VƯƠNG ĐẾ

 CHỨC NĂNG CAI QUẢN 

Hay là THIÊN CHỨC QUƯ TỬ?

 

Tâm Linh Vào Đời

 

Người Kitô hữu mang trong ḿnh 3 thiên chức rất cao quư. Đó là: Vương đế, Tư tế và Ngôn sứ.

Ba thiên chức này dựa trên lời khẳng định trong thơ thứ nhất của thánh Phêrô

Anh em là giống ṇi được tuyển chọn, là hàng tư tế, vương giả (vương đế), là dân thánh, dân riêng của Thiên Chúa, để loan truyền (ngôn sứ)  những kỳ công của Người, Đấng đă gọi anh em ra khỏi miền u tối, vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền. (1Pr 1:9).

Trong bài này chúng ta chỉ bàn về Thiên Chức Vương Đế mà thôi

 

Quan niệm phần đông về Vương đế: Thiên chức cai quản

 

Vương đế là chức năng mục tử, cai quản, chăn chiên

Hiện nay, rất nhiều bài viết về Vương đế và cũng có thể nói hơn 95% đều quy hướng thiên chức Vương Đế với quyền cai quản cho các Linh mục với lư luận đại loại như sau:

Linh mục được thông phần tư cách làm đầu của Chúa Kitô trên cả ba b́nh diện: tư tế, tiên tri và đặc biệt là vương đế. Với tư cách làm đầu, Vương đế đương nhiên đồng nghĩa với mục tử, cai quản, chăn chiên…

Chính v́ thế chức năng Vương đế đă trở thành ư tưởng gợi hứng cho nhạc sĩ dệt thành bài ca nổi tiếng với câu ca: “Từ bụi tro, Chúa nâng con lên hàng Khanh Tướng”. Làm tướng, làm quan chính là một kiểu: dân chi phụ mẫu.

Trong khi đó tác giả Mong Manh đă nói vui vui là: Chúa nâng con lên hàng “Ông Tướng”!!

Chúng tôi đă phân tích Hạt Bụi Khanh tướng qua bài “Hạt bụi diệu huyền”. Mời quư vị ghé thăm trong trang Web http://tamlinhvaodoi.net . Mục VẤN NẠN.

 

Thực đáng tiếc, chính chức năng Vương Đế - làm đầu – khanh tướng này đă gây ra biết bao điều tệ hại. Nó trở thành bức tường lạnh lùng ngăn cách giữa khanh tướng và thảo dân – giữa chủ chiên và con chiên – giữa người cai quản và người thuộc hạ - giữa tu sĩ và giáo dân…đặc biệt là ở tại Việt Nam.

Vẫn biết rằng bất cứ tổ chức nào cũng phải có người lănh đạo nhưng thực là hiếm những linh mục noi gương sống đời phục vụ của Thầy Giêsu:

Đức Giê-su bảo các ông : “Vua các dân th́ dùng uy mà thống trị dân, và những ai cầm quyền th́ tự xưng là ân nhân.
26
Nhưng anh em th́ không phải như thế, trái lại, ai lớn nhất trong anh em, th́ phải nên như người nhỏ tuổi nhất, và kẻ làm đầu th́ phải nên như người phục vụ.
27
Bởi lẽ, giữa người ngồi ăn với kẻ phục vụ, ai lớn hơn ai ? Hẳn là người ngồi ăn chứ ? Thế mà, Thầy đây,
Thầy sống giữa anh em như một người phục vụ. (Lc 22:25-27)

Nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà c̣n rửa chân cho anh em, th́ anh em cũng phải rửa chân cho nhau. (Ga 13:14)

 

Quan niệm TLVD: Vương đế chính là Thiên chức Quư tử

 

Vậy thiên chức Vương Đế có phải là chức năng  cai quản dành cho các Linh mục không?

Tâm Linh Vào Đời xin thưa rằng: Không phải như vậy.

Nếu trả lời như thế, th́ thiên chức Vương Đế mang ư nghĩa ǵ?

Chúng ta đọc kỹ lời khẳng định của Phêrô ắt hẳn chúng ta sẽ hiểu ư của thánh Phêrô nói rằng: chúng ta là ḍng dơi vua cả nước trời - Cũng có nghĩa là chúng ta thuộc ḍng dơi đế vương. Như thế mỗi người trong chúng ta đều là hoàng tử, hoặc đều là công chúa của vua cả nước trời. Hay nói cách khác chúng ta đều là những NGƯỜI CON YÊU DẤU CỦA NGÀI.

Như  vậy thiên chức Vương Đế chính là thiên chức làm: “Người con yêu dấu của Vua cả nước trời”.

Thế nhưng… tại sao chúng ta vẫn thường tự coi ḿnh như vật mọn phàm hèn, là kẻ tội lỗi, bất xứng trước Thiên Chúa chí tôn chí thánh?

Câu hỏi này “hơi bị sai”, lẽ ra phải hỏi rằng:

Thế nhưng tại sao chúng ta vẫn thường tự coi ḿnh như vật mọn phàm hèn, là kẻ tội lỗi, bất xứng trước Thiên Chúa đầy t́nh yêu?

Thay v́ sống hiên ngang, hạnh phúc b́nh an trong t́nh yêu thương của Chúa Cha với tư cách là con yêu dấu của Ngài, chúng ta lại đẩy Chúa ra khỏi ḷng ḿnh.

Thực vậy, mỗi khi nói, hay viết về Cha của ḿnh, chúng ta lại tưởng tượng một ông Chúa cao sang quyền năng với những phẩm tính chí tôn, chí thánh, chí công… toàn năng, toàn thiện, toàn tri, toàn mỹ….và cả chục thứ chí, hàng trăm thứ toàn…  mà loài người có thể nghĩ ra để gán cho Ngài. Ngài càng bị đưa lên cao sang bao nhiêu th́ chúng ta tự cảm thấy ḿnh càng thấp hèn bấy nhiêu..Ngài càng bị tôn lên thánh thiện bao nhiêu th́ chúng ta càng tự cúi đầu cho rằng ḿnh tội lỗi bấy nhiêu..

Hậu quả đáng tiếc là: khoảng cách giữa Cha con ta mịt mùng diệu vợi, bức tường ngăn cách càng dày thêm, càng kiên cố thêm, khiến chúng ta không có cách nào tối gần Cha của ḿnh… trong khi Cha ḿnh đang sống ngay trong ḷng ḿnh!!!

Thực vậy, điều rất..rất.. đáng tiếc đó là “người Cha yêu dấu của ḿnh” sinh ra ḿnh, sống ngay trong ḷng ḿnh, nhưng chúng ta lại vô t́nh đẩy Ngài ra khỏi ḷng ḿnh, tôn kính Ngài bằng cách đẩy Ngài lên chín tầng mây..lên ngàn tầng trời cao vút.. rồi chúng ta loay hoay t́m kiếm Ngài bằng cách ca tụng, tôn vinh Ngài bằng những lời thánh vịnh trầm bổng, bằng những bài thánh ca ngọt ngào. Chúng ta chúc tụng Ngài bằng những h́nh thức tế tự uy nghiêm theo sát chữ đỏ qua nhưng thánh lễ thường, lễ kính, lễ trọng, lễ trọng thể…kể cả thánh lễ đại triều với gậy vàng mũ ngọc…

Thực vậy, Chúa càng cao trọng bao nhiêu th́ chúng ta càng thấp hèn bấy nhiêu

 

Tại sao điều đáng tiếc này lại xảy ra?

 

Tại sao lẽ ra chúng ta mang địa vị là con của Chúa mà lại dành phải chấp nhận thân phận tôi tớ phàm hèn?

Tại sao lẽ ra chúng ta hiên ngang tự hào sống cuộc đời tự do, b́nh an ngay cả trước sóng gió cuộc đời..mà lại cảm thấy khốn khổ, cay đắng, muộn phiền khi thấy ḿnh cứ phải bị vùi dập dưới băo tố trần gian, tội lỗi, bóng tối..

Câu trả lời thực dễ dàng: Chỉ v́ ngay từ khi c̣n thơ chúng ta đă bị nhiễm những con virus tai hại do người lớn vô t́nh in đậm vào tâm trí ḿnh.. như:

Chúng ta là con cháu A-đam.

Chúng ta là con người phàm hèn tội lỗi

Chúng ta là loài người yếu đuối

Chúng ta là không trước mặt Chúa….

Và hàng chục thứ “Chúng ta là tội nghiệp khác!!!!

Với tâm t́nh bạc nhược như thế th́ mong ǵ mà tiến bộ trên đường tâm linh, trên đường sống đạo.

Luôn luôn nửa vời..

Lúc nóng lúc lạnh, lúc hâm hâm ..chẳng ra làm sao cả..

Với tâm t́nh bạc nhược như thế, cùng lắm cũng chỉ cảm thấy Chúa gần ḿnh hơn một tí sau những lần tĩnh tâm hoặc sau một biến cố trọng đại trong cuộc đời như được Chúa cứu tai qua nạn khỏi…

Rồi sau một thời gian rất ngắn… lửa sốt mến nguội rất mau..ngựa chứng lại trở về lối xưa.

Đợi một biến cố khác…cứ như thế.. chúng ta tiếp tục kíếp sống của một tên nô lệ hạng bét dưới ngai vàng của một ông Chúa quyền uy, cao sang trên chín tầng trời thăm thẳm..

Trong khi lẽ ra chúng ta thoải mái sống theo địa vị của hoảng tử, công chúa, những người con cưng của Thiên Chúa vũ trụ rất mực yêu thương.

 

Làm sao xác tín ta là Con Yêu Dấu của Chúa

 

Dù đă viết cả chục lần nhưng chúng tôi vẫn hân hoan nhắc lại những lời Kinh Thánh rất quen thuộc nhưng cũng rất dỗi thiết tha do chính Thầy Giêsu khẳng định

27 Thật vậy, chính Chúa Cha yêu mến anh em, v́ anh em đă yêu mến Thầy, và tin rằng Thầy từ Thiên Chúa mà đến.
28
Thầy từ Chúa Cha mà đến, và Thầy đă đến thế gian. Nay Thầy lại bỏ thế gian mà đến cùng Chúa Cha.” (Ga 16:27-28)

‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em’.” (Ga 20:17)

Trong thơ của Gioan, chúng ta c̣n thấy niềm xác tín trở nên mạnh mẽ hơn với nhưng lời quả quyết như đóng đinh vào cột:

Anh em hăy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào :
Người yêu đến nỗi
cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa
-mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa.
Sở dĩ thế gian không nhận biết chúng ta,
là v́ thế gian đă không biết Người.
2
Anh em thân mến, hiện giờ chúng ta là con Thiên Chúa ;
nhưng chúng ta sẽ như thế nào, điều ấy chưa được bày tỏ.
Chúng ta biết rằng khi Đức Ki-tô xuất hiện,
chúng ta sẽ nên giống như Người,
v́ Người thế nào, chúng ta sẽ thấy Người như vậy.
(1Ga 3:1-2)

 

Tóm lại, theo quan niệm của Tâm Linh Vào Đời, thiên chức vương đế chính là thiên chức làm con yêu dấu của Chúa chứ không phải là chức năng  cai quản dành cho các giáo sĩ.