SỰ HOÀ GIẢI
THEO TINH THẦN CỦA PHAOLÔ
Lm. Nguyễn Văn Bản, Gp. Quy Nhơn
Trong năm thánh Phaolô, chúng ta có dịp t́m hiểu về cuộc đời truyền giáo, những biến cố quan trọng, cũng như những tư tưởng thần học chi phối cách lập luận và lựa chọn của vị Tông Đồ Dân Ngoại. Lựa chọn phong cách truyền giáo của Phaolô không phải là một quyết định do ngẫu hứng, nhưng là kết quả của những suy tư bắt nguồn từ cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu trên đường Đamas. Cuộc gặp gỡ đă làm cho ngài bị giằng co xâu xé, một bên là giá trị truyền thống của Lề Luật và một bên là Đấng Phục Sinh đang hiện diện. Những nỗ lực để vượt qua cuộc khủng hoảng này đă giúp cho Phaolô có cơ sở vững chắc để tŕnh bày về mối tương quan giữa Đức Kitô và Lề Luật. Sự vượt qua này, kết quả của sự hoà giải giữa ḿnh với Thiên Chúa và với Lề Luật, nhờ vào sự gặp gỡ với Đấng Phục Sinh, đă giúp cho Phaolô có điểm tựa để giúp các cộng đoàn kitô hữu tiên khởi vượt qua những khủng hoảng trong cộng đoàn cũng như về căn tính của người kitô hữu. Trong giới hạn khiêm tốn của bài nghiên cứu này, chúng ta dựa trên hai bản văn của Phaolô tŕnh bày về sự hoà giải, để hiểu ư nghĩa của từ vựng này trong tư tưởng của Phaolô như thế nào, rồi sẽ đề cập đến biến cố gặp gỡ trên đường Đamas để hiểu thêm tầm quan của sự hoà giải trong suy tư thần học của ngài.
I/ Hoà giải trong thư 2 Côrintô và Rôma
Từ "hoà giải" được Phaolô sử dụng, dưới dạng động từ (katalla,ssw) hay danh từ (katallagh,), trong 2 bản văn khá quan trọng: 2 Cr 5,14 - 6,2 và Rm 5,6-11. Để hiểu được ư nghĩa của từ này, cần phải đặt ḿnh trong bối cảnh của cộng đoàn nhận thư và nắm bắt được cách lập luận của Phaolô tŕnh bày trong đoạn văn đó.
1/ Bối cảnh của cộng đoàn tín hữu trong thư 2 Côrintô
Trong thư 2 Cr 2,14 - 7,4, Phaolô biện minh cho sứ vụ tông đồ của ḿnh, để trả lời cho những nhóm chống đối lại việc ngài rao giảng Tin Mừng cho dân ngoại. Vấn đề ở Côrintô thật tế nhị, v́ có nhiều người đến thành phố này thi hành chức vụ khác với Phaolô. Ở đây, Phaolô gặp sự chống đối của một đối thủ, được biết đến rơ ràng nhưng tên tuổi không được tiết lộ (2,5-8); đoạn ngài viết "lá thư trong nước mắt" (2 Cr 2,1-9; 7,8-12) v́ những chuyện lộn xộn này. Có hai yếu tố giúp chúng ta nhận ra những điều các đối thủ cáo buộc Phaolô về tông đồ tính của ngài: một đàng ngài khẳng định ḿnh là người trung thực được Thiên Chúa sai đi, chứ không phải như nhiều người xuyên tạc Lời Chúa (2,17), đàng khác, ngài nhắc đi nhắc lại việc "giới thiệu" (sunista,nw) với cộng đoàn như là bằng chứng về tính hợp pháp của Ngài trong việc rao giảng Tin Mừng (2 Cr 3,1-3; 4,2; 5,12; 6,4). Sự mâu thuẫn trong cộng đoàn cần phải được giải quyết do sự thúc đẩy của t́nh yêu Đức Kitô và theo mô h́nh hoà giải của Ngài.
2/ Sự hoà giải trong 2 Cr 5,14 – 6,2
Điều mà đoạn văn này nhắm đến là sự hoà giải của mỗi người với Chúa và mọi thành viên trong cộng đoàn với nhau. Động cơ của lời mời gọi là "sự thôi thúc của t́nh yêu Thiên Chúa" (5,14a). Cảm nghiệm được t́nh yêu Thiên Chúa, Đấng không biết đến tội lỗi, đă để cho Con Một của Ngài chết v́ chúng ta, để hoà giải thế gian với ḿnh, vị tông đồ cảm thấy có trách nhiệm phải hoà giải với những người khác, những người chống đối hoặc không chia sẻ quan điểm với ḿnh, không chỉ bởi v́ ngài đă được hoà giải, nhưng ngài c̣n được lănh nhận tác vụ hoà giải nữa.
Lập luận của Phaolô dựa trên một cảm nghiệm nền tảng: hoà giải là một ơn nhưng không đến từ Thiên Chúa, đây là một điều kiện giúp con người đón nhận ơn công chính và làm cho ơn này phát sinh hoa trái. Một người đă chết cho mọi người để làm ǵ ? Nếu mọi người được thừa hưởng hiệu quả của cái chết đó, họ có được biến đổi ǵ không hay vẫn sống theo kiểu của con người cũ ? Nếu cái chết của "Đấng đă chết và sống lại" v́ chúng ta, những người kitô hữu, không đem lại được điều ǵ mới mẻ cho từng người tín hữu, th́ cái chết của Ngài trở nên vô ích à ? Một cái chết vô ích làm sao có thể trở thành trung tâm của niềm tin kitô giáo và làm sao có thể đem lại sự sống đời đời?
Câu trả lời của vị tông đồ thật rơ ràng: bởi v́ Đức Kitô đă chết cho mọi người được sống, th́ những người đang sống, không c̣n sống cho chính ḿnh nữa, nhưng là sống cho Đấng đă chết và sống lại v́ ḿnh (5,15). Phaolô muốn nói ǵ nếu không phải là: bởi v́ đă được cứu chuộc nhờ cái chết của Đức Kitô, người kitô hữu phải sống một đời sống mới, một đời sống biểu lộ được hiệu quả của ơn cứu chuộc. V́ thế, từ nay ngài không biết đến con người cũ, con người theo xác thịt nữa, nhưng là con người mới, con người sống trong Đức Kitô (5,16-17). "Con người mới" này là ǵ nếu không phải là người ư thức rằng sau khi được hoà giải với Thiên Chúa nhờ cái chết của Đức Giêsu Kitô, đă được trở nên công chính, th́ đến phiên ḿnh, cũng phải sống theo tinh thần hoà giải của Đức Kitô, biến ḿnh thành phương tiện đem sự sống đến cho người khác.
Theo cha M. Trimaille, trong tiếng hy-lạp, động từ "hoà giải" được h́nh thành do tĩnh từ "khác" (alla). V́ thế, sự hoà giải là một hành động biến đổi[1]. Hơn nữa, v́ giới từ Kata có nghĩa "từ trên xuống dưới, hoàn toàn"[2], nên động từ "hoà giải" (katalla,ssw) có nghĩa là một sự thay đổi hoàn toàn, làm cho con người trở nên khác trước; nhưng sự thay đổi này đến từ bên trên, nghĩa là đến từ Thiên Chúa, chứ không phải là do sức riêng của con người. Trong tư tưởng của Phaolô, điểm làm cho người kitô hữu thay đổi và nhờ đó họ trở nên giống Chúa Giêsu, sống tinh thần hợp nhất trong cộng đoàn, cũng như thánh hoá đời sống của ḿnh, đó là nhờ Tin Mừng cứu chuộc của Đức Giêsu Kitô.
Cũng theo M. Trimaille, trong cộng đoàn kitô hữu, mọi sự hoà giải đều bắt nguồn từ sự hoà giải giữa con người với Thiên Chúa được thực hiện qua cái chết của Đức Kitô, bởi v́ chính cái chết này đă làm thay đổi tất cả. Có một điều ǵ đó mới mẻ đă được thực hiện và xuất hiện trong lịch sử. Phép rửa tội, nơi mà sự mới mẻ này được thực hiện, không chỉ là sự hoà giải với Thiên Chúa, nhưng c̣n đ̣i hỏi phải nhận biết anh chị em ḿnh một cách khác hơn và biểu lộ cho họ thấy được "t́nh yêu của Đức Kitô" thôi thúc trái tim[3].
Công việc hoà giải của Thiên Chúa không dừng lại nơi cái chết lịch sử của Đức Giêsu Kitô, Ngài tiếp tục trao ban sứ vụ này cho các vị Tông Đồ: "Mọi sự ấy đều do Thiên Chúa, Đấng đă hoà giải chúng ta với chính ḿnh Ngài, và ban cho chúng tôi chức vụ hoà giải, bởi v́ trong Đức Kitô, Thiên Chúa đă hoà giải thế gian với chính ḿnh, Người đă không tính đến tội lỗi của họ và đă đặt trên chúng tôi lời hoà giải" (5,18-19). Nói khác hơn, Thiên Chúa kéo dài công việc hoà giải của ḿnh qua trung gian sứ vụ tông đồ: điều mà Ngài đă làm cho hoàn thành một lần trong Đức Kitô, được hiện tại hoá trong sứ điệp Tin Mừng trao phó cho các tông đồ, sứ điệp có khả năng đặt con người vào những mối tương quan mới với Thiên Chúa và ban cho họ một cái nh́n mới về anh chị em ḿnh[4]. Và theo cách lập luận này, chúng ta có thể hiểu rằng để có thể trở thành thừa tác viên của sứ vụ hoà giải, vị tông đồ phải là người ư thức về sự hoà giải ḿnh đă được lănh nhận, t́nh trạng công chính mà ḿnh đang sống, và chính ḿnh cũng phải nỗ lực sống tinh thần hoà giải, tinh thần của một thọ tạo mới, như là biểu thị hoa trái của sự hoà giải mà ḿnh đă lănh nhận. Nói khác hơn, người tông đồ phải sống tinh thần hoà giải, v́ không những là ḿnh ư thức được giá trị của việc cứu chuộc qua cái chết của Đức Giêsu Kitô, nhưng c̣n v́ ḿnh đă được trao cho sứ vụ hoà giải, với Thiên Chúa và với cộng đoàn.
3/ Sự hoà giải trong Rm 5,6-11
Trong thư Rm, vào lúc mà tư tưởng của Phaolô chuyển từ vấn đề công chính hoá sang vấn đề ơn cứu rỗi th́ từ "hoà giải" lại xuất hiện. T́nh yêu vô biên của Thiên Chúa đối với con người được biểu lộ nơi cái chết của Đức Kitô. Chính nơi Ngài mà niềm hy vọng cứu rỗi có thể dựa vào. Phaolô tŕnh bày tính cách song song giữa tội lỗi/kẻ thù và được nên công chính/được hoà giải.
Chúng ta biết rằng Phaolô thường diễn tả hiệu quả chính yếu của công cuộc cứu chuộc bằng từ "công chính hoá", nhưng ở đây ngài diễn tả rơ ràng bằng từ "hoà giải". Trước khi được "ơn công chính", con người bị coi như "vô đạo" (c. 6), "tội lỗi" (c. 8); cũng vậy, trước khi được "hoà giải", họ là "kẻ thù nghịch với Thiên Chúa" (c. 10). Cả hai cách tŕnh bày này đă được liên kết trong câu đầu của chương 5: "Vậy, một khi đă nên công chính nhờ đức tin, chúng ta được b́nh an với Thiên Chúa, nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta" (5, 1). Rơ ràng là sự "b́nh an" ở đây đối nghịch lại với sự thù nghịch ở câu 10.
Nhưng tại sao Phaolô dùng ở đây từ "hoà giải" thay v́ dùng từ công chính hoá như ngài quen làm ? Cũng theo M. Trimaille, từ "hoà giải" thêm vào cho từ "công chính hoá" điểm nhấn mạnh về "sự thay đổi". Nếu Thiên Chúa nh́n kẻ đă từng là "kẻ thù nghịch" của Ngài một cách khác, nếu mối tương quan với Ngài đă trở nên mối tương quan "b́nh an", đó chính là bởi v́ con người không chỉ được làm cho nên công chính trên b́nh diện pháp lư, nhưng c̣n trong mức độ "hiện sinh"[5]. Thực vậy, lập luận của 5,9-11 vận hành theo chiều ngược lại: công việc của ơn cứu rỗi trong tương lai sẽ đ̣i hỏi Thiên Chúa "ít" sức mạnh hơn sự công chính/hoà giải đă thực hiện. Hoà giải là một sự chuyển đổi nền tảng hơn là chính sự chuyển đổi của ơn cứu độ cánh chung: đối với Thiên Chúa, ban sự sống cho thân xác hay chết của chúng ta th́ dễ hơn là làm cho chúng ta trở nên những người công chính. Sự b́nh an mà Thiên Chúa thiết lập với các tín hữu nhờ vào ơn cứu chuộc trong Đức Giêsu Kitô rơ ràng là một ân huệ phi thường trong sự chuyển đổi trong thân phận con người của chúng ta[6].
Trong cách lập luận về sự hoà giải trong chương này, chúng ta thấy có sự tương đồng với cách lập luận trong thư 2 Cr Ngay cả khi chúng ta c̣n là người vô đạo (c. 6), tội lỗi (c. 8), nghĩa là những kẻ đứng về phía đối nghịch với Thiên Chúa, th́ Đức Kitô đă chết v́ chúng ta (c. 6). Thiên Chúa đă để cho Con của Người phải chết để cho chúng ta được hoà giải với Thiên Chúa (c. 10). Vậy, Đức Kitô chính là Đấng hoà giải chúng ta với Thiên Chúa (c. 11). Sự hoà giải qua cái chết của Chúa Giêsu là một điều đă xảy ra trong quá khứ, và đây cũng chính là điều kiện để người tín hữu được trở nên công chính và nhờ đó có được đời sống ân sủng trong Thiên Chúa. Đời sống ân sủng này sẽ cứu chúng ta thoát khỏi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa, điều sẽ xảy đến trong tương lai. Thế th́ từ khi được hoà giải, được đón nhận ơn công chính, đến khi thừa hưởng trọn vẹn ơn cứu độ trong Ngày của Chúa, người tín hữu phải làm ǵ ? Chắc chắn không phải là một thái độ thụ động, nhưng phải làm thế nào để ơn Chúa mà ḿnh đă lănh nhận không trở nên vô ích. Điều mà Phaolô c̣n bỏ ngỏ trong đoạn này sẽ được khai triển kỹ lưỡng trong Rm 8, khi ngài tŕnh bày về cuộc sống mới theo Thần Khí của những người được cứu độ trong Đức Kitô.
Hoà giải là một điều mà người kitô hữu đă đón nhận một cách nhưng không; hoà giải làm cho con người trở nên khác, trở nên một tạo vật mới trong Đức Kitô. Chính nhờ cái nh́n khác này, mà "một người Do Thái nhiệt thành với Lề Luật của Cha Ông" không c̣n nh́n Chúa Giêsu như một "kẻ làm điều ác" (Ga 18, 30), "tên phạm thượng" (Ga 19,7), nhưng là một "Thiên Chúa làm người" (Pl 2,6-11); cũng chính nhờ cái nh́n khác này mà một người ngoại giáo không c̣n chỉ thấy Chúa Giêsu như là một tên gian phi, nhưng sẵn sàng đón nhận Tin Mừng cứu độ của Ngài do các tông đồ rao giảng. Hoà giải là một lời mời gọi giúp con người khám phá t́nh yêu Thiên Chúa và khả năng đáp trả của con người. Sự khám phá này cũng chính là kinh nghiệm Phaolô đă trải qua.
II/ Sự hoà giải, một kinh nghiệm của chính Phaolô
1/ Trước biến cố Đamas
Sách Công vụ Tông Đồ giới thiệu về một Saolô tàn phá Hội Thánh (8,3), và sự bách hại của ông càng ngày càng khốc liệt hơn (9,1-2). Từ một người thanh niên khiêm tốn giữ quần áo cho những người ném đá Stêphanô (7,58), trở thành một người tự nguyện đi bắt những người tin vào Chúa Giêsu, chỉ là một bước nhỏ. Ḷng nhiệt thành với Lề Luật của Cha Ông và quá tŕnh được đào tạo trong truyền thống biệt phái khiến ông không thể có một "cái nh́n khác" với quan điểm của những người lănh đạo do thái vào thời điểm đó[7].
Sau khi kết thúc cuộc hành tŕnh truyền giáo lần thứ III, Phaolô về đến Giêrusalem và bị những người Do Thái quá khích bắt ngay trong đền thờ. Trong khi ngỏ lời với nhóm người này, Phaolô tŕnh bày một phần lư lịch của ḿnh như sau: "Người Do Thái, sinh ở Tarse, nhưng được nuôi dưỡng tại thành Giêrusalem, dưới chân thầy Gamaliel, tuân giữ Lề Luật của Cha Ông một cách nghiêm nhặt" (22,3-5). Hai năm sau, tŕnh diện trước mặt vua Agrippa, Phaolô cho biết thêm: "Tôi đă sống theo phái nghiêm nhặt nhất trong tôn giáo chúng tôi, tức là phái Pharisiêu" (26,5), "Về phần tôi, trước kia tôi nghĩ rằng phải dùng mọi cách để chống lại danh Giêsu người Nadarét" (26,9). Trong các thư của ngài, Phaolô cũng khẳng định về nguồn gốc do thái và một phần nào lư do về thái độ thù nghịch của ḿnh (1 Cr 15,9; Gl 2,13-14; Pl 3,4-6).
Đối với Saolô, lựa chọn bảo vệ Lề Luật theo cách thế của những người lănh đạo lúc bấy giờ là điều hợp lư, bởi v́ "chúng tôi có Lề Luật; và chiếu theo Lề Luật, th́ nó phải chết, v́ nó đă tự xưng ḿnh là Con Thiên Chúa" (Ga 19,7). Cách lư luận này vẫn là nền tảng cho lựa chọn của Saolô, măi cho tới ngày ngài nhận ra Giêsu dưới một cái nh́n khác.
2/ Cuộc gặp gỡ làm thay đổi cuộc đời Phaolô
Trong tư cách của một người đi bách hại, đáng lẽ phải là người chất vấn những người kitô hữu, Saolô lại bị một người đang bị bách hại chất vấn: "Sa-un, Sa-un, tại sao người bắt bớ Ta ?" (Cv 9,4). Rồi người đó c̣n giải thích thêm: "Ta là Giêsu mà ngươi đang bắt bớ" (Cv 9,5). Đứng trước sự việc lạ lùng này, Saolô không biết lư luận làm sao; ông không đ̣i hỏi người đối thoại giải thích rơ ràng hơn, ông đành để cho lư trí của ḿnh bị khuất phục qua lời thưa: "Lạy Chúa, con phải làm ǵ ?" (Cv 22,10).
Sự kiện được tiếp xúc với Chúa Giêsu Phục Sinh tự đồng hoá với những người anh chị em tín hữu nhỏ bé bị bách hại cũng đủ để thuyết phục Saolô rằng Đấng bị đóng đinh trên thập giá hiện đang sống. Bởi v́ Ngài đang sống, nên sự kết án của Lề Luật, qua trung gian của những người lănh đạo, không có hiệu lực. Điều này buộc Saolô phải đặt lại giá trị của Lề Luật, cũng như vai tṛ của Lề Luật như là nơi Thiên Chúa biểu lộ ư muốn của Ngài cách cụ thể nhất.
Hăy thử đặt ḿnh vào trong trường hợp của Saolô, chúng ta sẽ thấy ḿnh bị xâu xé đến mức độ nào. Là một người nhiệt thành phụng sự Lề Luật như là một cách thế biểu lộ ḷng yêu mến Thiên Chúa, bỗng dưng phải đặt lại vấn đề về giá trị của Lề Luật. Là một người đang truy bắt các kitô hữu, nghĩa là đứng về phía những "kẻ thù" của Đức Kitô, bỗng dưng được gặp Ngài trong vị thế của người chiến thắng, và để cho ḿnh bị hoàn toàn khuất phục. Saolô không thể giải thích sự kiện này ngay lập tức, cũng không thể cứng ḷng chối bỏ cuộc gặp gỡ này. Con người của ngài bị xâu xé và cần có thời gian để t́m được câu trả lời thích hợp và nhờ đó ngài đi đến chỗ thống nhất đời sống. V́ thế, ngài đă chọn một giải pháp hợp lư: "Tôi đă chẳng thuận theo các lư do tự nhiên, cũng chẳng lên Giêrusalem để gặp các vị đă là Tông Đồ trước tôi, nhưng tức khắc tôi sang xứ A-rập, rồi lại trở về Đamas" (Gl 1,16-17). Chính trong thời gian cô tịch trong sa mạc A-rập, Saolô đă có dịp phân tích và hệ thống hoá tất cả những điều ḿnh hiểu dựa trên điều căn bản: Đức Giêsu Kitô đă chết và sống lại để cho con người có được sống mới, sự sống trong Thiên Chúa. Kinh nghiệm của sự hoà giải này được phản chiếu trong lư luận của cả hai đoạn văn quan trọng: 2 Cr 5,14 – 6,2 và Rm 5,6-11.
Sự gặp gỡ với Đức Kitô Phục Sinh đă biến Phaolô thành một thụ tạo mới. Chúa Giêsu Phục Sinh đă đi bước trước để hoà giải kẻ bách hại và người bị bách hại. Nhờ sự hoà giải này, Phaolô khám phá ra giá trị của sự sống mới trong Thiên Chúa và dành hết cuộc đời c̣n lại của ḿnh để thi hành tác vụ hoà giải qua việc loan báo Tin Mừng cho mọi người. Chính kinh nghiệm của Phaolô đă giúp cho ngài khám phá ra mối tương quan giữa Đức Kitô và người tông đồ: hoà giải – công chính – hoà giải.
Các tài liệu tham khảo:
1/ James Orr, The International Standard Bible Encyclopaedia, WM. B. Eerdmans, USA, 1957.
2/ Anatole Bailly, Dictionnaire GREC FRANÇAIS, Hachette, 2000.
3/ Michel Quesnel, Les épitre aux Corinthiens, C.E. 22, 1977.
4/ Michel Trimaille, La réconciliation selon st. Paul.
5/ Bible Works
Câu hỏi thảo luận:
Sự hoà giải với con người tội lỗi bắt nguồn từ t́nh yêu nhưng không của Thiên Chúa. Chính t́nh yêu này đă giúp cho Phaolô vượt qua được những rào cản của tinh thần phe nhóm, để có thể nhận ra Đấng Phục Sinh đang hiện diện và ngỏ lời với ḿnh, rồi sau đó chính ngài cũng trở thành tác viên của sự hoà giải. Là những thừa tác viên hoà giải, chúng ta cần sống tinh thần hoà giải như thế nào ?
[1] Michel Trimaille, La réconciliation selon st. Paul, tr. 5.
[2] Anatole Bailly, Dictionnaire GREC FRANÇAIS, Hachette, 2000, tr. 1026.
[3] M. Trimaille, La réconciliation selon st. Paul, tr. 5.
[4] Ibidem
[5] M. Trimaille, La réconciliation selon st. Paul, tr. 6.
[6] Ibidem, tr. 7.
[7] Trường hợp của Gamaliel trong CVTĐ 5, 34-39 là một ngoại lệ.