THIÊN CHÚA
THIÊN CHÚA LÀ CHA
+ Bạn biết ǵ về Thiên Chúa là Cha ?
Ở đây chúng ta đang nói đến một cách thức biểu tượng nhưng cũng không phải là không có thực và cũng không phải là chặt chẽ. Trong Ba Ngôi, Chúa Cha không làm Cha như các ông bố của chúng ta trên mặt đất (đôi khi tính cách người cha dưới đất v́ lư do thô bạo nào đó làm cho những đưa con căm thù hoặc v́ giáo dục khắc nghiệt nào đó làm cho con trai muốn giết bố, con gái không muốn lấy chồng). Trước hết, Người không có phái tính, đó là điều dĩ nhiên. Kế đó, như người ta nói, Người là "Cha tuyệt đối" v́ Người là Cha mà không cần có một người cha, và không ai khác ngoài Người có cái đặc quyền này là được làm nguồn suối của chính ḿnh. Người là Cha cách vĩnh cửu, chứ không phải làm Cha vào một ngày nào đó, trong một thời gian nào đó. Người là Cha thường xuyên, và Con của Người cũng không ngừng được sinh ra. Người là Cha cách độc nhất vô nhị, không làm chuyện ǵ khác, trong khi các ông bố của chúng ta có những công việc khác ngoài tư cách làm cha. Người Cha không cha, không anh em, không vợ. Người là Cha của một người con duy nhất, là h́nh ảnh hoàn hảo của Người. Người là Cha theo cách hoàn toàn tự do, không cần có một nhu cầu tự nhiên là sinh sản can thiệp vào, là nhu cầu cảm nhận một niềm vui thú hoặc duy tŕ giống ṇi sau khi chết chóc hoặc làm hao ṃn. Đó là Đấng Abba, là Cha của Đức Giêsu và cũng là Cha của chúng ta (Ga 20,17). Không phải các ông bố của chúng ta tự rọi phóng ḿnh lên Cha trên trời, nhưng chính Cha trên trời đă ban cho các ông bố của chúng ta có thể bắt chước các tư cách làm bố của Người (Ep 3,15). Các ông bố quí mến của chúng ta, không phải các vị cho phép chúng ta xây dựng lên Thiên Chúa theo h́nh ảnh của các vị, nhưng bởi v́ Thiên Chúa ban các vị cho chúng ta như h́nh ảnh của chính Người.
Chúng ta không phải là trẻ mồ côi, không phải con rơi con rớt, không phải là trẻ lạc loài, không phải cô nhi viện. Chúng ta hạnh phúc ấm ḷng v́ chúng ta có một người Cha, một Người Cha thương yêu âu yếm chúng ta. Thiên Chúa là một người Cha yêu thương như một người mẹ.
+ Đức Giêsu đă nói ǵ về Cha của Ngài ?
= Chúa Con đă mặc khải cho ta về Chúa Cha nhưng có lẽ chúng ta mới chỉ dừng lại ở nơi Chúa Con, trong sứ mệnh của Đức Kitô. Tôn giáo như vậy đâm ra hỏng mất. Tất cả mọi nhân đức tập tành, khấn hứa, đọc Lời Chúa.... những việc làm đó để gặp gỡ được Đức Kitô, và Đức Kitô sẽ dẫn ta đến Cha : Thầy là đường, là sự thật và là sự sống không ai đến với Cha mà không qua Thầy.
"Vâng lệnh Chúa Giêsu và theo lời Ngài dậy" chúng ta dám thưa : Lạy Cha. (đơn giản có thế thôi mà sao lai có ĐC, ĐTC... trọng kính, kính tŕnh...)
Lời than thở của Đức Giêsu măi măi vẫn là hiện thực : "Lạy Cha chí nhân, thế gian không nhận biết Cha"
Có người nào trong chúng ta đă tưởng nghĩ đến Thiên Chúa như đến thân sinh của ḿnh chăng ? hay ít ra có ai tự hỏi ḿnh sẽ thế nào khi làm cha làm mẹ, làm bề trên làm chị giáo... mà tin tưởng rằng Thiên Chúa hơn gấp bội lần. Có cái nguy hiểm là tưởng ḿnh c̣n tốt hơn cả Thiên Chúa nữa, Voltaire đă nói một câu thật ghê sợ : "Thiên Chúa đă tạo nên con người theo h́nh ảnh Ngài và giống như Ngài nhưng con người đă hoàn trả lại cho Thiên Chúa". Tự bản tính con người, họ không ngừng tạo ra Thiên Chúa như ḿnh nghĩ. Ngài ở xa thật xa, bất b́nh một cách hết sức vu vơ, lănh đạm, lơ là hững hờ, ưa oán thù, cằn nhằn... mà chính v́ ta không yêu Ngài nhiều nên ta cũng nghĩ rằng Ngài chẳng yêu ta bao nhiêu (suy bụng ta ra bụng Thiên Chúa). Mạc khải cho chúng ta biết Ngài là Cha, là T́nh Yêu, Ngài yêu ta dù ta không yêu Ngài và Ngài đă yêu chúng ta trước.
Chúng vẫn đọc và đọc cả mấy triệu lần : "Lạy Cha chúng con" nhưng đă được mấy lần ta tin thật những lời ḿnh đọc đó ? Thánh Toma nói : "Đức tin không nhắm đến công thức tín điều nhưng đến thực tại mà công thức ấy biểu thị". V́ con người thường hay tiến đến thói quen máy móc nên đọc quen mồm rồi th́ cứ liến thoắng vậy thôi. V́ thế mà có phải ta chỉ tin cậy vào Ngài bằng môi mép chứ chưa bằng tấm ḷng. Chúng ta sẽ nói sao về con cái ḿnh nếu chúng cứ tự hào đă lo lắng lấy cho ḿnh được, nếu chúng tưởng ta đă mặc cho chúng tự liệu lấy và chẳng c̣n đợi chờ nơi ta những điều chúng cần đến nữa ?
Nếu chúng ta đă được đào tạo, giáo dục nên con người chúng ta với một ư niệm về Thiên Chúa mơ hồ tẻ nhạt, đơn độc và có nguy hiểm lớn là càng ngày chúng ta càng nên giống một vị Thiên Chúa do óc ḿnh tưởng tượng ra ?
Tất cả lịch sử nhân loại đă bị trật đường rầy và sụp đổ chỉ v́ Adam đă nghĩ lầm về Thiên Chúa. Ông tưởng rằng Thiên Chúa chỉ là một hữu thể độc lập, tự chủ và đầy đủ cho ḿnh, do đó, để nên giống Ngài, ông đă phản loạn và bất tuân. Nhưng Thiên Chúa đă mạc khải Ngài là yêu thương, âu yếm là thông ban chính ḿnh, là chỉ vui chan chứa nơi người khác, là gắn bó, tùy thuộc, và Ngài mạc khải là vâng phục, vâng phục cho đến chết.
Trong khi tưởng rằng ḿnh nên giống Chúa th́ Adam lại hoàn toàn nên khác biệt với Ngài. Ông đưa Thiên Chúa vào cô độc trong khi Thiên Chúa chỉ là hiệp thông, là cộng đồng.
Mỗi người chúng ta có nguy cơ bước vào lấm lỡ của Adam. Chúng ta cho ở đâu là hạnh phúc ? Có phải là giầu có, vật chất đầy đủ tiện nghi, độc lập tự do hạnh phúc, thoát mọi gánh nặng, tránh những đau thương ? Có phải ở chỗ tự do làm điều ḿnh muốn, nghĩ điều ḿnh ưa ? Ở việc bảo đảm tương lai của ḿnh, cậy dựa vào những tài sản ḿnh đă có ? Chẳng cần đến ai ? Qủa thực đó là những điều ngược lại với kinh Lạy Cha.
Mỗi ngày chúng ta có tham vọng là mỗi ngày yêu thương hơn, gắn bó với tha nhân hơn, là t́m niềm vui trong việc làm vui kẻ khác, là dùng của cải để phân phát, dùng quyền hành để phục vụ, là đặt ưu ái nơi một người khác ? Nếu ai thực như thế th́ giống như Cha mất rồi và như mới thực sự là con của Ngài.
Ta thường bị quyến rũ là lo cho ta, vun lợi lộc về cho ta, chiếm hữu, hưởng thụ, dành độc lập hơn là hiến ban ḿnh đi. Đ̣i hỏi cho ḿnh, bắt người khác yêu thương ḿnh, lụy phục ḿnh, củng cố ḿnh, chứng tỏ cái ḿnh...
C̣n Thiên Chúa th́ không là ǵ cả cho chính ḿnh. Trong Thiên Chúa, cần phải có nhiều ngôi vị mới là Thiên Chúa, mới là T́nh Yêu, mới là thông ban. Ngài đă mặc khải Ngài không phải là một vị Thiên Chúa cô độc, lẻ loi, cô đơn (anh hùng cô đơn) ích kỷ. Nhưng Thiên Chúa là thông ban, là đi ra khỏi ḿnh, là thông giao và ban chính ḿnh tuyệt đối.
+ Chúa là Cha. Là Cha nghĩa là ǵ ?
= Là Cha là hiến ban chính ḿnh, là yêu kẻ khác trước khi kẻ ấy yêu ḿnh, khi kẻ ấy chưa yêu ḿnh, khi kẻ ấy chưa hiện hữu. Đó là yêu thương từng người một cách nhưng không chưa cần họ làm ǵ cho ḿnh.
Hồ dễ ai chết cho một người công chính ? Có lẽ v́ người lành, th́ có chết cũng cam. C̣n Thiên Chúa th́ lại thi thố ḷng yêu mến của Ngài đối với ta thế này : "Đức Kitô đă chết v́ ta ngay lúc ta c̣n là tội nhân" (Rom 5,7-8). T́nh yêu nhưng-không
T́nh yêu chẳng cần một sự hứa hẹn nào cả. Khi cho chào đời một đứa con, lấy ǵ bảo đảm sau này nó sẽ tốt, quảng đại, biết ơn, yêu thương, sống chính trực ? Duy chỉ có một điều này : là tôi sẽ yêu mến nó hết ḷng, sẽ nhẫn nại chịu khổ chịu cực v́ nó, sẽ tha thứ cho nó hết lần này đến lần khác, để đến ngày nào đó, nó cũng yêu tôi như chính tôi yêu nó.
Chúa yêu chúng ta cách trung thành, với ḷng nhẫn nại vô bờ, v́ Ngài là Cha cách vô hạn. Ngài mời gọi mănh liệt nhất, khẩn thiết nhất, làm sống dậy những cái ẩn kín và câm nín.
Thiên Chúa có thể bị chối từ, bị quên lăng nhưng chính Ngài không thể phủ nhận hay quên lăng chúng ta được. Con người có thể sống không Thiên Chúa nhưng Thiên Chúa không thể thôi làm Cha được.
Goriot nói : "Chính giây phút trở thành bố là giây phút tôi hiểu được thế nào là làm Thiên Chúa". Nhưng làm cha thể xác c̣n nghèo nàn lắm, với những giới hạn, và vẫn c̣n những niềm vui riêng...
Khơi lên, đưa lên trong ḷng tin, trong tin tưởng, trong chân lư, trong t́nh yêu, trong niềm vui, hạnh phúc : đó mới là cha đích thật, có tính cách thiêng liêng, vượt xa hẳn về làm cha tự nhiên.
Biết bao đứa trẻ trong thân phận mồ côi ngay từ lúc chào đời. Chúng ta xét thực có cảm thấy được t́nh yêu của cha mẹ không và có yêu cha mẹ thực sự không ? yêu là thế nào ? lúc chết th́ khóc hí hí đến mai quên.... lại cười hu hu.
"Tất cả những ǵ của Cha là của Con" (Ga 17,10)
Nơi Ngài không có một nhỏ nhoi nào quay về ḿnh, và "Tất cả những ǵ của Con cũng là của Cha" mà cái ǵ là cái của Cha ?
Đó là Ngài yêu thương, Ngài hiến ḿnh.
Và Ngôi Con cũng đă làm như vậy. V́ Ngài đă học biết được nơi Cha : "người Con không thể tự ḿnh làm bất cứ điều ǵ, ngoại trừ điều Người thấy Chúa Cha làm" (Ga 5,19).
Chính Ngôi Cha là Đấng mạc khải ḿnh nơi Ngôi Con. Cho nên phải xin Ngôi Con nói cho chúng ta biết về Ngôi Cha :
"Lậy Thầy xin cho chúng con biết về Cha".
Chúng ta có hai sai lầm tệ hại tưởng chừng như công cuộc cứu chuộc là một trận đôi co giữa Ngôi Cha và Ngôi Con, coi Ngôi Con như Đấng can thiệp làm nguôi cơn giận của Ngôi Cha ("Thánh Tâm Chúa Giêsu là thành lũy độc nhất bảo vệ chúng ta khỏi cơn thịnh nộ của Chúa Cha...." )
Thế nhưng, mạc khải đă cho chúng ta biết Thiên Chúa đă yêu thế gian đến nỗi đă ban Con độc nhất của Ngài để cứu thế gian. C̣n việc làm nào đắt đỏ hơn nữa đối với Ngài ? C̣n hành động nào đ̣i hỏi nhiều T́nh Yêu hơn ?
"Thiên Chúa trong Đức Kitô đă giao ḥa thế gian với chính ḿnh Ngài" (2Cor 5,19).
"Thầy không bảo anh em là chính Thầy sẽ phải xin Cha cho anh em, v́ chính Chúa Cha yêu mến anh em" (Ga16,26-27).
Nhiều người tưởng rằng Ngôi Con đă có sáng kiến trước công cuộc cứu độ chúng ta. Nhưng Tin Mừng nói rơ :
"Tôi không tự ḿnh mà đến, nhưng chính Người đă sai tôi" (Ga 8,42)
"Các lời Thầy nói với anh em,Thầy không tự ḿnh nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của ḿnh" (Ga 14,10)
"Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha" (Ga 14,9)
Đă có khi nào bạn suy niệm trước tượng Chúa chịu đóng đinh chưa ?
Chúa Kitô đă đến để làm ta thành "người nhà" của Chúa Cha, đă giết ḿnh đi để mạc khải cho ta về t́nh yêu của Chúa Cha. Thế mà chúng ta tưởng như một thứ can thiệp nhằm bảo vệ, một thứ phản đối, một cuộc ly dị ngay trong nội bộ Ba Ngôi mà bản chất chính là T́nh Yêu.
Trước khi chết, Đức Kitô cũng đă nhắc lại chính điều đó : "Phần con, con đă tôn vinh Cha ở dưới đất, khi hoàn tất công tŕnh Cha đă giao cho con làm... con đă cho họ biết Danh Cha.... Giờ đây, họ biết rằng tất cả những ǵ Cha ban cho con đều do bởi Cha" (Ga 17,4.6.7)
Vậy tín điều cốt yếu là ở đó : Chính Chúa đă gửi Con đến v́ Ngài yêu chúng ta.
"V́ con đă ban cho họ lời mà Cha đă ban cho con ; họ đă nhận lấy những lời ấy, họ biết thật rằng con đă từ Cha mà đến, và họ đă tin là Cha đă sai con” (Ga 17,8)
Chúng ta đă thực sự tin tín điều đó chưa ? Cuộc sống của ta nếu ta tin vào điều đó thực chẳng lẽ không bừng sáng lên sao ?
Những câu hỏi gợi ư với bạn.
Lạy Cha
Xin ngưng lại những phút giây thật lâu để ngẫm nghĩ tiếng : Lạy Cha.
- Bạn xét xem tiếng Lạy Cha đó có phát xuất từ tận đáy ḷng sâu thẳm, phát xuất từ trái tim yêu thương tŕu mến của bạn chưa ?
- Là Cha nghĩa là ǵ ? Có phải là hiến ban chính ḿnh, là yêu kẻ khác trước khi kẻ ấy yêu ḿnh, là yêu một cách nhưng-không không ? (Roma 5,7-8)
- Người Cha đây là Cha nào ? Có hay gây rắc rối, bất b́nh, lơ là, ưa oán thù, cằn nhằn... với bạn không ?
- Tương quan của tôi với Cha có thân thương, tŕu mến không ? Hay hững hờ, lạnh nhạt, mau quên, chán ngắt... ?
- Cha tôi có thương tôi, lo cho tôi hơn ông bố ruột thịt của tôi không ?
- Bạn suy nghĩ thế nào về câu Đức Giêsu tâm sự với Cha : "Lạy Cha là Đấng công chính, thế gian đă không nhận biết Cha" (Ga 17,25).
- Bố và Mẹ bạn có tốt lành và thương yêu bạn không ? Nếu có th́ Cha trên trời có tốt và yêu thương bằng bố mẹ của bạn không ?
- Nếu bạn là Thiên Chúa th́ bạn có tốt lành hơn Ngài và bạn có thi thố quyền hành như ḷng bạn nghĩ, mong muốn không ?
- Bạn nghĩ thế nào về câu nói của Voltaire : "Thiên Chúa đă tạo nên con người theo h́nh ảnh Ngài và giống như Ngài, nhưng con người đă hoàn trả nó lại cho Thiên Chúa".
- Có phải bạn yêu Chúa quá ít nên bạn nghĩ là Thiên Chúa cũng chẳng yêu thương bạn bao nhiêu, đúng không ?
- Bạn có suy bụng ta ra bụng Thiên Chúa không ?
- Có Chúa hay không không quan trọng bởi v́ chúng ta vẫn cứ phải tự liệu lấy, vẫn cứ phải vất vả phấn đấu, có đúng không ?
- Hạnh phúc nhất của chúng ta là ǵ ? giầu có, tự do, độc lập, thoát mọi đau khổ. Thích tự do làm điều ḿnh muốn, nghĩ điều ḿnh ưa. Cậy dựa vào những tài năng, thành công hoặc tài sản... của ḿnh chăng ?
- Định nghĩa Thiên Chúa là ǵ ? T́nh Yêu là ǵ ? "Cái tôi" của bạn có lớn lắm không ? bự cỡ nào ?
- Khi chúng ta không hân hoan, không hạnh phúc, không b́nh an, (ngoài sự sống thể xác, sự sống đầy nước mắt...) chúng ta có phải là kẻ mồ côi không ?
- "Những ǵ là của Cha đều là của Con". Vậy những ǵ là của Cha, có phải là yêu thương vô cùng và hiến ḿnh trọn vẹn không ?
- Trong sách Kinh Bổn dậy : Thiên Chúa tạo dựng vũ trụ để Ngài được vinh quang. Nếu như Ngài đă làm tất cả chỉ v́ ḿnh th́ hóa ra Ngài lại trở thành kẻ ích kỷ vô giới hạn rồi sao ? Vậy vinh quang Thiên Chúa là ǵ ?
- Bạn muốn Thiên Chúa phải làm ǵ cho bạn, như bạn mong muốn và Ngài đă thực hiện cho bạn chưa ?
- "Ai thấy Tôi là thấy Chúa Cha" (Ga 14,9). Đă có khi nào bạn suy niệm những lời đó trước tượng Chúa chịu đóng đinh chưa ?
- Bạn đă xác tín được là Chúa Kitô đến trần gian để làm cho bạn thành "người nhà" của Chúa Cha chưa ?
- Cuộc sống của bạn, của tôi, nếu chúng ta cùng xác tín là Cha chúng ta yêu thương âu yếm chúng ta là điều chân thật, chẳng lẽ con người chúng ta không bùng sáng lên sao ? Không sướng điên lên sao ?
* Càng tiến sâu vào đời sống mật thiết của Thiên Chúa càng phát hiện rằng tất cả những tư tưởng chúng ta có thể có về Thiên Chúa vừa bày tỏ Thiên Chúa ra cho chúng ta vừa che khuất Người đi. Có lẽ phải nói rằng những tư tưởng đó che giấu hơn là bày tỏ, v́ tất cả những điều chúng ta có thể nói về Người đều ở một cấp độ thấp hèn vô cùng đối với Thiên Chúa. Tự hào rằng ḿnh nói được về Thiên Chúa, gần như định nghĩa được về Thiên Chúa, sẽ đưa chúng ta rẽ vào một con đường lầm lạc, v́ ở cuối con đường tư tưởng của chúng ta, cho dẫu đi xa tới đâu chăng nữa, Thiên Chúa vẫn không có ở đó. Người không hiện diện trong bất cứ từ ngữ nào, chỉ nguyên một việc tự hào nói được về Thiên Chúa là đủ tỏ ra chẳng biết ǵ về Người hết. Thiên Chúa là bản thể, là sự sống, là T́nh Yêu, là Cha, là tự sinh tự phát, tự do, sáng kiến, yêu thương, tóm lại Người là Thiên Chúa, là Đấng duy nhất, vô song vô đối !
Chỉ những kẻ nào yêu thương mới có thể gặp được Thiên Chúa, mới biết chút ít về Đấng nào là Thiên Chúa của T̀NH YÊU. Không có t́nh yêu thương th́ không sao biết được Thiên Chúa là ai, kẻ nào yêu mến th́ biết rơ Người.
Louis Lochet.