Tâm Linh Vào Đời

 

 

Số 24  Ngày 01.07.2006

 

   Li Gii Thiu

Một trong những chủ để chính của Tâm linh Vào đời chính là Thức Tỉnh

Trong số báo này, chúng tôi xin giới thiệu Một vài mẩu chuyện về Thức tỉnh

Tác giả  Antony De Mello do Đỗ Tân Hưng chuyển ngữ

Ḥa với bầu khí sôi động của World Cup 2006, Tác giả Mong Manh đă tâm t́nh

Ôi ! giá mà chúng ta háo hức và tập trung vào Chúa như quả bóng lăn th́ hay biết mấy ?

Bên lề sân cỏ chỉ là niềm vui nho nhỏ

Cuối cùng, là Đức tin sống động của Trần Mỹ Duyệt

 

 

THỨC TỈNH

TỈNH THỨC

 

Gs. Đỗ Tân Hưng chuyển ngữ

KHẾ ƯỚC TRONG MỘNG

Đă chín giờ sáng mà Nasruddin c̣n ngáy. Mặt trời lên cao, chim chóc líu lo trên cành và bữa ăn sáng đă nguội lạnh. Do đó bà vợ đánh thức ông dậy.

Ông trở ḿnh thức dậy, giận dữ la lối om ṣm: “Tại sao bà đánh thức tôi vào giờ nầy?”

Bà vợ nói: "Mặt trời đă lên cao, chim chóc đang hót líu lo trên cành và bữa ăn sáng đă nguội lạnh."

Ong đáp: "Ăn với uống cái ǵ? Tôi sắp sửa kư kết khế ước trị giá một trăm quan tiền vàng!"

Rồi ông ta chợp mắt, cố lấy lại cho kỳ được giấc mơ đă tan biến với một trăm quan tiền vàng.

Bây giờ đây Nasruddin đang gian lận trong khế ước này và người đối tác của ông là một hôn quân bạo chúa.

Nếu khi lấy lại giấc mơ, ông từ bỏ sự gian lận th́ ông trở nên một vị thánh

Nếu ông tranh đấu để giải phóng những người bị tên hôn quân áp bức th́ ông sẽ trở thành một nhà tranh đấu cho tự do.

Nếu trong giấc mơ, bất chợt ông nhận ra rằng ông đang mơ th́ ông sẽ trở nên một người Tỉnh Thức.

Một người Thức Giác!

Bạn là hạng thánh nhân nào đây hay loại người tranh đấu cho tự do nào đây nếu bạn c̣n ngái  ngủ?

öơöơö

 THẾ À! THẾ À!

Một cô gái làng quê có con nhưng không có chồng và sau khi bị đánh đ̣n  nhiều trận nên thân đă khai ra người cha đứa bé là vị Thiền Sư  ở ngoại vi ngôi làng.

Dân làng lũ lượt kéo tới am thất của Thiền Sư la lối om ṣm khi vị đó đang tham thiền nhập định. Họ tố cáo ngài là đạo đức giả và bảo ngài phải giữ lấy đứa bé. Vị Thiền Sư chỉ trả lời gọn lỏn: "Thế à! Thế à!"

Ngài đă ẵm đứa bé lên và điều đ́nh với một người đàn bà ở cạnh nhà để lo nuôi nấng đứa bé mà mọi sở phí do ngài gánh chịu. 

Dĩ nhiên ngài bị tai tiếng rất nhiều và các đệ tử của ngài đều bỏ đi hết.

Một năm sau khi câu chuyện đó xảy ra, cô gái không c̣n có thể chịu đựng được nữa nên đă thú thật là ḿnh nói dối. Cha em  bé chính là đứa con trai cạnh nhà.

Dân làng đă kính cẩn cúi ḿnh trước vị Thiền Sư để xin tha thứ  và xin mang đứa bé ra về. Vị thiền sư trao trả đứa bé và chỉ nói vỏn vẹn: "Thế à! Thế à!"

Một người đă Thức Giác!

öơöơö

 

BẦY CON CHẾT TRONG MỘNG

Hai vợ chồng ngư phủ có một mụn con sau nhiều năm kết hôn. Đứa bé đó là niềm hảnh diện và hoan lạc của bố mẹ. Nhưng rồi một ngày kia, nó lâm trọng bệnh và dù họ đă tốn kém một số tiền rất lớn để chạy chữa thuốc thang, đứa bé rồi cũng chết.

Người mẹ vô cùng đau đớn. C̣n người cha th́ không nhỏ một giọt nước mắt.

Khi người vợ trách cứ chồng là không tỏ ra một chút đau buồn ǵ hết, người đánh cá nói:

 "Để tôi nói cho ḿnh nghe tại sao tôi không khóc. Đêm qua tôi nằm mơ thấy tôi là một v́ vua và là cha của tám người con khỏe mạnh. Rồi th́nh ĺnh tôi tỉnh giấc. Giờ đây, tôi đâm ra vô cùng bối rối:

 Tôi phải khóc thương tám đứa con kia hay đứa con nầy?"

öơöơö

 

CHIM PHƯỢNG HOÀNG MÀU VÀNG  ÓNG ÁNH

Một người t́m được một quả trứng chim phượng hoàng và để ấp trong ổ gà mái. Chú  phượng hoàng con đă nở ra với bầy gà con và đă lớn lên như lũ gà vậy. Nó cục tác; bươi đất để kiếm trùng giun; vỗ cánh đen đét và tập bay vài bước trên mặt đất.

Nhiều năm tháng trôi qua. Ngày kia chim phượng hoàng trở nên già nua, trông thấy một con chim oai phong lẫm liệt bay lượn cao vút trên nền trời xanh, ở trên đầu nó. Chim đó lượn qua lượn lại một cách duyên dáng và oai phong, ngược ḍng các cơn gió dũng mảnh mà chỉ khẽ rung đôi cánh màu vàng rực rỡ.

Rất đổi say mê, chim phượng hoàng hỏi: "Con chim ǵ thế?"

Con gà bên cạnh trả lời: "Đó là con chim phượng hoàng, chúa tể của các loài chim. Giống chim đó thuộc về trời cao bể rộng. C̣n chúng ta đây thuộc về đất đai – chúng ta là giống gà mà.”

Bởi thế chim phượng hoàng đă sống và chết như một con gà  v́ cứ tưởng ḿnh là gà.

 

 

Giá mà chúng ta háo hức và tập trung vào Chúa

như quả bóng... lăn th́ hay biết mấy !!!

 

Mong Manh

 

Lời ṭa soạn: Ăng bóng đá, ngủ bóng đá, nên tuy bài viết này đă lăn theo World Cup Mondial France 98 – cách đây 8 năm - nhưng ...dường như vẫn c̣n nóng hổi ... theo Ánh mắt tâm linh.

 

            Khi quả bóng lăn... hàng tỉ người lăn theo, tiền bạc lăn theo, các dịch vụ buôn bán quảng cáo lăn theo, báo chí truyền h́nh lăn theo.... Nó lăn vào những ngơ hẻm ổ chuột, lăn trên đường đi, lăn trên các vỉa hè phố chợ. Lăn vào nhà mái tranh vách đất siêu vẹo, lăn vào các tầng lầu sang trọng đầy đủ tiện nghi. Lăn vào các bữa cơm cà ghém mắm tôm, lăn vào vào các yến tiệc linh đ́nh. Nó lăn vào ngơ ngách cuộc đời, lăn vào công ăn việc làm, lăn vào chương tŕnh sống mỗi ngày và nó lăn cả vào tôn giáo nữa. Từ già đến trẻ, từ nghèo tới giầu, bác nông dân, ông đạp xích lô, người phu quyét rác, người trí thức, các phẩm trật... lăn theo, bay theo, lao theo. Làm cho mê, làm cho say và làm cho quên đi cả t́nh nghĩa vợ chồng. Thức đêm, dậy sớm căng mắt ra mà theo dơi. La hét, hô hoán cuồng nhiệt vũ băo muốn nổ cả tivi ra. Người mê bóng lăn th́ không muốn ngủ mà người muốn ngủ cũng cũng phải... lăn theo. Cơn sốt bóng đá đă diễn ra trong 33 ngày và đêm. Nó vượt không gian và thời gian.

            Báo chí, truyền h́nh khai thác tối đa những tin nóng hổi vừa thổi vừa b́nh luận vừa thêm được nhiều lợi nhuận. Từ đầu đường đến cuối phố, người người, nhà nhà, túm năm tụm ba bỗng dưng trở thành những b́nh luận viên, nhà phê b́nh, nhận định, dự đoán... rất sôi nổi, rất hùng hồn và rất quyết liệt. Các quán nước, caphê tivi màn ảnh lớn... trở thành những tụ điểm để đấu khẩu, cá độ, bắt đội này chấp đội kia... làm cho các chủ quán cười tủm tỉm ăn theo tiền ra tiền vô.

            Khi quả bóng... lăn th́ cũng nẩy sinh ra biết bao tệ nạn. Chuyện cá độ cũng đă làm cho bao gia đ́nh, bao con người phải điêu đứng. Mất nhà, mất của, mất xe, mất đồ đạc, mất tiền bạc... v́ những chuyện đoán già đoán non, bắt đội này chấp đội kia, ăn thua đủ. Quả bóng lăn... vào nhà th́ hên chứ mà quả bóng lăn... ra th́ mọi đồ đạc của cải đều lăn theo. Rồi sinh ra ḷng tham lam trộm cắp, cơ hội vài năm một thủa. Say mê cổ vũ cho đội... nhà mà xe cộ đồ đạc tiêu ma. Sau những giờ phút cuồng nhiệt ḥ hét th́ mệt phờ râu tôm, cố tranh thủ lăn ra ngủ để rồi trộm vào rinh cả nhà đi mà vẫn ngáy, vẫn không hay. Tệ nhất là những tay bạo loạn xách động Holigan, đập phá tài sản của chung cũng như riêng không nương tay, không tiếc xót. Gây rối trận tự trị an, phá phách người đi đường và các phương tiện xe cộ đi lại, có khi dẫn đến những cái chết thảm hại....

            Nhưng khi quả bóng... lăn vào góc nhà, lặng im và x́ hơi... xẹp. Thế giới con người cũng x́ và xẹp theo. Mọi chuyện lại đâu vào đó, con người lại đối diện với cuộc sống thường ngày, chẳng đổi thay được ǵ. Cũng may là 4 năm có một lần chứ không th́ thế giới này điên loạn lên mất - nhưng nếu quả bóng liên tục lăn thường xuyên th́ chắc hẳn chẳng ai thèm để ư hay háo hức nữa. Nhàm và trở thành chuyện thường ngày ở huyện.  Dẫu sao, quả bóng lăn cũng làm cho số đông con người trên hành tinh này sảng khoái vui nhộn giải trí. Nó là một nghệ thuật lành mạnh, những động tác nhịp nhàng nhuần nhuyễn của các cầu thủ trở thành những vũ công trên sân cỏ nên các tướng tá, vua chúa quan quyền, thủ tướng tổng thống... đều ủng hộ, khuyến khích và hiện diện để chứng kiến những cuộc so tài nghệ thuật “Fair play”.

            Có người nói rằng : Ôi ! giá mà chúng ta háo hức và tập trung vào Chúa như quả bóng lăn th́ hay biết mấy ? Ôi ! giá mà Chúa được người ta say mê đề cao nổi bật ồn ào náo động cả thế giới biết đến như thế th́ hay dường bao ?

            Nhưng Đức Giêsu vào trần thế có muốn thế không ? và đường lối Ngài đă đi cho chúng ta bài học ǵ ? Con người ồn ào náo nhiệt th́ cứ việc ồn ào náo nhiệt theo điên cuồng của ḿnh, c̣n đường lối Chúa vẫn cứ âm thầm lặng lẽ, vẫn cứ âm ỉ thiết tha đi sâu len lỏi vào ḷng người, Ngài vẫn cứ vất vả khó nhọc mời gọi chờ đợi ngày qua ngày, giờ qua giờ. Không ồn ào náo động, không hô hoán rân ran, không cuồng nhiệt xách động, không chỉ một gian đoạn, không chỉ một thời nhưng mọi thời, mọi giai đoạn. Từ thời này tới thời kia Người vẫn cứ kiên nhẫn thiết tha lay động con người qua những biến cố, qua những dấu chỉ, qua những chứng nhân... đi sâu vào ḷng người, làm bật gốc thân phận ch́m ngập của con người. Trong Tin Mừng đă bao phen dân chúng nô nức tôn Ngài lên làm vua, đặt Ngài lên ngai vị cứu tinh dân tộc nhưng Ngài đă lánh vào nơi thanh vắng cô tịch và cầu nguyện. Những phép lạ Ngài thực hiện không phải là những tṛ ảo thuật lừa bịp để làm loé mắt thiên hạ, để thành những tin giật gân cho các tay nhà báo nhưng là một dấu chỉ, phát xuất từ một tấm ḷng xót thương, bằng một t́nh yêu chân thành khiêm hạ. V́ vậy những thứ nhất thời chỉ chóng qua, bèo bọt rồi tan mau, nóng sốt rồi sẽ nguội lạnh, kích động náo nhiệt rồi sẽ ră đám thảm hại... Chuyện của Ngài là chuyện hoán cải các con tim, đưa họ đi tới gặp gỡ, giúp họ đón nhận niềm vui và hạnh phúc chiều sâu bên trong chứ không phải nổi bồng bềnh nhất thời.

            Sứ điệp của Ngài đến trần gian là để tỏ bày ḷng xót thương của Chúa Cha. T́nh yêu th́ không phải những cái nhố nhăng kịch cỡm bên ngoài ; không phải những múa nhẩy vặn vẹo quằn quại nhưng là bầu khí sâu lắng, len lén tâm tư, nghe được hơi thở của vũ trụ, nghe được nhịp đập của muôn tinh tú, cảm nhận được sức sống của cỏ cây hoa ... lặng nghe trong gió và xem Trời giải nghĩa yêu.

            Về phần con người cũng vậy. Muốn đón nhận T́nh yêu, không ǵ khác hơn là đi vào sự thinh lặng nội tại. Bầu khí bên ngoài cũng rất cần thiết để giúp con người thinh lặng bên trong. V́ thế mà Đức Giêsu đă đưa mấy ông tông đồ lên núi cao để cắt đứt những sự ồn ào bên ngoài, những vướng mắc trần thế và để hít thở bầu khí lồng lộng trong lành cho tâm hồn được thanh tịnh, chay tịnh, siêu thoát nhẹ nhàng. Đó là khởi điểm cho con người gặp gỡ, tiếp xúc, tương quan, đi vào t́nh thân mật. V́ thế, con đường của Đức Kitô đi, Ngài không muốn cho thế giới này biết Ngài, theo dơi Ngài, chăm chú vào Ngài như quả bóng... lăn với những sôi động hổ lốn bên ngoài nhưng là một Ngôi Vị sống động, tiếp xúc gặp gỡ rất riêng tư và bằng những kinh nghiệm cá vị.

            Lậy Chúa, đường Ngài đi là đường t́nh yêu hết sức thênh thang rộng răi có hoa thơm và nắng đẹp nhưng lại hết sức kín đáo lặng thầm và duyên ngầm. Khi con bước vào là lúc con tĩnh lại để con chiêm ngắm, hát ca, cảm tạ bằng chính con tim của con.

 

Bên lề sân cỏ...

chỉ là niềm vui nho nhỏ

Mong Manh

 

Trái bóng EURO đă lăn. Bắt đầu những đêm mất ngủ thú vị. Bắt đầu những lời cằn nhằn bất tận của các bà vợ về chồng ḿnh : ngủ nướng, la cà, bạn bè cà phê, thuốc lá bia bọt, nhà cửa bề bộn, dốc tiền vào những tờ Tin Nhanh, báo ngày, báo tuần... Bắt đầu một nhịp sống khác thường : ngày gà gật, đêm tỉnh như sáo.

Và tỉnh nhất vẫn là lúc ngồi đấu hót với bạn bè về các đội bóng. Vào những lúc ấy, các “tín đồ” bóng đá trở thành những nhà “hộ giáo” thượng thừa. Có những ông trót đời không chạm chân vào trái bóng, những anh chàng chớ hề biết một động tác thể dục, cũng thao thao bất tuyệt về nghệ thuật bóng đá. Có những ông chồng học măi cũng không nhớ mặt thuộc tên họ hàng nhà vợ, nhưng chỉ sau một hai trận đă có thể thuộc làu tên tuổi, sơ yếu lư lịch, số áo của các danh thủ mắt xanh, mũi lơ hay da đen tóc quăn tít ở măi tận trời Tây.

Khó ḷng nói cho cùng kỳ lư cái sức hấp dẫn của bóng đá. Chỉ biết những ai đă trót đem ḷng say đắm nó, đang được sống những ngày rất mê ly.

Và lạy trời, đố ai có thể kéo họ ra khỏi cơn đắm đuối nửa đêm về sáng suốt mùa giải EURO. Những gă si t́nh này đă lạc vào cơi bồng lai bóng đá. Nơi đó họ tạm thời gác sang một bên những lo lắng thường nhật, quên trong chốc lát những tủn mủn vụn vặt của cuộc sống đơn điệu, tẻ nhạt. Bóng đá giúp họ sực tỉnh, nhớ rằng ḿnh cũng c̣n một trái tim biết mê và biết say, chứ đâu phải đă thờ ơ và mỏi ṃn.

Vậy là được mặc sức buông thả ḷng trí theo từng đường bóng mà trầm trồ trước cái ĐẸP của tài nghệ và sự thông minh của con người, dù biết đó chỉ là thể thao, giải trí, là tṛ chơi. Nhưng chơi không những cần sức mà c̣n cần cả trí khôn. Ai dám bảo con vịt xấu xí Đan Mạch vụt biến thành thiên nga hồi giải EURO 92 không cần đến trí  khôn tính toán và sáng tạo ?

Theo dơi một giải bóng đá quốc tế có tầm cỡ, là được dịp thưởng thức tài tính toán của các nhà cầm quân, cuộc đấu tài đấu trí đấu sức trên sân cỏ thiên biến vạn hóa. Các “tín đồ” bóng đá bị cuốn hút vào cuộc đấu trí này và tự ḿnh cũng muốn thử sức bằng những dự đoán, phân tích, lư giải, b́nh luận. Ai cũng thấy ḿnh có lư. Không người nào chịu nhường bước trong những cuộc tranh luận sau một trận đấu. Tất cả đều thấy ḿnh có lư lẽ riêng và ra sức thuyết phục người khác. Tất nhiên, sức thuyết phục là từ những lư lẽ có bằng cớ chứng minh, không vơ đoán, áp đặt.

Thế là các ông chồng trong mùa giải EURO 96 lại tiếp tục dắt díu nhau ra quán cà phê, cao đàm khoát luận về bóng đá, rất hùng hồn và uyên bác. Những lúc như thế các ông thấy ḿnh rất ....tự do. Tự do nghĩ, tự do nói.

Tôi đồng cảm với anh Khổng Thành Ngọc với bài “Bên Lề Sân Cỏ” của anh trong CGDT số 1060 ngày 16.6.96

- Niềm vui rộn ră từ bên trong làm cho “tín đồ” bóng đá dạn dĩ hoạt bát lanh lợi hẳn. Cùng một trận đá thế mà mỗi “tín đồ” b́nh luận theo thẩm định của ḿnh. Mê ly đắm đuối, thao thao bất tuyệt... Bài “Bên lề sân cỏ” cũng thấy niềm vui tưng bừng của ngày hội Euro mà không cần nhận định thêm.

- Có những bất ngờ. Vâng đúng thế, với tất cả những dự đoán, tính toán... nhưng khi quả bóng lăn th́ vẫn có những bất ngờ và khi đó những dự đoán trật lất. Đội yếu lại thành đội mạnh, con vịt xấu xí vụt biến thành thiên nga. Những pha bóng bất ngờ tưởng là tầm thường lại làm tung lưới đối phương; những đường chuyền loạng quạng lại lọt lưới ; những cầu thủ suất sắc tiếng tăm đá 11 mét lại bay lên khán giả ; những cầu thủ chưa có tên tuổi lại được giải chiếc giầy vàng, vua bóng đá....

- Sau giải Euro, mọi chuyện lại đi vào dĩ văng và quên lăng. Trở về với những công việc hằng ngày. Kéo cày, ṃn mỏi, oải, tủn mủn, tẻ nhạt đều đặn.... lại tiếp tục. Vui th́ ít mà sầu lại mênh mông. Euro vui được vài trống canh.

 

Tôi cảm nhận ngày Đức Giêsu PHỤC SINH các Tông Đồ, các Môn Đệ, các Tín Đồ cũng có cùng một niềm vui rộn ră vỡ bờ. Niềm hân hoan, phấn khởi lộ ra nét mặt, quên đi những ngày ủ rũ. Họp mặt, bàn tán xôn xao... Và rồi xông xáo đi ra giữa các phố chợ, đi vào các hẻm làng quê. Dạn dĩ và đầy sáng kiến loan báo Tin Vui, mỗi người mỗi cách mỗi kiểu mỗi thứ tiếng để rồi mọi người tưởng lầm là họ đầy rượu rồi.

Tạo ra nhiều bỡ ngỡ. Chính các nhân chứng cảm nhận được một sức mạnh từ bên trong, tự dưng thấy ḿnh ra khác, màng mắt rơi rụng xuống cho ánh mắt tâm linh mở ra, lỗ tai vểnh lên, miệng dẻo như kẹo... Dân chúng vua quan tư tế luật sĩ biệt phái đều ngỡ ngàng kinh ngạc v́ những chuyện khác thường đang xẩy ra lồ lộ trước mắt ḿnh. Bởi từ những con người dốt nát quê mùa thô kệch, không học thức mà nay lại thao thao bất tuyệt. Ăn nói chững chạc, trả lời đanh thép sắc bén, vững vàng đối chất lư giải... nhiều chuyện lạ xẩy ra : nhà tù bung khóa, xích xiềng tuột rơi loảng choảng, người què đi được, kẻ chết sống lại....

Niềm vui rộn ră, và những chuyện bất ngờ không phải đă trôi hết vào dĩ văng như những giải Euro, và nay trở thành một câu chuyện huyền thoại. Không, ngàn lần không. Những con người theo Đức Kitô, tin vào Đức Kitô, sống chết với Đức Kitô... th́ những niềm vui rộn ră, những bất ngờ, và việc loan báo vẫn như “cái thuở ban đầu ấy”. Tiếng Allêluia vẫn không ngừng, vẫn không đứt đoạn. Tin mừng vẫn nói bằng Trái Tim với trái tim ; T́nh Yêu vẫn cứ không ngừng đơm bông kết trái, vượt lên trên tất cả và cũng không phải là để tạm quên đi mà là sống phi thường trong chuyện tầm thường của đời thường.

Niềm vui Phục sinh không ngừng tạo ra hết ngỡ ngàng này đến ngỡ ngàng khác, hết kinh ngạc lại đến kinh ngạc kia. Trong đáy sâu đôi mắt tâm hồn vẫn tṛn xoe sững sờ bởi những việc lạ lùng của Đấng Phục Sinh vẫn đang thực hiện. Sự chan hoà dịu ngọt ngất ngây lan tỏa trong không gian và thời gian. Sự nhậy bén giúp biết phân biệt đâu là giả dối, đâu là chân thật....

Niềm vui Phục Sinh không chịu nhường bước, không ai bịt mồm, không ai ngáng trở được... cho dù có những biến cố dồn dập, cho dù thử thách khổ đau trần truồng đói khát tơi tả và cho đến chết... Mỗi người đều có kinh nghiệm sống với Đấng đang sống và mỗi người ra sức chia sẻ cho người khác một cách tế nhị bằng những kinh nghiệm sống chứ không vơ đoán, cố chấp áp đặt dụ khị dồn ép...

Vậy th́ :

Bên lề sân cỏ chỉ là niềm vui nho nhỏ

 

 

ĐỨC TIN

SỐNG ĐỘNG

Trần Mỹ Duyệt

 

Sống trong thế giới hôm nay, bất cứ ai được các bác sĩ dám cho tấm bảng hiệu “ung thư” – cancer trên phần thân thể nào là kể như “tiêu tùng” phần thân thể đó, và cơ nguy tiêu mạng cũng gần kề. Chính v́ thế mà nhiều người đă khóc thét lên, ngất xỉu đi, hoặc mất ăn mất ngủ luôn v́ hai chữ ung thư quái ác.   

Ung thư, phong cùi, tai biến mạch máu năo, đau tim, và AIDS, những chứng bệnh bên trong cũng như bên ngoài cơ thể đă khiến cho con người dù văn minh, tiến bộ đến đâu cũng đành phải bó tay. Nói một cách môn na, những bác sĩ, những nhà khoa học khi đứng trước những triệu chứng vừa kể cũng tựa như những anh mù đi xem voi trong câu truyện được kể trong giáo khoa thư. Mỗi bác sĩ một chẩn đoán, và mỗi bác sĩ đều kê toa na ná giống nhau, hoặc khác nhau chút đỉnh. Và khi đến lượt ḿnh, những bác sĩ ấy cũng đành bó tay trước huyền nhiệm của Thượng Đế

Nhưng những chứng bệnh về tấm lư và tâm linh nếu đem so sánh với những chứng bệnh về thể lư th́ c̣n ghê gớm hơn nhiều. Điên loạn, ảo tưởng, ảo giác, ảo ảnh, tự kỷ, lú lẫn, và mất trí nhớ là những căn bệnh mà cho đến nay khoa học vẫn chưa t́m được thuốc chữa. Khủng khiếp nhất là người đánh mất niềm tin. V́ khi con người đánh mất niềm tin là mất tất cả. Mất b́nh an trong tâm hồn. Mất mối liên hệ với Thiên Chúa là nguồn mạch hạnh phúc. Và nếu không hồi tâm thống hối, họ sẽ đánh mất luôn cơ hội để được vào Nước Trời.

Tuy nhiên, những ǵ mà con người không làm được th́ Thiên Chúa lại làm được, miễn là con người tin vào Ngài. Câu truyện người đàn bà loạn huyết mà Thánh Kư Máccô kể lại trong Tin Mừng hôm nay đă cho thấy sức mạnh của đức tin và quyền lực của Thiên Chúa. Thánh Kư ghi nhận, một  người đàn bà bị bệnh hoạn huyết mười hai năm. Tốn tiền chữa chạy và đau đớn. Bà đă cố gắng len lỏi giữa đám đông đang vây quanh Chúa Giêsu. Với ḷng tin tưởng và khiêm tốn, bà chỉ mong được chạm đến áo Ngài, v́ bà cho rằng chừng ấy đă đủ để bà được khỏi bệnh. Ngay khi bà vừa chạm vào áo Chúa Giêsu bà liền biết ḿnh đă khỏi bệnh (x. Mac 5:25-34).

Chúng ta tất cả bằng cách này, hay cách khác đều mang trong ḿnh những mầm mống hay những căn bệnh khác nhau; bệnh thể lư, bệnh tâm lư, và bệnh tâm linh. Và tất cả đều mong được chữa lành, được khỏi bệnh. Tâm trạng của chúng ta cũng giống như tâm trạng của người đàn bà mắc chứng loạn huyết, là mong ḿnh được chữa lành. Mong được Chúa thi ân ban cho một phép lạ. Nhưng kết quả lại rất khác biệt. Người đàn bà trong Tin Mừng được chữa lành, c̣n lại phần đông chúng ta th́ không. Vậy đâu là sự khác nhau đó. Có phải Chúa thương người này mà không thương người khác? Và đâu là điều mà chúng ta có thể học hỏi qua câu truyện chữa lành của thiếu phụ loạn huyết đó.

- Chúa yêu thương tất cả: Đây là một chân lư rất thực tế và hết sức quan trọng. Bởi v́ chúng ta không thể nào tồn tại cho đến hôm nay mà không có sự quan pḥng, thương yêu và săn sóc của Thiên Chúa. Muốn t́m một chứng minh về chân lư này, nhiều người trong chúng ta cứ nghĩ lại những ngày lênh đênh trên biển cả t́m tự do, gặp gió to, sóng lớn cũng đủ h́nh dung ra bàn tay quan pḥng của Thiên Chúa ở với chúng ta như thế nào. Tuy nhiên, chúng ta phần đông cũng vẫn nghĩ rằng Thiên Chúa không yêu thương tôi; hoặc có th́ không bằng người này, người khác, bởi một lẽ đơn giản là chúng ta không được những ǵ mà chúng ta xin, hoặc chúng ta muốn.

Quan niệm này là một cám dỗ có thể đem chúng ta đến chỗ phủ nhận t́nh thương Thiên Chúa, hoặc ít nhất cũng làm cho chúng ta mất đi sự b́nh an là món quà cực quí báu mà Chúa Giêsu đă mang từ trời xuống cho nhân loại và cho mỗi người chúng ta: “B́nh an dưới thế cho người Chúa thương” (Luca 2:14)). V́ ai mà chả được Chúa thương.

- Đức tin sống động: Trở lại trường hợp người đàn bà trong Tin Mừng, Thánh kư diễn tả như một người có đức tin mạnh, đức tin sống động đến nỗi làm ngạc nhiên Chúa Giêsu: “Chúa Giêsu nhận biết có sức mạnh đă xuất phát tự ḿnh, Người liền quay lại đám đông mà hỏi: “Ai đă chạm đến áo của Ta?” (Mc 5: 30).

Giữa đám đông đang chen lấn mong được gặp Chúa, được xem mặt Ngài, nói với Ngài; nhất là mong Ngài thi ân, giáng phúc. Phần bà, bà không mong được trực tiếp bắt tay, hoặc nói với Chúa. Bà cũng không xin Ngài chữa cho ḿnh khỏi bệnh. Bà chỉ ao ước, thầm nghĩ ḿnh có thể được chạm đến áo Chúa là đủ. Và trong cái chen lấn, giữa đám đông bao quanh Chúa hôm ấy, bà đă cố đến gần và chạm vào áo Ngài. Đây là một h́nh thức thực hành đức tin, một đức tin hành động và sống động. Nhờ đức tin ấy bà đă được khỏi bệnh: “Đức tin con đă chữa con. Hăy đi b́nh an và được khỏi bệnh” (Mc 5: 34).

Giữa ḍng đời và trong cuộc sống thường ngày chúng ta đă bao nhiều lần vây quanh Chúa. Đôi lần tưởng cũng đă đến gần Chúa, động vào áo Chúa với ước mong được Ngài chữa lành. Đó là những lúc chúng ta buồn khổ, chán chường, gặp gian nan và thử thách. Trước những thử thách và đau khổ, chúng ta chợt nghĩ ḿnh cần phải chạy đến với Chúa. Rồi chúng ta cầu xin tha thiết, hoặc khóc lóc thảm thiết. Nhiều người c̣n ăn chay, dâng cúng chỗn này chỗ kia, bố thí người này người khác. Và trong những xúc động nhất thời ấy, chúng ta tưởng như ḿnh đă gặp và chạm vào được Chúa. Nhưng rồi Chúa đă không chữa lành chúng ta như đă chữa lành người đàn bà trong Tin Mừng.

Thật vậy, nếu nh́n lại những lần chúng ta tưởng như đă gặp Chúa, đă động chạm được đến Chúa ấy, chưa bao giờ thật sự có được một cái động chạm khiến Chúa phải ngạc nhiên, khiến sức mạnh của Ngài phát ra và Ngài phải quay lưng lại để t́m xem ai đă làm việc ấy. Mà v́ Chúa không cảm được sự đụng chạm của chúng ta, nên sức mạnh của Ngài đă không phát ra để đem lại cho chúng ta sự chữa lành. Một cách đơn giản là v́ chúng ta chưa hoặc rất ít khi đến với Chúa bằng một đức tin sống động, đức tin mạnh, và đức tin thực hành.

Đi vào thực hành, chúng ta đă không để tùy Chúa định đoạt, nhưng là chen lấn và giành giật, xin xỏ cốt mong làm Chúa phải ngạc nhiên, và để Ngài buộc ḷng phải thi ân cho chúng ta.  Chúng ta đă không đến với Chúa v́ yêu mến, tin tưởng, và hoàn toàn phó thác cho quyền năng và t́nh yêu thương Ngài.

- Đức tin hành động: Người đàn bà trong Tin Mừng đă làm tất cả những ǵ bà cần làm dưới ánh mắt tâm linh và bằng một đức tin sống động.

-       Bà đă vất vả, cố gắng, và chen lấn để được đến bên Chúa. Trong ánh mắt tâm linh, chúng ta cũng phải chen chúc, phải xô lấn và phải chiến đấu với những ảo tưởng, ảo giác, ảo mộng, với tiền tài, lạc thú, và vinh quang, phú quư để đến gần được với Chúa là nguồn chân, thiện, mỹ. Là đời sống công bằng, bác ái, và khiêm tốn. Là chấp nhận những khó khăn, thử thách của cuộc đời với ư hướng cứu độ và thánh hóa.

-       Bà đă chạm vào áo Chúa. Như bà, sau khi đă vượt được qua những thử thách, những cám dỗ, chúng ta phải có can đảm chạm vào áo Chúa, tức là phải có can đảm dứt khoát với tội lỗi, với những bất chính, và những cám dỗ vẫn hằng đưa chúng ta đến sự sa ngă, và cái chết tâm linh. Sự động chạm này phải mănh liệt, phải làm cho Chúa cảm thấy có sự va chạm, tức là có sự hiểu biết, thông cảm và thân t́nh giữa ta và Chúa.

-       Bà đă nghĩ thầm trong ḷng miễn sao ḿnh chạm vào áo Chúa. Tức là bà hoàn toàn khiêm tốn, và phó mặc cho quyền năng Thiên Chúa. Điều này dạy chúng ta mỗi khi cầu nguyện và mỗi khi mong muốn một điều ǵ nơi Chúa là chúng ta phải tin tưởng mănh liệt rằng, Chúa thấu hiểu chúng ta và Ngài luôn ở đó để yêu thương, và nâng đỡ chúng ta. Như vậy, chúng ta đến với Ngài và chạm vào trái tim t́nh thương Ngài thay v́ chạm vào áo Ngài.

Đức tin sống động. Đức tin thực hành. Đức tin đem chúng ta lại gần và dụng chạm vào được Thiên Chúa, khiến Ngài nhận ra chúng ta, và sửng sốt nh́n chúng ta. Đây là cốt lơi và ư nghĩa thực hành của đời sống tâm linh. Không suy ngắm, và không t́m hiểu điều này chúng ta cũng như đám đông chen lấn, vây quanh Chúa, đám đông chỉ gây huyên náo, ồn ào nhưng không gây được sự chú ư của Chúa, mặc dù quyền năng Ngài và t́nh thương Ngài vẫn luôn sẵn sàng để thi ân, giáng phúc. Bởi v́ họ đă không đụng chạm vào áo Ngài. Mà nếu có đụng chạm th́ những đụng chạm ấy lại không phát xuất từ một đức tin mạnh mẽ, đức tin sống động, đức tin khiến Chúa phải ngạc nhiên và không thể từ chối chúng ta mặc dù chúng ta rất bất xứng.