bannertamlinh

Tôi Cho Mượn Con Trong Mùa Giáng Sinh

 


Tôi Cho Mượn Con Trong Mùa Giáng Sinh




Dịch từ truyện ngắn của: N.H.Muller

Chúng ta đừng an lòng với những của cải đã cho đi, vì của cải chưa phải là đủ,của cải rồi có lúc tạo ra được, nhưng mọi người cần một tình thương chân tình trao ban từ trong trái tim của bạn. Vì vậy hãy trải rộng tình yêu thương của bạn nơi nào mà bạn đi qua;điểm xuất phát đầu tiên có lẽ từ gia đình bạn. Trao ban tình yêu thương cho các con của bạn, chồng hoặc vợ của bạn, và ngay cả những người láng giềng của bạn nữa. Mẹ Teresa.


“Có ai vui lòng cho gia đình chúng tôi mượn một bé trai khoảng chừng từ ba đến bốn tuổi trong mùa Giáng Sinh này được không? Nhà cửa chúng tôi thoáng sạch,rộng rãi . Chúng tôi sẽ chăm sóc cháu thật chu đáo, và sẽ gởi trả cháu về trong an bình và vui vẻ. Trước đây chúng tôi cũng có một đứa con trai bé bỏng đáng yêu, nhưng cháu đã qua đời, nên mỗi mùa Giáng Sinh về,chúng tôi nhớ cháu quá. Xin liên lạc số phôn…”- N.Muller.

Một điều gì đó đang đánh động trong tôi, khi tôi đọc được những dòng chữ trên trong mục cậy đăng của tờ báo địa phương.Từ lúc chồng tôi qua đời, đây là lần đầu tiên tôi chợt nhận ra,cũng còn có những người đang buồn sầu đau khổ như tôi. Tôi đọc đi đọc lại những dòng chữ được đăng lên.

Vài tháng trước đây, tôi đã nhận được giấy báo tử từ Washington cho biết,chồng tôi đã tử thương trong khi thi hành công vụ tại nước ngoài. Trong nỗi sầu khổ mênh mang, tôi mang đứa con trai bé nhỏ chuyển về sống tại một thị xã –nơi mà tôi đã được sinh ra và lớn lên.

Tôi đã tìm việc làm để có điều kiện nuôi con và cũng cần thời gian để xoa dịu đi những vết thương trong tâm hồn. Nhưng có những khoảng thời gian đặc biệt nào đó, lại nhấn chìm tôi vào nỗi nhớ thương ray rứt – những ngày sinh nhật, những ngày kỷ niệm lễ thành hôn,và những ngày lễ hội.

Đặc biệt trong mùa Giáng sinh này, nỗi đau đang quay trở lại ,khi mắt tôi như đang dính chặt vào cột báo:

“Trước đây chúng tôi cũng có một đứa con trai bé bỏng đáng yêu,nhưng cháu đã qua đời…,chúng tôi nhớ cháu quá.”

Tôi, cũng thế, đã hiểu nỗi đau của nhớ thương là gì!Nhưng dù sao tôi cũng còn con trai tôi. Tôi hiểu rằng mùa Giáng Sinh sẽ không vui thú gì, khi không nhìn thấy ánh-mắt-lấp-lánh-ánh-sáng-tươi-vui trong những đôi mắt trẻ thơ.

Tôi gọi điện thoại trả lời cho người viết gởi bài cậy đăng, và khám phá ra rằng: Đó là một người đàn ông goá vợ đang sống cùng với mẹ già. Và biết rằng, người vợ yêu dấu và đứa con trai bé bỏng đáng yêu đã qua đời trong cùng một năm.

Mùa Giáng Sinh đó, tôi và con trai đã trải qua những giây phút an bình vui vẻ với người đàn ông và mẹ của ông ấy. Chúng tôi đã chia xẻ với nhau những nỗi vui chan hoà trong mùa Hồng Ân,và không có gì cản trở cho niềm vui ấy sẽ được chia xẻ mỗi năm.

Và phần tốt đẹp tuyệt vời nhất dành cho tôi, là sẽ giữ được mãi cho nhiều năm và nhiều mùa Giáng Sinh. Bạn biết không,người đàn ông viết bài cậy đăng trên báo, vài tháng sau đó, đã trở thành chồng tôi!


Phạm Vinh Sơn

KHÁCH THĂM

 

Vietnam

free hit counters

Người con yêu dấu"

đang Cùng Chúa Vào Đời

Xin vui lòng liên lạc với

 tamlinhvaodoi@gmail.com

 

Công ty Tư vấn Tiếp thị Quốc tế

Thiết Kế Web- Truyền Thông

Du học - Di trú- Đòan tụ

Công ty Tổ chức Sự kiện

Mọi vấn đề thắc mắc, báo sự cố website. hướng dẫn sử dụng... xin liên hệ:
Châu Hoàng: 0903097363.
YAHOOID  : hoangplc85
SkypeID  : hoangplcito
Công ty tổ chức sự kiện
Tân Sơn Hoàng

   
     
     

40 Giây Lời Chúa

Hãy trỗi dậy



Lễ Mình Máu Chúa



HIỂU VỀ TRÁI TIM (CHỜ 10 GIÂY)