KIẾM T̀M

 

- III -

 

 Cầu nguyện trên trang giấy

 

 

* Nơi chốn

Cũng thế, vào pḥng đóng kín cửa, nh́n sâu vào con người thật của ḿnh, nhận ra sự trần trụi ở đó để mong ước một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nơi ồn ào chắc chắn sẽ khó tập trung, khó trở về nơi thâm sâu của cơi ḷng, khó nhận ra những xáo trộn ngổn ngang trong ḷng ḿnh. V́ viết cũng là cầu nguyện. Thay v́ nói ra th́ viết ra để tỏ bày, để “phơi” ḷng ḿnh ra trước Chúa. Hăy nghĩ đến việc nói th́ Chúa nghe và viết th́ Chúa đọc. Giăi bày nỗi ḷng trên trang giấy với những chữ viết th́ ghi đậm vào ḷng hơn là nói rồi chỉ thấy thoáng qua.

Trong gia đ́nh người Việt Nam khó mà có pḥng riêng để ở một ḿnh, nhất là những gia đ́nh ở vùng quê. Ở thành phố, nhà cửa san át nhau, mặt bằng bé bằng bàn tay nên đă ra ngoài… đường th́ thôi mà về đến nhà là oang oang lên. người người gào thét ầm ĩ, máy máy om sỉ tỏi, loa loa hết công suất. Do đó kiếm được nơi thanh vắng yên tĩnh quả là khó, có khi phải chờ đến đêm.

* Viết chuyện ǵ

Điểm trước tiên là đừng viết đạo đức, những lời cầu nguyện vô hồn, chuyện ǵ cũng đưa Chúa Mẹ vào những ḍng văn thuộc ḷng trong trí và cũng đừng xin xỏ theo kiểu máy móc, chờ ăn sẵn, chờ phép mầu khử trừ tội lỗi cho ḿnh, “bắt” Chúa giúp ḿnh sống bay bổng thành siêu nhân.

Điểm nữa là đừng ngồi đó cắn bút mơ mộng trăng sao gió mát mây đen, thả hồn vào cơi xa xăm mộng mị với hết sứ gồng ḿnh rặn ra những áng văn chải chuốt bồng bềnh, những từ ngữ sáo rỗng, mơ mộng hăo huyền…

Viết ra những cái rất thật của ḷng ḿnh, không giấu giếm, không che đậy, không lo lắng sợ hăi. Giây phúg hiện tại ở đây lúc này cơi ḷng đang ngổn ngang chuyện ǵ ! Nhận ra những bế tắc, sự mỏng ḍn, những giới hạn, sự yếu đuối... trong chính bản thân của ḿnh qua những sự việc, những biến cố rất là cụ thể hàng ngày trong cuộc sống. Tại sao tôi cứ phải khổ măi thế này ? Tại sao, tôi cũng được sinh ra như bao người khác mà cứ bị thua thiệt về mọi mặt ? Tại sao tôi phải sống với những người chưa nh́n thấy mặt mà đă muốn “đấm” rồi ? Tại sao họ lại ghét tôi, hạ nhục tôi, làm tôi mất danh dự ? Viết lên những tâm trạng của ḿnh và muốn vươn lên. Tha thứ mà sao không tha thứ được ? Yêu thương mà không yêu thương được ? Khiêm nhường mà sao chẳng khiêm nhường được ?... Cái ǵ sẽ giúp tôi sống yêu thương, tha thứ, khiêm nhường... đây ? Tự vấn và tự vấn luôn để t́m ra sự thật. Sự thật con người của ḿnh để biết ḿnh như thế nào ? Nếu tôi làm cha xứ tôi sẽ khá hơn người tôi đang khó chịu không ? Nếu tôi làm bề trên là cha giáo tôi sẽ khôn ngoan tế nhị khiêm nhường hơn những ông bây giờ không ? Nếu tôi là cha mẹ tôi sẽ nâng niu quan tâm săn sóc hơn cha mẹ tôi bây giờ không ? Vâng, thấy khó chịu, buồn phiền chuyện ǵ hay người nào ta cứ đặt câu hỏi và tự trả lời xem v́ chữ viết c̣n đó mà, sau đó mới biết ḿnh như thế nào. Có khi chỉ nh́n người khác, trông chờ người khác thay đổi mà chẳng bao giờ nh́n vào ḿnh, trông chờ nơi ḿnh đấy ! Đừng vội đưa Chúa vào phủ lấp rồi xin xỏ cho ḿnh để ḿnh ngon lành à nghe. Nếu nếu đạt tŕnh độ “cứng cựa” trong khiêm tốn th́ nên xin người chung quanh góp ư, nhận xét về con người và cuộc sống của ḿnh để ḿnh nhận ra ḿnh rơ hơn (chuyện này không dễ đâu) .

Đem Tin Mừng ra soi rọi vào đời sống cũng như những biến cố đời ḿnh để Tin Mừng chất vấn chính ḿnh và nhận ra sự thật là sao tôi không thể sống như Tin Mừng mà Chúa đă đề nghị ? Yêu Chúa hết ḷng hết sức hết linh hồn hết trí khôn, yêu như thế nào là hết và đă có ai yêu hết chưa chỉ dùm tôi với ? Yêu thương và tha thứ cho kẻ thù, chuyện quá khó và có ai thực hành được không ? Tôi lúc nào cũng tội lỗi yếu đuối được ví như cỏ lùng, như cá xấu, như trinh nữ khờ… chẳng c̣n chút hy vọng ḿnh được cứu, sẽ bị quẳng vào lửa đời đời nghiến răng ken két chăng ? Hoặc nếu có “táo bạo” hơn mà không sợ “rối đạo” th́ cũng hăy chất vấn Tin Mừng xem là tại sao Chúa đ̣i hỏi tôi khó quá ! làm sao tôi sống nổi ? làm sao tôi thực hành được ? Chúa bảo Chúa yêu thương mà sao trần gian con người trong đó có tôi gặp đau khổ nghèo đói khốn khó đến thế ? Chúa ban phát kiểu ǵ mà có người được, có người không như thế có bất công không ? v..v.v. Chúa vẫn thích chúng ta nói thẳng, nói thật pha vào chút giận dỗi hờn mát chua cay với tấm ḷng thành chỉ v́ khát vọng yêu thương. Viết ra để nhận thấy ḿnh trần trụi yếu kém, vô dụng bất tài nhưng đồng thời lại khám phá ra Chúa vẫn cứ đón nhận nó, yêu thương âu yếm nó, quảng đại bao dung với nó… để rồi không giận Chúa, không bất măn với chính ḿnh, không ghen ghét anh em... đó là những tâm t́nh cầu nguyện bằng chữ viết chân thật nhất. Và : “Quả thật, có Đức Chúa ở nơi này mà tôi không biết !” (St 28,16) Hoặc : “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, ḷng chúng ta đă chẳng bừng cháy lên sao ?” (Lc 24,32)

* Dài hay ngắn

Tuỳ theo có giờ nhiều hay ít, viết được bao nhiêu có thể, nhất là lúc cơi ḷng đang có vẫn đề dầu sôi lửa bỏng th́ ng̣i bút cứ tuôn tuồn xối xả ngấu nghiến tới tấp đến nín cả thở ! Đôi khi có những gia đoạn ngồi đó mà không biết viết ǵ hay ḷng ḿnh chẳng có vấn đề ǵ nhưng cứ chịu khó ngồi ́ ra đó định thần một lúc, trong kiên nhẫn, Thánh Thần sẽ lại đến giúp ta tuôn ra ào ào. Tuyệt vời lắm đấy ! Cứ viết đi hạ hồi sẽ rơ ! Điều quan trọng là kiên nhẫn và trung thành. Đừng thất vọng nản chí. Nếu có th́ cũng biên ngay thất vọng nảng chí vào đó.

* Kết quả viết

Kiên nhẫn và trung thành viết sự thật mỗi ngày nếu có thể, th́ một thời gian sau, ngắn hay dài, mau hay chậm sẽ chỉ c̣n là những chuyện khám phá hết kinh ngạc này đến kinh ngạc khác. Niềm vui, b́nh an, hạnh phúc và t́nh yêu… ngập tràn v́ “mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người… và ngay lúc ấy, họ đứng dậy…” (Lc 24,31-33)

 

- IV –

Tỏ bày nỗi ḷng (Linh Hướng)

Giăi bày qua trung gian

 

(cụ già và chiếc ghế bành Góp Nhặt I tr.57)

Một nỗi ḷng đầy những nghĩ suy, những ước muốn và những động cơ mâu thuẫn nhau. Luôn mong đợi một đời sống khá hơn. Luôn bị giằng co giữa cái tốt và cái xấu : muốn Chúa nhưng cũng muốn “thế gian” ; muốn yêu thương mà không thể tha thứ được ; muốn cầu nguyện nhưng lại muốn xem tivi, truyền h́nh cáp ; muốn ngồi yên thinh lặng nhưng lúc nào cũng “bận” đủ thứ chuyện, bận từ trong ḷng bận ra ; muốn thanh thoát nhẹ tênh nhưng lại cứ lệ thuộc bám víu vào đủ thứ ăn chơi. Nói chung lại : cả một nội tâm đầy ắp những mối giằng co hỗn loạn....

    Ngoài ra c̣n những tâm hồn đang gặp những khủng hoảng lớn trong đời, đang gặp những cơn thử thách nặng nề, đang u buồn v́ những biến cố mất mát thua thiệt... v́ qua những biến cố đó họ muốn vươn lên một đời sống đức tin vững vàng can đảm hơn... Nên người nghe bao giờ cũng cần sự kiên nhẫn. Từ những giây phút đầu, đừng yêu cầu họ nói toẹt ra hết ngay một lúc bởi sự tín nhiệm nơi người nghe triển nở th́ thông thường sự rộng mở tâm hồn cũng triển nở theo.

   Họ tha thiết tŕnh bày nỗi ḷng tâm trạng của họ. Đây là điểm khởi hành “lên đường” để bắt đầu. Gặp được một tâm hồn như thế này là một ân ban đặc biệt. Niềm hy vọng rất lớn bởi v́ : “Ông không c̣n xa Nước Thiên Chúa đâu !” (Mc 12,34) Nhưng cũng chẳng phải dễ là gặp được người mà họ tỏ bày tỏ ngay được nỗi ḷng như thế. Bởi hầu hết họ che dấu những tổn thương sâu xa, những nhục nhă thâm sâu nhất, họ sợ người nghe đánh giá họ thấp, coi thường họ. Ngày nay những người sống trong cộng đoàn tu tŕ, có thể v́ đời tu c̣n có địa vị, chỗ đứng, được kính trọng... nên chuyện “ham tu” cũng là lư do làm họ che đậy khiếp lắm. Họ ít dám bộc lộ con người thật bởi như thế th́ sợ không c̣n được tu nữa. Nếu có khao khát th́ chỉ là khao khát được yên thân may mắn xuôi xắn chứ mấy người khao khát t́m kiếm sự thật và để được gặp gỡ Chúa ?

            Có những người khác lại không thể tỏ bày con người của họ hay là v́ họ chẳng có ǵ mà tỏ bày. Họ chẳng biết tí ǵ về con người của họ. Một cuộc sống đơn sơ giản dị và nề nếp êm thắm ổn định nên không muốn bận tâm xáo trộn trăn trở chỉ tổ làm ǵ cho mệt tấm thân. Những mẫu người này phần đa số ở vùng nông thôn với những công việc ruộng rẫy, đồng áng, vườn tược... cuộc sống chan ḥa với thiên nhiên thanh thản, tuy có vất vả nhưng rồi cũng ăn no ngủ kḥ ngáy o o. Chẳng bon chen, chẳng sô bồ, chẳng đua đ̣i, chẳng tranh giành cướp giật... do đó biểu lộ con người thật thà chất phác mộc mạc vui vẻ hiền khô... của họ. Chẳng đói, chẳng khát, chẳng muốn ǵ hơn nếp sống thói quen thường ngày. Lâu lâu có ai đứng ra tổ chức sôi động lên, vui chơi tí là thỏa thích rồi không c̣n biết cần ǵ hơn nữa ! Vấn đề của chúng ta ở đây là nên để họ sống theo “cái tự nhiên” đó hay là kiên nhẫn tập cho họ trở vào và sống cái bên trong để họ suy nghĩ, t́m ṭi, khát vọng... ?

            Cái khó của người nghe khi mà gặp người nói lại cứ luyên thuyên miên man đủ chuyện trên giời dưới đất cùng mây gió trăng sao... muốn chuyển ḷng họ về ước muốn nền tảng mà họ lại cứ đi lạc đề. Do đó mà ḷng kiên nhẫn của người nghe thật là rất cần thiết. Để họ trút hết nỗi luyên thuyên đi rồi mới có thể đưa vào vấn đề chính là ḷng ước muốn nền tảng của họ.

            Người lắng nghe là người chăm chú nghe và biết đón nhận, chứ không phê b́nh, xét đoán, không phản đối cũng không quả quyết,  không khen ngợi cũng không chê bai... Người nói mà họ nhận ra nơi người nghe có một tấm ḷng đón nhận t́nh trạng hiện thời của họ đang có, họ đang là th́ ta biết rằng đời sống của họ có thể tiến xa hơn và tiến triển hơn. “Vậy, anh em hăy đón nhận nhau, như Đức Kitô đă đón nhận anh em” (Rm 15,7). Sự tiến tới... phải được khởi đầu từ một chấp thuận tận căn nơi hiện trạng con người của họ. Julian of Norwich : “Khi một linh hồn thực sự chấp nhận chính ḿnh, nó sẽ được kết hiệp với Thiên Chúa”. Khi họ bằng ḷng con người của họ với những t́nh trạng chẳng ra làm sao, chẳng c̣n muốn bám vào cái ǵ nữa th́ lúc đó Chúa hiện diện và làm cho biến đổi. Bao lâu khi người ta c̣n háo hức, ước muốn, toan tính, danh vọng, địa vị, của cải... và họ cho rằng trần gian sẽ giải đáp và làm họ thỏa măn tất cả th́ bấy lâu : “Anh ta sa sầm nét mặt v́ lời đó, và buồn rầu bỏ đi, v́... “ (Mc 10,22). Trong con người có một số tầng sâu định đoạt ư nghĩa cho cuộc đời.

            Lắng nghe chính là sự nhập thể của một Thiên Chúa nhân từ và yêu thương. Người không lên án bất kỳ một ai nhưng hoàn toàn yêu thương họ như là chính họ.

            Nếu không kiếm được vị linh hướng đúng nghĩa th́ tập cho họ nói chuyện với cái bảng, với cây cối, hay với chiếc ghế bành như câu chuyện của một cha xứ già đă tập cho ông cụ sống đạo khô khan nguội lạnh.

Khi người thụ hướng đă tin tưởng vị linh hướng can đảm tŕnh bày hết nỗi ḷng th́ bao giờ kết thúc cũng là đến trước Chúa Giêsu Thánh Thể, để chuyển trao như câu chuyện Mẹ Têrêsa Calcutta đă làm.