
ĐỐI THOẠI GIỮA VỢ CHỒNG
Nguyễn Thị Ngọc
Mỗi gia đình có mỗi hoàn cảnh riêng, mỗi nếp sống riêng, mỗi một chuỗi kinh nghiệm riêng, đèn nhà ai, nấy rạng, nên chúng tôi cảm thấy áy náy khi giãi bày nếp riêng tư của mình. Tuy nhiên, xin mạnh dạn đóng góp đôi điều về cuộc sống vợ chồng mà chúng ta đã trải qua gần 50 năm qua,như là một trao đổi nhỏ để chúng ta cùng chia sẻ hầu sống hạnh phúc tuổi già, cái tuổi gần đất xa trời trong cái cảnh

HAPPY VALENTINE DAY.
Những người khách trên xe buýt nhìn với vẻ thương cảm khi người phụ nữ trẻ xinh đẹp lần dò lên chiếc xe buýt bằng cây gậy màu trắng. Cô trả tiền cho bác tài, và dùng tay dò dẫm từng chiếc ghế ngồi, từ từ đi xuống theo lối đi giữa xe và tìm được ghế trống bác tài đã nói. Rồi cô ngồi vào chỗ, đặt chiếc cặp lên lòng và chiếc gậy dựa vào chân.
Đã một năm rồi từ ngày Susan, khi ấy mới 30 tuổi, bị mù. Do một chẩn đoán y khoa sai lầm khiến cô thành khiếm thị. Cô đột nhiên rơi vào một thế giới tối đen, phẫn nộ, tuyệt vọng, chỉ còn biết thương thân trách phận. Và cô phải bám chặt vào chồng cô, Mark. Mark là một sĩ quan không lực và anh yêu vợ với cả trái tim bằng lòng chung thủy: một tình yêu mãnh liệt như 5 năm trước mới yêu nhau. Khi vợ bị mất thị lực, thấy cô chìm sâu trong tuyệt vọng, anh xót thương và quyết định giúp vợ lấy lại sức mạnh cũng như sự tự tin – những gì cô ấy cần để có thể tìm lại sự độc lập cho bản thân.
Cuối cùng, Susan cảm th...

Khổ vì con
Người phụ trách: Trần Mỹ Duyệt
Hỏi:
Chúng tôi hay đúng ra là tôi chết không xong mà sống cũng không được vì 2 thằng giặc nhà này. Không vâng lời, cãi trả, bỏ học, lại còn tập tành dính vào nghiện hút nữa. Nhưng điều làm tôi đau khổ nhất vẫn là mẹ của chúng nó. Binh con chằm chằm. Chiều con quá mức. Hai đứa 13, 15 tuổi rồi mà còn cơm bưng, nước rót. Hễ muốn gì là được nấy. Không thì cả nhà sẽ trở thành bãi chiến trường, vì vậy mà tôi gọi chúng nó là “giặc”. Nhiều lần nói, cãi, chửi nhau mà cũng không xong, bây giờ tôi buông xuôi. Nhưng trước khi buông xuôi, tôi muốn hỏi ý kiến là tôi có nên làm như vậy không? Vì tôi vẫn thương gia đình và hai đứa con.

Khổ vì con
Người phụ trách: Trần Mỹ Duyệt
Hỏi:
Chúng tôi hay đúng ra là tôi chết không xong mà sống cũng không được vì 2 thằng giặc nhà này. Không vâng lời, cãi trả, bỏ học, lại còn tập tành dính vào nghiện hút nữa. Nhưng điều làm tôi đau khổ nhất vẫn là mẹ của chúng nó. Binh con chằm chằm. Chiều con quá mức. Hai đứa 13, 15 tuổi rồi mà còn cơm bưng, nước rót. Hễ muốn gì là được nấy. Không thì cả nhà sẽ trở thành bãi chiến trường, vì vậy mà tôi gọi chúng nó là “giặc”. Nhiều lần nói, cãi, chửi nhau mà cũng không xong, bây giờ tôi buông xuôi. Nhưng trước khi buông xuôi, tôi muốn hỏi ý kiến là tôi có nên làm như vậy không? Vì tôi vẫn thương gia đình và hai đứa con.

Con tôi cứ dọa gọi cảnh sát
Con tôi năm nay vừa được 15 tuổi. Từ trước tới giờ nó ngoan ngoãn, nhưng không biết sao mấy tháng nay nó trở chứng hay cãi trả, ngang bướng. Làm gì không vừa ý, nó vào phòng khóa cửa lại và dọa gọi cảnh sát. Thêm cái tội là mẹ nó hễ hở ra là bênh nó chằm chằm. Vì nó là đứa đầu và còn hai em nữa, tôi sợ việc làm của nó sẽ ảnh hưởng xấu đến các em nó về sau. Vậy xin hỏi chúng tôi phải làm gì?
|
"Người con yêu dấu" đang Cùng Chúa Vào Đời Xin vui lòng liên lạc với |
|
Cháo dinh dưỡng Bébi Saigon |
Nha khoa Thiên Đức |
Thiết Kế Web- Truyền Thông |
![]() |
![]() |
|
| 4/4A Nguyễn Văn Quá, P.Đông Hưng Thuận, Q.12, Tp. Hồ Chí Minh http://chaodinhduongbebi.com.vn Vị nào muốn làm đại lý Xin vui lòng liên lạc +84 (08) 2155782 – 2155783 bebisaigon@gmail.com |
55 Bàu Cát (đôi), P.14Q. Tân Bình. TP/HCM 3536.7063 – 0989.024.820 nhakhoathienduc@yahoo.com http://thienducdental.com |
Mọi vấn đề thắc mắc, báo sự cố website. hướng dẫn sử dụng... xin liên hệ: PHAN LỮ CHÂU HOÀNG 0938796919-0903097363. http://phanlu.com hoangplc85@gmail.con YAHOOID : hoangplc85 SkypeID : hoangplcito |




