Con Người

 

IV – Làm Sao Biết Được Tôi Đang  Yêu ?

 

 

 

* Làm sao biết được là tôi, tôi ấy, tôi đang yêu mến Thiên Chúa ?

- Chúng ta không thể lấy cái hàn thử biểu, nhiệt kế, điện tâm đồ...để đo sự nhiệt thành thiêng liêng, để có được một khái niệm chính xác về ḷng mến của chúng ta. Thưa bạn, không thể làm như thế được đâu, bạn đừng đưa t́nh yêu ra mà cân đo đong đếm, cao thấp ngang dọc.

          Một hành vi yêu mến Thiên Chúa có thể lôi kéo theo một niềm xúc động khả giác (không phải là bó buộc), nhưng một niềm xúc động khả giác không nhất thiết phải có nghĩa là một hành vi yêu mến Thiên Chúa (ḷng yêu mến Chúa có thể có khóc lóc nhưng khóc lóc chưa hẳn là yêu mến Chúa). Nếu không, hẳn là cha giải tội có thể đo lường được ḷng ăn năn sám hối, hoặc cha xứ có thể kiểm chứng được t́nh yêu hôn nhân, cha linh hướng biết được ḷng sốt mến của thụ hướng.... nhưng không, chẳng có dụng cụ nào bẫy được t́nh trạng  ân sủng cả.

          Làm sao biết được là tôi đang yêu mến Thiên Chúa ?

          Đây cũng là đề tài thư thứ nhất của thánh Gioan. Trong một hoàn cảnh xáo trộn với những rạn nứt đang xẩy ra trong cộng đoàn, vị tông đồ cũng đang tự hỏi làm thế nào biện phân ra được người tín hữu chân thật của Đức Kitô, và ngài cho ta bốn dấu hiệu lớn.

   1. Khiêm nhường.

          Yêu thương, chính là trước tiên ta biết rằng ta "nghèo về t́nh yêu". Vâng, thưa bạn, để biết ta có yêu mến Thiên Chúa không, th́ cần phải nói : "Lạy Chúa, con không yêu mến Thiên Chúa....Than ôi ! con không yêu mến...đủ". Nếu ngày nào đó bạn tự nhủ ḿnh rằng : "Tôi yêu mến Chúa nhiều quá rồi, quá những tiêu chuẩn mà Chúa có quyền đ̣i hỏi nơi tôi rồi" th́ khi ấy, hẳn bạn đă không biểu lộ được một t́nh yêu to lớn bao nhiêu. Khi người ta yêu thương chân thành th́ không bao giờ lại đi đến chỗ hối tiếc v́ đă yêu thương quá nhiều rồi, đủ rồi, y như thể người ta đă vượt qúa giới hạn của bổn phận được qui định. T́nh yêu không biên giới cơ mà.

          Sự khiêm nhường là dấu chỉ cho thấy một t́nh yêu đang tiến hành, một đức ái đă không nằm ́ bên lề đường, và trong những giờ phút kết hiệp mật thiết sâu xa nhất, linh hồn quảng đại c̣n nhận thức là c̣n xa mục tiêu lắm. Vậy bạn kết luận đi : bằng cách thú nhận rằng bạn chưa yêu mến đủ. Thánh Bênađô nói : "Mức độ yêu mến là yêu mến không mức độ". Bạn hăy sống khiêm nhường trong tiến tŕnh của bạn, bởi v́ người ta không bao giờ được đắc thắng trong t́nh yêu, nếu không, sẽ biến Thiên Chúa thành một kẻ nói dối (1Ga 1,8-10).

    2. Nhận ra gương mặt Đức Giêsu.

          Yêu mến Đức Chúa, đó là trước tiên là để cho Chúa yêu thương ḿnh bằng cách thích thú sung sướng với món qùa tặng của Người. Đó là làm dội lại t́nh yêu thương âu yếm mà Người đă đặt vào ḷng ta. Thế mà, t́nh thương yêu âu yếm này có một tên : đó là Chúa Con hiện thân, Chúa Con nhập thể trong ḷng Đức Trinh Nữ Maria. Báu vật ấy, bạn cần lượng định cho đúng giá trị, đừng coi thường và ngạo mạn. Vậy, bạn có thể yêu mến Chúa Cha bằng cách tin vào Con của Người đă trở thành người phàm. Bạn nên xét lại xem có thể bạn đang chế nhạo Đấng ban ơn v́ bạn đang coi thường qùa tặng của Người, và cho chuyện đó có sự gian trá, có sự lừa đảo thô bỉ và lố bịch.

          Cần phải nói lại với bạn là bạn chỉ có thể cầu nguyện những ǵ bạn tin ; bạn chỉ có thể ngạc nhiên thích thú nếu bạn nhận ra điều kỳ diệu. Nếu tiếng Allêluia của bạn không có đối tượng th́ chỉ là sự hứng chí của bạn với một Đức Gêsu tầm thường, nhạt nhẽo, và bạn có thể ca ngợi một Chúa Cha bần tiện keo kiệt, một Chúa Cha nói dối không ? Vậy, các tín điều của Giáo Hội không phải là những khẳng định sai lạc hoặc vô ích nữa, và không phải là những chuyện phức tạp cho những bộ óc nóng sốt cứ thích chẻ sợi tóc ra làm tư nhưng các tín điều là nguồn mạch say sưa của bạn. Bạn không phải quên chúng đi rồi mới có thể cầu nguyện được, bởi v́ như thế hẳn bạn sẽ vận hành không tải. Các nhà thần học lớn là những nhà chiêm niệm. Các ngài bị nắm bắt hơn là các ngài nắm bắt được. Đừng bao giờ quên điều ấy nhé.

          Đức Giêsu không phải là đồ dỏm, cũng không phải là đồ simili, kông phải là mạ vàng. Ngài là Chúa Con hiện thân, Ngài là Con Thiên Chúa trong tất cả bề dầy của thân xác Ngài, mà cũng không phải v́ thế mà làm nên một hợp kim (một tạp chất, hỗn hợp) hoặc chỉ là một sự chắp vá (đặt bên cạnh nhau). Ngài là Con của bà Maria với Người Con của Chúa Cha cũng chỉ là một người : cả hai Đấng đều có Ngài làm Con chung với nhau, mỗi Đấng dĩ nhiên theo cách của ḿnh. Nếu bạn không chấp nhận qùa tặng tuyệt diệu này, hẳn là bạn sẽ chẳng bao giờ có được sự ngạc nhiên thích thú, bởi v́ Chúa Cha chẳng c̣n ǵ khác để tặng cho bạn nữa, nếu không phải là Thần Khí, Đấng mạc khải cho bạn biết giá trị của quà tặng vô song ấy. Bạn không thể yêu thương nếu bạn c̣n ngờ vực hoặc dửng dưng. T́nh yêu phát sinh từ niềm tin : nó không đến để bù trừ cho t́nh trạng khó tin, nó không thay thế cho sự cứng tin. Thay v́ là chiếc áo trùm ngoài, t́nh yêu trào vọt ra từ một sự giầu có được nh́n nhận.

    3. Được Đức Kitô thấm nhuần.

          "Kitô" có nghĩa là "được sức dầu". Vậy Đức Giêsu có chức năng như là một thứ Dầu lan ra : Tên của Ngài là hương thơm lan tỏa (Dc 1,3). Làm Kitô hữu, chính là được thấm đẫm Ngài, chính là "được Đấng Thánh sức dầu" (1Ga2,20). Được thấm nhuần như thế, người tín hữu có một sự hiểu biết bộc phát, chứ không phải là một thứ kiến thức được thủ đắc nhờ sự chuyên cần và được bảo vệ khỏi sai lầm, tức là khỏi bị ly khai với cộng đoàn. Vậy người ấy yêu mến Thiên Chúa của ḿnh giữa ḷng chân lư và giữa ḷng Giáo Hội. Đức ái không ở t́nh trạng lang thang lững lờ nhưng nó có một nơi cư ngụ hoặc ít ra nó khát khao có một nơi cư ngụ.

          Sự thấm nhuần này cũng có hiệu qủa cụ thể bởi v́ nó gây ảnh hưởng trên hoạt động thường nhật. Ở đây thánh Phaolô nói đến những "hoa qủa củaThánhThần" (Gl 5,22-23) và ngài cống hiến một danh mục cô đọng về những hoa qủa ấy : "Bác ái, hoan lạc, b́nh an,, nhẫn nại, nhân từ, lương thiện, trung tín, hiền ḥa, tiết độ". Vậy nếu bạn yêu mến Thiên Chúa, điều ấy có thể nhận ra được, đó là....nghe người khác, bởi v́ dù sao người ta cũng có thể thoáng nhận ra được điều đó. Nếu người lân cận của bạn nhận ra điều đó, th́ hẳn là lạ lùng nếu chính bạn lại không có một chút ư tưởng nào về chuyện đó. Nhưng xin đừng biến tất cả những điều này thành nhân đức, thành đức tính luân lư, y như thể chỉ cần có một tính khí tốt lành là đủ (dù đó là điều rất quí giá) nên (t́m về chính gốc đó là ǵ). Bạn hăy xem một thái độ như thế có liên hệ với lời cầu nguyện của bạn, với các bí tích bạn lănh nhận không, và khi đó sự b́nh an trong tâm hồn của bạn khác với sự điềm tĩnh, sự ngây thơ, sự thiếu vắng nóng giận, sự giữ vững, lầm ĺ....

    4. Yêu thương anh em.

          Nếu ai nói : "Tôi yêu mến Thiên Chúa, mà lại ghét anh em ḿnh th́ kẻ ấy là người nói dối : v́ ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, th́ không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy" (1Ga 4,20). Những lời này thật kiên quyết và không chấp nhận một luật trừ nào cả. Đức ái gồm hai bảng không thể nào tách ĺa nhau. Đó là điều Đức Giêsu đă trả lời cho ông luật sĩ hỏi Ngài về điều răn đầu tiên (Mc 12,28-34). Chữa lành một người vào ngày sabat không phải là vô đạo, bởi v́ ngày sabat có hai mục đích : tôn vinh Thiên Chúa và cho cả nhà (gồm người và vật) được nghỉ ngơi (Mc 3,1-6). Ngược lại người ta làm biến chất lề luật khi, thay v́ giúp đỡ cha mẹ già về phương tiện tài chánh, người ta lại gửi tấm ngân phiếu cho nhà lănh đạo đền thờ để đáp ứng những nhu cầu phượng tự (Mc 7,9-13). Ở chỗ khác, ngồi ăn uống với những người tội lỗi, không phải để cùng phạm tội với họ nhưng để lôi kéo họ bỏ đường gian ác, th́ hoàn toàn hợp với giáo lư của các Ngôn Sứ, qủa thế, Đức Chúa đă nói qua miệng ngôn sứ Hôsê (6,6) "Ta muốn ḷng nhân từ chứ đâu cần lễ tế" (Mt 9,10-13). Bạn đừng như những người Pharisiêu bảo thủ, cho rằng những nhu cầu tôn giáo th́ vượt lên trên những nhu cầu khác, việc tôn trọng các nghi lễ phải đi trước t́nh thương đối với loài người. Nhưng xin bạn cũng đừng như những người cấp tiến, họ giản lược t́nh yêu đối với Thiên Chúa thành chỉ c̣n là t́nh yêu đối với tha nhân mà thôi. Cả hai khối người ấy đều đặt một sự đối nghịch tại nơi không hề có đối nghịch, họ bỏ một trong hai bảng lề luật.

          Nhưng không phải chỉ duy tŕ hai lời khuyên về đức ái ấy là đủ mà c̣n phải điều ḥa chúng với nhau, và điều này không phải là dễ đâu bạn ạ. Bạn đă biết đoạn văn hay của Tin Mừng trong đó Đức Giêsu mô tả quang cảnh ngày phán xét (Mt 25,31-46). Đằng trước, là dáng vẻ không phải lúc nào cũng ngon lành ; đằng sau, là Đức Chúa, Đấng duy nhất hấp dẫn. Nếu không, hẳn là họ đă vừa nhắm mắt lại vừa bịt mũi hôn người phong cùi. Đức Giêsu đă không khuyên chúng ta làm một sự gian trá có thể giết chết t́nh yêu đối với người anh em.

          Bái ái, chính là có thể nói với người anh em : tôi yêu thương anh bằng tất cả Thiên Chúa của tôi. Như thế th́ thật tuyệt diệu....nhưng không phải dễ đâu. Bạn cứ giả sử rằng người anh cả trong đoạn Tin Mừng Người Cha Nhân Hậu, cuối cùng th́ anh ta cũng chấp nhận vào nhà để người cha khỏi buồn ḷng. Có lẽ anh ta bắt đầu bằng việc bảo người em, với một giọng c̣n đang rung bần bật v́ một cơn giận khó ḱm hăm : "Mày phải biết rằng tao làm như thế không phải v́ mày đâu. Không, dứt khoát không. Tao làm thế là v́ bố, thế thôi". Nhưng ba tháng sau, hẳn anh ta đă nói : "Bây giờ, tao thương mày như bố đă thương". Đừng nên yêu thương người anh em của bạn v́ t́nh yêu Chúa nhưng hăy yêu thương anh ta v́ chính anh ta với trái tim của Thiên Chúa. Điều này rất quan trọng, bởi v́ khi đó Chúa Thánh Thần thay điều răn. Nhờ kinh nghiệm chúng ta biết rằng chúng ta hoàn toàn chẳng thú vị ǵ khi được yêu thương chỉ v́ bổn phận, hoặc v́ nhân đức. Tôi chỉ là mảnh đất luyện tập khi mà Chúa, qua vị bề trên gửi người anh em khó tính khó nết đến cho tôi để tôi thực tập đức ái, để tôi thành công trong các kỳ thi thiêng liêng, để tôi lập công..... Như thế chính là phủ nhận nhân vị con người, nhân vị này không bao giờ được trở thành một phương tiện, cho dù là, và nhất là, phương tiện để yêu mến Thiên Chúa. Người lân cận không phải là một dụng cụ để thánh hoá, một thứ đồ dổm để thí nghiệm.

* Điều ǵ giúp tôi dễ dàng tha thứ cho anh em ?

- Khi bạn ư thức, bạn nhận được sự tha thứ bởi người Cha từ bi giàu ḷng thương xót, bạn cũng sẽ có khả năng tha thứ cho người khác. Nếu không th́ tính thiếu lô gích của ta thật là quái dị (18,23-35). Không thể cầu nguyện với Chúa Cha đầy ḷng thương xót mà bạn không tỏ ḷng xót thương (Mt 6,14). Việc tha thứ không phải là để bạn quên hoặc lờ người ấy đi, cũng không làm bạn ra vô cảm lầm ĺ, lạnh lùng hay nóng sốt đến cỡ bạn ôm chồm lấy cổ " kẻ thù " của bạn mà hôn. Việc tha thứ, yêu cầu bạn mong ước điều tốt cho người ấy, trọn vẹn điều tốt mà Thiên Chúa muốn cho người ấy. Như vậy bạn không được ghét, không được " để ḷng " người ấy, cũng không được quên hay xa lánh người ấy đi bằng cách cắt đứt nhịp cầu thông thương với người ấy. Xin bạn hăy làm thế này : Mỗi ngày bạn hăy cầu nguyện đích danh cho từng người mà bạn đang khó thương hoặc những người đang khó thương bạn ; việc ấy có sức giải phóng mạnh mẽ lắm, và có sự biến chuyển cách lạ thường trong trái tim bạn. Xin bạn đừng coi đó là một chi tiết nhỏ nhặt, chuyện tha thứ là chuyện thần thánh nhất (Lc 7,49).  Khi nào bạn vui nhận khó khăn này, khi đó Chúa Cha tin bạn có thể thực sự trở thành con của Người. Thế rồi, bạn hăy tự nhủ là cuộc đời th́ ngắn ngủi, rằng người ta có rất ít th́ giờ để yêu thương. Vậy đừng mất th́ giờ vào chuyện ghét nhau.

* Trong mỗi người đều có một chút ngây thơ dễ thương. Nhưng họ dấu kỹ lắm và chúng ta rất vụng về trong việc khám phá ra những chuyện đó. Laudel viết : "nơi một anh chàng hà tiện chai đá nhất, nơi một cô gái buôn son bán phấn, nơi một anh chàng say sưa đê tiện nhất, vẫn luôn có một linh hồn ngày đêm sốt sắng lo sống và linh hồn đó, v́ bị lôi ra khỏi ánh sáng, đành tiếp tục phụng thờ trong bóng tối. và chính Conrad đă chú thích rằng nơi một tên cướp hung bạo nhất, cũng c̣n được một hiểm hóc trong sạch mà chỉ có một sự trong sạch tương xứng mới đến gần được mà thôi.

* T́nh yêu sẽ thực hiện được thành qủa là trở nên rất lớn bằng cách sống rất nhỏ, lên rất cao bằng cách ở trong t́nh trạng bị chôn vùi. Nền tảng của t́nh yêu là sự kính sợ  (craint ) không phải là sự kinh hoàng nhưng là sự khiêm nhường.

* Lời sau đây đă được nói ra "Ngươi hăy yêu mến hết ḷng", dành cho hết mọi người đă thụ tẩy, chứ không phải dành ưu tiên cho những nhà qúi tộc thích đời chiêm niệm.

* Sự tế nhị, đó là làm điều thiện với ḷng yêu mến, chứ không phải là chu toàn một dịch vụ, thi hành bổn phận của một công chức. Các gia đ́nh không bị phá vỡ bởi những cơn giận bùng lên, nhưng bởi những chuyện thiếu tế nhị được tích lũy lâu ngày, dần dần đưa đến chỗ xa lạ lạnh lùng mà ta gọi là chiến tranh lạnh.

* Sự tỉ mỉ, đó là ḷng yêu thương tích cực chứ không phải là tổng quát, đại khái ; cũng không phải là việc tránh né làm sao cho khỏi đổ bể rạn nứt. Sự tế nhị c̣n là để cho Đấng khác chọn lựa chứ không áp đặt các thị hiếu của ḿnh cho Đấng ấy, không hành động giống như người đi xa về tự nhủ : "Thứ này chắc chắn sẽ làm cho anh ấy vui đây". Khi đó chúng ta đă cám ơn bằng cách là giả bộ làm ra vẻ rất quí hoá, nhưng rồi chẳng bao lâu đồ vật đó sẽ được tuồn xuống nhà kho, ra hố rác hoặc làm phần thưởng hội chợ....

* Thỉnh thoảng bạn nên tự mhủ rằng : "Nếu tôi đă cưới vợ và nếu tôi xử với vợ tôi như tôi đang xử với Đức Chúa, hẳn là chúng tôi đă ly dị từ lâu lắm rồi ư chứ ?". Ngày hôm nay sự điên rồ đầu tiên, đó là tin, đó là để cho Thiên Chúa làm người điên đầu tiên, đừng cười nhạo như bà Sara nhé (St18,12-15 ). Đó là đón tiếp cây Thánh Giá mà không muốn bào nhỏ đi, để đẩy vào trong khối vỏ bào tất cả những thứ ǵ gây khó chịu.

* "Lạy Chúa Giêsu, chính là v́ Chúa. Con yêu mến Chúa. Không có ǵ có thể ngăn cản con yêu mến Chúa ".

* Đứng trước anh em tôi, tôi luôn luôn là người bé nhỏ, có những điều anh em nói, tôi như không biết ǵ.... nhưng tôi biết tất cả v́ tôi biết Chúa.

* Thiên Chúa vẫn đang yêu thương những người anh em c̣n đang vặn vẹo,uốn éo, loay hoay xoay sở của kiếp người, thế th́ tại sao tôi không yêu mến anh em tôi như Thiên Chúa đă yêu thương. Bởi v́ tôi nói tôi yêu mến Thiên Chúa cơ mà ?

* Nếu tôi không được ơn “biến đổi” th́ đời sống của tôi hẳn là c̣n tệ hơn anh em nhiều và nếu anh em được ơn biến đổi th́ đời sống của anh em sẽ hơn hẳn tôi.

 

           

 

 

 

 Phái  Tính

 

* Người ta yêu mến Thiên Chúa teo cách đàn ông hay theo cách đàn bà ?

- Khi người đàn ông và người đàn bà phó thác cho T́nh Yêu Thiên Chúa, họ thực hiện điều đó một cách khác nhau. Dĩ nhiên cả hai đều thưa "Abba", Cha thân yêu, Bố yêu quí, bởi v́ họ biết thế nào là một người Cha (Ep 3,15), nhưng chỉ có người đàn ông mới biết thế nào là làm cha. Ngược lại, người đàn bà dễ dàng gọi Đức Kitô là Hôn Phu của ḿnh hơn như trong lời kinh của nữ tu Elizabeth Chúa Ba Ngôi : "Con muốn làm vị hôn thê của trái tim Ngài". Đối người đàn ông th́ chuyện này hơi khó bởi trong bữa tiệc ly, ông Gioan ngả đầu vào ngực Đức Giêsu như một người bạn, chứ không như một vị hôn thê. Những người chủ trương nam nữ b́nh quyền, đă trách cứ Thiên Chúa có h́nh ảnh phái nam, thật ra đó chỉ là chỉ trích h́nh ảnh làm cha của Người, bởi v́ ra như họ đ̣i hỏi có một quyền hành. Họ không thấy cái lợi của việc họ có thể gọi Đức Giêsu là Hôn Phu của họ... Thật ra, có thể do cùng một lư lẽ, bởi v́ họ muốn điều khiển hơn là được cưng chiều.

          Dĩ nhiên, ở đây chúng ta đang nói đến một cách thức biểu tượng nhưng cũng không phải là không có thực và cũng không phải là chặt chẽ. Trong Ba Ngôi, Chúa Cha không làm Cha như các ông bố của chúng ta trên mặt đất. Trước hết, Người không có phái tính, đó là điều dĩ nhiên. Kế đó, như người ta nói, Người là "Cha tuyệt đối" v́ Người là Cha mà không cần có một người cha, và không ai khác ngoài Người có cái đặc quyền này là được làm nguồn suối của chính ḿnh. Người là Cha cách vĩnh cửu, chứ không làm Cha vào một ngày nào đó. Người là Cha thường xuyên, và Con của Người cũng không ngừng được sinh ra. Người là Cha cách độc nhất vô nhị, không làm chuyện ǵ khác, trong khi các ông bố của chúng ta có những công việc khác ngoài tư cách làm cha. Người là Cha không Cha, không anh em, không vợ. Người là Cha của một người Con duy nhất, là h́nh ảnh hoàn hảo của Người. Người là Cha theo cách hoàn toàn tự do, không cần có một nhu cầu tự nhiên là sinh sản can thiệp vào, là nhu cầu cảm nhận một niềm vui thú hoặc duy tŕ giống ṇi sau khi chết chóc hoặc làm hao ṃn. Đó là Đấng Abba, là Cha của Đức Giêsu và cũng là Cha của chúng ta (Ga 20,17). Không phải các ông bố của chúng ta như là những tấm gương rồi tự rọi phóng ḿnh lên Cha trên trời, nhưng chính Cha trên trời đă ban cho các ông bố của chúng ta có thể bắt chước các tư cách làm bố của Người (Ep 3,15). Các ông bố quí mến của chúng ta, không phải các vị cho phép chúng ta xây dựng lên Thiên Chúa theo h́nh ảnh của các vị, nhưng bởi v́ Thiên Chúa ban  các vị cho chúng ta như h́nh ảnh của chính Người. Những người chủ trương nam nữ b́nh quyền đă lầm bởi v́ họ đă giới tính hoá Thiên Chúa, nhân cách hoá Thiên Chúa, từ ông chủ sang bà chủ, có thể họ chưa nắm bắt được vấn đề này : Thiên Chúa là Cha yêu thương như người Mẹ.

* Hiểu Đức Giêsu như một Chàng Rể (Hôn Phu, Lang Quân) như thế nào ?

- Cũng giống như trên vậy. Một số nhà thần học đă nói rằng h́nh dung sự kết hợp với Đức Kitô như một cuộc hôn nhân là sai, và có khi c̣n nguy hiểm nữa, nếu lấy h́nh ảnh lễ cưới ấy để xác định tính chất sự thánh hiến tu tŕ. Qủa những lời nói đó đúng như vậy th́ chắc là phải xé mà quẳng vào lửa một phần lớn cuốn Kinh Thánh, nhất là những sách ngôn sứ, và chắc cũng phải xé bỏ nhiều trang của các sách Tin Mừng và của Tân Ước. Nhất là chắc phải ngừng gọi hôn nhân là một bí tích và chỉ được coi đó là một thực tại tầm thường, không có khả năng soi sáng mầu nhiệm Giáo Hội... Ngược lại, rơ ràng là biểu tượng ấy phải được vận dụng đứng đắn, nếu không sẽ rơi vào sự ngốc nghếch và lôi kéo theo nhựng sự tàn phá trong các con tim. Đức Kitô đúng là một người đàn ông (Lc 2,23 ; Kh 12,13), nhưng Ngài không phải là một Chàng Rể theo nghĩa tự nhiên, nghĩa của giới tính, của khoái lạc, của nhu cầu, trên phương diện này Ngài là người trinh khiết. Là Lang Quân của Giáo Hội, Ngài cũng là Lang Quân của mỗi người (2Cor11,2) mà không v́ thế mà người ta có thể nói đến chuyện đa thê. Vậy chúng ta không phải lo làm cho Ngài yêu thương ta theo kiểu gắn bó ghen tuông, cho dù Ngài yêu quí ta với tính cách có một không hai, "mỗi người đều có phần và mọi người đều có Ngài trọn vẹn".

          Đức Kitô đă yêu thương Giáo Hội Ngài bằng cách hiến thân ḿnh thể lư, thân thể đẫm máu và bằng cách tiếp tục ban thân thể ấy cho Giáo Hội trong bí tích Thánh Thể, như thế chẳng có ǵ có thể khiến ta nghĩ đến một hành vi hôn nhân theo nghĩa hẹp được. Đức Kitô không đưa chúng ta quay lại đằng sau, trở về với những lễ cưới của trần gian, nhưng Ngài đă loan báo tiệc cưới trên trời, nơi người ta sẽ không dựng vợ gả chồng nữa (Lc 20,34-36). Đời sống thiêng liêng được kín múc cách hợp pháp vào trong biểu tượng hôn nhân, nhưng theo cách riêng của ḿnh. Vậy ta không cung hiến bản thân cho Đức Kitô để bù trừ cho cuộc hôn nhân của ta hoặc cho t́nh trạng vô phương kết hôn của ta, lại càng không phải là để xoa dịu những khuynh hướng đưa đến cuồng loạn thần kinh. Khi nguyện ngắm không phải là t́m những cảm giác khoái lạc ve vuốt chiều chuộng... như thế th́ chẳng mấy tí mà đứt gánh giữa đường.

          Chúng ta đọc chuyện các thánh, chúng đă thấy nói đến những "cuộc đính hôn thiêng liêng" trong đó giới tính của các ngài được tỏ lộ ra theo cách biểu tượng. Khi thánh Têrêsa Avila cảm thấy có sự kết hợp t́nh yêu ấy, ngài cảm thấy một lưỡi đ̣ng đâm thâu khiến ngài vừa cảm thấy đau đớn vừa cảm thấy hoan lạc, như vậy ngài cảm thấy ḿnh được Thiên Chúa yêu thương như một người phụ nữ được một người đàn ông yêu thương.

          Nữ tính và nam tính vẫn tỏ hiện ở b́nh diện biểu tượng, trong các phút giây chan hoà t́nh yêu sâu thẳm của đời sống thiên liêng. Nhưng dầu sao cũng không thể biện minh, bênh vực cho một bức tranh kỳ quặc, vẽ các nữ tu đang xuất thần, đi đến tột đỉnh khoái cảm khiến người ta nghĩ ngay đến chuyện rất xác thịt (vẽ Đức Mẹ hở ngực, hoặc Đức Giêsu khố trễ xuống).

          Thánh Giuse và Đức Mẹ, Yêu thương đến cùng, yêu như Chúa yêu, yêu bằng trái tim thương yêu của Chúa th́ tất cả đều qui về Chúa, không giành lấy cho ḿnh, không cướp quyền của Cha, không chiếm đoạt ích kỷ, nhưng đứng đúng vị trí của ḿnh.

                --------------------***---------------***--------------

Tu mới được 8 ngày, Elisabeth cầm bút tự thảo cho ḿnh một bài vấn đáp như sau :

* Đối với chị cái ǵ là lư tưởng thánh thiện ?

- Sống bằng t́nh yêu.

* Cái ǵ là phương pháp mau chóng hơn cả để tới lư tưởng thánh thiện ?

- Sống rất nhỏ bé, hiến thân và không đ̣i lại.

* Vị thánh nào là Đấng chị quí hơn cả ?

- Thánh Gioan, môn đệ yêu quí đă được phúc tựa đầu vào trái tim Thầy Chí Thánh.

* Trong luật ḍng chị ưa thích điểm nào hơn ?

- Sự thầm lặng.

* Trong tính nết của chị, cái ǵ là đặc điểm ?

- Tính đa cảm.

* Chị thích nhân đức nào nhất ?

- Đức trong sạch : "Phúc cho những tâm hồn trong sạch v́ họ sẽ được nh́n thấy Thiên Chúa".

* Khuyết điểm nào làm chị ghê sợ hơn cả ?

- Tính ích kỷ.

* Chị định nghĩa cầu nguyện là thế nào ?

- Là sự kết hợp giữa linh hồn không tự hữu với Đấng Tự Hữu.

* Cuốn sách ưa thích nhất của chị là ǵ ?

- Là linh hồn Chúa Kitô, ở đó Chúa tiết lộ tất cả mọi bí mật của Thân Phụ trên trời.

* Chị có tha thiết mong về trời không ?

- Đôi khi tôi cũng cảm thấy nhớ nhung, tuy nhiên trừ phúc hưởng kiến, Thiên Đàng vẫn đang ở trong đáy ḷng tôi rồi.

* Khi chết chị muốn được chết với những nguyện vọng ǵ ?

- Tôi ước ao được chết v́ yêu, sau đó ngă vào ṿng tay Đấng tôi yêu mến.

* Trong các h́nh thức tử đạo, chị thích h́nh thức nào hơn ?

- H́nh thức nào tôi cũng thích cả, nhưng nhất là tử đạo bằng t́nh yêu.

* Lên thiên đàng chị muốn lấy biệt hiệu là ǵ ?

- Thánh Ư Thiên Chúa.

* Cái ǵ là câu châm ngôn của đời chị ?

- Thiên Chúa ở trong tôi và tôi ở trong Ngài.

(Trích của lm Vinh Sơn Trần ngọc Thụ, Chân Dung Chị Elizabeth Chúa Ba Ngôi, trang 6-7).