến với con mà thôi”.

Nhà lănh đạo đă khen người môn đệ cuối cùng.

Năm người đầu tiên khơi gợi sự yếu đuối và sợ hăi của con người. Thật dễ dàng trong việc khai thác nỗi sợ hăi của con người và lôi kéo họ. Nhưng điều này can thiệp vào sự tự do của họ, và v́ thế, hủy hoại sự bằng ḷng theo Chúa nơi họ. Người thứ sáu khơi gợi sức mạnh của họ. Anh kết bạn với họ, và cố gắng chinh phục họ bằng ví dụ.

Đó là điều mà đạo Công giáo thực hiện. Đây là một phương pháp chậm chạp hơn và khó khăn hơn, nhưng cuối cùng những người nào cải tạo sẽ được bén rễ sâu xa hơn. và sẽ được ủy thác nhiều hơn trong việc đi theo đường lối mới.

 


 

4. TẦM NH̀N

Người ta tŕnh bày Đức Giêsu từ đỉnh núi Ô-Liu mà lên trời. Ngọn núi là một nơi chốn của tầm nh́n. Trên đỉnh núi, bằng cách này hay bằng cách khác, chúng ta cảm thấy gần gũi hơn với Thiên Chúa. Thật vậy, chúng ta cảm thấy ḿnh đang ở trong sự hiện diện của Thiên Chúa.

Người ta kể một câu chuyện về người đàn ông đă sống trọn cuộc sống của ḿnh trong khu rừng thưa. Khoảng rừng thưa đó chỉ rộng độ 100 mét Anh, và được bao bọc bằng nhiều cây cối. Thế giới của người đàn ông đó cực kỳ khép kín. Ông có rất ít khái niệm về không gian hoặc khoảng cách. Trong một thế giới như vậy, ngay cả những đối tượng tương đối nhỏ bé, vẫn có vẻ rộng lớn hơn cả cuộc sống, bởi v́ sự gần gũi của con người đối với chúng.

Ngày kia, có một người khai thác rừng đưa người đàn ông đó ra khỏi khu rừng, và dẫn ông ta đi lên đỉnh núi. Người đó có thể quan sát hết tất cả khoảng không gian rộng mở tồn tại bên ngoài khu rừng, sự mênh mông của bầu trời, và sự rộng lớn của đường chân trời. Ông ta kinh ngạc khi phát hiện ra có một thế giới tồn tại ở một nơi không hề có cây cối và có rất ít thực vật như vậy. Ông ta giống như một đứa trẻ lúc đang được phấn khích vậy. Ông quá đỗi vui mừng, đến nỗi chỉ mong muốn được ở lại đó mà thôi.

Nhưng tất nhiên là ông ta phải trở về với cái thế giới nhỏ bé, khép kín, chật hẹp của ḿnh. Tuy nhiên, không bao giờ ông quên được cuộc thăm viếng của ḿnh tại đỉnh núi. Điều này để lại cho ông một hiệu quả tuyệt vời, giúp cho ông có được một tầm nh́n rộng răi hơn về cuộc sống, đặc biệt khi các sự việc trở nên quá nhiều đối với ông, và thế giới đang khép lại trên ông ta.

Khi đến lúc sắp rời khỏi thế gian này, th́ Đức Giêsu dẫn các tông đồ lên đỉnh núi Ô-Liu. Người đang trở lại với Cha của Người. Người đang đi đến vinh quang. Trong khi lên trời, Người ngước mắt lên, hướng về nơi mà Người đang đi tới.

Nhưng Người cũng hướng cặp mắt của Người ra bên ngoài. Người chỉ cho các tông đồ rằng có một thế giới vĩ đại đang chờ đợi được lắng nghe Tin Mừng. Người giao phó cho họ công việc đem Tin Mừng đến với thế giới rộng lớn đó, và hứa gửi Chúa Thánh Thần đến hỗ trợ cho họ trong công việc này.

Các tông đồ quá thích thú phong cảnh trên núi, đến nỗi họ chỉ muốn được ở lại đó. Nhưng có một giọng nói kêu gọi họ trở về với thực tại “Hỡi người Galilê, tại sao các ngươi c̣n đứng đây nh́n lên trời ?”. Mặc dù phải trở lại với thế giới thật, th́ cuộc sống của họ sẽ không bao giờ như cũ nữa.

Ngày lễ này nói nhiều về Đức Giêsu. Sự lên trời của Người chứng tỏ cho chúng ta thấy được mục đích của cuộc hành tŕnh dương thế của chúng ta ở đâu. Đây là một mục đích mà một số phận, thậm chí lại c̣n thách đố cả óc tưởng tượng của chúng ta nữa. Điều này đem đến cho chúng ta một tầm nh́n mới mẻ và rộng răi hơn, thúc đẩy những chân trời của chúng ta vượt ra ngoài các biên giới của thế giới này, mang lại một chiều kích vĩnh cửu cho cuộc sống của chúng ta.

Đức Giêsu trở lại với nguồn gốc, Alpha và Omêga. Đây là ư nghĩa Sự Lên Trời của Người. Đây không phải là một cuộc hành tŕnh đi vào không gian, mà là một cuộc hành tŕnh trở về nhà Cha. Sự lên trời của Người không nói lên việc Người rời khỏi mặt đất, nhưng lại chứng tỏ sự hiện diện liên lỉ của Người ở bất cứ nơi đâu trên trái đất này. Trong suốt sứ vụ tại thế của Đức Giêsu, trong một thời điểm, Người chỉ có thể ở tại một nơi mà thôi. Nhưng bây giờ, do đă được kết hợp với Thiên Chúa, Người có thể hiện diện tại bất cứ nơi đâu có Thiên Chúa hiện diện, nghĩa là ở tất cả mọi nơi.

Chúng ta sống trong hy vọng rằng những lời nói của Đức Giêsu sẽ trở thành hiện thực đối với chúng ta : “Thầy ở đâu, anh em cũng sẽ được ở đó”. Trong khi chờ đợi, chúng ta có một công việc phải thực hiện : rao giảng Tin Mừng và làm chứng cho Người trong thế giới này.

 


 

5. HÀNH TR̀NH

Sách Tông đồ Công vụ kể rằng khi Đức Giêsu từ từ lên trời th́ các môn đệ ngước mắt trông theo, và cứ ngây ngất đứng nh́n về trời như thế, măi cho đến khi có hai thiên thần từ đám mây hiện ra nhắc cho các ông th́ các ông mới hoàn hồn trở lại. Tại sao các môn đệ ngây ngất như vậy ? Chắc hẳn là v́ cảnh thiên đàng rất là hấp dẫn.

. Cũng như một lần kia, ba tông đồ Phêrô, Gioan và Giacôbê cũng được thoáng thấy một chút vinh quang thiên đàng khi Đức Giêsu biến h́nh trên núi. Ba ông đó cũng say sưa ngây ngất đến nỗi xin Chúa cho ḿnh cất lều ở lại măi trên ngọn núi đó.

. C̣n thánh Phaolô sau khi được Chúa cho ngất trí chiêm ngưỡng cảnh thiên đàng trong một khoảng khắc ngắn ngủi, đă mô tả lại kinh nghiệm ấy trong bức thư II gửi tín hữu Côrintô như sau “Mắt chưa từng thấy, tai chưa từng nghe…”

. Ở Lộ Đức năm 1858, một người từ trời xuống là Đức Mẹ Maria đă hiện ra cho thánh nữ Bernadette. Sau đó thánh nữ đi tu. Một lần kia có một em bé đơn sơ hỏi thánh nữ “Thưa ma sơ, ma sơ đă được thấy Đức Mẹ, chắc là Đức Mẹ đẹp lắm nhỉ ?” Thánh nữ trả lời với em bé bằng một lời diễn tả cũng rất đơn sơ “Đẹp lắm con ạ, đẹp đến nỗi ai đă thấy được một lần th́ chỉ mong chết để lại được thấy nữa”.

. C̣n ở Fatima năm 1917, Đức Mẹ hiện ra cho ba em Luxia, Phanxicô và Giaxinta. Ba em đó cũng đơn sơ hỏi Đức Mẹ “Thưa Bà, Bà ở đâu đến vậy ?” Đức Mẹ đưa tay lên cao và nói “Từ trời xuống”. Ba em liền xin “Vậy xin Bà cho chúng con cũng được lên trời đi”. Đức Mẹ mỉm cười đáp “Phanxicô và Giaxinta th́ Ta sẽ cho về trời trong một ngày gần đây; c̣n Lucia th́ hăy chịu khó ở lại trần thế này một khoảng thời gian nữa. Kể từ ngày đó hai em kia lúc nào cũng mơ ước tới ngày được lên trời. Dù sắp chết hai em cũng chẳng chút lo sợ, lại c̣n mừng v́ ḿnh sắp được lên trời.

Đó là một vài tia sáng yếu ớt giúp chúng ta thoáng thấy một phần nào cảnh tượng thiên đàng. Những chứng nhân vừa kể chỉ thoáng thấy một vài tia sáng yếu ớt ấy là đă say sưa ngây ngất, chỉ muốn sớm chết đi để được hưởng thiên đàng, huống chi khi thực sự hưởng thiên đàng và hưởng trọn vẹn c̣n hạnh phúc ngất ngây đến chừng nào !

Khi về trời, Đức Giêsu đă hứa rằng Ngài về trời là để dọn chỗ cho chúng ta, thiên đàng hạnh phúc vô biên ấy sẽ là quê hương vĩnh viễn của chúng ta.

Thế nhưng không phải v́ quê hương vĩnh viễn ấy của chúng ta hạnh phúc vô biên mà ta chỉ biết ngóng trông quê trời và sao lăng nhiệm vụ ở trần thế. Tất cả những chứng nhân vừa kể trên, sau một thoáng giây chiêm ngưỡng thiên đàng đều được nhắc nhở phải trở lại với nhiệm vụ trần thế :

. Hai thiên thần đă hiện ra từ đám mây nhắc nhở các môn đệ “Hỡi những người xứ Galilê sao c̣n mải mê đứng đó nh́n trời, hăy trở lại Giêrusalem và bắt đầu nhiệm vụrao giảng Tin Mừng mà Chúa đă giao phó…”

. C̣n ba ông Phêrô, Gioan và Giacôbê, sau những giây phút say sưa trên núi Tabôrê, đă được Chúa thức tỉnh dẫn xuống núi để tiếp tục nhiệm vụ.

. Thánh nữ Bernadette, cũng như nữ tu Luxia sau khi được nh́n thấy Đức Mẹ th́ được Đức Mẹ giao nhiệm vụ ở trần gian, Đức Mẹ c̣n cho biết trước; chúng con sẽ phải đau khổ nhiều.

Nghĩa là làm sao ? Nghĩa là : Thiên đàng là quê hương vĩnh viễn của chúng ta, nhưng trần thế chính là con đường dẫn tới quê hương hạnh phúc đó. Chỉ đứng đó mà ngóng nh́n thiên đàng th́ có lẽ không bao giờ ta tới thiên đàng được. Muốn tới được thiên đàng th́ trước hết phải đi hết con đường dương thế bằng cách chu toàn những nhiệm vụ của ḿnh ở đời này.

Trong khi chờ đợi tới ngày hưởng phúc thiên đàng, chúng ta vẫn c̣n phải tiếp tục sống ở trần gian này. Mà trần gian th́ vẫn c̣n biết bao đau khổ : Khổ về vật chất như nghèo đói, bệnh tật; khổ về tinh thần như ganh ghét hận thù đố kị nhau. Mà nguồn gốc của tất cả những khổ sở vật chất và tinh thần ấy là v́ người ta c̣n tội lỗi, người ta c̣n chưa thực hành theo những lời Chúa dạy. Chuẩn bị đi về quê trời là hết sức cố gắng góp phần xóa đi bớt những đau khổ đó ở trần gian như : chia sớt cho những người túng thiếu, chăm sóc những kẻ bệnh tật, ủi an những người đau khổ, ḥa giải những kẻ bất thuận với nhau, giúp cho người ta tránh bớt tội lỗi, làm cho người ta biết Chúa và thực hành những lời Chúa dạy.

“Hỡi những người xứ Galilê, sao c̣n cứ đứng đó mải nh́n trời…” Khi các thiên thần nhắc cho các môn đệ trở về với nhiệm vụ hằng ngày, th́ cũng là nhắc các ông làm những việc vừa kể trên. Những việc đó chính là nội dung của việc rao giảng Tin Mừng mà Đức Giêsu cũng đă căn dặn một lần nữa cho các môn đệ trước khi Người về trời “Chúng con hăy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng cho nhân loại”.

Trong ngày lễ Chúa Thăng Thiên, chúng ta đă để ra ít phút ngước nh́n lên quê trời để nh́n ngắm hạnh phúc vô biên mà Chúa sẽ ban cho chúng ta. Những phút đó thật là quư giá, là niềm vui, là nguồn an ủi, là sự khích lệ cho chúng ta. Nhưng chúng ta sẽ không thụ động mải mê chiêm ngắm hạnh phúc tương lai ấy. “Hỡi những người xứ Galilê, sao c̣n đứng mải nh́n trời…” Chúa nhắc chúng ta hăy quay về với bổn phận của chúng ta trong cuộc hành tŕnh nơi dương thế : Làm cho cuộc đời này bớt đau khổ hơn, giúp cho người đời biết thương nhau hơn, và góp phần cho cuộc sống này tươi đẹp hơn. Đó chính là bổn phận hiện tại của chúng ta trong khi chờ đến ngày ta được về quê trời hưởng hạnh phúc vô cùng với Chúa.

 


 

6. CON ĐƯỜNG

 

Thủ lănh của một bộ tộc kia nằm hấp hối trên giường. Ông cho gọi ba người có thể thay thế ông và nói :

- Ta phải chọn một người kế tục. Các ngươi hăy leo lên đỉnh núi linh thiêng của chúng ta, và mang về cho bộ tộc một món quà quí giá nhất.

Người thứ nhất trở về đem theo một thỏi vàng lớn. Người thứ hai mang về viên ngọc vô giá. C̣n người thứ ba trở về với hai bàn tay trắng. Hết sức ngạc nhiên, vị tù trưởng mới hỏi :

- Món quà quí giá của ngươi đâu ?

Người này điềm tĩnh trả lời :

- Khi tôi lên tới đỉnh núi, tôi thấy ở phía bên kia một vùng đất ph́ nhiêu màu mỡ, tại đó dân chúng có thể hưởng một cuộc sống sung túc tốt đẹp.

Người tù trưởng nói :

- Ngươi sẽ nối nghiệp ta. Ngươi đă mang về món quà quí giá   nhất : Một viễn tượng tương lai tốt đẹp.

Đó cũng là viễn tượng Đức Giêsu mời gọi chúng ta đem lại cho thế giới qua bài Tin Mừng hôm nay : “Các con hăy đi khắp thế gian, rao giảng Tin Mừng cho mọi tạo vật”.

Chúa về trời là về với Chúa Cha – Cuộc đời chúng ta là một cuộc hành tŕnh, mà đích đến nằm ở phía bên kia. Trời là đích xa xôi nhưng chi phối những bước chân gần gũi. Những bước chân đi đến với anh em, những bước chân đi vào ḷng thế giới, những bước chân đi loan báo Tin Mừng.

- Tin Mừng chính là Thiên Chúa yêu thương con người.

- Tin Mừng chính là ai tin và chịu phép rửa sẽ được cứu độ.

- Tin Mừng chính là có Chúa cùng hoạt động với những dấu lạ kèm theo.

Vậy người tín hữu Kitô không chỉ ngước mắt nh́n trời, nhưng hăng say đi loan báo Tin Mừng, v́ trái đất c̣n mênh mông những đồng lúa chín vàng.

Chúa về trời, nên Người đă mượn miệng lưỡi chúng ta để rao giảng, mượn đôi tay chúng ta để thi ân, mượn đôi chân chúng ta để đi đến với người cùng khổ.

Chúa về trời nhưng Người vẫn hiện diện và hoạt động trong cuộc sống chứng nhân của mỗi người tín hữu.

Chúa về trời, nhưng Người vẫn thực hiện những dấu lạ trong cuộc đời những con người biết sống tận t́nh cho tha nhân.

Chúa về trời, nhưng Người vẫn canh cánh bên ḷng một ước mơ : “Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu th́ những người Cha ban cho con cũng sẽ ở đấy với con”.

Đă ước mơ th́ lúc nào cũng nghĩ tới điều ḿnh mơ ước. Nếu Chúa đă ước mơ ở cùng chúng ta trên trời th́ bao lâu chúng ta chưa về trời với Chúa, là bấy lâu trong ḷng Chúa c̣n h́nh bóng chúng ta.

Đă ước mơ bao giờ cũng mong đạt được điều mơ ước. Nếu Chúa đă mong chúng ta có mặt nơi Chúa ngự, th́ không lẽ ǵ chúng ta không hiện diện ở đó.


 

7. Có Chúa Cùng Hoạt Động

 

Suy Niệm

"Thứ hai th́ ngắm Đức Chúa Giêsu lên trời, ta hăy xin cho được ái mộ những sự trên trời."

Ái mộ những sự trên trời là một ơn ta phải xin, v́ dưới đất có nhiều điều làm ta ái mộ: một người, một vật hay một việc nào đó. Ái mộ quá có thể dẫn đến tôn thờ và làm nô lệ.

Trái đất có vẻ đẹp riêng của nó, vẻ đẹp làm dịu ḷng ta trong hành tŕnh cuộc đời. Tiếc thay nhiều lúc vẻ đẹp ấy giữ chân ta lại, không cho ta bước nhanh tới đích. Lắm khi vẻ đẹp ấy kéo gh́ ta xuống, không cho ta ngước lên cao.

Có vẻ trời ở xa, xa như huyền thoại. Có vẻ chỉ trái đất là có thật, gần gũi. Ta bị hút vào trái đất, đắm đuối mê say, quên ḿnh chỉ là người tạm trú trên mặt đất.

Chúa về trời, về với thế giới của Cha, điều đó nhắc ta nhớ đời là một cuộc hành tŕnh mà đích nằm ở phía bên kia.

Trời là đích xa nhưng chi phối những chọn lựa gần. Cần chọn hướng đi, chọn phương tiện sao cho đạt đích.

Không có trời th́ chẳng biết đi đâu!

Con người cần có một trung tâm nằm ngoài ḿnh, thu hút ḿnh, nâng ḿnh lên, kéo ḿnh ra khỏi cái tầm thường, thực dụng.

Trời là trung tâm của đất. Đất cho con người sự sống. Trời cho con người lẽ sống.

Nếu chỉ biết có đất, con người sẽ rơi vào tuyệt vọng, v́ đất chẳng thể thoả măn con người. Nơi ḷng mỗi người đều có một mảnh trời riêng. Mảnh trời này cứ đ̣i gặp bầu trời cao rộng như gặp lại chốn cũ người xưa.

Thế giới luôn gặp nhiều bế tắc khó khăn v́ người ta đứng ở trên trái đất mà giải quyết.

Cần nh́n trái đất từ trời, để thấy những giải pháp tận căn, bao quát, hiệu quả.

"Sao các ông cứ đứng nh́n trời?" (Cv 1,11)

Kitô hữu không chỉ khoanh tay ngước nh́n trời, v́ sứ mạng rao giảng Tin Mừng đang chờ đợi họ, v́ trái đất c̣n bề bộn bao việc phải làm. Sống tận t́nh cho trái đất mà vẫn ngước lên trời cao, điều đó thật là một thách đố không nhỏ, nhưng lại là cốt lơi của đời sống Kitô hữu.

Thiên đàng không phải là bầu trời trên đầu ta. Nhưng bầu trời cao vút, bao la, thăm thẳm, là một h́nh ảnh gợi mở về thiên đàng.

Bầu trời càng lúc càng bị che chắn bởi cao ốc. Hăy t́m những giây phút để ngước mắt lên... Ngắm bầu trời có thể giúp ta biết sống trên mặt đất.

Gợi Ư Chia Sẻ

Khi lần hạt Năm Sự Mừng, chúng ta xin được ơn "ái mộ những sự trên trời". Theo ư bạn, những sự trên trời là ǵ? Yêu những sự trên trời có khó không? Người Kitô hữu có bị giằng co giữa đất và trời không?

Lễ Chúa Thăng Thiên cũng là ngày Quốc Tế Truyền Thông. Ai cũng thấy tác hại của phim ảnh, tivi và những phương tiện truyền thông khác. Theo bạn, ta có thể dùng những phương tiện ấy để rao giảng Đức Kitô không?

Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa đă yêu trái đất này, và đă sống trọn phận người ở đó. Chúa đă nếm biết nỗi khổ đau và hạnh phúc, sự bi đát và cao cả của phận người.

Xin dạy chúng con biết đường lên trời, nhờ sống yêu thương đến hiến mạng cho anh em.

Khi ngước nh́n lên quê hương vĩnh cửu, chúng con thấy ḿnh được thêm sức mạnh để xây dựng trái đất này, và chuẩn bị nó đón ngày Chúa trở lại.

Lạy Chúa Giêsu đang ngự bên hữu Thiên Chúa, xin cho những vất vả của cuộc sống ở đời không làm chúng con quên trời cao; và những vẻ đẹp của trần gian không ngăn bước chân con tiến về bên Chúa. Ước ǵ qua cuộc sống hằng ngày của chúng con, mọi người thấy Nước Trời đang tỏ hiện.

Trở về mục lục

 

 

NGƯỠNG MỘ

VỀ TRỜI

 

Trần Mỹ  Duyệt

 

 

Là những người Việt Nam xa quê hương, hầu như ai cũng một lần muốn về nh́n lại giải đất thân yêu nơi đó ḿnh đă sinh ra, lớn lên, và đă có biết bao kỷ niệm. Thăm lại cha mẹ già. Thăm lại anh, chị, em, con, cháu, và những bạn hữu xa gần. Thăm lại ngôi trường xưa. Thăm lại ngôi thánh đường mà ḿnh đă được rửa tội, xưng tội và rước lễ lần đầu. Và c̣n nhiều nhiều nữa, những nơi mà ḿnh đă đi qua, đă để lại nhiều kỷ niệm mà chỉ có ḿnh mới biết. Về để ăn những món ăn quê hương. Về để thở làn khí quê hương. Về để hưởng làn gió mát quê hương. Về để nghe lại tiếng nói quê hương. Những cái đă làm cho ta trở thành một người Việt Nam. Những cái mà chỉ có người Việt Nam chúng ta mới cảm và mới sung sướng, mới bồi hồi xúc động mỗi khi nghĩ tới nó.

 

Có lẽ Chúa Giêsu cũng có cùng một tâm sự như chúng ta khi Ngài về lại nơi mà Ngài đă xuất phát. Nơi mà từ đời đời Ngài đă hạnh phúc bên Chúa Cha và Chúa Thánh Thần. Ở đó, Ngài cũng được gặp lại các thần thánh, các tâm hồn mà Ngài đă cứu chuộc cho bằng Giá Máu của Ngài đổ ra trên thập giá, cho đến lúc đó và măi sau này. Và trong tâm t́nh của một ngựi xa xứ, chắc chắn Ngài cũng bồi hồi và xúc động chờ đợi giây phút khởi hành. Thánh Kinh kể lại Ngài về trời giữa sự bịn rịn và cảm động của các Tông Đồ: “Người được cất lên trước mặt các ông, và một đám mây bao phủ Người khuất mắt các ông. Đang khi các ông c̣n ngước mắt lên trời nh́n theo Người đang đi xa, th́ bỗng có hai người mặc áo trắng đứng gần các ông và nói rằng: “Hỡi người Galilê, sao các ông c̣n đứng nh́n lên trời? Đức Giêsu, Đấng vừa ĺa các ông mà lên trời, sẽ đến cùng một thể thức như các ông đă thấy Người lên trời” (Act 1: 9-11).

 

Nếu để ư, chúng ta nhận ra điều này, Chúa Giêsu sẽ trở lại cùng một thể thức như lúc Người được đưa về trời. Có nghĩa là sẽ có một ngày “Người sẽ trở lại trong vinh quang” và đó cũng là điều mà mọi Kitô hữu chúng ta tin và mong đợi. Niềm tin đó, niềm mong đợi đó hợp với những ǵ Chúa Giêsu đă nói khi c̣n ở với các môn đệ, là Ngài đi “để dọn chỗ” cho chúng ta. Và khi Người trở lại là để đem chúng ta về với Người. 

 

“Hỡi người Galilê, sao các ông c̣n đứng nh́n lên trời? Lời này nhắc nhở chúng ta rằng: Nh́n trời không thôi th́ có ích ǵ? Bắt tay vào việc đi chứ. Làm sao cho được lên đó với Chúa mới là điều cần thiết chứ? Thấy trời đẹp. Thấy Chúa về trời hạnh phúc quá, nhưng chỉ đứng đó mà nh́n th́ được cái ǵ? Và Giáo Hội dậy chúng ta: “Thứ Năm th́ ngắm Đức Chúa Giêsu lên trời. Ta hăy xin cho được ái mộ những sự trên trời”.

 

Ái mộ những sự trên trời là điều đầu tiên chúng ta phải làm. Tại sao chỉ ái mộ thôi mà không xin cho được lên trời, hay xin cho được xem thấy trời. V́ ḷng ái mộ ở đây bao gồm yêu mến, mong đợi, và ước muốn thiết tha. Đó là những yếu tố bảo đảm hạnh phúc nước trời. Đó là những yếu tố tạo nên hạnh phúc nước trời trong ḷng con người ngay khi c̣n ở dương thế.

 

Thiên Đàng hay nước trời không phải là một nơi lơ lửng ở chỗ này hay chỗ khác trên không trung. Nước trời hay Thiên Đàng là một trạng thái yên hàn, thoải mái, và b́nh an trong ân sủng và t́nh yêu Thiên Chúa. Ta b́nh an, yên hàn, và thoải mái với ḿnh, với tha nhân, và với Thiên Chúa. Và ta được cảm nhận t́nh yêu giữa ta với than nhân, giữa ta và Thiên Chúa. Sống như vậy là chúng ta đang sống trên Thiên Đàng, là chúng ta đang ở trên Thiên Đàng. V́ “đâu có t́nh yêu thương, ở đó có Đức Chúa Trời”, mà đâu có Đức Chúa Trời là Thiên Đàng.

 

Như vậy, khi ḷng ḿnh ái mộ những sự trên trời, cũng có nghĩa là yêu mến, t́m ṭi, và tha thiết với t́nh yêu Thiên Chúa, t́nh yêu đối với tha nhân, và t́nh yêu đối với ngay cả chính ḿnh. Trong tâm t́nh và lối sống ấy, chúng ta mật thiết với Thiên Chúa, rộng răi, xót thương, và yêu mến anh chị em ḿnh. Sống như vậy là chúng ta sống trong sự b́nh an của con cái Chúa. Sống với Chúa. Và sống như vậy cũng có nghĩa là sống với hạnh phúc Thiên Đàng hay ở trên Thiên Đàng.

 

Rồi khi đă cảm được, đă t́m được hạnh phúc Thiên Đàng, hạnh phúc nước trời, th́ như Chúa Giêsu đă dậy các Tông Đồ: “Các con hăy đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng cho muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con và Thánh Thần, giảng dậy họ tuân giữ mọi điều Thầy đă truyền cho các con” (Mt 28:19-20). Có nghĩa là chúng ta phải ra đi, đem Tin Mừng ấy chia sẻ với hết mọi anh em ḿnh. Có nghĩa là sống chứng nhân điều ḿnh tin tưởng và mộ mến.

 

Trong tinh thần “các thánh cùng thông công”, Kitô hữu chúng ta nên hiểu rằng ḿnh sẽ không lên Thiên Đàng một ḿnh. Bởi v́ trên Thiên Đàng chỉ có một ḿnh tức là Thiên Đàng thiếu đức ái. Mà nơi thiếu đức ái là nơi không có Thiên Chúa. Và nơi không có Thiên Chúa không phải là Thiên Đàng.

 

Ngưỡng mộ những sự trên trời, và sau khi đă hâm mộ, t́m kiếm và chiếm hữu được, Kitô hữu chúng ta c̣n có bổn phận chia sẻ, hướng dẫn và giúp cho người khác cùng ngưỡng mộ, chiếm hữu, và cùng lên Thiên Đàng với chúng ta. Điều này cũng có nghĩa là chúng ta phải sống đức ái thực hành. Sống trong yêu mến và kính sợ Thiên Chúa. Và như vậy, chúng ta sẽ cảm nhận được hạnh phúc nước trời ngay từ đời này, và nước trời sau khi chúng ta giă từ cơi đời tạm bợ này.

 

Trở về mục lục