Giáng Sinh năm 2000
Những bài hát, những lời nguyện tâm tình của Mùa Vọng luôn nhắc đi nhắc lại là trông chờ Chúa đến. Tự nhiên gieo âm hưởng vào lòng người y như là Chúa chưa đến, mà Chúa có đến thì sẽ tạo cảm giác nhộn nhạo rộn ràng tưng bừng vui chơi của cái Đêm 25/12. Sau ngày đó “Giáng Sinh thế là xong”. Thế là lại qua đi vô tư hồn nhiên, rơi vào quên lãng... năm tới lại thế. Chỉ là Điệp Khúc hàng năm trong đời người. Có nguy cơ sống đạo theo mùa, mùa nào nghi thức đó, cố gắng chu toàn một số luật lệ xong thế là hết.
Tâm tình chờ mong Chúa đến lần hai thì ít ai dám nghĩ tới vì nó gieo cảm giác sờ sợ làm sao ý. Chẳng ai muốn nghĩ đến vì cho cái ngày đó như là cái ngày đen tối, ngày xét xử, ngày khủng khiếp... nên mất hết cả ý nghĩa của niềm vui phấn khởi rộn rã (đêm) ngày Giáng Sinh.
Trong cuộc sống hôm nay thì ai cũng đã biết là Chúa đã đến từ lâu rồi nhưng mỗi tâm hồn hôm nay có nhận ra, có gặp được không, đấy là cốt lõi của tâm tình Mùa Vọng. Chủ ý của Mùa Vọng là giúp cho con người khao khát kiếm tìm nhận ra Chúa, gặp gỡ được Chúa ở đời thường hàng ngày. Trông chờ Chúa đến thì chuyện đến đó không phải là ở phía Chúa nhưng ở phía người ta. Đến hay không đến là lòng người ta có đón nhận, có nhận ra, có gặp gỡ không thôi.
Mùa Vọng hàng năm đều được chuẩn bị chu đáo cận thận bên ngoài lẫn bên trong.
- Bên ngoài làm hang đá, cây thông, đèn điện hoa nến, thiệp Noen.... đủ mầu, đủ kiểu, đủ cách.
- Bên trong tĩnh tâm xưng tội canh thức, trình diễn thánh ca.... cũng đủ cách, đủ kiểu, đủ mầu...
Sự thống hối Mùa Vọng đưa đến Bí tích hoà giải, tôi nghiệm thấy số đông đều là kêu ca càm ràm vì mình khô khan nguội lạnh, xa vời với Chúa, mê man học hành mải miết làm ăn, tinh thần xuống dốc quá, sắp đến ngày Giáng Sinh mà chẳng chuẩn bị được gì, chẳng có gì để dâng Chúa Hài Nhi.... Hoặc là đã cố gắng đạo đức mến Chúa mà mãi chẳng mến Chúa đạo đức được, kỷ luật giới răn cố gắng giữ thế mà cứ mãi sai phạm, không chu toàn bổn phận trách nhiệm đã được trao phó mặc dù đã gồng hết sức mình, không giữ được lời khuyên Phúc Âm dù ý thức mình đã khấn... (ở đây có hai vấn đề : Tình trạng tâm hồn và sức cố gắng của riêng mình)
Đời sống đức tin thì chẳng lo lắng gì, chẳng bận tâm chi, và cũng chẳng liên quan dính dáng gì tới tình trạng tâm hồn và sự cố gắng do sức mình. Tình trạng tâm hồn của ta có sao đi chăng nữa thì đời sống đức tin vẫn là gặp gỡ, là nhận ra, là xác tín. Cho dù có mịt mờ thì Chúa vẫn ở, vẫn yêu thương, vẫn đồng hành và do đó vẫn vui tươi, vẫn hân hoan, vẫn thanh thản... Vậy có khổ sở về thực trạng tâm hồn của mình thì nó có thúc đẩy ta khao khát đi tìm gặp gỡ Chúa không ? Còn đối với sức cố gắng gồng mình, cho ta nhận ra rằng có cố gắng lắm thì cũng cảm thấy trồi sụt theo thời tiết, theo mùa mà thôi. Có lúc cũng mệt phờ ra không còn cố gắng được nữa thì lại buồn bã nản chí thất vọng với con người của mình ; và có thấy “đạo đức” ngon lành thêm được một tí tẹo thì lại có nguy cơ tưởng rằng mình đã là... thánh tới nơi rồi, lại sinh ra tật kiêu ngạo mất thôi ! Vậy thì tình yêu chân thật là đón nhận chứ đâu phải những việc gồng mình lên đã thực hiện được ?
Do đó, chỉ có đức tin (gặp gỡ, nhận ra) mới giải quyết mọi vấn đề, mọi góc cạnh của cuộc sống...
Làm cách nào để nhận ra đây ?
Một bà mẹ rách rưới bẩn thỉu đang ôm đứa con trong bóng tối ở góc đường phố... Người đi qua liếc mắt thấy đó nhưng vô tư đi luôn vì cái cảnh này quá quen thuộc ; Người đi qua xót xa thương cảm tội nghiệp nhưng cũng chẳng giúp đỡ gì được hơn, vì hoàn cảnh của mình có khá hơn đâu ; Người đi qua, trong đầu chợt loé lên, chắc mụ ta lợi dụng trẻ thơ để xin tiền đây, báo chí đã nêu lên nhiều trường hợp rồi... Thế thì cũng chẳng lạ lẫm gì, nếu có ai tò mò đến ròm vào chuống bò thấy vợ chồng khố rách áo ôm với đứa trẻ thơ nằm trong máng cỏ, chẳng có gì lạ lùng nên họ thản nhiên bỏ đi thì cũng đúng lý thôi và cũng chẳng trách cứ gì được họ. Vậy tại sao mấy anh mục đồng nhận ra, mấy ông chiêm tinh (Ba Vua) nhận ra ?
- Được lãnh nhận một nền giáo dục đức tin tốt từ bé và rồi lớn lên nhận rõ dần ra.
- Từ một biến cố làm chao đảo không còn gì để bám víu và rồi nhận ra.
- Từ một lòng khát vọng liên lỉ, xoay sở kiếm tìm, lọc bỏ dần những gì không phải cái đang kiếm tìm, và rồi từ từ bắt gặp được.
Ở đây, ta phải công nhận rằng có nhiều cách thức nhận ra nhưng tạm xếp vào ba cách thức trên. Bởi vì tình yêu là cái riêng tư chứ không nói chung, gọp cả loạt. Chúa không ở trên cao, rồi phán xuống là tôi yêu hết cả mọi người. Yêu cả mớ hổ lốn như thế tức là chẳng yêu ai cả. Tình yêu là tương quan cá vị, lòng chan lòng, tim hòa tim, thấm vào đời nhau, xoắn xít nên một. Đến đây, tôi lại tự hỏi tôi là tôi đã có cuộc gặp gỡ chưa ? đã có một cú nhẩy vọt làm bật gốc chưa ? Đã có một lần say sẩm mặt mũi để rồi không còn phải là tôi sống nữa... chưa ?
Cuộc nhận ra, hay gặp gỡ nó có mức độ là mạnh mẽ khủng khiếp hay nhẹ nhàng thoang thoảng và rồi trở thành nhân chứng sống động về niềm tin được tỏ bày qua cách sống hay việc làm hàng ngày. Nhân chứng đó trở nên quyết liệt như ngôn sứ Giêrêmia : “Có lần con tự nhủ : Tôi sẽ không nghĩ đến Người, cũng chẳng nhân danh Người mà nói nữa. Nhưng lời Ngài cứ như ngọn lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt. Con nén chịu đến phải hao mòn, nhưng làm sao nén được !” (20,9) hoặc như thánh Phaolô : “Tình yêu Đức Kitô thôi thúc chúng tôi” (2Cr 5,14). Vâng, nó có trở nên nhân chứng quyết liệt hay nhẹ nhàng là tùy thuộc vào cuộc biến đổi, cuộc gặp gỡ đó thúc đẩy, chẳng ai bắt ai được. Họ đi nói về cuộc gặp gỡ đó, về cảm nghiệm của tình yêu, về một Sự Sống Động đang Hiện Diện trong cuộc đời họ.
Tất cả tâm tình lan man với Mùa Vọng và Giáng Sinh năm hai ngàn trên đây cũng chỉ là những trăn trở, tha thiết mong ước con người nhận ra Tình Yêu Cứu Độ đã được trao ban cho con người từ khuya rồi. Niềm vui, bình an, hạnh phúc... đích thật là chính Đức Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta chứ không phải là ai khác cũng không phải là đồ vật nào cả. Khi cảm nghiệm được Ngài vào trong cuộc sống thì cuộc sống sẽ trở nên sống động, không còn bận tâm đến tình trạng con người của mình và cũng không phải lo gồng mình gắng sức nữa. Chính Ngài sẽ thực hiện trong đời ta những điều kỳ diệu và những phép lạ, à nghe !
|
"Người con yêu dấu" đang Cùng Chúa Vào Đời Xin vui lòng liên lạc với |
|
Cháo dinh dưỡng Bébi Saigon |
Nha khoa Thiên Đức |
Thiết Kế Web- Truyền Thông |
![]() |
![]() |
|
| 4/4A Nguyễn Văn Quá, P.Đông Hưng Thuận, Q.12, Tp. Hồ Chí Minh http://chaodinhduongbebi.com.vn Vị nào muốn làm đại lý Xin vui lòng liên lạc +84 (08) 2155782 – 2155783 bebisaigon@gmail.com |
55 Bàu Cát (đôi), P.14Q. Tân Bình. TP/HCM 3536.7063 – 0989.024.820 nhakhoathienduc@yahoo.com http://thienducdental.com |
Mọi vấn đề thắc mắc, báo sự cố website. hướng dẫn sử dụng... xin liên hệ: PHAN LỮ CHÂU HOÀNG 0938796919-0903097363. http://phanlu.com hoangplc85@gmail.con YAHOOID : hoangplc85 SkypeID : hoangplcito |




