THIÊN CHÚA
+ Thiên Chúa, Người như thế nào ?
Bạn mến, chúng ta rất có lư khi chúng ta nói hay tŕnh bày về "Thiên Chúa", thế nhưng đó là điều mà con người “biết” quá ít nhưng lại không ngừng đề cập đến trong những ngóc ngách cuộc sống. Người luôn có trách nhiệm về một điều xấu, điều dữ nào đó ; hoặc một tai ương khốn khổ nào đó, mà chúng ta nói là để trừng phạt chúng ta, để thử thách chúng ta, để chúng ta biết thế nào là lễ độ !!! V́ thế, bạn cũng muốn biết cái quyền lực mầu nhiệm ấy là ǵ mà lại được con người gán cho khả năng chúc phúc hoặc nguyền rủa, sáng tạo và tiêu diệt, thưởng và phạt như vậy chứ ?.
Thiên Chúa, với người tin cũng như không tin, họ hay bị trí tưởng tượng lừa dối lắm. Người thật sự thoát được ảo tưởng đó, là những người đă gặp gỡ, đă sống kết hiệp, đă nên một trong Người. Các vị chứng (thánh) nhân đă đi qua những thử thách, băng qua những "đêm tối" thiêng liêng và chắc chắn, họ không bày đặt ra vị Thiên Chúa ngáng trở con người cách cứng rắn, hoặc không vuốt ve con người "xuôi theo chiều lông". Và chắc chắn họ cũng không thèm đến nhỏ dăi một thứ ảo ảnh đồng lơa, nhưng họ được một Đấng thắt lưng cho và dẫn đi trên những nẻo đường họ chẳng hề muốn theo (Ga 21,18).
Bạn ạ, xin bạn cứ tự hỏi ḿnh xem, biết đâu lại không phải là những “cơn đói khát” mà không gẵp gỡ được hoặc do những tính khí bất thường, các t́nh trạng khô khan hoặc những nỗi lo sợ kinh hoàng của bạn, đă khiến bạn cách sống và nói ra "Thiên Chúa" từ trong cái đầu óc chai sạn của bạn, để rồi có lúc bạn qú gối chắp tay, có lúc bạn lại giơ nắm đấm.
+ Những nguyên do làm con người hiểu sai lạc về Thiên Chúa ?
Con người ta sống "cách lạnh lùng", sống nhạt nhẽo, đó là do thiếu một nền giáo dục tôn giáo hoặc do giáo dục tôn giáo không khá. Tŕnh bày tôn giáo Thiên Chúa như một giáo điều, lư thuyết xa vời, tâm t́nh xa thực tế, răn đe theo kiểu luân lư, hoặc khủng bố tinh thần với những đề tài như sự chết, hoả ngục..... Giáo hội càng khẳng định rằng trí tuệ con người có thể t́m được Thiên Chúa và c̣n có thể chấp nhận Người hiện hữu nữa th́ Giáo hội lại càng nh́n nhận rằng công việc hướng dẫn thật khó khăn, bởi v́ rất có thể lạc hướng và nhất là không đạt tới chỗ giới thiệu được gương mặt Thiên Chúa như Người đă muốn tự mặc khải ra cho chúng ta. Lư trí có thể dựng lên một chân dung Thiên Chúa nhưng nó đă không đạt đến chỗ gặp gỡ được Người, một Đấng là T́nh Yêu và đang yêu thương chúng ta..... Bạn thử làm một cuộc thăm ḍ xem, đa số những người nói "tin" vào Thiên Chúa đều thú nhận rằng họ không biết, không nhận diện được Người là ai. Thật ra, Thánh Gioan nói rất rơ : "Không ai đă thấy Thiên Chúa bao giờ ; nhưng Con Một là Thiên Chúa và là Đấng hằng ở nơi cung ḷng Chúa Cha, chính Người đă tỏ cho chúng ta biết" (Ga 1,18) .
+ Thiên Chúa có những khiếm khuyết không ?
Có thể trả lời bạn với sự khôi hài : "Vâng, Người có rất nhiều “khiếm khuyết”. Bởi v́ chính Người đă chẳng bao giờ thực hiện đúng ư của chúng ta. Thế nhưng Người đă cố gắng xây dựng cho cái tôi của chúng ta tốt hơn chứ không phải chiều theo các ngẫu hứng của chúng ta. Các thánh là những người đă hiểu điều này, bắt đầu là Đức Maria : Mẹ chưa bao giờ là chính ḿnh cho bằng khi Mẹ sống hoàn toàn cho một Đấng Khác, Thánh Giuse cũng vậy.
+ Nếu một ngày kia, người ta chứng minh được là không có Thiên Chúa, th́ lúc đó chúng ta sẽ như thế nào ?
Trước tiên, với Thiên Chúa th́ chúng ta đâu có "chứng minh" được . Thiên Chúa, chúng ta khám phá ra hay nhận ra hay gặp gỡ. Chúng ta có thể chứng minh được một người nào đó không có mặt ở trần gian này không ? Nếu muốn chứng minh, chắc là chúng ta phải đi khắp thế gian và rồi làm sao có thể tự hào là đă lục lọi khắp nơi, khắp chốn, những chỗ hồ nghi, những ngơ ngách có thể nấp. Người ta có thể cùng nói với ông triết gia André Frossard : "Thiên Chúa hiện hữu : Tôi đă gặp Người". Nhưng chúng ta không thể nói : "Thiên Chúa không hiện hữu : Tôi đă không gặp được Người". Nếu tôi đă không gặp được Người, có thể chỉ v́ tôi đă đi không đúng đường nên cũng chẳng chứng minh được ǵ cả.... Cuối cùng và nhất là đối với chúng ta, tin, không phải là ve vuốt các ư tưởng của riêng chúng ta về Thiên Chúa : Tin là nhận ra Người thân hành đến viếng thăm tôi và tôi đă gặp gỡ được Ngài. Không phải là bằng ḷng với việc biết rằng Người hiện hữu, như một ai đó, hay như một cái ghế, như một cây xanh mà chẳng dính dáng ǵ đến đời tôi, nhưng là được cảm nghiệm về t́nh thương yêu âu yếm của Người. Sống tương quan sống động trong cái chiều sâu thăm thẳm của đáy ḷng ḿnh. Không phải là thưa "Thiên Chúa", nhưng là "Abba, Cha yêu dấu, hay Bố ơi".
+ Là sao để nhận ra được Thiên Chúa ? Tại sao Người không nói ǵ ?
Lời mời gọi mạnh mẽ của Đức Chúa, đối với chúng ta , chỉ là sự thinh lặng. V́ Người không dùng ngôn ngữ chúng ta trông đợi. Chỉ khi nào chúng ta yêu mến Người cho đến lúc chúng ta có thể vâng theo đường lối, ngôn ngữ, ư muốn của Người hơn chúng ta, chừng đó chúng ta mới nhận ra Người.
Người của Chúa, nhận biết được tiếng Chúa. Ai nhẫn nại làm quen với công việc của Chúa, sẽ lần lần nhận ra tiếng Chúa.
Chúng ta thường hay phàn nàn về sự "im hơi lặng tiếng", về sự vắng mặt của Chúa. Nhưng thử hỏi những người sống cùng thời với Chúa, họ có nhận ra Chúa không ? Xin trả lời là không, v́ nếu có, họ đă chẳng thất vọng rút lui. Họ đă gặp được một con người hết sức tầm thường, một con người lập dị không thể chịu được, một con người thật chướng tai gai mắt.....
Qủa vậy, nỗi khổ tâm của con người hôm nay và măi măi là sự "thinh lặng của Thiên Chúa", một sự thinh lặng kỳ diệu mà họ cứ phải đụng vô mỗi khi muốn ngẩng đầu lên. Đây là đoạn văn của Camus trong cuốn La Peste, trang 147 ."Viên bác sĩ tiếp : Rốt cuộc, dù thế nào đi nữa thế giới cũng bị cái chết cai trị, nên đối với Thượng Đế, có lẽ cũng chẳng nên tin làm ǵ. Cứ dồn sức lực đương đầu với cai chết. Hướng mắt lên trời nào có ích ǵ. Thượng đế vẫn cứ măi măi im lặng".
Chúng ta sẽ phải trả lời làm sao, trả lời cho nỗi thất vọng trên đây ? Trả lời cho con người hôm nay ?
"Ai thuộc về Chúa, th́ nghe lời Thiên Chúa" (Ga 8,47).
Chúng ta không thể nghe tiếng Chúa bằng một một ngôn ngữ nào khác, ngoài ngôn ngữ của Chúa đă xử dụng. Ai muốn nghe rađiô th́ phải bắt đúng tần số, làn sóng, ngôn ngữ, tiếng nói của dân tộc ḿnh.... Vậy ngôn ngữ Chúa vẫn dùng là ngôn ngữ nào ? Chẳng lẽ người con mà lại không nghe được giọng nói của Cha ḿnh ?
+ Bạn nói, tôi đă không nhận ra Người, tôi không biết Người ?
Này bạn, bạn hăy cởi bỏ y phục vị Thiên Chúa mà bạn đă tôn thờ từ lâu. Vị Thiên Chúa của bạn chưa chắc đă là vị Thiên Chúa thật đâu. Bạn hăy cởi bỏ bộ đồ toàn năng, bộ đồ quan ṭa, bộ đồ phù thủy nữa. Bạn hăy gạt xa Người những thuộc tính quyền bính và bạn hăy giật bỏ giúp Người những bộ đồ hóa trang mà nhà thông thái, luật gia, cũng như những thiên kiến, những hiểu biết sai lạc của bạn đă khoác cho Người.
Bạn hăy cởi bỏ từng mảnh một, bộ quần áo chắp vá lâu đời mà bạn đă mặc cho Người, những thứ đă sờn rách, nhàu nát, bạc mầu..... cho đến khi rụng hết. Lúc đó trước con mắt của trái tim bạn, Người sẽ xuất hiện và bạn sẽ nhận ra rằng : Đấng Thiên Chúa thật chỉ có một nét mặt, nét mặt của T́nh Yêu trần trụi, là Đức GIÊSU KITÔ.
Trần trụi trong máng cỏ
Trần trụi trên thập gía.
Vị Thiên Chúa thật, đă đến đón chúng ta, trong Đức GIÊSU KITÔ.
không quần áo loài người
không sức mạnh loài người
không quyền thế loài người
bị bỏ rơi
bị khinh rẻ
cô đơn
trần trụi
để cho con người, cuối cùng sẽ tin được rằng chỉ có T̀NH YÊU mới ban Sự Sống, Sự Sống mới cứu được khỏi chết trước khi nhắm mắt ĺa đời, Sự Sống mới làm cho thêm hoa trái trong nguồn mạch ân phúc muôn đời thôi.
+ Để tin vào sự hiện diện của Chúa, tôi có quyền yêu cầu Thiên Chúa ban cho tôi một dấu chỉ không ?
Thưa bạn, có phải bạn là người đang khao khát kiếm t́m Thiên Chúa, nó đă làm cho bạn hụt hơi, và làm cho bạn sốt ruột không ? Có lẽ lời cầu nguyện của bạn đưa bạn đến chỗ thách đố đấy chứ ? Xin bạn cứ tin chắc rằng Thiên Chúa chẳng hề có ác cảm với bạn tí nào. Vậy xin bạn bỏ đi động từ "yêu cầu", bởi v́ có Lời viết : "Ngươi không được thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa ngươi", ngươi không được gây chuyện với Người, ngươi không được uy hiếp Người để cưỡng chiếm những ǵ mà Người muốn ban cho ngươi : hoàn toàn do hảo tâm, nhớ nhé. Chuyện bạn "đ̣i hỏi hay yêu cầu" đó, sẽ chẳng thật sự khám phá ra được đức tin, nghĩa là việc đón tiếp một T́nh Yêu chủ yếu có tính nhưng - không. Khi bạn yêu cầu, bạn sẽ tự mâu thuẫn với chính ḿnh, bởi v́ bạn sẽ cấm ḿnh tin, bạn muốn kiểm chứng Thiên Chúa mà lại không hy vọng vào Người hoặc không đón tiếp Người.
Phải nói là nếu có thể, xin bạn đừng đề mghị cho Đức Chúa bất cứ điều ǵ cụ thể cả, mà bạn hăy buông theo những ǵ Người muốn. Thế th́ đừng sống những giờ phút chờ đợi nóng nẩy, sốt ruột. Đừng ŕnh Thiên Chúa như ŕnh người yêu, căng thẳng, nghẹt thở, v́ người yêu đến trễ. Thiên Chúa mà bạn sốt ruột chờ đợi th́ Người đă có mặt từ lâu rồi như chuyện ông Nathanaen (Ga 1,45...), chờ đợi ḷng bạn nhận ra đó thôi!
Bạn cứ tiếp tục b́nh thản sống cuộc đời bạn, và trung thành cầu nguyện. Bạn đừng phân b́ với người khác, v́ mỗi người có một lộ tŕnh riêng, không ai giống ai. Cứ b́nh an và đón nhận những ǵ dành riêng cho bạn, cho một ḿnh bạn thôi. Bạn sẽ thấy, chẳng phải là vô nghĩa đâu.
+ Có cách nào dễ dàng để đến với Thiên Chúa ?
Thánh Tôma Aquinô không nói tới các "chứng cớ" về Thiên Chúa, mà là những "con đường" (linh đạo) đưa tới Thiên Chúa và ngài thật có lư. Quả thế, con đường là một tuyến đưa đến một nơi nào đó, và nó là một tiến tŕnh chứ không phải là một giải đáp tức khắc. Giải đáp th́ bịt mồm chúng ta lại, bởi v́ sự việc đă được đồng ư, chẳng c̣n ǵ để nói nữa, thí dụ hai cộng hai đương nhiên là bốn. C̣n tiến tŕnh th́ đưa chúng ta đến chỗ hết kinh ngạc này đến kinh ngạc khác, và chúng ta sẽ chẳng bao giờ hết khám phá và thôi sống ở b́nh diện này.
Bạn mến, có thể bạn yêu cầu cung cấp cho bạn một cái "mánh", hoặc một con đường tắt để bạn nắm bắt được Thiên Chúa một cách dễ dàng, và chắc chắn. Như thế, có phải bạn muốn giải quyết vấn đề này một lần cho xong, và không cần phải nhắc lại nữa không ? Nếu vậy, th́ xin bạn hăy suy nghĩ lại, v́ khi bạn đă "chộp" được vị "Thiên Chúa" đó rồi, th́ sau đó bạn đâu cần phải làm ǵ nữa. Hẳn bạn sẽ xếp vị "Thiên Chúa" ấy vào đáy ngăn tủ của bạn như một vấn đề đă được giải quyết, như một đề tài đă được chứng minh, chẳng cần phải "rờ" đến nó nữa. Vậy th́ việc ǵn giữ cẩn mật những tài liệu ấy lại có thể cung cấp cho bạn một đời sống thiêng liêng được ru ?
Mỗi người cố gắng t́m ra được con đường (linh đạo) đi đến với Thiên Chúa mà ta cảm thấy tốt nhất cho ta. Chị quét rác, bác nông dân.... cũng như anh sinh viên, ông bác sĩ....mỗi người đều có con đường riêng của ḿnh.
+ Đến với Thiên Chúa, có phải để Người làm theo sở thích của ḿnh không ?
Bạn đừng biến Thiên Chúa thành người phục vụ bạn, hoặc xử dụng Người làm theo sở thích của bạn, hoặc bạn chỉ chạy đến với Người để Người giải quyết những nhu cầu của bạn. Như thế là ngược đời đấy, và đă trở thành thờ ngẫu tượng mất rồi. Tương quan t́nh yêu th́ không phải như thế ! Bạn đừng hạ phẩm giá của t́nh yêu xuống !
Thiên Chúa không phải trở thành Thiên Chúa của bạn, nhưng là bạn phải trở thành đồ đệ của Người. Người phải đi vào nhà bạn bằng cửa chính (Tv 24,7-10) chứ không phải bằng cửa sau. Trong Giáo hội hôm nay, đă có một số người hướng dẫn đường lối cách sống đạo lệch đường, họ đă bắt Thiên Chúa phải phục vụ những công cuộc t́m kiếm cái tôi, và rồi có thể tiến đến một thứ tôn giáo trong đó hoàn toàn vắng bóng mọi việc thờ phượng hoặc trong đó Đấng chịu đóng đinh hẳn đă bị đuổi khéo như một kẻ đầy thương tật. Một cuộc tĩnh tâm không phải là một cuộc trị liệu tâm lư, một thứ giải tỏa, với bao nhiêu sầu đau chất chứa tháng năm trút ra cho sạch (t́m giải pháp nguôi ngoai bên bờ hồ Than Thở !). Nhưng trước tiên, bạn hăy t́m nước Thiên Chúa và những ǵ c̣n lại sẽ được ban thêm cho bạn (Mt 6,33). Nếu không, sau khi đă rên rỉ v́ vết thương, bạn mừng v́ bạn được lành, c̣n Đức GIÊSU bạn chẳng gặp gỡ được trước hay sau đó.
Xin bạn hăy lánh xa đầu óc tự tôn về tôn giáo đó như một thứ dịch, v́ nó làm cho bạn lầm lẫn kinh nguyện với việc tự ḿnh thưởng thức t́nh trạng khoan khoái (hứng chí), hứng khởi tâm thể lư của ḿnh, bởi v́ chắc chắn đó không phải là cách của Đức GIÊSU đă theo để cầu khẩn Chúa Cha trong vườn cây dầu hay trên Thập Gía. Thiên Chúa là Đấng Khác, Người sẽ thắt lưng cho và dẫn đi đến nơi tôi không muốn (Ga21,18). Cầu nguyện, không phải là qui vào bạn như là trung tâm, nhưng là ra khỏi trung tâm là bạn.
+ Thiên Chúa, Người vẫn can thiệp vào những việc chúng ta làm chứ ?
Không bao giờ theo kiểu loài người, bằng cách "nắm quyền chủ động" thay thế chúng ta. Nếu Người làm như thế là Người không tôn trọng chúng ta, không yêu chúng ta, và Chúa sẽ phải đau khổ lắm nếu phải làm như vậy.
Người như bị t́nh yêu khống chế.
"Người đă gửi Con của Người đến, nói rơ T́nh Yêu vô tận đó và cho ta thân cận với T́nh Yêu ấy".
GIÊSU đến, không như một Chúa tể toàn năng mà chúng ta vẫn thường quen mong chờ, nhưng như một Thiên Chúa - Người, một người anh em với ta, liên đới với những sai lầm của ta, không mang bất cứ một quyền lực nào khác, ngoài sức mạnh của T́nh Yêu cống hiến và giải thoát.
Cả GIÊSU cũng không để ta cô đơn với những nỗi đau khổ của ta. Người mang lấy nó, cùng với đau khổ của bản thân Người và bằng cách hiến dâng mạng sống Người v́ ta.... Giả tưởng chúng ta có thể từ chối sự tự do đó, hẳn chúng ta cũng sẽ từ chối Người và sẽ không c̣n khả năng yêu nữa.
Chúa tạo nên con người chứ không phải tạo nên cỗ máy.
Con người đứng thẳng và tự do.
Chúa gửi Con Chúa, một người y như chúng ta, đứng thẳng và tự do.
+ Tại sao Thiên Chúa để cho con người yếu đuối như vậy ?
V́ con người là h́nh ảnh của Thiên Chúa, chứ không phải là Thiên Chúa. Vậy chúng ta đừng quên điều đó và thiếu "logíc". Chúng ta rất hănh diện về quyền tự do của ḿnh và bảo vệ nó đến độ gay gắt. Chúng ta đ̣i hỏi phải được tự do hoàn toàn. Thế nhưng, đă có nhiều lần chúng ta không xử dụng đúng, chúng ta lại "cầu khẩn" Chúa đến sửa chữa những sai lầm và băng bó những vết thương cho chúng ta và cũng nhiều lần Người đă chẳng can thiệp theo sở thích của chúng ta nên chúng ta khó chịu và đâm ra hoài nghi T́nh yêu của Người, hay cả đến sự hiện hữu của Người nữa. Có đúng không ? Thưa bạn.