THIÊN CHÚA
Thiên Chúa gây sợ hăi
đến
Lm. MAURICE ZUNDEL.
Đọc báo chí chúng ta thấy có những vụ giết người thật kinh tởm. Lúc đó chúng thấy xót xa cho cuộc đời con người, họ không c̣n tính người nữa, họ phải đem đi xét xử, phải ra ṭa, bị tù, bị tử h́nh... Thế nhưng, có nhiều tội c̣n ghê gớm hơn thế nữa, thế mà chẳng ai xét xử lại c̣n khuyến khích là đàng khác và cho việc đó là b́nh thường : những đứa con bị giết ngay c̣n trong bụng mẹ, tội phá thai, mặc dù chúng ta vẫn có luật cấm phá thai nhưng cũng có biết bao nhiêu cách để thoát ra khỏi luật.
Có người th́ biết tự quản ḿnh, có người lại cần sự trợ giúp bên ngoài bằng sự sợ hăi, nhưng cảnh sát chưa đủ, bởi v́ họ cũng chỉ là những con người dễ hư hỏng và có thể trở thành một con người phạm tội ác.
V́ thế, luân lư có tác dụng, phải là một luân lư tự bên trong lương tâm, đặt trên nền tảng của sự thánh thiện. Và chính v́ thế, một câu hỏi được đặt ra : Có phải chính Thiên Chúa cũng là một cảnh sát chăng ? Đối với nhiều tín hữu, Thiên Chúa là Đấng mạnh nhất, hay tốt nhất ? "Ngài là Đấng mạnh nhất nên tôi sợ Ngài, nên tôi phải cẩn thận coi chừng !". Nhưng nếu Ngài là Đấng tốt nhất th́ sao ?
Một người phụ nữ sắp “amen”, bà ta nói : tôi biết tôi sắp chết, bệnh của tôi không thể chữa được. Tôi sẽ phải ra trước mặt Chúa để bị xét xử. Tôi thất vọng v́ đă bao năm, tôi đă phạm tội đó, và bây giờ tôi sắp phải ra tŕnh diện Ngài...
Thiên Chúa có cần phải chờ chúng ta chết rồi mới chộp được cổ chúng ta hay sao ? Khi chúng ta sống, chúng ta có chơi tṛ núp ẩn với Người được không ? Khi chúng ta chưa chết, chúng ta có ǵ để che chở trước mặt Chúa ? Người phụ nữ kia sợ chết và bây giờ bà sợ Chúa, bà đă 10 năm sống trong sự tội khi bà c̣n trẻ. Bà ấy không sợ Chúa khi bà c̣n cảm thấy sự sống trong ḿnh, khi bà c̣n cảm thấy tuổi trẻ che chở cho ḿnh. Nhưng bây giờ th́ bà đă ǵa, bà ấy sợ.
Rơ ràng là sự sợ Chúa đă không che chở bà ấy khỏi phạm tội. Nếu chỉ sợ hăi th́ chưa đủ, bởi v́ có những lúc đam mê của con người c̣n mạnh hơn cả sự sợ chết nữa đấy. Lúc đó người ta không nghĩ tới cái chết đâu, người ta chỉ nghĩ đến nó khi người ta già, khi người ta ngă bệnh, nhưng cả đời người ta không thể sống trong cảnh sợ chết đó được. Sợ Thiên Chúa như thế th́ chưa đủ.
Có phải luân lư của Cựu ước hay một nền giáo dục Kitô giáo không khá đă làm cho chúng ta quen với một nền luân lư cảnh sát chăng ? Và rồi Thiên Chúa như thế đă trở nên xa lạ với chúng ta chứ ? Thiên Chúa có phải là Thiên Chúa hùng mạnh nhất không ? Như thế, đối với chúng ta thế nào cũng được bởi v́ Thiên Chúa lúc nào Người cũng có lư, trước mặt Người chúng ta chẳng có ǵ để bảo hộ cả. Cả thế giới này không thể thoát khỏi Người.
Trong cựu ước người ta coi Chúa như một ông Vua dân Do thái. Người ta khiến Chúa nói năng như một ông vua, hành động như một ông vua và Thiên Chúa đành đi vào cuộc khổ tâm này, để từ từ nâng nhân loại lên trên thực tại của nó, bằng cách mặc lấy bộ mặt cảnh sát mà dân này đang cần.
Có phải đă khuếch đại bức tranh lên chăng, không đâu. Chúng ta c̣n nhớ việc Chúa rửa chân cho các ông Tông đồ, ông Phêrô đă ngăn cản không cho Thầy rửa chân ḿnh. Đây là cử chỉ của một người nô lệ. Không một người Do thái nào lại hạ ḿnh xuống trước một người khác như vậy. Ông Phêrô là người của Cựu ước. Ông Phêrô trông đợi ơn cứu độ từ sức mạnh của Thiên Chúa, Người có thể nghiền nát quân thù dưới chân.
Vậy th́ làm sao Chúa lại có thể qùi gối trước mặt ông ấy, trước mặt các môn đệ của Ngài ? Đây là tận cùng của Cựu ước. Chúng ta thấy có sự chống lại của Cựu ước. Phêrô không muốn cho Thầy và Chúa lại qùi xuống, bởi đây chính là Đấng đă làm cho ông run sợ. Đấy chính là ông Gióp, sau khi đă ăn nói dại dột phải gục mặt xuống trước nhan Người.
Và chính v́ thế, Chúa Giêsu muốn đem đến cho chúng ta một bộ mặt ḥan toàn khác của Thiên Chúa, bộ mặt vô cùng tŕu mến của một Thiên Chúa chỉ là T́nh Yêu, Đấng đă đến thế gian mà thế gian không tiếp nhận, chiếu sáng trong đêm tối mà đêm tối chẳng nắm bắt được. Và Chúa Giêsu mạc khải Đấng Thiên Chúa này, Đấng mà Thánh phanxicô thành Assisi đă từng biết một cách sâu sắc lạ lùng. Đây là một Thiên Chúa không thể nói : "Ta", bởi v́ Người chỉ là cái nh́n hướng về người khác. Qủa thế, Thiên Chúa của Chúa Giêsu, là Đấng tốt lành nhất, chứ không phải hùng mạnh uy quyền nhất. Chính Người là Đấng làm được tất cả bằng ḷng nhân ái, bằng T́nh yêu và không thể làm ǵ khác ngoài T́nh yêu. Chúng ta sẽ có một h́nh ảnh rất chính xác về sự thay đổi thể chế, cung cách sống, nếu chúng ta biết thế nào là ḷng thiện cảm.
Người ta không thể sống nếu không có t́nh yêu, t́nh bạn, bầu khí ấm cúng. Chesterton đă nói đến một viên sĩ quan bị thương nặng sắp chết, lẽ ra th́ anh ta đă chết rồi, nhưng anh ta c̣n sống được là v́ anh ta c̣n người vợ trẻ mà anh ta yêu say đắm. Khi anh ta trở về nhà, nhận thấy vợ đă lừa dối ḿnh và anh ta chết, v́ anh ta không c̣n t́nh yêu. Không một thế lực nào lớn hơn, không có ǵ mạnh hơn và cũng chẳng có ǵ gịn mỏng hơn bằng t́nh yêu.
Thiên Chúa là T̀NH YÊU, T́nh yêu làm nên mọi sự, nhưng là một sức mạnh vô cùng mảnh mai, bởi lẽ nếu Thiên Chúa không gặp được t́nh yêu, th́ Người kể như hoàn toàn phải xuôi tay. Người chỉ c̣n việc chết, và đó là điều Người làm. Chính Thánh Phaxicô Assisi đă biết, mà Ngài đă khóc thương cho đến mù mắt.
Thiên Chúa đứng trước ông Gióp, vẫn c̣n là một Thiên Chúa đáng sợ, vẫn c̣n là một Thiên Chúa bề ngoài, một Thiên Chúa dù muốn dù không, thân phận con người ở dưới chân Người như một con giun. Đây là một Thiên Chúa mà xưa kia một dân tộc c̣n cần đến như người ta cần một ông cảnh sát, đó không phải là Thiên Chúa của chúng ta. Chúng ta có thể đọc sách ông Gióp qua Chúa Giêsu Kitô. Chúng đọc những trang sách đó mà ngây ngất trước sự khó nghèo của Thiên Chúa, đă chấp nhận sử dụng một ngôn ngữ tầm thường, đă chấp nhận cái bộ mặt mà chúng ta không thể chấp nhận được, hầu nâng cái nhân loại kia lên tới sự Mạc khải của Chúa Giêsu Kitô, nhưng Mạc khải này giải thoát chúng ta khỏi vị Thiên Chúa của sự sợ hăi.
Hẳn là có nhiều chuyện kinh khủng, nếu Người là thiên Chúa mạnh nhất. Nhưng Người là chỉ là một Trái Tim, một T́nh Yêu, bởi lẽ nơi Người, tất cả là Ân Ban. Đứng trước mặt Người chúng ta cảm thấy hoàn toàn thoải mái. Chúa yếu lắm, yêu là yếu là chiều, càng yêu bao nhiêu càng thương càng nhớ, càng yêu nhiều càng thua thiệt nhiều. Chúa thế đấy, Chúa dại lắm. Ai đă gieo, đă vẽ cho chúng ta một Thiên Chúa nghiêm khắc nhỉ ?
Thiên Chúa thật, Người chẳng có ǵ, nghèo lắm, Người không dính bén bản thân, Người giải thoát chúng ta khỏi cái tôi đè nặng chúng ta đến ngộp thở, và chính Người là Đấng chúng ta hằng khao khát, Người mới lấp đầy nỗi ḷng trống trải của chúng ta. Nếu chúng ta đứng trước một Thiên Chúa hùng mạnh, th́ chắc chắn chúng ta luôn luôn bị cám dỗ nổi loạn, chống cự lại Người, ráng vâng nghe Người, thế nhưng chúng ta có biết không, Thiên Chúa, Người đă thua chúng ta từ khua rồi đấy. Đứng trước Thiên Chúa là T́nh Yêu và chỉ là T́nh Yêu thôi, th́ không có sự đầu hàng, bởi t́nh yêu xuất phát tự chốn thâm cung của con người chúng ta, và t́nh yêu kêu gọi chúng ta trở nên như nó : quảng đại, ân ban, thân thương, từ bỏ...
Chúng ta ở trong một thế giới của tự do và cao cả, ở đây sự khiêm nhu không phải là một sự co cụm lại, bởi nó không c̣n biết ḿnh là ǵ nữa. Đó chính là Thiên Chúa của thánh Phanxicô, là tấm ḷng từ thiện toàn năng, nhưng vô cùng ḍn mỏng, rất dễ bị tổn thương, bởi Người không thể làm ǵ được khi không có sự đồng ư của sự tự do chúng ta. Chính Thiên Chúa mới là Thiên Chúa của chúng ta, và nếu chúng ta đă nhận ra Người trong cuộc hiện thân của cha Kolbe, chúng ta sẽ không thất vọng. Người ta hiểu cha Kolbe c̣n lớn hơn cả sự sống, lớn hơn cả sự chết. Chỉ một ḿnh Thiên Chúa mới có thể yêu cầu chúng ta.
Có một sự đồng nhất hoàn toàn trong cảm nghiệm của chúng ta, trong sự gặp gỡ với Thiên Chúa, giữa sự gặp gỡ này, sự Mạc khải đă phát sinh ra trong chính Trái tim Chúa Giêsu Kitô và đến với chúng ta qua sứ vụ của Giáo Hội. Thật là một niềm vui bao la, vô tận, khi khám phá ra Thiên Chúa là sự khó nghèo, bởi đó là một sự giải phóng, bởi chúng ta không thể hiểu rằng Thiên Chúa là một người ích kỷ như chúng ta : Chúng ta không c̣n phải sợ hăi Thiên Chúa nữa. Chúng ta nghĩ rằng hôm nay chúng ta đang ở trước mặt Người, Người đang ở trong chúng ta và Người không c̣n là một đe dọa cho chúng ta, nhưng chính chúng ta, chúng ta đang là nỗi đe dọa cho Người. Chúng ta có thể đóng cửa ḷng chúng ta lại, trở thành một bức tường trước sự tŕu mến kia và ngăn cản mọi hành động của nó.
Một hôm, ông Rimbaud đă nói câu này, chắc ông cũng chẳng nghĩ rằng nó sâu xa đến thế :"Tôi là người khác". Chưa bao giờ có người nào đă lập nên được một kỳ công chỉ bằng cách nh́n vào chính ḿnh. Mọi kỳ công đều phát xuất từ cái nh́n về một người khác.
Như vậy, chúng ta đă nhận thấy rơ sức sống của Chúa trong cuộc đời chúng ta và trong tiểu sử chúng ta, và chúng ta cũng nói được rằng Thiên Chúa không phải là một sắc lệnh. Chúng ta đă nói : "Thiên Chúa nổ tung ra, Người sáng rực lên tất cả những lần mà trong chúng ta không phải là ta. Khi không phải là tôi nữa, th́ là Người". Thật như vậy đó, bởi v́ chính Chúa hoàn toàn là quảng đại và dấu ấn của Người trong chúng ta, là chính ḷng quảng đại vô biên ấy, nó làm cho chúng ta hiện hữu dưới h́nh thức t́nh yêu, là cái nh́n về Người. Chúng ta muốn ngừng lại ở đây trong viễn cảnh tuyệt vời này và vui mừng hân hoan cho cuộc tâm sự vô song kia, v́ chúng ta thở trong Chúa và trước mặt Người không có sự run sợ, v́ chính Người chỉ c̣n là T́nh Yêu đang được san sẻ cho chúng ta, và đến lượt chúng ta, chúng ta cũng có thể tiếp cận được T́nh Yêu đó bằng chính t́nh yêu của chúng ta.