Trong Tâm Linh Vào Đời số 26 chúng ta đă làm quen với Chúa Cha – nguồn Thiên Tính của Đức giêsu và tất cả chúng ta. Nguồn Thiên Tính này vừa là nền tảng, vừa là nguồn nâng đỡ, vừa làm chủ cuộc đời của Đức Giêsu và tất cả chúng ta. Cuối cùng, tất cả đều cùng trở về với Chúa Cha – nguồn Thiên Tính của ḿnh.
“Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em”(Ga20:17) Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, th́ Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. Và Thầy đi đâu, th́ anh em biết đường rồi.(Ga 14:3-4)
Rơ ràng là Đức Giêsu lại đến và đem mỗi người chúng ta về với Chúa Cha - nguồn Thiên Tính của ḿnh.
Một hôm, TLVĐ nhận được từ một người bạn một bài viết phủ nhận Thiên Tính của người Kitô hữu trong VietCatholic News (27/07/2006).
Từ gợi hứng đó, Tâm Linh Vào Đời hân hạnh giới thiệu chia sẻ của Khổng Nhuận với tựa đề: “Thiên Tính của người Kitô hữu đă bị chôn vùi như thế nào?”
Để cùng làm sáng tỏ thêm về Thiên Tính người Kitô hữu, Trần Mỹ Duyệt đă góp ư trong bài: “Cha tôi ở trên trời”
Và Nguyễn chính Kết cũng đă nhận ra Bản Chất Thần Linh của Đức Kitô đang hiện diện ngay trong bản thân ta, sẵn sàng lan tràn sang bản chất của ta, biến đổi bản chất ta nên giống Ngài qua bài : “Phương cách Ăn và Uống Ḿnh Máu Thánh Chúa, một thực chứng, một kinh nghiệm Tâm linh ”
Những số tiếp theo Tâm Linh Vào Đời sẽ giới thiệu một loạt bài khác xoay quanh chủ đề Thiên Tính để khích lệ nhau khám ra ra Thiên Tính quư báu mà Thiên Chúa đă trao ban cho chúng ta trước cả khi chúng ta lọt ḷng mẹ. Xin quư độc giả vui ḷng góp ư thêm.
Xin chân thành cảm ơn trước.
Lời nói đầu: Xin phép quư vị cho chúng tôi tiếp tục dùng từ Thiên Tính thay v́ Căn Tính và trong bài này, chúng tôi lại xin phép sử dụng kiểu nói Thiên Tính đă BỊ CHÔN VÙI thay v́ Thiên Tính đă BỊ VÔ T̀NH LĂNG QUÊN nghe có vẻ nhẹ nhàng và chính xác hơn nhiều.. Nhưng v́ chúng tôi vẫn mong diễn tả Thiên Tính đă BỊ CHÔN VÙI chỉ v́ muốn nhấn mạnh và gợi cho quư độc giả một chút ṭ ṃ để khám phá ra Thiên Tính của chính ḿnh. Mong quư vị vui ḷng thông cảm.
Bàn về Thiên Tính người ta thường có những phản ứng chính sau đây:
Không quan tâm, ai nghĩ ǵ th́ nghĩ, tôi cứ tiếp tục sống như xưa
Không dám nghĩ tới v́ đây là vấn đề hóc búa, nghĩ riết sợ lạc đạo th́ nguy to.
Thật bất ngờ, chỉ v́ từ trước tới nay cả mấy chục năm nay khổ công giữ đạo, chưa bao giờ nghe ai nói tới.
Có người c̣n dùng những sự hiểu biết của ḿnh để thẳng tay chôn vùi Thiên Tính mà Thiên Chúa đă thương ban cho ḿnh ngay từ trong ḷng mẹ.
Vậy xin hỏi Thiên Tính đă bị chôn vùi như thế nào?
Chúng tôi mời quư vị duyệt lại hai quan niệm chính: Quan niệm B́nh dân và Quan niệm Trí thức
Mục đích: Được lên Thiên Đàng hưởng mặt Chúa. Chúng tôi thường nói với nhau: Ước ǵ mai sau chúng ta sẽ gặp lại nhau trên Thiên Đàng. Đây là điều đă ăn sâu vào trong trong tiềm thức trở thành thâm căn cố đế, dường như không thể thay đổi được nữa.
Từ niềm tin trên, chúng tôi tự động tạo tạo ra một nếp sống giữ đạo mang nặng tính chất tiêu cực, đối phó. Việc quan trọng nhất là phải giữ ḿnh khỏi phạm tội trọng. Bởi v́ chúng tôi được dạy rằng chỉ cần một tội trọng thôi cũng đủ bị Chúa phạt sa hỏa ngục đời đời kiếp kiếp với dầu sôi lửa bỏng, rùng rợn như trong Kinh Cầu Hồn ngày xưa:
Lửa cháy bừng bừng
Đốt hồn cha mẹ
Cùng hồn những kẻ
T́nh nghĩa chúng tôi…
Ngoài ra, c̣n phải phải giữ hai điều nữa,
Điều thứ nhất là: Phải đi xem lễ ngày chủ nhật – xem lễ chứ không phải tham dự lễ - cùng những ngày lễ buộc, rước lễ đàng hoàng để người ta khỏi đánh giá ḿnh là tên khô khan nguội lạnh. C̣n chuyện sống với Chúa Giêsu Thánh Thể sao mà xa vời thế không biết!! Ngài chẳng dính dáng ǵ với cuộc sống thường ngày của tôi. Thực vậy, cuộc sống, chúng tôi y hệt người chẳng biết Chúa là ai. Cả ngày chẳng nhớ Chúa được 10 giây – tất nhiên đây là 10 giây ư thức Chúa đang hiện diện và sống động trong ḿnh.
Và điều thứ hai là: Phải đi xưng tội một năm ít là một lần, đặc biệt là vào mùa Phục sinh.
Chỉ cần làm bấy nhiêu điều là chúng tôi có thể an tâm, ăn no ngủ kỹ.
C̣n chuyện đức tin của chúng tôi rất uyển chuyển – Tin mà như không Tin - Chúng tôi tin đủ thứ:
Chúng tôi tin Một Chúa Ba Ngôi, nhưng Ba ngôi Thiên Chúa ḥan toàn xa lạ với cuộc sống hàng ngày của chúng tôi. Ngay cả khi làm dấu, dù nghiêm trang hay đuổi ruồi, mấy ai trong chúng tôi ư thức sự hiện hiện của Chúa Ba Ngôi trong ḿnh. Có một linh mục đă giải thích rằng: khi làm dấu trên trán th́ phải ư thức Chúa Cha ngự trên đầu ḿnh. Khi tay dặt nơi ngực th́ phải ư thức Chúa Con trong tâm ḿnh v́ ta đă rước Chúa vào ḷng hàng ngàn lần. Khi tay chạm vào hai vai th́ hăy ư thức Chúa Thánh thần cùng cộng tác với ḿnh, cùng chia sẻ cuộc sống năng nề trên đôi vai của ḿnh. Tôi thấy rất có lư. Như vậy Chúa Ba Ngôi thực sự hiện diện trong tôi, nhưng lạ thay! chúng tôi có cảm tưởng Thiên Tính của Chúa dường như được cất kỹ trên chốn trời cao. Thành thử ra chúng tôi cương quyết không chấp nhận ḿnh có thiên tính. Quả thật, chúng tôi đă vô t́nh chôn vùi Thiên Tính của ḿnh một cách thật dáng tiếc!
Chúng tôi tin Chúa ngự trong phép Thánh Thể, nhưng có ai chịu sống với Chúa Giêsu được vài giây trong một ngày đâu! Giáo hội dạy rằng: Chúa ngự vào ḷng để ḥa tan trong ta, sống nên một với ta. Một bài thánh ca nổi tiếng đă từng ru hồn ta nơi cung thánh huyền nhiệm: “Để Chúa biến tan trong con, và con tan ḥa trong Chúa”. Thực vậy chúng tôi rước Chúa vào ḷng th́ chắc chắc Chúa Giêsu Kitô ở đó. Chúng tôi có Chúa Giêsu Kitô nhưng Chúa Giêsu Kitô dường như lại giấu biến Thiên Tính của ḿnh. Thành thử ra chúng tôi không có Thiên Tính!! Thật là kỳ quái! Không lẽ Chúa Giêsu ở một nơi c̣n Thiên Tính của Ngài lại ở một nẻo hay sao. Đúng là chúng tôi đă vô t́nh chôn vùi Thiên Tính của ḿnh một cách thật dáng tiếc!
Chúng tôi tin lời giáo hội dạy rằng: chúng tôi là đền thờ Thiên Chúa, nơi đó Thần Khí Thiên Chúa ngự trong chúng tôi. Mà Thiên Tính th́ không thể tách khỏi Thần Khí Thiên Chúa. Thế mà chúng tôi nhất định không nhận Thiên Tính đầy ắp trong ḿnh. Quả thật, chúng tôi đă vô t́nh chôn vùi Thiên Tính của ḿnh một cách thật dáng tiếc!
Tất nhiên đây không phải là Thiên Tính do chúng tôi tự sáng chế ra hay do công sức của riêng ḿnh. Xin thưa rằng: hoàn ṭan không phải như vậy. Thiên Tính mà người Kitô hữu có là do sự hiện diện sống động của Chúa ngay cả trước chúng tôi khi h́nh thành trong dạ mẹ cơ mà. Dù chúng tôi không xin th́ Chúa vẫn tự động sống trong trong tôi. Có một điều đang tiếc là chúng tôi nhất định từ chối sự thật rành rành như thế. V́ vậy, Đúng là chúng tôi đă vô t́nh chôn vùi Thiên Tính của ḿnh một cách thật dáng tiếc!
Sự hiện diện của Chúa trong tâm ḿnh được ghi chép tràn ngập trong Kinh Thánh chúng tôi xin phép dẫn chứng một vài câu thôi
Căn cứ vào
điều này, chúng ta biết được rằng
chúng ta ở lại trong Người và Người ở lại trong chúng ta:
đó là Người đă ban Thần Khí của Người cho chúng ta.(1Ga:13)
Ngài đă ban Thần Khí và thánh hóa tôi trước khi tôi lọt ḷng mẹ.
Trước khi
cho ngươi thành h́nh trong dạ mẹ, Ta đă biết ngươi;
trước khi ngươi lọt ḷng mẹ, Ta đă thánh hoá ngươi,
Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân." (Gr 1:5)
Bề ngoài, cha mẹ sinh ra tôi , nhưng chính Ngài mới đích thực là cha của tôi.
Tôi được sinh
ra, không phải do khí huyết,
cũng chẳng do ước muốn của nhục thể,
hoặc do ước muốn của người đàn ông,
nhưng do bởi Thiên Chúa. (Ga 1:13)
Rơ ràng là sự xuất hiện của tôi đầy chất thánh, v́ chẳng phải do ước muốn của nhục thể - cha mẹ tôi – hoặc do ước muốn của người đàn ông – cha tôi. Nhưng con người đích thực của tôi đă xuất phát bởi Thiên Chúa.
Tới đây, chúng ta có thể phân biệt
C̣n người mới và con người cũ.
Con người thể chất và con người tâm linh.
Con người thân xác bên ngoài với con người đích thực bên trong.
Thân thể có sinh khí (bởi cha mẹ) thân thể có Thần Khí (bởi Thiên Chúa)
Những kẻ thuộc về đất th́ giống như kẻ bởi đất mà ra;
c̣n những kẻ thuộc về trời th́ giống như Đấng từ trời mà đến.49
V́ thế, cũng như chúng ta đă mang h́nh ảnh người bởi đất mà ra, (xuất phát từ cha mẹ)
th́ chúng ta cũng sẽ được mang h́nh ảnh Đấng từ trời mà đến. (xuất phát từ Thiên Chúa) (1Cr 15:48-49)
Và khi đề cập tới Thiên Tính th́ chúng tôi luôn ám chỉ con người đích thực – con người tâm linh bên trong.
V́ yêu thương con người, Ngài ban cho chúng tôi người anh cả Giêsu xuống trần làm mẫu, giúp cho chúng tôi nhận ra con người đích thực của ḿnh để sống trong tâm t́nh người con yêu dấu của Cha.
Ngoài ra, Ngài c̣n ban tràn đầy Thần Khí của Ngài giúp chúng tôi dồi dào, mạnh mẽ, vui tươi, hạnh phúc – chứ không mang mặc cảm yêu đuối, phàm hèn tội lỗi, rất dễ sa ngă..
Thiên Chúa đă chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát,
nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, t́nh thương, và biết tự chủ. (2Tm 1:7)
Chúng ta biết đấy: Chúa chính là Thần Khí mà Thiên Tính th́ không thể tách rời khỏi Chúa. Nên khi chúng ta có Chúa th́ chắc chắn chúng ta – con người Tâm Linh - có Thiên Tính chứ. Thế mà, trong khi đó, một số người trong chúng tôi vẫn cứ khăng khăng từ chối Thiên Tính do sự hiện diện của Chúa trong ḿnh, để rồi nhất định không chấp nhận. Quả thật, họ đă vô t́nh chôn vùi Thiên Tính của ḿnh một cách thật dáng tiếc!
Giờ đây chúng ta bàn tới quan niệm thứ hai:
Quan niệm học thức có vẻ bài bản với những lư luận nghe có vẻ hay hay, điển h́nh như một bài đă được đăng trên Vietcatholic News ngày 27.07.2006, nhưng v́ vẫn mang cặp mắt nhân loại nên khiến cho người đọc không biết đường nào mà lần và cuối cùng, không dẫn người ta đi tới đâu ngoài một vài câu an ủi đỡ buồn.
Chúng tôi xin ghi lại tóm tắt những ư chính kèm theo một ít góp ư bằng chữ màu Xanh để quư độc giả có thể nhận ra Thiên Tính của ḿnh dễ dàng hơn. Chúng tôi chỉ Nhận Định để làm sáng tỏ vấn đề chứ ḥan ṭan không muốn hơn thua hay gây cuộc bút chiến vô ích trên mạng.
……..
Sau khi nguyên tổ loài người là Adam và Eve tự do phạm tội bất phục tùng mà hậu quả khốc hại là tội lỗi và sự chết đă xâm nhập trần gian như Thánh Phaolô đă dạy ( x. Rm 5:12).
Nhưng v́ t́nh thương tha thứ vô lượng, một điều nữa lư trí con người không thể hiểu được, mà Thiên Chúa đă cứu chuộc con người trong Đức Kitô để cho con người trước hết lấy lại t́nh thân, điạ vị làm con cái đă mất v́ tội và lại được quyền gọi Chúa là Cha ( Abba) và “được trở nên thánh thiện và rốt cuộc được sống đời đời.”(x.Rm 6: 22).
Qua đọan trên, chúng ta thấy rằng Cứu chuộc gồm 3 mục đích
1. Lấy lại t́nh thân, lấy lại địa vị làm con:
2. Trở nên thánh thiện:
3. Rốt cuộc được sống đời đời
Để đạt được ba mục đích này, chúng ta thử xem phải có điều kiện nào
Trong quá tŕnh lấy lại ơn nghĩa ban đầu đă mất v́ tội của nguyên tổ(orginal sin), con người trước hết được tái sinh qua phép rửa để trở thành tạo vật mới và bắt đầu một đời sống mới nhiên hậu (ultimately) dẫn đến vui hưởng hạnh phúc đời đời với Chúa trong Vương Quốc t́nh thương, b́nh an và công chính của Người. Đó là viễn ảnh cánh chung (eschatological perspective) của phép rửa mở đầu cho việc lănh ơn cứu độ của Thiên Chúa nhờ Chúa Kitô.
Muốn lấy lại ơn nghĩa ban đầu – lấy lại t́nh thân, điạ vị làm con cái
Điều kiện: Ta phải được Tái Sinh qua Phép Rửa
để trở thành Tạo Vật Mới
và bắt đầu đời sống nhiên hậu
Ôi! Thật tuyệt vời! Như vậy là tất cả chúng ta – những người Kitô hữu đă chịu phép Rửa đều được Tái Sinh để trở thành một Tạo Vật Mới. Một tương lai tươi sáng hy vọng tràn đầy.
Nhưng chưa kịp mừng, chúng ta đă đụng phải bức tường bít kín tương lai với lời phán quyết thật lạnh lùng:
Tuy nhiên,..Ơn tái sinh của phép rửa đă không giúp lấy lại được bản chất nguyên thủy này nên con người vẫn hoàn toàn yếu đuối và dễ sa ngă (vulnerable to sin) sau khi được rửa tội .
Ơn tái sinh của phép rửa chỉ mở đường cho việc lănh nhận ơn cứu chuộc nhiên hậu nếu con người biết cộng tác với ơn này bằng nỗ lực sống những cam kết khi được lănh bí tích rửa tội là từ bỏ ma qủi và những việc sang trọng ma quỉ làm, song song với việc tin, tôn thờ và yêu mến hết tâm trí một Thiên Chúa Ba Ngôi cùng với Giáo Hội là Mẹ và là Hiền Thê của Chúa Kitô trên trần gian này.
Thất vọng quá! Ơn Tái Sinh của Phép Rửa đă không giúp lấy lại được bản chất nguyên thủy này
nên con người vẫn hoàn toàn yếu đuối và dễ sa ngă
Thế là Ơn Tái Sinh của phép rửa đă không có tác dụng giúp ta thành tạo vật mới nữa!! Cho nên dù đă chịu Phép Rửa nhưng chúng ta mèo vẫn hoàn mèo: hoàn toàn yếu đuối và dễ sa ngă.
Như vậy mục đích quan trọng nhất là Được Tái Sinh và được trở thành Tạo Vật Mới đă thất bại mất rồi!! Và như vậy chuyện lấy lại t́nh thân, lấy lại địa vị làm con cũng coi như ch́m xuồng dưới đáy sông!!
Nhưng rồi, chúng ta lại được dẫn sang hướng khác:
Ơn tái sinh của Phép Rửa chỉ mở đường cho cho việc lănh Ơn Cứu Độ nếu chúng ta biết CỘNG TÁC với ơn này bằng cách từ bỏ ma quỷ, tin, tôn thờ và yêu mến Chúa hết ḷng..
Nghe th́ đễ như ăn cơm sườn khi được dạy là phải từ bỏ ma quỷ và sự sang trọng của ma quỷ trong lúc chúng ta ḥan ṭan yếu đuối và dễ sa ngă th́ gần như vô phương . Ai mà lại từ chối nổi khi ma quỷ đưa mỡ trước miệng mèo!! Cho nên chúng ta cứ sa đi ngă lại ngàn phen, thành thử ra đâu vẫn cứ ḥan đấy.. Thật là khốn khổ và gian nan!!!
Trong lúc chúng ta đang loay hoay chuyện từ bỏ mọi sự sang trọng ma quỷ chưa vào đâu th́ lại được dạy rằng
Chỉ trong viễn ảnh sống trọn vẹn với những cam kết trên th́ con người mới được hưởng ơn cứu độ và thực sự được chia sẽ sự sống và ơn phúc của Thiên Chúa ngay từ bây giờ trước khi được hưởng hạnh phúc mà “mắt chưa từng xem thấy, tai chưa hề nghe, ḷng người chưa hề nghĩ đến, đó lại là điều Thiên Chúa đă dọn sẵn cho những ai yêu mến Người” (1Cor 2:9).Đây là phần thưởng cuối cùng cho những ai bền đỗ sống trong ơn tái sinh của phép rửa và được củng cố thêm với ơn Chúa ban qua các bí tích khác như Thêm sức, hoà giải và nhất là bí tích Thánh Thể nhờ đó con người được trở nên làm một với Chúa Kitô qua việc ăn thịt và uống máu Người.
Ơn tái sinh đă bị mất tác dụng rồi th́ việc bền đỗ trong ơn tái sinh của phép rửa có ích ǵ đâu!! Nền tảng đă bị sụp đổ như ṭa nhà tháp đôi ở Mỹ rồi, th́ việc củng cố thêm qua các Bí tích làm sao thực hiện được. Người ta chỉ củng cố ngôi nhà đang xuống cấp chứ không thể củng cố ngôi nhà đă thành đống gạch vụn.
Đang hoang mang như thế th́ lại được dạy rằng: Được củng cố thêm với ơn Chúa ban qua các bí tích khác như Thêm sức, hoà giải và nhất là bí tích Thánh Thể nhờ đó con người được trở nên làm một với Chúa Kitô qua việc ăn thịt và uống máu Người.
Đây chính là mục đích thứ hai: Trở nên Thánh thiện
Nhưng, Ô hay, như một phép lạ tày trời. Chuyện tái sinh c̣n đang ngổn ngang chưa được giải quyết ra sao. Chuyện lấy lại địa v́ làm con bị ch́m xuồng dưới sông sông, chưa được với lên, th́ ĐÙNG MỘT CÁI! nhờ bí tích Thánh thể con người được trở nên làm một với Chúa Kitô. Sao lại có chuyện dễ dàng như thế, trong khi chúng ta vẫn c̣n ḥan ṭan yếu đuối và dễ sa ngă…Thật không sao hiểu nổi. Tôi và Chúa đang ngh́n trùng xa cách. Tôi c̣n đang bị ma quỷ bủa vây tứ bề. Tôi c̣n đang sa đi ngă lại trong vũng lày tội lỗi. Làm sao có chuyện trở nên một với Chúa Kitô. Hoang đường!! Bởi lẽ, muốn trở nên một với Chúa Kitô th́ việc đầu tiên là nhận ra ḿnh là con cái Thiên Chúa, là đàn em của Đức Giêsu Kitô…Thực vậy, địa vị làm con đang bị ch́m xuồng th́ không cách ǵ có thể nên một với Chúa Đức Kitô được.
Nhưng có đức tin rồi th́ phải Tích Cực Cộng Tác Với Ơn Thánh để làm cho đức tin ấy được lớn mạnh lên trong đời sống thiêng liêng của người tín hữu. Sống đức tin phong phú và đích thật sẽ cho phép người tín hữu nói được như Thánh Phaolô: “Tôi sống, nhưng không c̣n phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi. Hiện nay tôi sống trong xác phàm là sống trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đă yêu mến tôi và hiến mạng v́ tôi.”(Gl 2:20).
Cộng tác với ơn tái sinh của phép Rửa c̣n đang dang dở th́ lại được dạy phải CỘNG TÁC với Ơn Thánh. Lại một phép lạ tày trời khác. Không hiểu phải cộng tác với Ơn Thánh như thế nào để có thể cảm nghiệm một cách sống động Đức Kitô sống trong tôi. Thường thường, chúng tôi chỉ lo giữ Ơn Thánh làm sao cho khỏi mất v́ phạm tôi trọng mà thôi.
À th́ ra, chúng tôi được dạy phải CỘNG TÁC với Ơn Thánh khi chịu các phép Bí Tích để trở nên thánh thiện. Nhưng có một cản trở ghê gớm nhất chính là cảm thức ḥan ṭan yếu đuối và dễ sa ngă khiến tôi hầu như không thể cộng tác với Ơn Thánh cho nên thân. Bởi v́ cảm thức yếu đuối tội lỗi luôn gh́ tôi xuống.
Trong bài thánh ca : Chúa Không Lầm đă rên rỉ thê lương: V́ Chúa đă biết từ ngàn xưa nhiều khi con chẳng trung thành v́ rằng con đâu phải thần thánh – thánh thiện. Mỗi lần phạm tội, chúng ta thường mang ư tưởng bài hát này ra làm b́nh phong để khỏa lấp cho những lỗi lầm của ḿnh.
Thế là không phải chỉ có chuyện lấy lại địa vị con cái ch́m xuồng,
chuyện tái sinh vẫn c̣n dang dở
mà cả chuyện mong trở nên thánh cũng tan thành mây khói.!!
…
Nguyên nhân nào đă khiến tác giả cứ phải đi loanh quanh cho đời mỏi mệt??
Lư do nào làm cho tác giả rơi vào Bát quái trận không lối thóat??
Đây là câu trả lời dứt khóat cuối cùng của tác giả:
Bản chất con người dù mạnh mẽ và tốt lành trước khi Adam và Eva sa ngă hay trở nên yếu đuối hoàn toàn sau khi hai ông bà phạm tội cho đến nay th́ cũng chỉ là một nhân tính(humanity) mà thôi, dù ở hai trạng thái khác nhau.
Chúng tôi xin được phép nhắc lại cảm nghiệm rơ ràng của Phaolô:
Những kẻ thuộc về đất th́ giống như kẻ bởi đất mà ra;
c̣n những kẻ thuộc về trời th́ giống như Đấng từ trời mà đến.49
V́ thế, cũng như chúng ta đă mang h́nh ảnh người bởi đất mà ra, (nhân tính -xuất phát từ cha mẹ)
th́ chúng ta cũng sẽ được mang h́nh ảnh Đấng từ trời mà đến. (Thiên Tính -xuất phát từ Thiên Chúa)(1Cr 15:48-49)
Đúng là theo lối nh́n nhân loại, v́ vậy tác giả quên rằng ḿnh được mang h́nh ảnh Đấng từ trời mà đến;
Và đương nhiên là tác giả chỉ thấy ḿnh mang h́nh ảnh người bởi đất mà ra, (xuất phát từ cha mẹ) - cái vỏ thân xác yếu đuối ḥan ṭan và dễ sa ngă. Chính lối nh́n này đă vô t́nh chôn vùi Thiên Tính của ḿnh một cách thật dáng tiếc!
Tôi xin nhấn mạnh điều này trước khi đề cập đến vấn đề gọi là “thiên tính của người Kitô hữu”.
Đă chôn vùi Thiên Tính của ḿnh rồi th́ phần sau này c̣n ǵ để nói nữa đây??!!
Để minh họa cho việc chôn vùi Thiên Tính, chúng tôi xin giới thiệu câu chuyện dụ ngôn nổi tiếng của Linh mục ḍng Tên Anthony De Mello với tựa đề “Chú Đại Bàng Gà”
Có người nhặt được quả trứng đại bàng, đem bỏ vào ổ gà đang ấp trong chuồng. Chú đại bàng con nở ra và lớn lên cùng lứa với đàn gà con.
Cứ thế suốt đời đại bàng con chỉ làm những việc mà lũ gà con vẫn làm, và cứ tưởng ḿnh là một gà con. Nó cũng bới đất t́m sâu bọ, cũng kêu chíp chíp như anh em gà.
Một hôm, ngước nh́n trời cao, nó trông thấy một con chim tuyệt đẹp bay phía trên trong bầu trời lồng lộng thênh thang. Với dáng vẻ uy nghi dũng mănh, cánh chim ấy nhẹ nhàng băng giữa cuồng phong, chỉ lâu lâu mới khẽ nhịp đôi cánh vàng mạnh mẽ của ḿnh.
Đại bàng gà kinh hăi buột miệng: “Trời! Cái ǵ vậy?”.
Lũ bạn gà tranh nhau trả lời: “Đó là đại bàng - vua của các loài chim. Đại bàng thuộc trời cao, c̣n bọn ḿnh thuộc về mặt đất. Bọn ḿnh chỉ là một lũ gà vô danh tiểu tốt.”
Yên trí lớn với tâm tưởng ḿnh thuộc về mặt đất và ḿnh chỉ là một chú gà con vô danh tiểu tốt. Cuối cùng, chú đă sống cuộc đời u ám, vất vả gian nan và chết đi y như một con gà vô danh tiểu tốt trong khi ḿnh vốn là một đại bàng uy dũng thuộc trời cao!!!
Ơn gọi cao cả nhất mà Thiên Chúa ban cho mỗi Kitô hữu chúng ta, đó là được nhận biết, yêu mến, và làm con của Ngài: “Lậy Cha chúng con ở trên trời” (Mt 6:9). Ơn này được ban cho mỗi Kitô hữu chúng ta qua bí tích Thánh Tẩy. V́ khi được thanh tẩy bằng nước, bằng máu hay bằng Thánh Thần, chúng ta mỗi người được trở nên con cái Thiên Chúa, và được quyền gọi Ngài là “Cha”.
Đây là một ơn gọi cao quí nhất và lớn lao nhất, v́ từ lúc được làm con cái Chúa, chúng ta mỗi người mới được tham dự vào những phần vụ khác nhau, những vị trí và chỗ đứng khác nhau trong “nhà Cha” của ḿnh là Giáo Hội; nơi được gọi là “nhà Cha trên trời”.
Như vậy, dù là giáo hoàng, hồng y, giám mục, linh mục, tu sĩ nam nữ, hay tín hữu giáo dân, tất cả chúng ta đều phát xuất từ ơn gọi “con Thiên Chúa”. Chúng ta được gọi chung bằng một từ ngữ, đó là Kitô hữu.
Theo tâm sinh lư học, di truyền và theo cơ thể học, khi một người con được chào đời, th́ người con ấy là kết quả của t́nh yêu thương giữa cha mẹ ḿnh. Ngoài ra, người con ấy cũng là tổng hợp và kết tinh của những ǵ người bố, người mẹ là và có.
Về mặt di truyền, em bé mang trong ḿnh những yếu tố di truyền của bố hay mẹ, hoặc cả hai. Có thể em sẽ lùn v́ bố lùn. Em sẽ mập v́ mẹ mập. Em sẽ trắng, đen, hay vàng, v́ bố hay mẹ, hoặc cả hai trắng, đen hay vàng. Về mặt trí tuệ, em có thể thông minh, có khiếu về khoa học, văn chương, triết lư, hay nghệ thuật như bố, như mẹ, hoặc cả bố lẫn mẹ. Và về mặt tâm lư, em có thể là một đứa trẻ b́nh tĩnh, nóng nảy, tế nhị hay bộc trực như bố, như mẹ, hoặc cả bố lẫn mẹ. Em có thể là một em bé hướng nội hoặc hướng ngoại giốn như bố, mẹ, hoặc cả bố lẫn mẹ.
Tóm lại, em là một h́nh ảnh sống động (silhouette) và trung thực của bố, của mẹ, hay của cả bố lẫn mẹ c̣n để lại trên dương thế kể cả sau khi các vị này đă qua đời.
Việt Nam chúng ta thường nói: “Trông thằng bé giống bố nó như đúc”. Hoặc: “Tính nết con bé này giống như mẹ nó vậy”.... Đó là tất cả những nhận xét bao gồm ư nghĩa di truyền và ảnh hưởng tâm sinh lư mà một người con có thể thụ hưởng của bố hay mẹ ḿnh.
Nhưng quan trọng hơn hết là khi đă trở thành con của một người nào, th́ người con ấy măi măi là con của bố mẹ ấy. Và bố mẹ ấy măi măi là người đă sinh ra người con ấy. Trên phương diện luật pháp, tại nhiều quốc gia người con ấy phải hoàn toàn lệ thuộc vào cha mẹ cho đến khi lên ít nhất là 18 tuổi. Tuy nhiên, về mặt tâm lư và t́nh cảm, th́ măi cho đến chết, người con vẫn là con của bố mẹ, dù sau này khi khôn lớn, vào đời và nắm giữ bất cứ chức vụ nào trong Giáo Hội cũng như xă hội. Kitô hữu chúng ta đă nhận được ǵ trong cái “di truyền thiêng liêng” này khi trở thành con Thiên Chúa.
TRỞ THÀNH CON CHÚA
Bên giếng nước Rửa Tội, mọi Kitô hữu chúng ta đă trở thành “con” của Thiên Chúa. Thiên Chúa đă tái sinh chúng ta và đă nhận lại chúng ta làm con của Ngài, mặc dù chính Ngài đă “dệt” nên chúng ta trong ḷng thân mẫu chúng ta, và đă đem chúng ta vào đời qua phương tiện Ngài dùng là bố mẹ của chúng ta. Bên giếng nước Rửa Tội, hôm đó Thiên Chúa cũng nói với mỗi người chúng ta: “Hôm nay ta đă sinh ra con”.
Một cách rơ ràng và đúng nghĩa nhất cả về ư nghĩa thần học và ư nghĩa tự nhiên, chúng ta chính là con Thiên Chúa hơn là con của bố mẹ chúng ta. Bởi v́ Thiên Chúa cũng đă tạo dựng nên bố mẹ chúng ta. Ngài cũng đă nuôi dưỡng, giữ ǵn chúng ta qua bố mẹ chúng ta. Theo ThánhTôma th́ dù đă dựng nên chúng ta, nhưng nếu có giây phút nào Thiên Chúa quên không nghĩ đến chúng ta, th́ ngay giây phút ấy, chúng ta trở về hư vô ngay.
Qua cái di truyền Nguyên Tổ, con người đă lạc loài chối bỏ nguồn gốc của ḿnh. Chối bỏ t́nh phụ tử đối với Thiên Chúa, nên Ngài đă tha thứ và đem chúng ta về lại với Ngài qua bí tích Rửa Tội. Vậy Kitô hữu chúng ta làm thế nào lại có thể chối bỏ được “di truyền tính” mà kết quả đến từ Bí Tích Thánh Tẩy được. Chúng ta là con Thiên Chúa, gọi Ngài là Cha, th́ đương nhiên “Thiên Chúa tính” là di sản mà chúng ta thừa hưởng được từ nơi Thiên Chúa – Cha chúng ta – ở trên trời. Hai di sản lớn nhất mà người Kitô hữu nhận được nơi Cha Trên Trời là t́nh yêu và sự sống đời đời.
1. T́nh yêu: Di sản cao quí nhất mà người Kitô hữu thừa hưởng được từ nơi Cha của ḿnh là t́nh yêu. V́ “Thiên Chúa là t́nh yêu” (1 Gioan 4:8), nên di sản chính mà chúng ta nhận lănh từ Cha ḿnh cũng chính là “t́nh yêu”.
Chính do t́nh yêu này, Thiên Chúa đă tạo dựng con người. Chính do t́nh yêu này, Ngài đă tha thứ cho con người. Và cũng chính do t́nh yêu này, Ngài đă sẵn sàng ôm con người vào ḷng và gọi con người là con.
Nhưng không phải là thứ t́nh yêu đến từ đam mê và ích kỷ. Thứ t́nh yêu chỉ biết t́m ḿnh và hưởng thụ.
Đức Thánh Cha Biển Đức XVI, trong thông điệp đầu tay “Deus caritas est” – Thiên Chúa là t́nh yêu - đă cặn kẽ phân tích và đề cao t́nh yêu Thiên Chúa. Theo ngài, v́ con người thời nay đang chối bỏ cái cội nguồn yêu thương của ḿnh nên cũng đang xa dần Thiên Chúa. Những thứ t́nh yêu lạc loài được t́m thấy nơi quan niệm và nếp sống đồng tính, hôn nhân đồng tính. Những thứ t́nh yêu ích kỷ đang làm dậy lên những phong trào đ̣i phá thai, đ̣i ly dị. Những thứ t́nh yêu quá khích đang đem con người thời nay đến chỗ khủng bố, chiến tranh, và bạo loạn. Tất cả v́ con người đă chối bỏ t́nh yêu, một thứ t́nh yêu mà con người đă thụ hưởng từ di truyền tính của Thiên Chúa.
T́nh yêu đă nối kết con người lại với nhau. T́nh yêu đă đem con người lại gần bên Chúa. Thấu nhập vào Ngài và trở nên giống Ngài. Chúa Giêsu đă dành ba năm sau cùng của cuộc đời dương thế ḿnh để nói và làm chứng về mối t́nh này.
Tóm lại khi một người yêu thương và phục vụ một người khác cách chân t́nh và vô vị lợi là họ trở thành một dấu chứng của sự hiện diện Thiên Chúa trên mặt đất. Họ có Chúa trong ḿnh, và người ngoài có thể nh́n thấy Thiên Chúa qua họ. Ngày tận thế, di truyền tính cao cả này được Chúa Giêsu xác định một cách công khai: “Khi ta đói các ngươi cho ăn. Khi ta khát các ngươi cho uống. Ta là khách trọ, các ngươi tiếp đón. Ta ḿnh trần, các ngươi cho áo mặc. Ta bệnh hoạn, các ngươi an ủi, ta tù tội các ngươi đến viếng thăm” (Mt 25:33-36). Làm sao con người đói mà Chúa lại đói. Con người khát mà Chúa khát. Ḿnh trần mà Chúa cảm thấy trần trụi. Đau ốm mà Chúa ốm đau. Nhất là con người vô tù, mà Chúa tự cho ḿnh bị giam giữ, tù đày.
Có thể nào Thiên Chúa lại đói, khát, và ḿnh trần. Có thể nào Thiên Chúa lại ốm đau và tù tội?! Và Chúa Giêsu đă công khai tiết lộ bí mật ấy: “Khi các ngươi làm những việc ấy cho một người nhỏ bé trong anh em ta đây, là các ngươi làm cho chính ta” (Mt 25:40)). Có thể nói, qua h́nh ảnh ngày tận thế, Thiên Chúa muốn xác nhận cái di sản tinh thần của Ngài nơi những ai được Ngài nh́n nhận là con. Và ngược lại, những con người không có cái di sản ấy, tất nhiên không phải là con của Ngài. Họ mang số phận của những đứa con hoang.
2. Sự sống đời đời: Di sản thứ hai mà người Kitô hữu được thừa hưởng qua việc được làm con Thiên Chúa, đó là sự sống đời đời,. Alpha và Omega – Nguyên Thủy và Cùng Đích. Linh hồn con người là một di sản mang tính bất tử của Thiên Chúa. Từ ngữ “đời đời”, “vĩnh hằng”, “muôn thuở muôn đời” là những cụm từ dùng để chỉ về tính bất tử của Ngài.
Sau t́nh yêu, đời đời là một di sản vô cùng cao cả mà Thiên Chúa ban cho con người: “Tôi tin hằng sống vậy”‘. Đó là lời mà mọi Kitô hữu đều tuyên xưng và mang trong ḿnh h́nh ảnh vô cùng và vĩnh hằng mỗi khi nghĩ về đời sau, nghĩ về số phận và vai tṛ con Thiên Chúa của ḿnh.
Thử hỏi nếu không có sự sống đời sau th́ cuộc đời con người trên dương thế có ǵ mà đáng quí. Phải chăng cũng chỉ hơn loài vật hay thảo mộc đôi chút, và nếu xét về những hậu quả tiêu cực, th́ c̣n khổ hơn các loài thụ tạo. Đó là chưa kể đến cái ngắn ngủi và chóng qua của cuộc đời.
Đời là biển khổ. Vui ít và buồn nhiều. Nhưng cuộc đời của Kitô hữu, những người con của Thiên Chúa, không mang cái ư nghĩa bi quan của nó. Ngược lại, nó chỉ được quan niệm như một cuộc lữu hành, và quê hương vĩnh viễn là Thiên Đàng mới là nơi đến, là niềm hy vọng cuối cùng, v́ ở đó có sự sống đời đời. Và để sống đời đời, th́ Kitô hữu chúng ta phải có căn tính, phải có khả năng thu nhận cái đời đời ấy. Và điều này, con người thừa hưởng được từ cái vô biên, khôn cùng, và đời đời của Thiên Chúa. Khi nói đến hai chữ vĩnh hằng, đời đời hoặc thiên thu, chúng ta nghĩ ngay đến Thiên Chúa, Ngài chính là đời đời: đời đời hiện hữu và đời đời hạnh phúc.
T̀NH CẢM CHA CON
Cảm t́nh của một người con dành cho bố mẹ lớn dần và phát triển theo thời gian. T́nh cảm và mối dây liên kết giữa Thiên Chúa – Cha trên Trời – và chúng ta cũng lớn lên theo với thời gian. Và theo Thánh Phaolô th́ nó sẽ đạt tới mức độ viên măn trong kết hợp mật thiết theo gương Chúa Giêsu. Những h́nh ảnh và từ ngữ Chúa Giêsu dùng để diễn tả về mối tương quan cha con ấy xuất hiện khắp nơi trong Tân Ước.
H́nh ảnh người cha già nhân từ giơ ṿng tay âu yếm đón nhận đứa con hoang đàng của ông trở về. Một t́nh thương tha thứ và rộng lượng của người bố đối với đứa con hư hỏng. Thánh Kinh đă diễn tả t́nh thương tha thứ này qua h́nh ảnh người con trai hoang đàng trở về, và khi chàng vừa mở miệng xin lỗi: “Lậy Cha con đă phạm tội với Thiên Chúa và với cha. Con không đáng được gọi là con cha nữa.” (Luca 15:18), cậu liền được tha ngay. Hơn thế nữa, cha cậu c̣n vui mừng sung sướng tuyên bố mở tiệc ăn mừng: “Hăy giết con bê béo, chúng ta phải ăn mừng v́ con ta đă chết nay sống lại, đă lạc mất nay lại t́m thấy” (Luca 15:24). Thiên Chúa cũng đối xử với chúng ta như thế; đặc biệt qua bí tính Hoà Giải.
H́nh ảnh Chúa Giêsu dịu hiền, khiêm tốn và yêu thương qú xuống rửa chân cho từng môn đệ như dấu chỉ săn sóc và yêu thương từng người trong chúng ta. Và dặn ḍ họ cũng phải rửa chân cho nhau: “Thầy đă làm gương để các con noi theo để các con cũng rửa chân cho nhau” (Gioan 13:15), như dấu chỉ Ngài muốn là anh em cùng một nhà như chúng ta th́ phải thương yêu nhau, tha thứ cho nhau để ḥa thuận và sống chung hạnh phúc.
Nhưng trong mối t́nh cảm thân thiết ấy, h́nh ảnh Chúa Giêsu lập phép Thánh Thể trong nhà Tiệc Ly trên căn Thượng Lầu là h́nh ảnh đầy đủ và rơ ràng nhất. Mặc dù trước đó Ngài đă nói bóng, nói gió như: “Hăy ở trong t́nh yêu Thầy” (Gioan 15:9). Hoặc:: “Thầy là cây nho, các con là cành” (Gioan 15:5).
Phép Thánh Thể, nơi Thiên Chúa hiện thân. Là của ăn linh hồn. Là cách thế Thiên Chúa dùng để thấu nhập và trở nên như con người. Chúng ta được ḥa ta trong Thiên Chúa khi đón nhận Ḿnh và Máu Thánh Ngài. Phần Thiên Chúa, Ngài cũng trở nên như chúng ta và hoàn toàn ḥa nhập vào chúng ta, đến nỗi có thể nói, sau khi rước Thánh Thể, mỗi người chúng ta là một Thiên Chúa.
Trong ư nghĩa hiệp thông, mỗi lần rước Thánh Thể, Kitô hữu chúng ta lại được kết hợp và trở nên một: Một thân thể mà Chúa Giêsu là đầu. Một gia đ́nh mà trong đó Thiên Chúa là Cha và chúng ta tất cả đề là anh chị em với nhau. Chỉ qua ư nghĩa hiệp thông này, điều mà Chúa Giêsu đă nói với mọi người trong ngày chung thẩm: “Khi các ngươi làm việc ấy cho một anh em bé nhỏ của Ta là làm cho chính ta” (Mt 25:40) mới trở nên ứng nghiệm. Thiên Chúa là ta, và ta là Thiên Chúa. Làm cho ta là làm cho Chúa. Và điều này chỉ có thể xẩy ra trong niềm tin và sự kết hợp với Chúa Giêsu trong phép Thánh Thể.
THIÊN TÍNH NGƯỜI KYTÔ HỮU
Như vậy, khi đề cập đến “thiên tính” của Kitô hữu chúng ta, chính là đề cập đến những yếu tố làm nên một Kitô hữu; những di sản thiêng liêng của mỗi người khi được sinh ra và làm con Thiên Chúa.
Đó cũng là đề cập đến những di sản thiêng liêng như t́nh yêu, sự sống đời đời. Và song song với những điều này là mối dây mật thiết nối buộc giữa chúng ta và Thiên Chúa. Giữa chúng ta và Cha của chúng ta ở trên trời.
Cha nào con nấy. Cha là thiên chúa, con là thiên tử. Cha có thiên tính trong ḿnh, truyền lại cho con như một gia sản tinh thần và di truyền tính như h́nh ảnh mà chúng ta thấy xuất hiện thường t́nh trong cuộc sống tự nhiên.
Câu hỏi được đặt ra ở đây là chúng ta có lấy làm hạnh phúc, vinh dự và biết ơn Thiên Chúa v́ được làm con Ngài hay không. Nếu chúng ta cho đó là một hạnh phúc và ân huệ lớn lao th́, chúng ta phải sống thế nào với vai tṛ và ơn gọi con Thiên Chúa, để Ngài hạnh phúc khi chúng ta nh́n lên trời và thưa với Ngài: “Lậy Cha chúng con ở trên trời”.
Đức Khôn Ngoan bảo: «Hăy đến mà ăn bánh của ta và uống rượu do ta pha chế! Đừng ngây thơ khờ dại nữa, và các con sẽ được sống; hăy bước đi trên con đường hiểu biết». (Cn 9,1-6)
Hăy thấm nhuần Thần Khí. Hăy cùng nhau đối đáp những bài thánh vịnh, thánh thi và thánh ca do Thần Khí linh hứng; hăy đem cả tâm hồn mà ca hát chúc tụng Chúa. (Ep 5,15-20)
Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống». Người Do thái liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói: «Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được?» Đức Giêsu nói với họ: «Thật, tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi ḿnh. Ai ăn thịt và uống máu tôi, th́ được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, v́ thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi, th́ ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đă sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, th́ kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy. Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đă ăn, và họ đă chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời». Ga 6,51-58
«Thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống»
Như lời xác nhận của Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay, th́ bản thân Ngài chính là lương thực nuôi dưỡng và bồi bổ tâm linh con người. Vấn đề mà chúng ta cần phải đặt ra hôm nay không c̣n là lư giải chân lư ấy nữa, mà là áp dụng chân lư ấy vào đời sống tâm linh thực tế của chúng ta. Cả đời người Kitô hữu từ lúc rước lễ lần đầu đến lúc chết, việc áp dụng chân lư này trong đời sống tâm linh luôn luôn được những người hướng dẫn tâm linh nhắc nhở, khuyến khích thực hiện bằng việc rước lễ, tức rước Ḿnh Máu Thánh Đức Giêsu.
Tuy nhiên, lâu lâu chúng ta cũng cần phải nh́n lại xem việc áp dụng chân lư quan trọng ấy có thật sự đem lại kết quả thực tế trong đời sống chúng ta chưa, và kết quả thế nào, có thật sự thỏa măn chúng ta đúng như lời Đức Giêsu hứa chưa. Nếu quả thực sau nhiều năm rước Ḿnh và Máu Thánh Đức Giêsu vào ḷng mà chúng ta cảm thấy có tiến bộ thật sự trong đời sống tâm linh, th́ đó là một điều hết sức đáng mừng. Nhưng nếu không được như vậy th́ chúng ta cần phải xét lại. Cũng tương tự như khi uống một loại thuốc bổ được mọi người nói là thần dược một thời gian mà không thấy có kết quả ǵ khác lạ hơn là khi không uống, ắt nhiên ta phải lấy làm lạ, và phải đặt lại vấn đề. Có thể lời người ta ca tụng về loại thuốc ấy là sai sự thật, nhưng cũng có thể là ta đă sử dụng không đúng cách loại thuốc ấy.
Là người Kitô hữu hay tu sĩ lâu năm, nếu ta đă rước lễ hàng ngày hay hàng tuần suốt mấy chục năm trường rồi, mà ta vẫn không thấy ḿnh tiến bộ về mặt tâm linh hơn những người ngoại, hay hơn những người khô khan ít lănh nhận bí tích, th́ ta cần đặt vấn đề lại. Trong thời đại khoa học thực nghiệm này, sự tiến bộ tâm linh nếu có ắt phải được được chứng tỏ bằng những sự kiện rơ rệt như: khả năng yêu thương ngày càng rộng răi và bao trùm hơn, tính vị tha ngày càng nhiều hơn, có khả năng hy sinh cho tha nhân nhiều hơn, nội lực tinh thần mạnh mẽ hơn, sự khôn ngoan kiểu Thiên Chúa (chứ không phải kiểu trần gian) tăng triển hơn, b́nh an và hạnh phúc trong tâm hồn nhiều hơn và biểu hiện rơ rệt hơn, v.v… Nếu không có được những dữ kiện cụ thể như thế, chúng ta nên thành thật nh́n nhận rằng ḿnh đă không tiến bộ tâm linh ǵ cả hay bao nhiêu. Lúc đó, chúng ta cần đặt lại vấn đề quan niệm về bí tích Thánh Thể và cách rước Chúa của chúng ta.
Cần quan niệm cho đúng về bí tích Thánh Thể
a) Bí tích Thánh Thể không phải là bùa chú hay phù phép
Nhiều Kitô hữu quan niệm Ḿnh Máu Thánh Chúa tương tự như một thứ bùa chú hay phù phép, cứ việc nuốt vào bụng là tự động sinh hiệu quả mong muốn. Quan niệm như thế th́ thật là sai lầm. Họ quan niệm Thánh Thể không khác ǵ những yêu tinh trong truyện Tôn Ngộ Không quan niệm về thịt Đường Tăng, cho rằng hễ ăn được thịt của ông th́ sẽ tự nhiên sống lâu trường thọ. Nếu có khác th́ chỉ khác ở chỗ thay v́ trường thọ về mặt thể chất th́ được trường thọ hay phát triển về mặt tâm linh, mà không cần phải có một ư thức hay nỗ lực nào.
b) Thức ăn tâm linh th́ phải ăn bằng tâm linh
Thực ra, Ḿnh Máu Thánh Chúa hay thịt và máu Đức Giêsu là của ăn tâm linh bổ dưỡng tâm hồn. Thức ăn tâm linh th́ chủ yếu phải ăn bằng tâm linh chứ không phải bằng thể xác. Điều quan trọng để được bổ dưỡng tâm linh là phải gặp gỡ được Đức Giêsu và nhận được sức mạnh từ nơi Ngài. Việc gặp gỡ Ngài ở đây cũng cần được hiểu là gặp gỡ bằng tâm linh chứ không phải bằng thể chất.
c) Gặp gỡ Thiên Chúa phải gặp gỡ bằng tâm linh
Nếu chỉ gặp gỡ bằng thể chất mà thôi th́ hoàn toàn chẳng ích lợi ǵ. Các kinh sư Do-thái xưa cũng gặp gỡ và nói chuyện với Đức Giêsu nhiều lần, nhưng họ có được biến đổi ǵ đâu, trái lại họ chỉ trở nên tồi tệ, cứng ḷng và độc ác hơn. Một chàng trai ăn chơi hưởng lạc trong ổ gái điếm, tuy chung đụng xác thịt với các cô gái, nhưng như thế đâu phải là gặp gỡ họ đúng nghĩa. Trong một đống gạch, hai viên gạch xếp cạnh nhau hay chồng lên nhau, tuy có trực tiếp tiếp xúc với nhau thật lâu, nhưng như thế đâu thể gọi là gặp gỡ.
Sự gặp gỡ đ̣i hỏi một thái độ nội tâm hơn là tiếp xúc bằng thể chất. Văn chương Việt Nam có câu: «Hữu duyên thiên lư năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng» (có duyên với nhau th́ dù xa cách ngàn dặm vẫn có thể gặp nhau, c̣n không có duyên với nhau th́ dù có đối diện với nhau cũng chẳng thể gặp nhau). V́ thế, có biết bao Kitô hữu nuốt Thánh Thể vào bụng hằng ngày mà chưa bao giờ thật sự gặp được Đức Giêsu. V́ thế, họ có rước lễ hằng ngày suốt cả cuộc đời th́ đời sống tâm linh của họ chẳng hề thay đổi, bởi họ chẳng hề được nuôi dưỡng bằng Thánh Thể. Nếu thật sự gặp gỡ Đức Giêsu, tâm hồn ta chắc chắn phải được biến đổi. Thời Ngài c̣n tại thế, có những người chỉ cần thật sự gặp gỡ Ngài một lần là được biến đổi hoàn toàn như Da-kêu (Lc 19,1-10), người trộm lành (Lc 23,39-43)…
d) Muốn thật sự gặp gỡ Đức Giêsu, phải có t́nh yêu
Theo câu nói văn chương trên th́ điều quan trọng để thật sự gặp nhau là phải có «duyên» với nhau. Muốn gặp Chúa, kết hiệp hay nên một với Ngài th́ phải có «duyên» với Ngài, nghĩa là phải có một sự đồng cảm hay một sự giống nhau nào đấy với Ngài. Ta thấy dầu và nước không thể ḥa tan với nhau được, v́ hóa tính của hai chất không giống nhau. Hai chất phải có những hóa tính căn bản giống nhau mới ḥa tan với nhau được. Cũng vậy, «Thiên Chúa là t́nh yêu» (1Ga 4,8.16), nên muốn gặp Ngài hay kết hiệp với Ngài th́ chính ḿnh cũng phải có ít nhiều t́nh yêu, có ḷng vị tha, có thiện chí muốn gặp gỡ Ngài bằng bất cứ giá nào. Một người có tính ích kỷ, lănh đạm với mọi người, hay có tính ganh tị, ghen ghét th́ khó mà gặp được Chúa, dẫu họ có rước lễ cả chục lần một ngày. Thánh Gioan xác định: «Ai không yêu thương, th́ không biết (=kinh nghiệm về) Thiên Chúa, v́ Thiên Chúa là t́nh yêu» (1Ga 4,8); «Nếu chúng ta yêu thương nhau, th́ Thiên Chúa ở lại trong chúng ta» (4,12); «Nếu ai có của cải thế gian và thấy anh em ḿnh lâm cảnh túng thiếu, mà chẳng động ḷng thương, th́ làm sao Thiên Chúa ở trong người ấy được?» (3,17). Người không có t́nh thương th́ có nuốt Thánh Thể vào bụng, Đức Giêsu cũng không ở trong người ấy được.
Phương cách «ăn» và «uống» Ḿnh và Máu Thánh Đức Giêsu
Ăn theo nghĩa vật chất đ̣i hỏi một số tác động như đưa thức ăn vào miệng, nhai, nuốt, và sau đó là cả một tiến tŕnh làm việc âm thầm của dạ dày, gan, mật, ruột… để biến thức ăn thành chất bổ dưỡng. Tất cả đều là tác động thể chất. C̣n «ăn thịt» và «uống máu» Đức Giêsu hoàn toàn là những tác động tâm linh. H́nh bánh, rượu và tác động nuốt vào bụng đều là những dấu chỉ mang tính bí tích nói lên một thực tại tâm linh có thực ở đằng sau. Nếu chỉ ăn hay uống Ngài theo kiểu vật chất th́ chẳng khác ǵ ăn một mẩu bánh hay uống một ly rượu, chẳng ích lợi ǵ cho tâm linh ta cả. Do đó, cần phải biết «ăn» hay «uống» Ngài theo kiểu tâm linh. Tôi đă tŕnh bày vấn đề này trong hai bài chia sẻ trước (Chúa Nhật 18 và 19 Thường Niên). Cách «ăn» hay «uống» ấy hệ tại việc ư thức thường xuyên Đức Giêsu là Thiên Chúa với Bản chất thần linh – có người c̣n gọi là Bản tính Thiên Chúa – hay Thiên Tính - là nguồn sống, nguồn t́nh yêu, nguồn sức mạnh, nguồn trí tuệ, nguồn của tất cả mọi sự thiện hảo trên trời dưới đất. Bản chất thần linh và tất cả những nguồn này đang hiện diện ngay trong bản thân ta, sẵn sàng lan tràn sang bản chất của ta, biến đổi bản chất ta nên giống Ngài, làm ta nên mạnh mẽ, tràn đầy sức sống, t́nh yêu, trí tuệ, can đảm, v.v… Ư thức thường xuyên như thế ta sẽ dần dần thấy tâm linh ta được biến đổi thật sự một cách có thể kiểm chứng được. Và sự biến đổi đó sẽ là một thực chứng, một kinh nghiệm tâm linh làm nền tảng cho đời sống thần linh của ta. Đời sống tâm linh phải được xây dựng trên những thực chứng về Thiên Chúa, về sức mạnh của Ngài. Nếu không, nó chỉ là một mớ lư thuyết không có khả năng đem lại lợi ích tâm linh thực tế.
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, con đă «ăn uống Ḿnh Máu Thánh Đức Giêsu» suốt bao nhiêu năm trường, nhưng dường như con chẳng tiến bộ tâm linh bao nhiêu. Xin cho con biết đặt lại vấn đề một cách nghiêm chỉnh: máu thịt Đức Giêsu là lương thực tâm linh, tại sao con ăn uống máu thịt ấy hằng ngày, hằng tuần, mà tâm linh con vẫn yếu hèn? Xin dạy con cách thức «ăn uống Ḿnh Máu Thánh» cho đúng với ư mà Đức Giêsu mong muốn.