Phải chăng TC có lư do

khi gởi đau khổ đến cho con người?

                                                                                       

                                                  

                Một gia đ́nh ngoan đạo thánh thiện , đột nhiên phải liên tiếp chịu đựng những tin buồn ập tới .Tuần này người cha mất việc , tuần sau mẹ bịnh liệt giường anh lại bị đụng xe....

              Trong thiên chức Linh Mục tôi đă dâng lễ cầu hồn cho nhiều người , đă cố gắng an ủi khuyên nhủ những tan vỡ giữa những đôi vợ chồng , cha mẹ và con cái . Tôi đă ngồi hằng giờ để nghe những lời tỉ tê than thở , những tiếng khóc uất nghẹn không ngưng khi họ dài ḍng kể lể về những đau khổ phải gánh chịu .Làm sao tôi có thể tiếp tục hướng dẫn hay xoa dịu họ bằng những lư thuyết của ḷng Chúa nhân từ , yêu thương? Làm sao tôi có thể mở miệng ca tụng công lư ḥa b́nh của một thế giới tốt đẹp ?Tôi đă thấy những gia đ́nh , ngay cả toàn thể cộng đồng cầu nguyện cho sự b́nh phục của một thành viên đạo đức bị bệnh ung thư máu và đă thấy một sự thực hiển nhiên , hy vọng tiêu tan , cầu nguyện tưởng chừng như vô ích , bệnh nhân tới ngày vẫn nhắm mắt xuôi tay .

            Khi phải đối diện với một khuôn mặt ngập ngụa nước mắt của một bà mẹ gào khóc trên xác con lạnh giá ,hỏi bạn , tôi phải giải thích làm sao ?

       PHẢI CHĂNG CHÚA DÙNG ĐAU KHỔ ĐỂ TRỪNG PHẠT CON NGƯỜI ?

            Năm ngoái tại trường tôi dạy học , Salesian College , Brooklyn Park ,một cậu học sinh lớp 12 đang chơi đùa vui vẻ với bạn bè trong giờ nghỉ , bỗng ngă lăn ra bất tỉnh và chết . Thản nhiên như một chiếc lá mùa thu thảnh thơi rời cành không một đau đớn . Tôi tới thăm gia đ́nh , chẳng biết làm sao để xoa dịu vỗ về một mất mát quá lớn lao này . Tôi tưởng ḿnh sẽ thấy mọi người bu quanh nức nở khóc than .Tôi đă lầm , và cũng không thể ngờ khi chính tai tôi nghe được câu nói run run của cha mẹ cậu học sinh "Cha biết không , chúng con không đi lễ đọc kinh cả năm nay ..."

         Tại sao họ lại nói vậy ? Tại sao họ lại tự nhận trách nhiệm trong cái chết của người con ? Ai đă giảng dạy cho họ tin vào một Thiên Chúa , Người đă vung tay giết chết một thanh niên học giỏi tài đức khôn ngoan để trừng phạt sự lười biếng của chính họ ?

         Tục ngữ Việt Nam có câu " Đời cha ăn mặn , đời con khát nước " bởi thế làm ǵ cũng nên cẩn  thận để đức cho con .Ai cũng phải lănh nhận những h́nh phạt do tội lỗi của ḿnh gây ra . Thiên Chúa công b́nh lắm , thưởng phạt rất công minh . V́ tin tưởng như vậy nên mọi người cần phải làm lành lánh dữ .Thiên Chúa nhân từ quyền năng thông biết mọi sự , cha mẹ cậu học sinh không phải là người ngoan đạo , nên Chúa phạt họ ? Nên bây ǵơ họ ngồi đó ăn năn , giá chúng ta chịu đi lễ đọc kinh hằng ngày , chắc con chúng ta đâu đến nỗi chết ? Họ trách Chúa sao quá tàn nhẫn , nhưng lại chấp nhận h́nh phạt của Ngài . C̣n giở giọng la lối biết đâu Ngài lại phạt thêm ? Cuộc đời đă nhẫn tâm với họ , tôn giáo chẳng những không an ủi được họ , lại c̣n áp đặt lên họ những lư thuyết thưởng phạt nghiêm khắc  như ṭa án thời Trung cổ : chặt đầu , thiêu sống....

         Lư thuyết nhân- quả -gieo gió gặt băo , ở hiền gặp lành rất hợp lư để chúng ta giải thích cho những tai ương xảy đến trong cuộc đời . Tuy vậy , gieo hạt  tốt chưa chắc gặt được lúa thơm . Khi ruộng nương đă trổ đ̣ng đ̣ng , hứa hẹn một vụ mùa trúng lớn, bỗng nhiên một trận cuồng phong từ đâu thổi tới , phá tan tành ước mơ chén cơm đầy , xé rách manh chiếu vá ngả lưng . Tất cả chỉ c̣n lại nước mắt nhạt nḥa bờ môi mặn đắng .

        Và như thế "ở hiền chưa chắc gặp lành "

         Nếu tai họa xảy đến cho người lành , nếu dùng lư thuyết nhân quả ,chắc chắn họ sẽ mang nặng mặc cảm tội lỗi "Lạy Chúa , con làm ǵ mà phải lănh nhận hậu quả khủng khiếp này ?"

         Nếu họ không t́m ra được trọng tội nào , họ sẽ oán trách chính họ, và oán trách Thiên Chúa sao quá thẳng tay . Từ oán trách tới ghét bỏ không xa "đạo nghĩa chả được ǵ , tốn giờ nhà thờ nhà thánh chỉ tổ mất công , đi chơi sướng hơn "

          Một cậu học sinh 10 tuổi đi khám mắt định kỳ như thường lệ  . Lần này cậu phải đeo kính cận . Chẳng có ǵ đáng ngạc nhiên v́ cha mẹ anh chị đều đeo kính  . Nhưng không hiểu tại sao cậu lại tức giận khóc lóc và la hét um sùm . Sau một hồi an ủi , mẹ cậu mới biết được lư do khi nghe cậu kể lại : Tuần trước ngày đi khám mắt , cậu và hai anh bạn hàng xóm lục lọi đống sách để t́m truyện đọc , không ngờ họ kiếm ra được một cuốn "Play Boy" . Biết rằng không nên nhưng họ vẫn cứ lật ra xem những tấm h́nh phụ nữ "khó nghèo " chẳng có được một mảnh vải che thân .Bây giờ đo độ phải đeo kính , cậu kết luận là h́nh phạt của Thiên Chúa giành cho cậu v́ cái tội dám coi con gái không mặc quần áo .

          Khi thấy một tên gian dối chuyên lừa đảo ám hại người khác , người miền nam thường hay nói "Để mà coi , có ngày nó gặp quả báo " . Chờ hoài cũng chả thấy nó gặp quả báo mà có khi nó lại càng ngày càng giàu có . Để an ủi một người ăn mày , người ta nói "Không ai giàu ba họ , không ai khó ba đời " nhưng tôi biết có những ḍng họ quư phái thượng lưu từ đời tằng cố tổ ông cha cháu chút chít và có những gia đ́nh nghèo hèn năm đời nối tiếp làm nghề ăn xin "con sải ở chùa th́ lại quét lá đa" . Có thể chúng ta sống chưa đủ lâu để chứng kiến sự thật "quả báo nhăn tiền" dành cho kẻ ác và h́nh như cũng có rất nhiều người hiền "không đủ thời giờ" để "gặp lành"

          Anh Thanh qua Úc một ḿnh , gia đ́nh đều ở Việt Nam . Vốn học giỏi anh chấp nhận hy sinh lao đầu vào đi làm hảng xưởng , làm 2 ca cả ngày lẫn đêm , cố gắng kiếm được nhiều tiền để giúp đỡ gia đ́nh . Nghe lời bạn bè , anh chơi hụi lớn hụi nhỏ , chủ hụi giựt anh bị mất trọn cả chục ngàn . Anh dở khóc dở cười , tiền không có , gia đ́nh không hiểu trách móc , anh nổi điên xách dao đi t́m chủ hụi , Chưa làm được ǵ nó th́ anh đă vào tù v́ tội cố ư đả thương nhân mạng , năm năm cầm cố. Thằng chủ hụi nhởn nhơ bên ngoài vừa xây thêm căn nhà thứ ba , cưới thêm cô vợ thứ hai .

          Nếu Chúa dùng đau khổ để trừng phạt tội lỗi nhân loại th́ ta cắt nghĩa thế nào khi có nhiều người sống hiền ḥa lành thánh mà trên vai vẫn hằn sâu những gian truân khổ ải ? Chúng ta cắt nghĩa thế nào nếu cậu bé cận thị cứ lớn tiếng trách móc Chúa gian ác tàn nhẫn : mới coi h́nh con gái khó nghèo có được vài phút mà bắt cậu cận thị cả đời ?

           Chỉ có con người mới dùng lư thuyết " nợ máu phải trả bằng máu " Chỉ có con người mới trừng phạt con người . Con người đă " suy bụng ta ra bụng Chúa " đă vô t́nh gán ghép cho Thiên Chúa sự công b́nh lạnh lùng bất chấp ḷng khoan dung độ lượng . Tại Úc , tháng 5-1995 một người mẹ đáng thương có con trai bị giết , kẻ sát nhân - có những triệu chứng tâm thần - lănh án 20 năm tù vậy mà bà vẫn tuyên bố "H́nh phạt c̣n quá nhẹ , nó c̣n phải đối diện trước ṭa phán xét của Thiên Chúa nữa , hỏa ngục mới xứng đáng với tội giết con tôi , cảm ơn Chúa "

          Tôi nhất định không tin rằng Thiên Chúa hài ḷng với lời cảm ơn để nhờ cậy quyền năng Ngài cho mục đích thỏa măn ḷng căm thù tàn nhẫn của con người .