
T́nh Yêu th́ lớn hơn sách vở, kiến thức, văn tự, lư luận
Tôi và Anh Chị Em Đa Minh của tôi gọi là ḍng Ân Sủng, ḍng giảng thuyết, ḍng chiêm niệm và rao giảng những điều đă chiêm niệm, ḍng chân lư. Thế nhưng nếu không có cuộc biến đổi, nếu không tiến đến chỗ gặp gỡ Ai-đó, nếu không có những cảm nghiệm sâu xa riêng tư th́ nó chỉ là tiếng kêu, thùng loa rỗng tuyếch, hănh diện ngủ yên với những từ ngữ sáo sậu. Bước đầu tiên cha thánh Đa Minh muốn chia sẻ với anh em sự khám phá ra sứ vụ về ḷng xót thương của Thiên Chúa v́ thế mà tất cả những hoạt động của thánh Đa minh phát xuất từ sự chiêm niệm t́nh yêu của Thiên Chúa và mối ưu tư về những người tội lỗi. Vậy căn bản là nhận ra ḷng xót thương của Chúa và để nhận ra ḷng xót thương đó th́ cần phải được biến đổi, một sự khám phá và muốn được biến đổi th́ cần có ḷng khao khát, khao khát sự thật không giả dối, h́nh thức, mơ hồ... và tha thiết khao khát tới đâu, cỡ nào ?
Câu hỏi nổi cộm nhất mà nhiều người đă chất vấn tôi : Bảo rằng con người Đa Minh cần phải được biến đổi, thế th́ cũng chẳng có ǵ đặc biệt cả, ḍng khác cũng cần biến đổi quá đi chứ, và cả giáo dân cũng cần biến đổi nữa đấy ?
* Đúng vậy, nhưng nếu là Ḍng chuyên rao giảng, mà tôi chỉ thu thập tích cóp xây dựng bằng những mớ kiến thức cho đầy, và hănh diện phô trương với mớ kiến thức ấy th́ lời rao giảng có hữu hiệu không ? có thẩm thấu vào ḷng tha nhân được không ? Khi tôi đứng trước người nghèo, người ít học th́ mớ kiến thức ấy sẽ giúp họ được chuyện ǵ ? lúc đó có phải là trí thức trưởng giả không ? xa vời với cuộc sống không ? tách biệt con người không ? Nếu không ch́m sâu trong Đức Kitô th́ làm sao có sự khiêm tốn, nghèo khó, quên ḿnh, đồng cảm.... được nhỉ ? Đức Kitô đă đ̣i hỏi các Tông Đồ quyết liệt mạnh mẽ lắm đấy chứ và bằng những kinh nghiệm cuộc sống chứ đâu phải là những mớ kiến thức suông [cha thánh Đa Minh bán sách c̣n con cái th́ mua sách ào ào].
Làm sao lời nói có tính cách thuyết phục, làm sao lời nói có sức mạnh, có chuyên chở Lời Chúa trong đó, có sự hấp dẫn, có đầy Chúa ? Làm sao để người có học cũng như người dốt nát quê mùa họ tin và đón nhận lời nói của tôi, họ nhận ra đây là điều chân thật ? Thánh Đa Minh nhận ra ḷng thương xót của Chúa nên đă xóa ḿnh ra không, sách vở bán đi v́ T́nh Yêu th́ lớn hơn sách vở, kiến thức, văn tự, lư luận... Ngài đă không để lại những bài bản dấu tích ǵ hết nhưng để lại cuộc sống của cha thánh : Đó là nhận ra ḷng xót thương của Thiên Chúa, một niềm tin, một t́nh yêu, đến độ Cha Thánh đă có sự liều lĩnh can đảm, đă làm cho số người cùng thời phải khó chịu khi phái các tập sinh đi giảng thuyết mà bảo rằng : "Anh em hăy tin tưởng ra đi, bởi v́ Chúa sẽ ở với anh em, và Người sẽ đặt vào môi miệng anh em những lời lẽ để giảng thuyết".
Ở tu viện, tôi được học nhiều, học nhiều lắm, giáo sư này vị thầy kia đủ cả, thế mà khi ra làm việc th́ một điều duy nhất hằng lo âu canh cánh trong ḷng tôi là phải biết múa nhẩy ca hát, đánh đàn, tập hát, năng động trong những công việc tổ chức... có như vậy mới được ưu đăi, mới được trọng dụng của các đấng bậc "quan triều". Vậy th́ những kiến thức những học hành sách vở tôi để đâu ? Trả lại giáo sư hết rồi chăng ? Xếp vào xó nhà rồi chứ ? Nếu là một ḍng chuyên về rao giảng th́ tôi "rao" cái ǵ, "giảng" cái chi ? Với một cuốn giáo lư được in sẵn hỏi thưa, nắm chắc trong tay tôi đă vững dạ an ḷng lắm, đúng không ? (Nói như thế không có nghĩa là không tập đàn, không múa nhẩy...nhưng muốn "khêu lên” để khỏi quên điều chính yếu căn bản nhất thôi, bởi v́ nó không phải điều sống c̣n của người Đaminh, đúng không ?). Điểm cốt lơi nhất trong tôi, điểm tôi phải nương tựa vào, múc lấy nguồn, vốn liếng trong hồn của tôi... đó là cái ǵ ? Điều mà tôi phải bận tâm nó ở chỗ đó đấy không ? Có phải nó đ̣i hỏi tôi phải mạo hiểm, phải liều, phải tha thiết... không ? bởi nó không phải là chuyện dễ dăi. Và chuyện tông đồ cũng không phải là chuyện tính toán, đoán định trước, chuẩn bị kỹ càng, hay mọi chuyện đă được sắp sẵn... nhưng nó có thể là những lo âu sợ sệt lúng túng, ngượng ngập... nên cần phải có niềm tin thật, đ̣i hỏi một niềm tin tuyệt đối, và những lời cầu nguyện không ngừng để nhận ra rằng đằng sau tôi là Cha tôi, Người đang nói đang làm cho tôi.
* Không có con đường vạch ra trước, không có công việc sắp sẵn bởi v́ không phải ḍng bệnh viện, ḍng bác ái, ḍng trại cùi... [dù biến đổi hay chưa th́ họ cũng chỉ làm những công việc ấy]. Chỉ có t́nh yêu với Đức Kitô cứu độ nói cho biết phải thích ứng thế nào với cuộc sống thời đại. Nên cần được sự biến đổi để Đức Kitô, Ngài sẽ mở ra cho người Đa minh một tương lai, mở ra một con đường tươi sáng, mở ra cho một sức sống mới mà không phải là do con người tính toán, xếp đặt, hoặc những chiến lược. Như thế mới nói được ḍng Đa Diện và Phong Phú, mới có nhiều khuôn mặt đặc biệt, nhiều tài năng không ai giống ai, nét độc đáo mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười, không rập khuôn mẫu chung nhưng vẫn gặp nhau ở một điểm là cùng phát xuất từ một Đức Kitô, cùng một t́nh yêu, một chân lư và như thế mới có thể nói đến ḍng Tự Do được. Nếu không biến đổi th́ người Đa minh không biết làm ǵ (nói thế không có nghĩa từ xưa đến giờ mọi người ngồi chơi cả, có làm nhiều chuyện, nhưng chưa phát huy hết khả năng của một con người Đa minh thực thụ, một người Đaminh bởi ân sủng, [ân sủng không phá hủy nhưng kiện toàn bản nhiên mà lị], không biến đổi khó có sự nhậy bén với cuộc sống con người hiện tại, ít dám đối diện với những khó khăn hoặc những chất vấn thách thức của thời cuộc, hay bị luẩn quẩn, loay hoay với con người b́nh thường của ḿnh. Nếu đă có công việc chuyên môn th́ cuộc biến đổi sẽ làm cho người Đa minh, cho công việc chuyên môn đó trở nên phong phú, có sức sống, dồi dào, linh động, có sức mạnh của Thiên Chúa, có sự hấp dẫn, sẽ làm bừng sáng lên và làm ấm áp lên....
Con người Đa Minh không khao khát t́m kiếm một cuộc biến đổi th́ dễ đưa người Đa minh tới chỗ tự phịa ra cho ḿnh là một lối thoát là danh hiệu trí thức, để rồi học chết bỏ... khổ nỗi cứ nh́n vào một vị thánh của ḍng rồi đề cao lên mà không có cái nh́n bao quát, phong phú và đa diện th́ thật thiếu xót (ngoài thánh Anbetô, thánh Tôma th́ các vị thánh khác...tủi lắm nhỉ ?). Một cuộc biến đổi sẽ làm cho việc học bừng sáng lên, xác tín lên, dạn dĩ lên, hăng hái lên....
Sự biến đổi là Chúa sẽ mở ra cho người Đaminh con đường để thi hành cái ǵ đó thích hợp với con người, khả năng của ḿnh trong an vui mà không háo hức bon chen làm chuyện khác nên linh đạo không vạch sẵn là vậy. Nếu được bề trên cử đi th́ sẽ nhận ra được Ư Chúa yêu thương dẫn đi trong hoàn cảnh môi trường ấy, thật đẹp mà không hề thất vọng khi không được chuẩn bị trước. Nhưng nếu chỉ là do tài năng riêng một cách tự nhiên hoặc do sự ganh đua bon chen mà thành tài th́ dễ đưa đến kiêu ngạo coi thường, khinh chê, bất tuân, ghen tuông người khác, đố kị ḍng khác. Người Đaminh hay mơ ước những chuyện cao xa như phải là nhà thần học lớn, các triết gia bự, học giả, trí thức đại tài rồi cứ ngày ngày kêu ca với những việc nhỏ bé, khốn khổ với nó ngày đêm ... thế là việc lớn cũng chẳng tới, việc nhỏ chẳng ra, cứ luộm thuộm măi, vất vưởng măi, loay hoay măi ... đúng không ?