Con Người
II - Cầu Nguyện
+ Tại sao bạn sợ, bạn không dám cầu nguyện ?
* Thưa bạn, trong thánh lễ, trước khi đọc kinh lậy Cha, vị linh mục đă dẫn vào bằng câu : "Vâng lệnh Chúa cứu thế... chúng ta dám nguyện... " Đây là một việc liều lĩnh bởi v́ cho tới đó, chưa hề có một ai có thể thưa với Thiên Chúa của ḿnh : "Abba, Cha yêu dấu". Và cũng bởi tội lỗi đă làm mờ đục quan hệ của chúng ta với Đức Chúa. Trong một lần dạy giáo lư, thánh Gioan Maria Vianney đă nói với các trẻ em : "Chúng ta không đáng được cầu nguyện, nhưng Thiên Chúa nhân lành đă cho chúng ta được nói chuyện với Người đấy". Không những Người đă cho phép chúng ta mà c̣n yêu cầu chúng ta cầu nguyện nữa. Chữ "dám" ở đây, không được hiểu là Chúa đáng kinh hăi, mà là do đề nghị của Chúa quá lạ lùng. Nói cách khác, bạn không dám đến gần một nhà độc tài đáng sợ ; nhưng bạn dám tin vào t́nh thương âu yếm được ban tặng. Bạn không kinh hoàng nhưng rất ư là cảm động như đứa con hoang đàng khi nó trở về nhà, chẳng c̣n ǵ để kiêu hănh. Và người cha, ruột đau như thắt, “đă ôm lấy cổ nó mà hôn” (Lc 15,20)
Cuối cùng, sự liều lĩnh của bạn không hệ tại kêu đến Đấng Toàn Năng nhưng nó hệ tại chỗ thắng được tính nhút nhát và cứng tin trong bạn. Hăy dám tin vào ân ban được gửi cho bạn ! Hăy dám đáp trả lời mời được ngỏ với bạn ! Đừng chờ đợi nữa ! Hăy bắt đầu ngay đi !
+ Làm thế nào để cầu nguyện được ? Tôi không biết cầu nguyện, nên tôi không cầu nguyện ?
* Bạn quí mến, chẳng có trường nào giúp chuẩn bị cầu nguyện cả. Qủa thế, Đức Giêsu đâu có trả lời câu hỏi của các Tông Đồ "Lậy Thầy xin dạy chúng con cầu nguyện, như ông Gioan đă dạy các đồ đệ của ông" (Lc 11,1). Người chỉ nói với các ông : "Khi anh em cầu nguyện hăy làm như Thày" (Lc 11,2). Người đă không cho mượn một cuốn sách giáo khoa hoặc dạy một phương pháp nào ; Người đă mở rộng trái tim và tiết lộ bí mật của Người, chỉ vậy thôi.
Muốn cầu nguyện, bạn chẳng cần phải có một thời gian để tập huấn, để thu thập kiến thức, hoặc để nghiên cứu một số bài bản cho kỳ thi tốt nghiệp và có giấy chứng nhận bằng khen có giá trị suốt đời. Bạn chỉ cần bắt đầu ngay đi, đừng thử, đừng tính toán, đừng hồ nghi... Bạn hăy bắt đầu không chờ đợi ǵ hết, bạn liều lĩnh đi vào cuộc mạo hiểm. Bạn nói bạn không biết cầu nguyện, thế th́ bạn hăy nói với Cha của bạn đầy t́nh thương âu yếm là "Cha ơi, con không biết cầu nguyện, đời con nó...như thế đó" và đấy là lời cầu nguyện đẹp nhất, hay nhất, đầu tiên nhất.
Anh Charles de Foucauld cũng chỉ thưa với Chúa : "Lạy Chúa, nếu có Ngài, xin làm cho con biết Ngài". C̣n bạn, bạn hăy nói : "Lạy Chúa, bởi v́ Ngài thương con, xin giúp con biết tín thác vào Ngài". Bạn cầu nguyện liền tức khắc, bạn dấn thân liền tức khắc, bạn liều lĩnh liền tức khắc, đó mới là chuyện ghê gớm. Nhưng dĩ nhiên, sau đó, bạn hăy nhờ một ai có đời sống cầu nguyện giúp đỡ. Nếu bạn đăng kư vào một nhóm hay vào một lớp, th́ khi đến đó tham dự, bạn hăy có thái độ như đi vào một cuộc tĩnh tâm thật sự, để bạn được hoán cải, chứ không phải là đi sinh hoạt, đi cắm trại, đi píc-níc... nô đùa la hét, ồn ào ầm ĩ. Người hướng dẫn bạn là một nhà giáo dục đức tin chứ không phải là nhà quản tṛ ra tṛ chơi hoặc dạy cách sinh hoạt. Tóm lại, như thánh Phaolô nói là đừng đi t́m Thiên Chúa trong các vực thẳm hay trên các tầng mây, nhưng Người đang ở đó, rất gần bên bạn, ngay trong tim bạn (Rm 10,6-8). Bạn có tin không, nếu bạn xác tín điều đó th́ niềm vui, sự b́nh an, hạnh phúc đă ở trong tay bạn.
+ Cầu nguyện, chuyện ấy có chán không ? Có lải nhải v́ sự lập đi lập lại không ?
* Phải công nhận với bạn là vào một số ngày, cầu nguyện có thể thật vất vả bởi v́ chúng ta đang bị khô khan, trí ḷng rỗng tuyếch, chia trí lo ra, tứ bề bất ổn, mệt mỏi buồn tẻ...hoặc đang bị đau khổ dằn vặt. Nhưng thưa bạn, bạn sẽ nhận ra rất sớm rằng th́ là cầu nguyện sẽ vượt lên trên mọi chán trường. Điều quan trọng và cần thiết là chúng ta phải trung thành, kiên tŕ tối đa. Đừng lấy cảm giác, cảm xúc như dùng hàn thử biểu hoặc nhiệt kế để đo ḷng sốt sắng hay nguội lạnh, không chính xác đâu. Nếu không th́ bạn chỉ quay về với Chúa theo ngẫu hứng, lúc thèm hoặc chờ khi qúa buồn khổ chạy đến với Chúa để giảm cơn đau. Như vậy, bạn sẽ chẳng bao giờ đi vào t́nh thân mật với Đức Chúa của bạn, và Người cũng không ban chính ḿnh cho bạn được bởi v́ bạn đang sa chước... cảm giác. Nhưng nếu bạn cầu nguyện mỗi ngày với một trái tim trung thành, bạn sẽ từ bỏ cảm giác, tức cũng từ bỏ được chán chường khi thiếu vắng cảm giác, và dần dần bạn sẽ đi vào sự b́nh an, dù thới buổi nào hay nhiệt độ nào.
Chúng ta sẽ không buồn chán nếu chúng ta không t́m những cảm giác rờn rợn ngây ngất, hay những cơn xuất thần, nhưng niềm vui của chúng ta, đó là trung thành bền bỉ với cuộc hẹn. C̣n tất cả những cái khác th́ không quan trọng mấy...
C̣n việc lặp đi lặp lại th́ đó lại là qui luật của mọi tiến bộ. Tiến tới trong việc cầu nguyện, không phải là tiêu thụ những công thức luôn luôn mới mẻ, luôn luôn hào nhoáng, làm cho bốc hứng, t́m sự rung động, nhưng đó là nhắc lại những tiếng nói yêu đương đơn giản nhất không ngán ngẩm, không chán nản như đôi nam nữ yêu nhau họ vẫn làm. Khi bạn yêu một cô thiếu nữ, bạn không cần dùng đến cuốn tự điển dầy cộm để t́m, để bắt chước những tiếng nói, những từ ngữ dịu êm. Bạn không ngừng nhắc lại những tiếng th́ thào và những cử chỉ phong phú nhất, phát xuất từ trái tim yêu đương tŕu mến của bạn, chứ bạn đâu cần phải nhăn mặt, bóp đầu, bóp trán đến hói cả đầu ra. Bạn không làm văn chương nhưng bạn nói về sự hiện diện và về t́nh thương âu yếm của bạn. Với việc cầu nguyện cũng thế, người mới bắt đầu th́ cần những xúc động, t́m những cảm giác, c̣n người đă tiến bộ th́ rất đơn giản. Bạn có biết Đức Giêsu, Ngài đă cầu nguyện với Cha Ngài như thế nào không ?... Vào những ngày mệt mỏi, khô khan, nguội lạnh, chia trí lo ra... bạn hăy dùng lời cầu khẩn nhịp nhàng của các anh em Đông Phương : "Lậy Chúa Giêsu, là con Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi". Và bạn hăy ḥa ḿnh vào với lời th́ thầm đó một cách khiêm nhường cho thật lâu giờ. (xin đọc cuốn : Sống Kinh Nguyện Chúa Giêsu)
+ Để cầu nguyện có hiệu qủa th́ có cần phải cầu nguyện lâu giờ không ?
* Cầu nguyện lâu giờ không phải để cho Thiên Chúa tốt hơn, hạnh phúc, sung sướng hơn...hoặc để Người bớt cau có nhăn trán, bớt phồng mang trợn má...hoặc để cho một vị Thiên Chúa từ trời cao, trên mây xanh có thời giờ bước xuống những bậc thang để gặp bạn nhưng là để ân ban của Thiên Chúa có th́ giờ chảy tan trong bạn và thấm nhập vào trái tim của bạn. Thời gian kéo dài không phải là để cho Đức Chúa nhưng là để cho bạn, biến đổi tâm trí, ḷng dạ con người của bạn. Cầu nguyện lâu giờ không phải để cho chúng ta tha hồ lải nhải, nhắc đi nhắc lại những công thức vô hồn máy móc, cho đúng, cho hay, y như thể lời cầu của chúng ta càng nặng về chất lượng (văn hoa bóng bảy, lải nhải với với từ ngữ sáo rỗng) th́ càng đạt được điểm cao (Mt 6,7-8), nhưng là để phơi bày bản thân của chúng ta dưới sức nóng, ánh sáng, t́nh yêu thần linh và như thế chúng ta tha hồ mà vẫy vùng trong bầu khí ánh sáng ấm áp. Bởi v́ chúng ta chẳng cần phải dạy cho Thiên Chúa điều ǵ cả, bởi v́ Người đă biết tất cả và chúng ta cũng chẳng phải lo lay chuyển một trái tim vẫn thường yêu thương chúng ta. Nhưng ta cần phải để cho ḿnh được yêu thương lâu dài và không mệt mỏi.
+ Khi cầu nguyện có nghe được Thiên Chúa trả lời không ?
* Trước tiên bạn hăy xác tín rằng Thiên Chúa đang lắng nghe bạn, chứ không hề chia trí hoặc bịt chặt lỗ tai lại đâu, bởi v́ các thánh vịnh đă không ngừng lặp lại điều ấy : "Lạy Chúa, Ngài lắng nghe con, khi con kêu cầu Ngài". Lời cầu nguyện của bạn không rơi vào khỏang không vô tận nhưng nó đă đụng chạm vào một trái tim đang chăm chú lắng nghe.
Kế đó xin bạn tự nhủ rằng lời cầu nguyện luôn luôn được chấp nhận. Tin Mừng : "Hăy xin... hăy t́m... hăy gơ... Bởi v́ ai... " (Lc 11,9-10). Khi cương quyết khẳng định như thế, Đức Giêsu đă nói : "Ông bố tồi nhất cũng chẳng đưa con rắn khi con nó xin con cá, hoặc con bọ cạp khi con nó xin trứng không ?
Thiên Chúa không trả lời theo cách con người đâu. Ai có tâm hồn cầu nguyện sẽ là người biết lắng nghe và chờ đợi, buông theo Ư Chúa để Người hành động, và tự nó giúp cho niềm xác tín trong t́nh thương âu yếm của Người. Bước đầu của người cầu nguyện, chưa quen cách nói chuyện của Người lại cứ tưởng Người muốn "được người ta van xin nài nẵng" như một cô gái đỏng đảnh cơ !
Điểm đầu tiên Người ban cho bạn, xin bạn cần nhớ, đó là tinh thần con cái và đó là món quà lớn nhất trong các món quà của Người (Lc 11,13). Có thái độ cầu nguyện là đă được chấp nhận về những ǵ chính yếu rồi, đó là quan hệ đă được thiết lập với Chúa Cha, có đức tin vận hành và t́nh thương âu yếm lưu thông.
+ Làm việc tông đồ hăng say có thể châm chước việc cầu nguyện không ?
* Bạn hăy theo dơi mẹ Têrêsa Calcutta, Mẹ đă làm được những công việc chồng chất ngút ngàn đó là nhờ Mẹ đă sống lâu trước Chúa Giêsu Thánh Thể và tràng hạt Mân Côi luôn ở trong tay Mẹ đó sao ? Mẹ đă hết sức quí trọng đời sống chiêm niệm. Các cộng đoàn đang hoạt động để phục vụ những người mắc bệnh Sida đều muốn trước tiên là những cộng đoàn chiêm niệm. Các chị em Tiểu Muội Chúa Giêsu, để ở gần những người nghèo, các chị em cũng đă thường trú ở sa mạc trong việc thờ phượng. C̣n phần bạn, bạn nghĩ sao ?
+ Việc cầu nguyện có chế ngự được t́nh cảm không ?
* Dĩ nhiên là có. Khi bạn phải làm một việc khó khăn cần phải có sự cương quyết mà không được nổi giận, bạn hăy cầu nguyện trước và trong khi đó. Khi bạn khó chịu với những thái độ, cách sống của người khác hoặc bị người khác xúc phạm th́ bạn hăy t́m khuây khỏa trong ṿng tay của Đức Maria. Dĩ nhiên đây không phải là kỹ thuật máy móc, một liều thuốc an thần, một công thức vô hồn nhưng là một việc dâng hiến, việc trao phó trái tim, nhờ đó bạn sẽ đạt được hoa trái trong tâm lư và nơi bản thân bạn. Bởi v́ mọi sự có dính líu với nhau. Cũng nhiều khi nhờ lời cầu nguyện của bạn hoặc của người khác, bạn cũng có thể được băng bó chữa lành các vết thương ḷng, các hận thù chia rẽ, như đă có một số nhóm đang thực hành.
*************
Một số từ ngữ mà ai cũng thích sử dụng, đó là T́nh Yêu , lời nói, sự hiện diện, ư muốn... khi nói lên đều thấy xuôi chảy ngon lành, thế nhưng nó có thật sự phát ra từ đáy ḷng, từ cuộc sống, từ cảm nghiệm không ? Tôi th́ đă muốn biết được điều đó đấy. Có biết bao người đă nói về t́nh yêu Thiên Chúa mà lại buồn chán đến chết đi được khi họ phải cầu nguyện ! Có nhiều người nói về t́nh yêu mà chẳng bao giờ yêu được ai ! Có biết bao người khoe khoang về lời nói nhưng họ có bao giờ nghe được lời nào đâu ! Có biết bao người kinh ngạc thích thú về sự hiện diện nhưng trong thực tế, họ đang đứng trước một sự khiếm diện ! Có biết bao lời khuyên là làm điều Chúa muốn nhưng họ vẫn lẫn lộn điều Chúa muốn và điều họ muốn ! Hăy dám đào sâu đi.
***************
Những câu hỏi, những lời nói... chỉ v́ khát mong muốn được yêu và muốn yêu.
Tại Nazarét, năm 1897, một chút lo lắng v́ yêu, anh Charles de Foucauld đă ghi vào trong một quyển sổ của anh : "Tôi rất muốn biết là Đức Giêsu có yêu thương tôi không, nhưng Người chẳng bao giờ nói cho tôi biết cả". Anh Charles không hề trách móc ǵ Người Yêu của anh cả bởi v́ anh chỉ muốn biết là cách sống lạ thường của anh có làm Người vui ḷng không thôi. Lời cầu nguyện của anh dù thiu thiu ngủ, có đắc sủng trước mắt Người không. Vậy đây là một câu hỏi của ḷng sốt mến.
Trong đời sống thường ngày, có thể có chút ít cay đắng, chút ít gắt gỏng pha lẫn vào.
Có thể đó là một tâm t́nh oán giận. Một người lo về việc tông đồ khi qúa mệt nhọc về thể xác, lại trống rỗng về thiêng liêng, có thể kêu lên : "Sau biết bao nhiêu chuyện phục vụ tốt đẹp và chân thành, mà lại nhận được qúa ít ân sủng, bên trong th́ qúa khô khan, cầu nguyện th́ lại chẳng thích thú ǵ thế này...Thiên Chúa có quan tâm tất cả những ǵ tôi làm cho Người không ? hay là người đang chế nhạo tôi ?
Bạn đọc một Thánh Vịnh, bạn sẽ thấy một số Thánh Vịnh có những tiếng kêu la tương tự, bật ra trong tăm tối : "Ngài cứ ngủ được sao, lậy Chúa ?" (Tv 44,24).
Có thể đó là một chút phân b́ : Trong khi biết bao nhiêu người khác được cưng chiều và có khi lại được tràn trề nữa chứ ! Phải chăng Thiên Chúa có những người được Người thương yêu riêng, thí dụ như thánh Gioan được tựa lên trái tim Người chẳng hạn ? Phải chăng có những nhà quí tộc về chiêm niệm, những nhà thần bí bay bổng ? Tại sao không phải là tôi ? Vả lại, có phải Người tự ư phân phát theo những liều lượng khác nhau, điều ấy có hợp với T́nh Yêu không ? Tại sao có những người họ được ưu đăi về những ân huệ, có phải Người thiên vị không ?
Cũng có thể là một thoáng giận hờn : Tôi đă đàng hoàng với Thiên Chúa, tôi đă chu toàn những công việc của tôi, tôi đă đọc kinh, tôi đă tôn trọng những cam kết của tôi... mà tại sao tôi vẫn thấy rỗng tuyếch. Thế th́ đừng có nói với tôi về t́nh yêu nữa và tôi không tin vào đó bởi v́ nó có dành cho tôi đâu.
Cũng c̣n có thể là một sự tỉnh ngộ không nóng giận, một sự ghi nhận nặng trĩu buồn sầu, cảm giác của một con tim sầu khổ, như Giêrêmia [20,7] : "Lậy Đức Chúa, Ngài đă quyến rũ con, và con đă để Ngài quyến rũ. Con đă tưởng rằng, từ Ngài đến con, hẳn sẽ là nghiêng ngửa đấy ; rằng t́nh yêu điên cuồng của con th́ người ngoài sẽ thấy, rằng nó sẽ là một chứng tá có sức lây lan. Than ôi ! con đă bị lừa rồi, hoặc là con đă hiểu sai, con đă tỏ ra qúa ngây ngô. Chẳng lẽ Ngài lại là một con suối điêu ngoa (G 6,15) cứ để mặc con cho khát sao ?
Trong tất cả các trường hợp ấy, có thể là sự bất b́nh đối với Thiên Chúa, thế rồi bạn sợ "mắc vạ hay phạm thượng nên bạn không dám" để rồi bạn chuyển sang một vị cụ thể nào đó. Thường thường là Giáo Hội sẽ phải nhận những cú mà chúng ta không dám làm cho Chúa. Tuy nhiên, các Hồng y, các Giám mục, các linh mục có can hệ ǵ đến sự nổi nóng giận dỗi của chúng ta đâu, bởi v́ cũng có thể chính các ngài cũng đang cảm thấy một sự bực bội tương tự với vị Thiên Chúa đă giao phó cho các ngài cái phận vụ không mấy thoải mái ấy, là nguồn gây ra mọi phiền toái cho các ngài. Thưa bạn, xin bạn suy nghĩ cho kỹ : Trong những cái khoảnh khắc giận dỗi tồi tệ nhất của bạn, th́ người mà bạn tức nhất, chính là Thiên Chúa của bạn, chứ không phải ai khác. Thế th́ bạn hăy nói thẳng ra với Người chuyện ấy đi, đừng lo t́m một con người để gánh tội, để trút lên đầu họ những giận hờn của bạn. Bạn hăy làm như ông Giêrêmia, quẳng nỗi bất b́nh của bạn vào Chúa và cáu kỉnh thưa với Người (hẳn là Người thích đơn sơ thô kệch này) : "Đúng rồi, đối với con, Ngài chỉ là ngọn suối trong ảo mộng, là gịng nước mơ hồ !" [Gr15,18]. Cứ lấy giọng mà nói cho thật đúng, Người không giận bạn đâu. Hoặc là nếu muốn vượt qúa những mức độ của sự đoan trang, bạn hăy dám thốt ra với Người lời phạm thượng ngọt ngào của ông Gióp [7,19] : "Vậy chứ bao giờ Ngài mới thôi nh́n con, để con có giờ mà nuốt nước miếng ?" Thiên Chúa thích người ta tin vào Người đến tận cái mức độ thân t́nh nóng giận ấy, chứ các hồng y hoặc các giám mục, linh mục chẳng có dính dáng ǵ trong chuyện thanh toán sổ sách này cả.
V́ ḷng nồng nhiệt khát khao yêu mến nên trái tim có thể phát ra những tiếng rên rỉ, kêu gào, của sự ước mong tha thiết, nhưng có lẽ bạn cũng chưa đi đến giai đoạn này đâu. Vậy đứng trước t́nh yêu được cống hiến, bạn hăy như Đức Maria : "những chuyện ấy sẽ xẩy ra như thế nào ?"
![]()
Khi tôi có dịp chia sẻ với một số bạn về ḷng xót thương của Thiên Chúa đối với cuộc sống của mỗi người, và đề nghị các bạn hăy tin như đinh đóng cột đi, th́ một bạn trong số các bạn ấy thắc mắc là chả lẽ chúng tôi cứ phải tin như vậy sao. Qua câu hỏi này làm cho tôi suy nghĩ là không tin như thế th́ c̣n tin cái ǵ để cho cuộc sống này tốt đẹp hơn. Có lẽ bạn đó sống theo cảm giác nhiều hơn là tin bởi v́ bạn đă không cảm thấy bạn tin. Đức tin và cảm xúc là hai b́nh diện hoàn toàn khác nhau. "Tin là cách chiếm hữu những điều c̣n trong hi vọng, là phương nhận thức các thực tại người ta không thấy. Đức tin cho thấy thực tại mà các giác quan không thấy được" [Hr11.1].
Chúng ta đâu có làm chủ được những cảm xúc của chúng ta, cho nên đức tin không phải là sản phẩm của cảm xúc hay cảm giác. Đức tin là do ư chí. Chúng ta nhất quyết nhận định như sự thật những ǵ giác quan không nhận định được. Chúng ta có thể trông cậy, quyết định tin, và xin đức tin. Kinh Thánh nói : chúng ta được cứu độ nhờ ḷng tin. Được cứu nhờ đức tin, nghĩa là chấp Đức Giêsu Kitô là Đấng Cứu Thế : đó là một hành động của ư chí, chứ không phải của cảm xúc. Chúng ta được tái sinh trong đức tin, được cứu độ nhờ đức tin, điều đó có nghĩa là lời Chúa hứa trở thành sự thật mỗi khi chúng ta đón nhận Chúa Giêsu trong ḷng ḿnh. Chúng ta có thể không cảm thấy ḿnh được cứu độ hay không cảm thấy ḿnh đă được tái sinh, nhưng không phải v́ vậy mà chúng ta không được cứu độ thật sự. Bạn nói : "Hôm nay chúa Giêsu chúc lành cho tôi, v́ tôi cảm thấy điều đó", ngày mai bạn ấy lại nói : "Tôi không chắc tôi được cứu độ, v́ tôi không c̣n cảm thấy Chúa hiện diện nữa ?".
Chúng ta đă nói nhiều lần rằng lư trí có thể làm cản trở cho ḷng tin. Nhưng một nguy hại tương đương là lấy cảm xúc mà đo lường ḷng tin. Từ lâu chúng ta có thói quen nghĩ rằng những điều ǵ ḿnh cảm thấy đều là sự thật. Tôi cảm thấy ốm đau, vậy là tôi ốm. Nhưng cảm xúc của chúng ta thay đổi mau lắm như tùy khí trời, thức ăn, mất ngủ, người bạn khó tính... Cảm xúc của chúng ta là một hàn thử biểu ít trung thực khi ta muốn biết sự thật. Như vậy lấy nó mà đo ḷng mến Chúa th́ qủa thật là sai. Chúa Giêsu đă nói : "Cầu nguyện với ḷng tin, nắm chắc rằng con đă được Chúa đoái nghe", Làm sao cầu nguyện với ḷng tin được khi chúng ta lại muốn lấy cảm xúc mà đo lường kết qủa. Theo Tin Mừng, chân lư của Thiên Chúa đôi khi thúc giục chúng ta đi ngược lại cảm xúc của ḿnh.
Chúa Giêsu nói : "Hăy yêu kẻ thù địch". Sao Chúa lại không biết rơ tâm t́nh của ḿnh đối với kẻ thù ? Vậy mà Chúa muốn nói với chúng ta đừng để cảm xúc làm thầy ra lệnh cho chúng ta nói hay làm điều ǵ. Chúng ta tự do chọn yêu mến ngay cả kẻ thù !
Lời Chúa nói cho chúng ta rằng chúng ta được cứu độ nhờ đức tin, chữa lành nhờ đức tin, được nên công chính nhờ đức tin, bảo toàn và che chở nhờ đức tin. Chúng tiến bước nhờ đức tin, sống nhờ đức tin, thừa hưởng lời hứa của Chúa nhờ đức tin, chúng ta được giầu sang nhờ đức tin, chúng cầu nguyện trong ḷng tin, thắng thế gian nhờ đức tin và ca tụng Chúa trong đức tin.
Kinh nghiệm sự cứu độ trở nên thành sự khi chúng ta chấp nhận trong ḷng tin. Chúa đâu có nh́n cảm xúc chúng ta, Chúa nh́n vào quyết tâm của chúng ta. Chúng ta có thể cảm thấy bị xâu xé bởi nghi nan, cảm thấy bị khốn nạn nhưng khi chấp nhận Chúa Giêsu trong ḷng tin, th́ mọi chuyện sẽ đổi khác. Sau khi trao cuộc đời cho Chúa Giêsu, bạn có cảm thấy ǵ hay không cảm thấy ǵ, điều đó không quan trọng.
Tạ ơn Chúa, nếu Người cho bạn cảm thấy Người ở gần bạn, c̣n lúc khác chẳng thấy Người đâu th́ bạn cứ tin vững mạnh như đinh đóng cột là Người đang ở gần bạn nhất, hơn các lúc khác, bởi v́ cảm giác lúc này không cho bạn cảm thấy mà chớ. Bạn đừng để đức tin của bạn tùy thuộc vào t́nh cảm, người Kitô hữu nào lấy cảm xúc của ḿnh như một bằng chứng ḿnh được cứu độ, sẽ bị nghi nan hành hạ đấy !