KIẾM T̀M
CHÚA GIÊSU
THÁNH THỂ
* Đức Giêsu Ngày Xưa mang thân phận con người. Người thời đó họ biết gốc tích Ngài là con cái nhà ai, làm nghề ǵ, không có bằng cấp, không thuộc ḍng dơi chức sắc trong dân, chỉ là một anh thợ mộc quèn không hơn không kém. Thế mà lại lên lớp dạy đời, phá bỏ các lề luật tập tục cha ông, làm bạn với những quân tội lỗi thu thuế và gái điếm, xưng ḿnh là con Thiên Chúa từ trời xuống, và nói họ ăn thịt uống máu ḿnh sẽ được sống muôn đời. Những vị chức sắc trong dân và cả những đám dân chúng đă nhiều lần đặt vỏ chuối trước bước chân của Ngài, đă đặt những tảng đá trên đường Ngài đi, đă rắp tâm xô Ngài xuống vực thẳm, tất cả cùng giơ nắm đấm thách thức Ngài, muốn khử trừ Ngài để khỏi ngứa mắt và cuối cùng chuyện phải đến đă đến, họ bắt Ngài vác thập giá, rồi đóng đinh Ngài như một tên tội phạm mà treo lên...
Chúng ta đừng tưởng là giá mà tôi sống vào thời đó th́ tôi sẽ theo chân Đức Giêsu sát nút, sẽ gần gũi và mến yêu Ngài, sẽ bảo vệ Ngài cho đến cùng... và đời sống của tôi sẽ ngon lành hơn bây giờ. Thế nhưng có hăng tiết vịt th́ cũng cỡ ông Phêrô là cùng chứ ǵ ? Chúng ta cùng với đám dân cũng sẽ giơ nắm đấm lên thách thức và hô vang : Hăy đóng đinh nó vào thập giá ! Hăy đóng đinh nó vào thập giá !
* Đức Giêsu Ngày Nay mang thân phận tấm bánh. Con mắt phàm trần tự nhiên nh́n vào chỉ thấy mỏng ḍn, nhỏ bé, rẻ rề, chẳng giá trị, bất động, im lặng... không đáng bận tâm. Ngày xưa con người kết án loại trừ, c̣n ngày nay con người thờ ơ lạnh nhạt, cùng lắm làm những điều phải làm, giữ những việc phải giữ thôi. Thế nên cũng chẳng khác nhau bao nhiêu.
Nhưng trong niềm tin, con người ngày xưa và con người hôm nay sẽ nh́n thấy sự Hiện Diện ở đó, một t́nh yêu hết sức mănh liệt, một sự sống thật sống động, sự khiêm tốn khó nghèo thật thẳm sâu, sự đơn sơ nhỏ bé đến ngỡ ngàng, một sức mạnh làm biến chuyển nhiều tâm hồn, một sức nóng làm tan chảy những tảng băng, một cái nh́n âu yếm làm cho “đá” cũng phải bật khóc, một luồng sáng soi rọi vào ngơ ngách để nhận ra sự thật....
Đức Giêsu mang thân phận con người và Đức Giêsu mang thân phận tấm bánh chỉ là một, hôm qua, hôm nay và mai sau. Chúng ta đừng ngồi đó chờ mong một Đức Giêsu đẹp trai, mũi dọc dừa, môi trái tim, cằm chẻ, má lơm đồng tiền, tóc vàng râu ngô, bộ râu ria quai nón, mắt xanh lơ... sẽ đến trong giấc mơ của ḿnh ; sẽ làm cho ḿnh hạnh phúc mà không gặp phải khó khăn ; sẽ làm cho ta bay bổng mà chân không phải đạp đất... Xin đừng quá tưởng tượng ra như thế nhé kẻo rồi trở nên một kẻ ảo tưởng hay hoang tưởng không c̣n sống được với ai và không ai dám đến gần ḿnh.
Sống cầu nguyện của chúng ta là hăy ở lại và nh́n vào Đức Giêsu hôm nay đang ở trước mặt ḿnh để biết Ngài là ai ! Trên đường t́m kiếm Chúa, chúng ta cần ư thức rằng không có chuyện kiếm t́m hay nắm bắt. Làm sao chúng ta có thể đi t́m một sự vật ngay ở trước mắt ḿnh ? Làm sao chúng ta có thể nắm bắt cái đă nằm sẵn trong tay ? Điều cần thiết của chúng ta là không phải nỗ lực nhưng là nhận diện. Hai môn đệ trên đường về Emmau có Chúa Phục sinh ngay trước mặt nhưng mắt họ cần được mở ra. Các Kư lục và người Pharisêu rất giỏi trong nỗ lực nhưng lại thất bại trong nhận diện. Do đó, việc t́m kiếm Thiên Chúa là mở mắt to ra để nh́n thấy “Tôi đă thấy, nên xin chứng thực rằng…” (Ga 1,34) ; “Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nh́n cũng chẳng thấy” (Mt 13,14) ; “C̣n anh em mắt anh thật có phúc v́ được thấy, tai anh em thật có phúc, v́ được nghe” (Mt 13,16). Nhân loại trong ngày tận thế sẽ hô lên trong tiếc nuối : Chúa hằng ở bên chúng con, mà chúng con đă chẳng nh́n thấy Chúa !
Hăy ngừng t́m kiếm, hăy ngừng viễn du và chúng ta sẽ tới đích, tới bến bờ. Không cần đi đâu cả ! Hăy ngồi yên một chỗ mà nh́n xem ai đang ở trước mặt chúng ta. Ham đi thật nhanh, dồn sức viễn du t́m kiếm, chúng ta càng đi trệch đường và mất đích. Người ta hỏi sẽ t́m thấy Thiên Chúa ở đâu ? Câu trả lời là ngay ở đây. Khi nào sẽ t́m thấy Người ? Câu trả lời là ngay bây giờ. Làm sao để thấy Người ? Câu trả lời là hăy lặng thinh và nh́n để nhận diện. (Một câu chuyện cổ Đông Phương kể rằng có một con cá biển muốn đi t́m gặp đại dương. Nó chẳng t́m thấy dấu tích đại dương đâu cả, phía nào cũng chỉ có nước !).
* Bí Tích Thánh Thể : Một sự HIỆN DIỆN, quy tụ tất cả.
“Ngước mắt lên, Đức Giêsu nh́n thấy đông đảo dân chúng đến với ḿnh…” (Ga 6,5 ; Mc 6,34 ; Lc 9,11 ; Mt 14,13) ; “ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài” (Ga 6,37). Những người đến với Thầy đều là những người đói khát.
Đức Giêsu đă quy tụ chúng ta lại đó theo những tiêu chuẩn của riêng Người, chứ không phải những tiêu chuẩn của chúng ta. Các tiêu chuẩn của chúng ta có tính cách chọn lọc, thi tuyển, tiêu chuẩn, xếp hạng, xua đuổi, loại trừ, bè phái, cục bộ... Các tiêu chuẩn của Chúa quy tụ con người lại trong ḷng xót thương vô biên và sự tha thứ tối đa. Chúng ta có dịp đến những trung tâm chầu Thánh Thể, chúng ta sẽ được chứng kiến và hiểu Giáo Hội diễm lệ tươi tắn của chúng ta là ǵ. Đủ mọi thành phần, mọi xứ sở, đủ mọi tiếng nói, đủ mọi mầu da ; đủ mọi cách thức tỏ bày ḷng sùng kính của ḿnh mà không hề e thẹn mắc cỡ ; có bóng dáng các giám mục, linh mục, tu sĩ nam nữ ḥa lẫn với dân chúng ; có sự hiện diện của những con người được coi là "vô tích sự", tức là những người đau ốm bệnh tật liệt lào tàn tật... họ được cưng chiều quư mến như những hoàng tử công chúa, chứ không phải để được vỗ về chịu vậy.
Khi chúng ta vây quanh Ngài, th́ đây chính là h́nh ảnh của đám người nghèo, nghèo xơ nghèo xác nghèo rớt mùng tơi ; từ hàng vua chúa quan quyền đến hàng lê thứ dân đen, từ người học thức đến người mù chữ, từ người giàu nứt đố đổ vách đến người nghèo khố rách áo ôm... đều tay trắng như nhau, chẳng ai tự hào ḿnh hơn ai bởi v́ ai cũng đang cần được đón nhận vào cung ḷng từ bi thương xót. Và đây cũng là h́nh ảnh một lớp học, Đức Giêsu dạy con người ngay trong ḷng họ những chuyện thực tế trong cuộc sống mỗi ngày. Ngài soi rọi vào ngơ ngách cuộc đời của họ để họ nhận ra con người của họ và những việc họ đă làm. Những ǵ là ngốc nghếch đều lộ ra hết và họ có đủ can đảm để đón nhận chính ḿnh mà không bất măn, thất vọng hay tuyệt vọng bởi họ đang được sống trong ḷng thương xót vô biên của Ngài.
* Bí Tích Thánh Thể : Một sự HIỆN DIỆN, thật sống động.
“Thầy không để anh em mồ côi… Phần anh em, anh em sẽ được thấy Thầy, v́ Thầy sống và anh em cũng sẽ được sống” (Ga 14,18-19) ; “Chính Thầy là con đường, là sự thật, và là sự sống” (Ga 14,6) ; “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20)
Người vẫn đang có mặt, đang hiện diện thật sống động. Đây chính là Đức Kitô hơn bao giờ hết đang sống giữa các môn đệ của Người. Chính là Chúa Kitô đă ra khỏi mồ, nơi mà ḷng cứng tin của chúng ta vẫn cứ nhốt Người vào đấy. Chính là Chúa Kitô đang hoàn toàn làm chủ bản thân, không cần những người kế vị, những người thay mặt, những người đại diện ; và cũng không cần những góa phụ rên rẩm rầu rĩ khóc thương khóc mướn, hay những bài diễn văn hùng hồn như tại nghĩa trang liệt sĩ. Nếu không có Thánh Lễ, mọi việc họp mặt được tổ chức trong t́nh trạng vắng mặt của người đă khuất, lúc đó người ta lo quản lư, người ta xếp đặt các chức vụ để sai khiến, quyền hành được trao cho những tay anh chị bặm trợn điều khiển, người ta ngồi tán gẫu chửi đổng nói xấu nhau, người ta quậy lung tung.... Chính những lời cầu nguyện cũng bị bay vào không gian mất hút v́ không có nguồn mạch, không một trung tâm, không một sức hút. Các nhóm sẽ tự ca tụng nhau, và tự ban cho nhau những bằng cấp để tự măn với những việc ḿnh làm. Các mục tiêu tông đồ bị mờ nhạt đi, các phương tiện đích thực bị tiêu tán. Tất cả các tôn giáo đều có giá trị như nhau bởi v́ Kitô giáo đă mất tính độc đáo đă có ngay từ ban đầu của nó : đó là sự HIỆN DIỆN.
Những tổ chức lễ nghi sầm uất um oé dễ bị những h́nh thức, những vỏ bên ngoài che khuất cái bên trong. Lo lắng sao cho đạt, tập dượt sao cho xuôi xắn, trang phục sao cho đồng bộ muôn mầu muôn sắc muôn hương, cờ quạt giăng mắc sao cho ấn tượng, kèn trống inh ỏi sao cho hấp dẫn, diễn văn dài ngắn sao cho xôm tụ... thế là quên phéng ngay đi cái cốt lơi. Thay vào sự HIỆN DIỆN chỉ c̣n là những con người, đặc biệt các đấng các bậc trở thành niềm tự hào và hănh diện cho chúng con. Chuyện rước kiệu Ḿnh Thánh...(mặt nhật)
* Bí Tích Thánh Thể : Một sự HIỆN DIỆN, con người được đụng chạm tới.
“Người lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy…” (Mc 1,31 ; Mt 8,15) ; “Đức Giêsu chạnh ḷng thương giơ tay đụng vào anh và bảo…” (Mc 1,41) ; “Sao ông ấy ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi ?” (Mc 2,16)
Rất tiếc ngày hôm nay v́ kính trọng Người nên kê bệ Người lên quá cao và con người chỉ c̣n biết quỳ sụp lạy… và rên rỉ than van.
Đây chính là T́nh Yêu mà con người muốn sống gần gũi bao lâu tùy ư. Con người tự nhiên khi họ tỏ bày ḷng thiện cảm th́ tay bắt mặt mừng hoặc tỏ ra yêu thương nhau th́ họ đụng chạm đến nhau : tay chân môi miệng.... Vị hôn thê trong sách Diệu Ca vừa nói vừa nghĩ đến người yêu : "Ước ǵ anh ấy hôn tôi bằng một nụ hôn của miệng chàng !". Thánh Cyrillô thành Giêrusalem đă chú giải câu đó : "Đó là điều xẩy ra khi bạn nhận lấy Thân Thể Chúa Kitô trên môi miệng". Do đó Giáo Hội không tung ra thị trường một Đức Kitô được đựng trong bao b́ chắc chắn ; Giáo Hội không bán một Đức Kitô được đóng hộp đă khử trùng. Nước Hằng Sống không được phân phối trong chai nhựa cao cấp nhưng là Bí tích cho chúng ta được uống nước này tại Nguồn Mạch, một cách trực tiếp : "Lạy Máu Thánh Chúa Kitô, xin làm cho con say mến !". Vị linh mục không phải là một người rêu rao những mẫu hàng, không phải người cân đo đong đếm nơi quầy hàng bán lẻ mà ngài là người kiến tạo một cuộc gặp gỡ. Mỗi người chúng ta cộng tác với Chúa một tay để làm cho Chúa Hiện Diện nơi các tâm hồn.
T́nh yêu thương âu yếm của Chúa bất kể, không c̣n ranh giới, không c̣n khoảng cách, không c̣n điều kiện... Mỗi người xếp hàng lên đón nhận Ngài, thế mà Ngài đă không bịt mũi, không đi giật lùi, không tháo chạy khi mà môi miệng tay ta thật bất xứng. T́nh yêu th́ đi bước trước và nhưng không nên không lo bất xứng hay xứng đáng. Chuyện em bé...
Bà goá bị bệnh loạn huyết lâu năm mới đụng vào gấu áo của Người thôi, thế mà bỗng nhiên thay đổi tất cả, bật gốc từ trong ḷng ra bên ngoài. C̣n tôi, chúng ta, ngày nào cũng được đụng chạm tới và nuốt vào ḷng thế mà vẫn trơ trơ ra đó, chẳng có ǵ đổi thay và cũng không thấy sự sống đời đời ngay trong ḷng ḿnh. Tại sao vậy ? Đây là vấn đề chúng ta cần chia sẻ và trao đổi với nhau.
* Bí Tích Thánh Thể : Một sự HIỆN DIỆN, chính là ngọn Hải Đăng vĩ đại của thế giới.
“Thật, tôi bảo thật các anh, các anh sẽ thấy trời rộng mở, và các thiên thần của Thiên Chúa lên lên xuống xuống trên Con Người” (Ga 1,51) ; (St 28,12)
Đây chính là Lửa Trời được chuyển xuống trái đất thành muôn vàn những ngọn đèn nhỏ canh đêm trong các nhà thờ nhà nguyện. Đây là bóng đèn được nối mạch vào nguồn, đất trời giao duyên. Là nơi dừng chân, lấy lại sức, tiếp nhiên liệu. Đây là sự lấp lánh, vừa ngang tầm sức con người, của Đấng đă đi lên cao để lấp đầy mọi sự. Đây là Bụi Gai bốc cháy giữa những sa mạc đô thị của chúng ta. Đây chính là kho báu duy nhất của “người nghèo” ; Đây là “bóng mát” của những con người dâng hiến giữa đời. Đây chính là sự hiện diện thinh lặng thường trực của vị Thiên Chúa trung thành và gần gũi. Đây chính là một Đấng nói với chúng ta rằng Người đang chờ đợi chúng ta. Đây chính là lời mời đi vào và ở lại. Đây chính là dịp lấy lại hơi thở và an nghỉ con tim. Đây chính là lúc dâng những niềm vui và những ưu tư, là lúc nhớ lại những tên tuổi đang nhẩy múa trong đầu, là lúc khẩn cầu cho những khuôn mặt. Đây chính là nơi cư ngụ đích thực của mỗi người trong chúng ta ; đây là nơi và là lúc chúng ta chọn lấy những quyết định cốt yếu nhất. Đây chính là nơi mà đời sống chúng ta có ư nghĩa và nhận được sự mạch lạc của nó. Đây là nơi tiếp tế "nhiên liệu" cho đang khi bay, hoặc lúc đă hạ cánh hay trong lúc nghỉ ngơi, Đấng Viên Măn đến đổ đầy b́nh cho chúng ta bằng đức ái. Cũng vẫn chính Chúa Giêsu Kitô và măi măi là Chúa Giêsu Kitô, cho tới khi Người đến. Đức Giêsu Kitô hôm qua, hôm nay và măi măi.
* Bất kỳ nơi chốn cầu nguyện nào, Thiên Chúa chỉ nói với con người khi con người đă lập sự an b́nh nơi bản thân. Thật vô nghĩa khi sáng sớm cầu nguyện để rồi suốt ngày cư xử như một kẻ mọi rợ. Lời cầu nguyện đích thực là một cách sống, cuộc sống chân chính nhất là một cách cầu nguyện đúng nghĩa. (Bác sĩ Carrel)
* Thờ lạy, cầu nguyện... đó là nh́n nhận uy quyền của Thiên Chúa trên chúng ta, trên cơi thâm sâu nhất của chính chúng ta. (Rene Voillaime)
* Tôi không phải là ẩn sĩ hay khoa học gia nhưng tôi tự hào một cách khiêm tốn được là một người cầu nguyện. Chính cầu nguyện đă cứu thoát đời tôi (Gandhi)