KIẾM T̀M
"Thế nên Thầy bảo anh em : anh em cứ xin th́ sẽ được, cứ t́m th́ sẽ thấy, cứ gơ cửa th́ sẽ mở cho” (Lc 11,9-13)
“Trước hết hăy t́m kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, c̣n tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho” (Mt 6,33)
“Này đây Ta đứng trước cửa và gơ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, th́ Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy, và người ấy sẽ dùng bữa với Ta” (Kh 3,20)
1 / Có kiếm t́m không ?
2 / Kiếm t́m cái ǵ ?
3 / Có mấy cách kiếm t́m ?
4 / Kiếm t́m ở đâu
5 / Có thật tha thiết kiếm t́m không ?
Chuyện anh lính … kiếm t́m !
Kiếm t́m đúng hơn là đón nhận.
Lời ngỏ
Cùng với những tấm ḷng khao khát, chúng ta lần mở xem những cách thức kiếm t́m, chắc chắn c̣n có nhiều cách thức khác do kinh nghiệm của mỗi người khác nhau, nên tập nhỏ bé này ghi lại để có thể giúp ích cho ai đó tha thiết khát mong nhận ra ḷng thương yêu vô biên của Chúa, gặp gỡ được Người để cuộc sống có niềm an vui hạnh phúc. Chúa vẫn có đó, vẫn yêu thương đó, vẫn hiện diện sống động đó nhưng để gặp gỡ được Người ta cũng đóng góp phần của ta. Phần của ta là ḷng khao khát, ước muốn hau nói đúng hơn là đón nhận để ta nên một trong Chúa, để niềm vui cuộc sống nên trọn vẹn .”Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn” (Ga 16,24)
I – Cầu nguyện trước Chúa Giêsu Thánh Thể trong thinh lặng là “Anh em hăy ở lại trong t́nh thương của Thầy” (Ga 15,9) Tập sống trong thinh lặng trước Chúa Giêsu Thánh Thể, lâu hay mau, ít hay nhiều, mấy lần, mấy giờ, mấy ngày… bao nhiêu có thể. Sự kiên nhẫn trung thành bền bỉ nói lên ḷng khao khát của chúng ta. V́ ‘Nước Thiên Chúa đă đến gần’, nên phần của ta là mở ra, đón nhận, gặp gỡ… Vậy cầu nguyện trước Chúa Giêsu Thánh Thể trong thinh lặng là mở ḷng chờ đợi tiếp đón (cho phép) Chúa vào để gặp gỡ và nên một trong Người.
II - Cầu nguyện với Lời Chúa là im lặng lắng nghe Lời Chúa. Chúa nói th́ chúng ta cần phải nghe. Theo kinh nghiệm cho chúng ta thấy : Nghe th́ rất khó bởi nói đ̣i sự kiên nhẫn bền bỉ, trung thành mỗi ngày, phải chiến đấu với những cám dỗ, những lôi kéo dằng co nhấp nhổm trong ḷng… Chúng ta thành thật công nhận với nhau, nói th́ quá dễ, nhất là những lời nói đă thuộc nằm ḷng, như máy thu âm nhấn nút là nói (đọc kinh) mà v́ thế đời sống Kitô hữu chúng ta thiếu hẳn tập lắng nghe. Lắng nghe chiều sâu bên trong cần nhẫn nại kiên tŕ bền bỉ v́ thế “Từ thời ông Gio-an Tẩy Giả cho đến bây giờ, Nước Trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức th́ chiếm được” (Mt 11,12)
III - Viết ra trang giấy trắng cũng là cách tỏ bày nỗi ḷng sâu thẳm của ta cho Chúa đấy. Càng chân thật bao nhiêu càng được đón nhận bấy nhiêu. Chúa rất tôn trọng và đón nhận ḷng thành của ta, cho dù đôi lúc ta có cáu kỉnh với Người.
IV - Vị linh hướng là người biết lắng nghe và chuyển trao lên Chúa những tâm sự nỗi ḷng của ta (cùng với họ đến Thánh Thể cầu nguyện) để ta được biến đổi.
V – Con đường thánh giá đến Phục sinh. Nhiều tâm hồn nhất là nơi các anh chị em tín hữu, chẳng ai đoán định trước, chẳng mấy người khát khao t́m kiếm trước nhưng v́ cuộc sống khốn khổ đau thương bầm dập hầu như bị ngạt thở chết đuối th́ bất chợt như bám được chiếc phao đưa vào bến bờ mà chẳng ai ngờ.
VI – Câu tụng niệm chẳng ngớt trên môi. Chọn một câu Kinh thánh hay một câu mà thấy ḿnh am hợp đắc ư và nhẩm đi nhắc lại cho đến khi thấm vào máu thịt làm thay đổi cuộc sống.
Với ḷng thiện chí khát khao và kiếm t́m đó, để chúng ta nhắm đến đích, đến bến đến bờ, tức là có hướng tới chứ không phải loanh quanh luẩn quẩn như người đi lạc.
Cũng xin nhớ dùm cho chẳng phải cứ áp dụng một trong những phương pháp trên hay áp dụng thực hành luôn tất cả những phương thế đă tŕnh bày, là ta đạt được kết quả ngay đâu nhé ! Trên trần gian này chẳng có ai, chẳng có chuyện ǵ ép bàn tay Thiên Chúa theo ư ḿnh được. Thiên Chúa không phải cái máy à nghe. Nếu có cái máy tự động, đầu vào là anh chàng du côn mất nết, đầu ra là ông thánh xinh đẹp ! th́ ta chẳng cần phải vất và khao khát kiếm t́m làm ǵ, đúng không ?
Ḷng khao khát thúc đẩy ta lên đường kiếm t́m, hiểu theo nghĩa tích cực, việc kiếm t́m với những phương cách kể trên, đó là ta chân thành tha thiết muốn đổi mới cuộc sống, khát mong được nên một trong Chúa v́ chỉ có t́nh yêu của Chúa mới làm cho đời ta có hạnh phúc thật và chỉ có t́nh yêu của Chúa mới giúp ta có khả năng yêu thương người anh em.
Điều rất cần phải lưu ư :
1 – Ḷng khao khát của ta sánh ǵ với ḷng khát khao của Chúa
2 – Cuộc kiếm t́m của ta sánh ǵ với cuộc t́m kiếm của Chúa
3 – Ta yêu Chúa sánh ǵ với t́nh Chúa yêu ta.
Cần phải xếp đặt lại trật tự cho đúng th́ ta mới thấy ḿnh được làm người Kitô hữu th́ hạnh phúc dường bao.
Ta cứ thành thật xét lại ḿnh, ḿnh có là cái đinh ǵ đâu, thế mà Chúa lại gắng công gắng sức bôn ba đi t́m ta để đến khi t́m được rồi th́ bán hết cả gia tài để mua, bằng cả giá máu đấy. Ta là viên ngọc quư đó. Không biết Người có bị cận thị, viễn thị, loạn thị, loạn sắc, bị hạt cườm không mà lại coi ta là viên ngọc quư nhỉ ? Chắc chắn là không rồi, v́ cái nh́n của Chúa không như cái nh́n của con người cách nông cạn mà thấu suốt tận đáy ḷng ta (1Sm 16,7) . Vậy, ta chỉ c̣n biết ḿnh hạnh phúc quá xá quà xa. (Mt 13,45)
Đời sống ta chẳng ra cái cóc chết ǵ thế mà Chúa lại ví ḿnh như bác phó cày, đổ mồ hôi sôi nước mắt và tứa cả máu ra nữa, khám phá ra kho báu chôn vùi trong ruộng, vui mừng quá đỗi bán tất cả, kể cả mạng sống của Chúa để mua cái con người cóc chết của ta đó. Lạy mẹ ! ta có thích không ? Có ‘thung thướng’ điên lên không ? (Mt 13,44)
Tại sao Chúa lại ví ḿnh như một bà già nhà quê lẩm ca lẩm cẩm, có mười đồng đánh rơi mất có mỗi đồng bạc, thế mà cũng đốt đèn dầu, lấy chổi quét dọn khua khuắng moi móc t́m ṭi ra cho bằng được để đến khi t́m được rồi th́ vui mừng khôn xiết kể đến nỗi mời cả hàng xóm sang chia mừng chung vui (Mt 15,8)
H́nh ảnh con chiên đi lạc quả là dễ thương, nó ngu ngơ và ngây thơ quá đỗi. C̣n tôi đi lạc a ! nào là ham hố ăn uống rượu chè cờ bạc giai gái ; nào là cái tôi ích kỷ khùng khùng điên điên lúc nào cũng ŕnh thời cơ là đánh đấm chém giết người anh em ; nào là gian tham vun vén tích cóp chà đạp nhân phẩm và đang tâm sống trên xương máu anh em… từ cái tôi ích kỷ đến chỗ từ khước t́nh yêu Thiên Chúa nên đă trở thành những bộ mặt bặm trợn trây lỳ thối tha… thế mà Người vẫn nhận ḿnh là anh chàng chăn chiên, khố rách rao ôm, khi t́m được con người khỉ khô là ta rồi th́ vác ta trên vai, bước chân tung tăng ḷng vui hớn hở như trẻ thơ mới được mẹ cho quà.
“Cũng thế, tôi nói cho các ông hay : giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng v́ một người tội lỗi ăn năn sám hối” (Mt 15,10)
Vậy th́ chúng ta cùng giúp nhau t́m kiếm nghe
“Ước chi mọi kẻ t́m kiếm Chúa, đều mừng vui hoan hỉ trong Ngài ! và những ai cảm mến ơn Ngài tế độ, luôn nói rằng : “Đức Chúa vĩ đại thay” (Tv 39,17)
“Anh em t́m Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, và anh em sẽ thấy, nếu anh em hết ḷng hết dạ kiếm t́m Người” (Đnl 4,29 )
“hăy suy tưởng ngay lành về Đức Chúa và thành tâm kiếm t́m Người. Ai không thách thức Người, th́ được Người cho gặp. Ai tin tưởng vào Người, sẽ được Người tỏ ḿnh cho thấy” (Kn 1,1-2)
- I –
Cầu nguyện
với Chúa Giêsu Thánh Thể
Thinh lặng để Chúa thực hiện
* Làm hay nói ǵ trong giờ cầu nguyện ?
“Hơn nữa, lại có Thần Khí giúp đỡ chúng ta là những kẻ yếu hèn, v́ chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho phải ; nhưng chính Thần Khí cầu thay nguyện giúp chúng ta, bằng những tiếng rên siết khôn tả. Và Thiên Chúa, Đấng thấu suốt tâm can, biết Thần Khí muốn nói ǵ.” (Rm 8,26-27).
+ Xin trả lời ngay là không làm hay nói ǵ cả mà chỉ ngồi yên. Lặng thinh để Thiên Chúa sẽ thực hiện những điều tốt đẹp cho ta. nhưng chính Thần Khí cầu thay nguyện giúp chúng ta, bằng những tiếng rên siết khôn tả
Từ trước đến giờ nhiều người, nhiều sách vở đă nói rất nhiều đề tài cầu nguyện nhưng đến khi áp dụng vào thực tế th́ cứ bị luẩn quẩn loay hoay không biết bắt đầu từ đâu và phải làm hay phải nói những ǵ. Đa phần người tín hữu chúng ta chỉ biết đọc kinh thôi, hoặc những tâm t́nh đă được sách vở in sẵn cứ thế mở ra mà đọc, hoặc chúng ta đến cầu nguyện là để xin hết ơn này đến ơn nọ. Lời kinh dài lê thê đọc lên mà không dính dáng ǵ tới cuộc đời, không làm thay đổi, không giúp đời sống khá lên được th́ chỉ một thời gian ngắn, việc đọc kinh đă trở thành gánh nặng không kham nổi. Nhu cầu vật chất của con người ngày nay sống trong thời kinh tế thị trường nên những ai làm giàu lên được đều do nỗ lực và miệt mài chứ chẳng dính dáng ǵ tới việc cầu nguyện xin xỏ nên cũng chẳng cần đến với Chúa mà nài nẵng chỉ tổ mất thời giờ. Cuối cùng c̣n giữ được ít kinh, cố gắng đến nhà thờ ngày Chúa nhật, cố gắng chừa vài tật xấu để hy vọng khi qua khỏi đời này được về quê trời hưởng phúc nhan thánh Chúa sáng láng vui vẻ vô cùng Amen.
Những ai muốn sống đời sống cầu nguyện th́ chúng ta cần xếp đặt lại trật tự trong việc cầu nguyện cho đúng chỗ nhé : “không phải ngươi mà là Ta”, Người đă nói với chị thánh Catarina và với chúng ta như thế. Hai Giao Ước đầy những công thức kiểu như thế này : “Không phải anh em đă chọn Thầy, nhưng chính Thầy đă chọn anh em” (Ga 15,16). “Không phải là tôi sống, chính là Chúa Kitô đang sống trong tôi” (Gl 2,20) ; “Không phải chúng ta đă yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đă yêu thương chúng ta trước” (1Ga 4,10) ; “nhưng nay anh em đă biết Thiên Chúa, hay đúng hơn được Thiên Chúa biết đến” (Gl 4,9) ; “Chúa đă tha thứ cho anh em, th́ anh em cũng vậy, anh em phải tha thứ cho nhau” (Cl 3,13)..v..v.. Cũng vậy, cầu nguyện là đến với Chúa không phải tôi làm, tôi nói mà là Chúa làm Chúa nói, có điều tôi có chịu khó ngồi yên để đón nhận và lắng nghe không thôi.
Chân phước Têrêxa thành phố Calcutta đă viết về sự thinh lặng này như sau : “Tôi luôn bắt đầu việc cầu nguyện bằng sự thinh lặng. Thiên Chúa nói trong sự thinh lặng của trái tim. Chúng ta cần lắng nghe, v́ điều quan trọng không phải là điều chúng ta nói, mà là điều Thiên Chúa nói với chúng ta và qua chúng ta”.
Do đó, việc cầu nguyện là việc chúng ta đến với Chúa trong bầu khí thinh lặng, trầm lắng, thanh thản, không nói, không nghĩ, không đọc, không làm ǵ cả để chúng ta lắng nghe, để chúng ta nh́n và để Chúa thực hiện những điều tốt đẹp trong ta. Chúa chứ không phải ta, nhớ kỹ dùm nhé !
Chuyện chúng ta làm ǵ trong giờ cầu nguyện không quan trọng bằng chuyện dám đến và ở lại.
* Thiên Chúa làm ǵ trong giờ cầu nguyện ?
“Chính Người sẽ đưa ra ánh sáng những ǵ ẩn khuất trong bóng tối, và phơi bày những ư định trong thâm tâm con người” (1Cr 4,1-5)
“Ai trong các ông sạch tội, th́ cứ việc lấy đá mà ném trước đi” (Ga 8,1-11)
“Bấy giờ kẻ què sẽ nhảy nhót như nai, miệng lưỡi người câm sẽ reo ḥ. V́ có nước vọt lên trong sa mạc, khe suối tuôn ra giữa vùng đất hoang vu” (Is 35,6)
“để mở mắt cho những ai mù loà, đưa ra khỏi tù những người bị giam giữ, dẫn ra khỏi ngục những kẻ ngồi trong chốn tối tăm." (Is 42,7)
Người trả lời hai người ấy rằng : "Các anh cứ về thuật lại cho ông Gio-an những điều mắt thấy tai nghe : người mù được thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết chỗi dậy, kẻ nghèo được nghe tin mừng, (Lc 7,22)
+ Thiên Chúa thực hiện hai việc này :
1 – Soi rọi vào ngơ ngách cuộc đời của ta để ta nhận thấy ta yếu đuối, giới hạn, nhỏ nhen, hẹp ḥi, ích kỷ, tham lam... nói chung là “rất nghèo”.
Quan trọng là ta có có chịu ngồi yên để Chúa cho thấy cuộc đời ḿnh “nghèo nàn” không ? ḿnh có bị tù đày không ? ḿnh có bị ngục h́nh không ? ḿnh có bị mù ḷa không ? có bị què quặt không ? c̣ bị cùi hủi không ? có bị điếc lác không ? có bị chết đuối không ?
Bao lâu ta không biết ḿnh hay c̣n tự hào về ḿnh và chỉ thấy “cái rác” nơi tha nhân to đùng th́ ta chưa thể tiến tới đời sống tâm linh được !
Càng nhận thấy ta chẳng là cái khỉ khô ǵ th́ lại càng nhận ra ḷng yêu thương của Chúa vô bờ bến. Để biết ḿnh dễ nhất, nhanh nhất, rơ nhất và yếu đuối nhất, đó là khi ta thinh lặng ở yên cầu nguyện, thế mà con người của ta lại cứ ngủ gật, chia trí, lo ra, nhấp nhổm, ruột gan rối bời... Hạnh phúc của ta đó là nhận ra con người rất nghèo của ta đó ! “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, v́ Nước Trời là của họ” (Mt 5,3). Chúa giúp cho người cầu nguyện nhận biết ḿnh để sống khiêm nhường.
2 – Chính lúc nhận ra sự nghèo nàn của đời ḿnh th́ đồng thời Chúa lại tỏ bày cho chúng ta t́nh yêu thương âu yếm của Người trong thinh lặng. Trong Bí tích Thánh Thể : nhỏ bé, khiêm tốn, nhẫn nại, đơn sơ, hiền từ, trần trụi.... Trong tâm t́nh Lời Chúa : Những phép lạ, lời nói, việc làm, đối thoại... Ngài không bỏ rơi chúng ta là những người mọn hèn, thua kém, tội lỗi, bệnh tật, xấu xa. “Đức Kitô đă chết v́ chúng ta, ngay khi chúng ta c̣n là người tội lỗi. Đó là bằng chứng Chúa yêu thương chúng ta” (Rm 5,8). Yêu thương đi bước trước và yêu thương một cách nhưng không. Đưa ra khỏi nơi tối tăm, khỏi nơi giam giữ, cho được thấy, cho được đi, được sạch, được nghe, được chỗi dậy và nghe Tin Mừng. Chúa giúp cho người cầu nguyện nhận biết Chúa để sống hạnh phúc, vui tươi và b́nh an.
Cha của chúng ta chỉ làm có hai chuyện đó thôi. Vâng, chỉ hai chuyện đó thôi, c̣n phần chúng ta th́ cần kiên nhẫn trung thành trong thinh lặng mỗi ngày. Con kỳ nhông leo lên ngọn cây nhờ ánh nắng, sức nóng của mặt trời làm biến đổi màu mà không cần phải nói chi cả ; người ta không thể phơi nắng mà không bị sạm đen, miễn là người ta phải ở đó bất động và hướng đúng về mặt trời... Trước Chúa Giêsu Thánh Thể có sức nóng, t́nh yêu, ánh sáng... Sức nóng sẽ làm “tảng băng” tan chảy… những ǵ là khô cứng nguội lạnh giá buốt trong ta sẽ được hâm nóng lên dần dần ; T́nh yêu làm cho ḥn đá sần sùi nháp nhúa biết rơi lệ… những ǵ là cứng cỏi sần sùi, lập trường cố chấp, bảo vệ danh dự, cái tôi pḥng thủ… sẽ được làm mền ra và tan chảy như sáp trước lửa ; Ánh sáng sẽ soi rọi vào những ngơ ngách cuộc đời của ta để nhận ra con người thật của ḿnh… những ao đọng nước tù, những mây mù tăm tối đều được ánh sáng tỏa lan. Trong một trạng thái sâu thẳm của con tim, luôn sẵn sàng tín cẩn phó thác, như thế ta không cần phải làm ǵ hơn nữa. Đừng thẩm định ḷng ḿnh để xem được những ǵ trong giờ cầu nguyện, chẳng hạn như có nhiều tư tưởng, nhiều cảm giác lâng lâng, nhiều tâm t́nh bay bổng... Mặc dù sẽ có những thời gian thật dài coi như vô tích sự, thật mất thời giờ, mất nhiều công việc hữu ích, uổng nhiều dịp được mời đi ăn uống... Nhưng Chúa thường tác động rất bí nhiệm và vô h́nh trong tâm hồn chúng ta và phải một thời gian sau ta mới khám phá ra sự đổi thay nơi con người của ḿnh.
Thánh Phanxicô đệ Salê đă cầu nguyện như thế này : “Lạy Chúa, con chỉ là củi khô : xin Chúa hăy châm lửa”.
Thánh Têrêsa Avila nói : “Trong cầu nguyện, điều quan trọng không phải là nghĩ nhiều, nhưng là yêu nhiều”. V́ thế, khi bị ngủ gật, khi bị chia trí, khi bị lo ra... không suy niệm được ǵ, không nghĩ được ǵ, không cảm thấy ǵ nhưng người ta luôn luôn có thể yêu. Dâng lên Chúa sự nghèo nàn trần trụi của ḿnh ; hay nói với Chúa những điều ḿnh đang chia trí, đang lo ra, đang bị cám dỗ... Đây chính là những lời cầu nguyện thật nhất, đúng nhất, đơn sơ nhỏ bé nhất. Khi bị khô khan nguội lạnh trống vắng nhất, lại lúc Chúa đang ở gần ta nhất và yêu thương ta nhất, ta có dám tin không ? T́nh Yêu là Vua mà lị. Thánh Têrêsa nhỏ thích trưng dẫn lời của thánh Gioan Thánh Giá :”T́nh yêu luôn biết lợi dụng tất cả, điều lành cũng như điều dữ”. Trong t́nh yêu th́ ta không coi những nỗi khốn cùng của đời ḿnh là một thảm trạng. Nhiệm vụ chính của cầu nguyện là yêu mến, yêu mến tức là để cho ḿnh được yêu. Đừng nghi ngờ nhé. Thánh Gioan tông đồ viết : “T́nh yêu hệ tại ở điều này, là không phải chúng ta đă yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Ngài đă yêu mến chúng ta trước” (1Ga 4,10). Trong sự nghèo hèn của chúng ta, như chúng ta là, không liên quan ǵ đến những công trạng, những nhân đức, những nỗ lực của chúng ta.
Những lúc chúng ta nguội lạnh nhất, khô khan nhất, trống vắng nhất... lúc đó Thiên Chúa ở đâu ? Có phải Ngài đi vắng không ? Xin thưa rằng lúc đó Thiên Chúa ở gần ta nhất, yêu thương ta nhất, hiểu ta nhất, cảm thông ta nhất... Ta có dám tin không ? Bởi v́ chúng ta hay bị sa chước... cảm giác lắm cơ !
Chị Têrêsa vào ḍng c̣n quá trẻ, sức ngủ c̣n cần nên những giờ cầu nguyện, chị hay ngủ gật nhưng chị đă không nản ḷng : “Em nghĩ rằng các trẻ nhỏ cũng làm cho cha mẹ hài ḷng khi chúng ngủ cũng như khi chúng thức ; em nghĩ rằng để giải phẫu, các bác sĩ cũng phải làm cho bệnh nhân ngủ mê đi. Và cuối cùng em nghĩ rằng Chúa thấy sự yếu đuối của chúng ta, và Ngài nhớ ra chúng ta chỉ là bụi đất”.
Chúa không chờ đợi những việc làm, những hoạt động, những sản phẩm việc lành của chúng ta ”chính anh em hăy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút” (Mc 6,31). Bởi chúng ta luôn là kẻ vô tích sự, đầy tớ vô dụng, nữ tỳ hèn mọn. Thánh Têrêsa Hài Đồng nói : “Thiên Chúa chẳng cần đến việc làm của chúng ta, nhưng Người khát t́nh yêu của chúng ta”. Nếu chúng ta để Chúa yêu mến chúng ta, chính Ngài sẽ thực hiện điều lành trong chúng ta và cho chúng ta chu toàn sứ mệnh : “Các việc lành Thiên Chúa đă dự liệu từ trước để chúng ta thực hiện” (Êp 2,10).
Con người làm đẹp ḷng Chúa, trước hết không phải v́ các nhân đức, các công trạng, người ta không thể leo lên trời bằng những bậc thang nhân đức, những việc làm của ḿnh, nhưng là tin cậy vào ḷng xót thương vô biên của Chúa.
* Cầu nguyện ở đâu ?
+ Cầu nguyện ở bất cứ chỗ nào (chuyện bà Têrêsa cầu nguyện...) . Một cái chớp mắt mà nhớ đến Chúa và thấy Chúa thương yêu ḿnh là cầu nguyện rồi. Nhưng để nhớ và sống với Chúa mọi nơi mọi lúc th́ trước tiên cần có nơi chốn dành cho việc cầu nguyện đàng hoàng “Chính anh em hăy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút” (Mc 6,31). Mỗi lần Đức Giêsu cầu nguyện, nhiều chỗ trong Tin Mừng nói Ngài lên núi, nhưng núi ở đâu mà lắm thế ? Vậy ta phải hiểu “núi” là thế nào nhá ! (tâm hồn nâng cao, thanh thoát, yên tĩnh, thông thoáng, trời đất gần nhau… ) Nơi thinh lặng, dễ tập trung, trước Chúa Giêsu Thánh Thể, đến thật gần ở thật sát (nhất cự ly) “Hăy đến gần Thiên Chúa, Người sẽ đến gần anh em” (Gc 4,8), nh́m xem ai đang ở trước mặt ḿnh (nhận diện). Cầu nguyện trong thinh lặng một ḿnh là tốt nhất “Người cầm lấy tay anh mù, đưa ra khỏi làng...” (Mc 8,23) ; “Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông...” (Mc 7,33) Đọc trong Tin Mừng, tất cả những chuyện của các nhân vật đều diễn ra ở trước mặt Đức Giêsu, như chuyện ông Gia-kê, chuyện bà góa bị bệnh đă đụng vào gấu áo của Ngài, chuyện người mù hành khất bên vệ đường, chuyện 10 người phong cùi có một người trở lại tạ ơn... Tất cả đều ở rất gần và đối thoại trong tương quan ngôi vị. C̣n chúng ta thường ở rất xa và độc thoại, đơn phương và lạc lơng một ḿnh v́ thế nên luôn luôn cảm thấy trống vắng buồn tẻ nhạt nhẽo và sinh ra chán nản thất vọng.
Tiếc thay những nhà thờ và nhà nguyện trong các tu viện, cái nào cũng to đùng, v́ nhu cầu dân chúng (tu sĩ) quá đông đúc nên chỉ c̣n biết đến để đọc kinh rân ran, nghi thức sầm uất, trên quát xuống dưới quát lên, vội vàng ba chân bốn cẳng xỏ dép chuồn êm, chúc anh chị em ra về bằng... xe, đóng cửa cái rầm thế là hết. Đoạn tuyệt những ǵ... chỉ là bổn phận, như phải trả nợ ! Xin xem bài “Ngôi nhà thờ lư tưởng” trang cuối. Nếp sống đạo như thế th́ làm sao mà cảm nhận được niềm vui và hạnh phúc : “Lạy Cha, Cha ở trong con và con ở trong Cha để họ cũng ở trong chúng ta” (Ga 17,21)
Có người cho rằng cầu nguyện hay kết hiệp với Chúa trên đường đi trong việc làm... là đủ rồi ! Thật ra, sự kết hợp mật thiết với Chúa ở bất cứ nơi nào trên đường đi, trong khi làm việc, lúc nghỉ ngơi... tức là đă trở nên con người chiêm niệm siêu đẳng rồi nhưng thực tế nói thế th́ nói dễ mấy ai đă sống được như vậy. Do đó, vẫn không thể chuẩn chước những giây phút trầm lặng bên Chúa, những giây phút không làm ǵ cả mà chỉ ở bên Ngài. “Maria đă chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi” (Lc 10,42) Trong thực tế, những người đă biết sống cầu nguyện th́ họ lại người hay đến riêng tư một ḿnh với Chúa bao nhiêu có thể, bởi theo kinh nghiệm của họ, những công việc dễ lôi kéo người ta dần dần đến chỗ có đủ lư do để châm chước, bớt xén những giờ phút cầu nguyện riêng tư. Việc làm dễ thành công, dễ làm say mê, dễ tự hào... nên người ta lấy ḿnh làm đủ rồi. Đức Giêsu thường khuyên các môn đệ vào nơi vắng vẻ nghỉ ngơi, “Chính anh em hăy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút” (Mc 6,31) ; “nhưng hăy mừng v́ tên anh em đă được ghi trên trời” (Lc 10,20).
Cầu nguyện bất cứ ở nơi đâu, như trong pḥng kín, dưới gốc cây, bên nghĩa trang... Trước biển cả, trước thác nước, trước núi non hùng vĩ, trước ảnh tượng, đặc biệt trước Chúa Giêsu Thánh Thể bởi v́ sự HIỆN DIỆN đă làm cho nhiều người thay đổi cuộc đời, bật gốc thâm căn cố đế, bung ra khỏi vỏ ốc chai sạn, sụp đổ những bức tường lập trường cố chấp, thay đổi hành động, thay đổi cách cư xử... (đọc bài CN trước Bí Tích Thánh Thể ). Nơi Bí tích Thánh Thể đầy đủ máu thịt Đức Kitô, Thiên tính và nhân tính (bản tính Thiên Chúa và bản tính loài người), Ngôi Hai Thiên Chúa, có cả Chúa Cha và Chúa Thánh Thần hiện diện sống động, hạnh phúc dưới mái ấm gia đ́nh trong đó có ta. Trước sức mạnh của T́nh Yêu đó sẽ phá hủy “ngôi nhà cũ rích” mà ta đang bị dán chặt vào.
Cầu nguyện, trước mặt là khoảng không vô tận làm cho ta khó tập trung nhưng nếu trước mặt có Chúa Giêsu Thánh Thể, ngay trong tầm nh́n, giúp cho ta ư thức ai đang ở trước mặt ḿnh. Ta ở đó, đang được bao chùm trong bầu khí yêu thương, được tác động mạnh mẽ bởi ḷng nhân từ dịu dàng, sẽ giúp ta dễ tập trung và liên đới trong tương quan ngôi vị, nhận ra khuôn mặt thật của Ngài mà bấy lâu nay ta cứ ảo tưởng, ta cứ rập khuôn đúc sẵn bởi nhiều người đă nhồi nhét cho ta.
* Cầu nguyện bao lâu ?
+ Cầu nguyện “ở lại” càng lâu càng tốt (nh́ ở lỳ) như Giacóp vật lộn với sứ thần (St 32,27) ; Nếu Ngài không cho tôi gặp gỡ Ngài hay không cho tôi cảm nhận ra t́nh yêu thương âu yếm của Ngài th́ tôi không ăn cơm hay không lên giường ngủ đâu nhé ! “V́ anh ta cứ ĺ ra đó” (Lc 11,8). Trong giai đoạn mới mẻ th́ “ở lại” bao lâu có thể. Cần trung thành và kiên nhẫn mỗi ngày. Thỉnh thoảng nên tiếp xúc với người sống cầu nguyện và cũng đừng mau nóng sẽ chóng nguội đấy !
Càng ở lâu càng nhận ra con người thật của ḿnh, càng ĺ càng ḷi cái mặt mẹt ra ! Ngài soi rọi vào ngóc ngách cuộc đời ta để ta nhận ra sự thật con người của ḿnh mà không thất vọng. Chính Ngài sẽ chấn chỉnh và xếp đặt lại con người của ta cho đúng vị trí bởi v́ con người của ta chẳng hay ho ǵ thế mà cứ đ̣i làm cái rốn lồi (trung tâm) của vũ trụ cơ ; con người của ta nhiều ngớ ngẩn nhưng lại cứ thích làm vua cai trị thiên hạ cơ ; con người của ta nhiều sai sót lầm lỗi nhưng cứ muốn mọi người coi ḿnh là thánh thiện cơ... Bảo vệ danh dự, bảo vệ lập trường cố chấp, bảo vệ quyền lợi, bảo vệ chỗ đứng vị trí... tất cả v́ cái tôi c̣n to đùng. Con người tự nhiên là như vậy nên cần biết ḿnh cho rơ.
Niềm vui hạnh phúc của ta là kiên tŕ trung thành cầu nguyện mỗi ngày. Có rất nhiều cám dỗ để ta bỏ cuộc nhưng nếu cố gắng vượt qua được th́ ta sẽ hiểu được thế nào là t́nh yêu. T́nh yêu không phải là những chuyện dễ dăi, những chuyện bay bổng trên trời mây, những chuyện vui đến buồn đi, những chuyện hoa thơm và quả ngọt nhưng là có khó khăn, có thử thách, có cám dỗ, có vất vả... mà kiên nhẫn, trung thành th́ như thế mới là t́nh yêu thật, t́nh yêu dâng hiến, t́nh yêu thí mạng v́ người ḿnh yêu.
Cứ can đảm thực hiện đi rồi chẳng mấy tí (hay nhiều tí) sẽ thấy ḿnh đổi mới ngay thôi mà !
* Cầu nguyện lúc nào ?
+ Cầu nguyện lúc nào cũng được. Nhất là những lúc giờ phút thân xác tinh thần khoẻ khoắn chứ không phải là khi đă hết hơi mệt oải, đói khát v́ những công việc mệt nhọc hàng ngày. Cầu nguyện không phải vào những giờ dư thừa cặn bă. Cầu nguyện ban đêm là tốt nhất. “Suốt đêm trường, hồn con khao khát Chúa, trong thâm tâm, những kiếm t́m khắc khoải” (Is 26,9)
“Thưa Thầy, chúng con ở đây, thật là hay !” (Lc 9,33)
Cầu nguyện buồn quá, mà buồn th́ đương nhiên là ngủ thôi nên người ta vẫn nói ‘buồn ngủ’ là vậy. Nếu cho giờ cầu nguyện là cần thiết nhất, là những bài học Chúa dạy quan trọng nhất, là chuyện sống c̣n chứ không phải là chuyện mất thời giờ th́ người ta sẽ dành giờ ưu tiên nhất, mạnh khoẻ vui vẻ sảng khoái nhất, bầu khí mát mẻ âm dịu nhất... để cầu nguyện.
* Hoa trái của đời sống cầu nguyện
Đừng vội nghĩ đến của cải vật chất kợi lộc trần gian, sạch mọi tội lỗi, khỏi các tật bệnh….
Hoa quả của sự thinh lặng là cầu nguyện, hoa quả của việc cầu nguyện là đời sống đức tin ; hoa quả của đời sống đức tin là đời sống t́nh yêu ; hoa quả của t́nh yêu là đời sống phục vụ ; hoa quả của phục vụ là luôn luôn vui tươi b́nh an...
Người sống Đức Tin là con người gặp gỡ Chúa, nên một trong Chúa, sống khiêm tốn b́nh an vui tươi hạnh phúc thanh thản.
Cầu nguyện để Chúa soi rọi cuộc đời hay cầu nguyện để phơi bày con người ḿnh ra, tất cả đều là để biết ḿnh, nhận ra con người thật của ḿnh. Càng biết ḿnh th́ càng biết Chúa, càng biết Chúa th́ lại càng biết ḿnh. Càng biết ḿnh lại càng dễ sống với tha nhân.
Chuyện đan viện phụ mỗi năm tuyển người vô đan viện... Bài hát : Găp gỡ Đức Kitô.... Xem bài hoa trái của Gặp Gỡ .
* Cầu nguyện và cầu xin
1 – Về phía Thiên Chúa
- Chúa vẫn hằng ở với mỗi người chúng ta từ khuya rồi
- Chúa yêu thương mỗi người từ ngàn xưa rồi… chẳng có thể hoài ghi chuyện ǵ nữa.
Đức Giêsu khẳng định Cha là Đấng nhân lành, Người luôn sẵn sàng, chờ đón, ban ân và Người sẵn sàng ban cho con cái những ǵ tốt đẹp : "Anh em cứ xin th́ sẽ được, cứ t́m th́ sẽ thấy, cứ gơ th́ sẽ được mở cho... Vậy nếu anh em là những kẻ xấu, mà c̣n biết cho con cái ḿnh những của tốt lành, phương chi Cha anh em, Đấng ngự trên trời, lại không ban nhưng của tốt lành cho những kẻ kêu xin Người sao ?" (Mt 7,11)
Điều tốt đẹp, với Thiên Chúa là t́nh yêu, chỉ có thể là t́nh yêu mà thôi; và t́nh yêu của Người bao gồm hết mọi “nhân đức” nhân bản cũng như mọi nhân đức Kitô giáo. Chính v́ thế, hồng ân đích thực của Thiên Chúa chính là Ngôi Hai xuống thế làm người để trở nên người đồng hành với chúng ta trên bước đường đời; và Người vẫn tiếp tục đồng hành với chúng ta qua Thánh Thần của Người : "Người sẽ ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người" (Lc 11,13)
Thái độ sẵn sàng của Thiên Chúa mở ra một con đường thông thoáng mời gọi con người chia sẻ đời sống của Ngài.
2. Về phía con người
Có lẽ, nhiều lời cầu xin của chúng ta có bao hàm rất nhiều điều trái với t́nh yêu, bao hàm sự nhát đảm, sự ăn sẵn, sự dễ dăi, sự ích kỷ, tính ganh đua.... Đó là những lời kinh không làm gia tăng mối tương quan thân thiết và tín nhiệm vào nhau. Tinh thần cầu nguyện như thế thường nhằm tới thái độ bản thân ḿnh nhiều hơn là đi vào mối tương quan ngôi vị.
- Ta cầu xin như thể chu toàn một thủ tục để được lănh nhận điều ǵ, cách cầu xin đó là một thứ lợi dụng, chỉ thấy có ơn huệ mà không đụng được đến Đấng thi ân. Tôi co ro khúm núm, tay chắp gối quỳ, miệng lâm râm xin điều này chuyện kia, tha thiết làm đẹp ḷng Ngài để Ngài phải ân thưởng cho tôi những điều tôi cần thiết ở trần gian khổ ải này. Xin của cải vật chất, xin chữa lành các chứng bệnh tật nan y… gặp ǵ cần thiếu đụng đến bản thân là nỉ non khẩn cầu cho bằng được. Việc khẩn cầu với những lư do chính đáng chẳng có ǵ đáng trách cả nhưng nó chẳng đụng ǵ tới mối tương quan thân thiện của Đấng là T́nh Yêu. Ngài đă trở nên nhà giàu có ngồi đó phát chẩn cho những kẻ kêu xin ; Ngài đă nên lănh chúa thưởng phạt, ban phát theo tiêu chuẩn mà loài người không sao hiểu nổi, không thể ṃ đoán ra. Do đó, Ngài chẳng công bằng tí nào và làm cho nhiều kẻ thất vọng hoặc bất cần đời.
- Ta cầu xin như là một nỗ lực luân lư để sửa đổi bản thân, cách cầu nguyện ấy chỉ coi Thiên Chúa như là một bài tập phải làm, chứ không phải đưa bản thân ḿnh vào mối tương quan ngôi vị với Chúa. Ta xin Chúa cho ta có nhân đức này việc tốt đẹp kia ; ta xin Chúa cho ta chừa tội này tính xấu kia ; ta xin Chúa cho ta đạo đức để ta sống yên tâm thoải mái ; ta xin Chúa cho ta chịu khó trung thành đọc kinh để hơn hẳn người kia…. Cứ xin như thế th́ Thiên Chúa chẳng liên đới ǵ tới lịch sử đời ta và vẫn cứ ở ngoài ta. Không đồng cảm và cũng không chia sẻ gánh nặng đời ta, tội luỵ của ta.
- Ta cũng có thể cầu xin bằng cách chúc tụng Thiên Chúa như một kẻ nô lệ có trách nhiệm và đáng phải tung hô Ngài. Mỗi ngày những giờ kinh giờ lễ ta cứ phải g̣ bó thực hiện cho đúng bổn phận kẻo lương tâm ta không an ổn và đôi khi đă trở thành thói quen, thói quen cách nhuần nhuyễn. Thực hiện cho có cho xong cho qua… để rồi cuộc sống luôn ở trong tâm trạng bơ vơ lạc lơng lơ lửng phất phơ trước gió, nhạt nhẽo và buồn tẻ. Cứ giữ tâm trạng như thế nên có những lư do những cơ hội được chuẩn chước, hay được giảm bớt kinh kệ th́ ta vỗ tay phấn khởi khoái trá lộ ngay ra mặt !
Tất cả những lối cầu xin như thế làm giảm phẩm giá của đôi bên, đồng thời cũng làm mất tính chất của t́nh yêu. Nó bộc lộ ra một mối tương quan không b́nh đẳng hoặc không thông thoáng...
Ngược lại, trong mối tương quan chân chính, ta vẫn có thể cầu xin ơn này ơn khác, xin như là một cách thức chia sẻ và tỏ bầy suy nghĩ, chương tŕnh của ḿnh cho Chúa và cầu mong được liên đới. Cầu xin với chủ đích như thế nguyên nó đă được nhận rồi. Điều ǵ khác - xin điều ǵ cụ thể - trở thành phụ thuộc, người con sẽ để tùy ư muốn và sự quan pḥng yêu thương và khôn ngoan của Cha. Như thế, cầu nguyện không phải là điều nhục nhă, như một số triết gia nói, nhưng là thể hiện nhu cầu tương quan và yêu thương trong con người.
3. Cầu nguyện là sống trong tương quan.
Mối tương quan đích thực bao giờ cũng phải bao gồm sự kiện hai bên ở trong nhau, ở trong hoàn cảnh, ở trong tâm t́nh, ở trong trong sự thông cảm và yêu thương lẫn nhau. Chỉ như thế, lời cầu xin mới không làm giảm phẩm giá con người lẫn Thiên Chúa và mới có thể làm gia tăng phẩm chất mối tương quan ngôi vị. Lời cầu nguyện như thế, chính yếu là "dâng tặng" những vấn đề của đời ḿnh, hoặc trọn vẹn hơn là "dâng tặng" chính bản thân của ḿnh cho Chúa; dâng tặng v́ biết Chúa vui ḷng và chờ đợi để đón nhận. Lời cầu nguyện như thế, trong thực chất, chính là sống mối tương quan chân chính mỗi ngày mỗi phong phú hơn qua các sự kiện nhỏ nhoi hoặc lẻ tẻ hằng ngày. Ta cầu xin v́ ta biết Chúa thương ta, Ngài cũng rất muốn ban ơn cho ta, v́ biết rằng Chúa đang muốn điều tốt hơn cho ta... Cầu nguyện như thế không khác ǵ hai người bạn tâm sự với nhau, trao cho nhau tâm hồn của ḿnh, trao cho nhau những biến cố trong lịch sử đời ḿnh. Cầu nguyện như thế thực ra là sinh hoạt b́nh thường của những người bạn của nhau.
* Kết
Thiên Chúa là Thiên Chúa ngôi vị, đó là nét đặc trưng của truyền thống Do Thái-Kitô giáo. Chính đường lối "tương quan ngôi vị" là đường lối Thiên Chúa dùng để thông ban ơn cứu độ cho con người. Đó cũng là cách thức mọi người có thể sống được, đặc biệt là những người nghèo, những người bé mọn.