KIẾM T̀M

- V -

Con Đường Thập Giá

Cuộc đời bị bầm dập (thánh giá)

 

 

 “Những thử thách đó nhằm tinh luyện đức tin của anh em là thứ quư hơn vàng gấp bội, - vàng là của phù vân, mà c̣n phải chịu thử lửa. Nhờ thế, khi Đức Giê-su Ki-tô tỏ hiện, đức tin đă được tinh luyện đó sẽ trở thành lời khen ngợi, và đem lại vinh quang, danh dự” (1Pr 1,7)

Nghèo đói tận cùng, nai lưng ra quần quật mà cũng không đủ ăn, bữa này chưa no đă lo bữa khác, nh́n cảnh tang thương của gia đ́nh, con cái không có tương lai... ngậm đắng nuốt cay. Bệnh tật đeo đẳng ngày này qua ngày khác, tiền cạn kiệt bệnh tật không thuyên giảm... Những thất bại thua lỗ ê chề thảm hại... Trong trại giam nửa sống nửa chết và có lúc cảm thấy cái chết cận kề... Tai nạn khủng kiếp ập xuống trên đầu trên cổ của họ hoặc những người thân... Quá tin người rồi bị phá sản tan tành xí quách… Và c̣n rất nhiều cảnh “vực thẳm” khác mà ta thường gọi là thánh giá, không thể kể hết ra đây được. Những cú bầm dập vượt quá sức con người, và ta phải nghe họ kể lại mới thấy thảm thương làm sao. Chính những lúc thê thảm vực thẳm đêm đen cuộc đời như thế, ra như họ không c̣n ǵ để bám víu, không c̣n ǵ để trông mong, mất hết tất cả như các tông đồ vụt khỏi tầm tay tất cả những ‘mộng mị’ khi Đức Giêsu bị treo trên cây gỗ, th́ bất chợt trong cái khoảnh khắc không ngờ họ lại nghe thấy một ‘tiếng nói’ trong ḷng, nhận ra một sức mạnh đẩy họ bật dậy tỉnh giấc, họ nhận ra được xuyên qua bóng tối tới miền ánh sáng dịu êm, và họ nhận ra một cuộc đời đổi thay trong họ. Cũng có khi nhờ một bài giảng trong một thánh lễ hay một lời nói của ai đó trúng ngay tim đen hay một bài hát tâm t́nh đâm thấu tim họ hay một biến cố khủng khiếp nào đó… đă đụng chạm đến nỗi ḷng sâu xa đang chờ mong. Một cái ǵ đó đă thức tỉnh ḷng họ, đă bừng sáng lên và mắt họ liền mở ra, y như hai môn đệ trên đường Em-mau vậy. Có rất nhiều bài vở họ đă viết hoặc họ đă kể ra một cách vanh vách về cuộc đời đổi thay. Nay họ rất vui tươi hạnh phúc b́nh an v́ có Chúa ở cùng. Do đó cuộc đời của họ dễ thương hơn, khiêm tốn hơn, chăm chỉ tận tuỵ hơn, gần gũi với mọi người hơn bởi v́ cánh cửa cuộc đời của họ đă được mở ra. Những đau thương khốn khổ trước đây tưởng rằng chôn vùi d́m ngập cuộc đời họ nhưng ngược lại, giờ đây nh́n lại, thấy nó có giá trị của nó, như một người mới được sinh ra (như người đàn bà trước khi sinh con th́ đau buồn rên siết nhưng khi… ) ; như con chuồn con bướm mới được thoát xác, ra khỏi cái vỏ chai cứng sần sùi… Nh́n lại quá khứ với những ǵ được ngày hôm nay th́ họ sẽ thấy cái giá phải trả quá rẻ.

“Họ sẽ không c̣n phải đói, phải khát, không c̣n bị ánh nắng mặt trời thiêu đốt và khí nóng hành hạ nữa. V́ Con Chiên đang ngự ở giữa ngai sẽ chăn dắt và dẫn đưa họ tới nguồn nước trường sinh. Và Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt họ." (Kh 7,16-17)

Vâng, vác thánh giá, chịu đóng đinh và tới niềm vui Phục Sinh.

Chuyện khổ đau của ông Gióp thật thê thảm, chới với… thế mà sau đó ông nói lên một câu đáng đồng tiền bát gạo : “Trước kia, con chỉ được biết về Ngài nhờ người ta nói lại, nhưng giờ đây, chính mắt con chứng kiến. V́ thế, điều đă nói ra, con xin rút lại, trên tro bụi, con sấp ḿnh thống hối ăn năn.” (G 42,5-6)

Về vấn đề đau khổ bầm dập cần hết sức tế nhị, không nên đặt thành một đề tài rồi khuyến khích nhau chịu đau khổ bầm dập để được biến đổi, gặp gỡ Chúa, bởi mỗi con người được Chúa dẫn con đường đi thật là huyền nhiệm, chẳng ai có thể áp đặt bàn tay của Chúa được. Mỗi ḍng tu là mỗi con đường dẫn đi tới đích điểm. Ai thấy am hợp với con đường nào th́ đi con đường đấy nhưng đó mới chỉ là phía chúng ta. Nhiều khi ta đang thử nghiệm con đường này cho ḿnh nhưng lại không phải là ư muốn của Chúa, Người dẫn đi con đường khác, lúc đó làm ta bực ḿnh khó chịu bất măn với Chúa tức tối thù hận con người !!! Nếu trong ta đang là khát vọng t́m Chúa và hiểu được điều này th́ ta bớt đi nỗi ḷng thù oán giận hờn căm tức… !

Các Đan viện Khổ tu chọn con đường kham khổ tiết chế từ bỏ tất cả mọi sự và c̣n ăn chay hăm ḿnh phạt xác đánh tội để đi đến bến bờ, đến đích điểm là gặp gỡ được Chúa. Thế những có gặp gỡ được không th́ đó là chuyện của mỗi người trong đó.

Trong Tin Mừng, những mảng đời nhiều bất hạnh, nghèo đói bệnh tật, góa bụa côi cút… dễ gặp gỡ Chúa nhất. Những con người bị xă hội khai trừ xua đuổi như thu thuế, tội lỗi, đàng điếm… cũng là những con người dễ được Chúa đến tiếp cận.

 

 

- VI –

 Tụng Niệm

 Đọc Lời ‘NIỆM’ liên lỉ

 trong khoảng khắc cuộc đời.

 

 

Chúng ta nghe câu chuyện của ‘người lữ hành Nga’ sẽ biết cách thực hành lời nguyện này.

‘Nhờ ơn Chúa, tôi là người và là người có đạo, là một kẻ tội lỗi, v́ các việc ḿnh làm, là người ở địa vị thấp kém nhất, lúc nào cũng lang thang đi từ nơi này đến nơi khác, v́ tôi là khách hành hương không có nơi cư ngụ. Của cải của tôi là cái túi xách trên lưng đựng bánh ḿ khô, trong túi áo là quyển Thánh Kinh, chỉ có chừng đó…’ Câu chuyện dùng danh xưng : tôi, mà tác giả th́ vô danh để những ai đọc đều hoà ḿnh vào câu chuyện này và cái ‘tôi’ đây cũng là diễn tả cái hồn khát vọng lang thang kiếm t́m.

Một lần vô nhà thờ thấy đang đọc Lời Chúa trong thư gửi tín hữu Thê-xa-lô-ni-ca có câu : Hăy cầu nguyện liên lỉ. Câu này thấm sâu vào tâm trí tôi, tôi tự hỏi làm sao ḿnh có thể cầu nguyện liên tục được trong lúc ai cũng phải lo làm đủ thứ việc để mưu sinh. Tôi mở Thánh Kinh ra và dưới mắt tôi, là những ḍng chữ y hệt những ǵ tôi đă nghe 1Tx 5,17 ; Êp 6,18 ; 1Tm 2,8.

Tôi nghĩ, ḿnh làm ǵ bây giờ, ḿnh t́m đâu ra người để có thể giải thích cho ḿnh nghe những lời này ? Tôi sẽ đi đến các nhà thờ nghe giảng nhưng các bài giảng, các lời chia sẻ về cầu nguyện không ngừng cũng không đáp ứng được cho nỗi ḷng xao xuyến tôi. V́ hầu hết đều nói định nghĩa cầu nguyện, việc cần thiết phải cầu nguyện và kết quả của việc cầu nguyện mà không ai nói cầu nguyện như thế nào, thực hành làm sao và bắt đầu từ đâu để cầu nguyện được liên lỉ ?

Một hôm, có người mách tôi nghe trong một làng kia có một ông già suốt ngày chẳng làm ǵ cả, ông ta có ngôi nhà nguyện nhỏ và hàng ngày ông đọc Kinh Thánh và cầu nguyện không ngừng. Tôi đă t́m đến và tŕnh bày nỗi ḷng với câu Kinh Thánh tôi đă đọc đă nghe nhưng những lư lẽ của ông già cũng không làm thỏa măn cơi ḷng khát vọng cháy bỏng trong tôi.

Sau khi đi hai trăm cây số đến một quán trọ, người chủ trọ nói cho tôi biết gần đây có một tu viện, trong tu viện này có một cha bề trên, rất sốt sắng, yêu người và hiếu khách. Tôi đă ṃ đến cổng tu viện và gặp vị bề trên, người mời tôi ngồi và cho tôi ăn, nhưng tôi đă nói với người : Lạy cha tốt lành, con không cần bữa ăn, nhưng xin cha hướng dẫn thiêng liêng cho con. Rồi người bảo tôi giữ các giới răn, đưa cho tôi cuốn sách chỉ dẫn thiêng liêng cho người nội tâm của thánh Đi-mi-tờ-ri. Tôi đọc đoạn ‘phải cầu nguyện không ngừng, áp dụng vào cầu nguyện nhờ trí thông minh ; đúng vậy, trí thông minh có thể giúp ta ch́m đắm trong Chúa và cầu nguyện như vậy không ngừng’. Tôi hỏi cha thế nào là trí thông minh nhưng người không giải thích ǵ thêm.

Rời tu viện tôi lang thang trên đường đă năm ngày, bất chợt gặp được một cụ già nhỏ con, có vẻ là một tu sĩ. Cụ đă cho tôi biết cụ là một ẩn tu sống với vài anh em trong một nơi cô tịch cách đây mười mấy cây số, cụ mời tôi ghé về tịch cốc của cụ.

Trên đường đi tôi đă nói cho vị  ẩn tu này là con không cần chỗ nghỉ, nhưng con cần lời chỉ bảo thiêng liêng ; chưa được chỉ bảo thiêng thiêng th́ con chưa nghỉ ngơi được. Con cũng không đi t́m thức ăn, con có rất nhiều bánh ḿ khô trong túi xách. Sau đó tôi đă trút bầu tâm sự nỗi ḷng u uẩn của ḿnh cho vị ẩn tu này nghe và cụ đă chia sẻ cũng như nhận định những bài giảng những cuốn sách nói về cầu nguyện, đa phần đều do bởi suy tư bởi trí óc bởi khái niệm tự nhiên mà không dựa trên kinh nghiệm sống ; họ nói đến chuyện phụ thuộc hơn là những tinh hoa của việc cầu nguyện…

Vưa đi vừa nói chuyện hăng say nên về tới tịnh cốc hồi nào không hay. Và người đă chỉ cho tôi cách cầu nguyện. Lời cầu nguyện danh chúa Giêsu, lời cầu nguyện trong ḷng và liên lỉ là lời cầu khấn tên Chúa Giêsu trên môi, trong quả tim, trong trí khôn, liên tục, không đứt đoạn, trong cảm nhận có sự hiện diện của Chúa mọi nơi mọi lúc, ngay cả trong giấc ngủ. Đó là lời cầu khấn qua những chữ : Lạy Chúa Giêsu Kitô, xin thương xót con ! Đọc nhiều chừng nào tốt chừng đó. Con dùng sâu chuỗi để đọc, mới đầu là ba ngàn lời kinh một ngày. Đứng ngồi nằm hay đi đều đọc tuốt. Từ từ, nhẹ nhàng, ân cần không vội vă. Tôi quen thuộc với cầu nguyện đến mức mà nếu tôi ngừng trong chốc lát, tôi cảm thấy trống rỗng như mất một cái ǵ ; lúc đó tôi cầu nguyện lại ngay, và tôi cảm thấy tâm hồn nhẹ nhàng, hạnh phúc trở lại. Nếu gặp một người nào tôi không c̣n muốn nói chuyện, tôi chỉ mong được ở một ḿnh và cầu nguyện. Rồi sau đó hơn hai ngày, người dạy tôi đọc sáu ngàn lần mỗi ngày. Hơn mười ngày, người nói đọc mười hai ngàn lời kinh mỗi ngày. Tôi thuận theo lệnh của vị tu sĩ thánh thiện, và ngày đầu tiên tôi khó nhọc để đọc cho xong mười hai ngàn lời kinh nguyện, măi đến chiều tối mới xong. Ngày hôm sau tôi đọc một cách dễ dàng hơn và thích thú hơn. Trước hết tôi cảm thấy mệt, lưỡi với hàm bị tê cứng, nhưng không có ǵ là khó chịu ; sau đó tôi cảm thấy đau ở ṿm miệng và ở ngón trỏ bàn tay trái, ngón lần sâu chuỗi, c̣n từ cánh tay đến khuỷu tay th́ sưng lên, tạo nên một cảm giác nhẹ nhàng bay bổng. Và điều đó càng khuyến khích tôi đọc nhiều hơn.

Vị tu sĩ đă nói với tôi là Chúa đă cho con đước muốn cầu nguyện và khả năng cầu nguyện không khó khăn. Từ nay con đọc bao nhiêu tùy ư, theo sức của con, không cần đếm số lần.

Thỉnh thoảng tôi đọc đến hơn bảy mươi ngàn lời cầu nguyện trong một ngày và tôi không cảm thấy tôi đang đi, tôi chỉ cảm thấy tôi đang cầu nguyện. Khi trời trở lạnh thật lạnh, tôi càng chú tâm vào lời cầu nguyện và lập tức, tôi được sưởi nóng. Nếu tôi cảm thấy đói thật đói, tôi cầu nguyện nhiều hơn, cơn đói của tôi dịu lại. Nếu tôi cảm thấy đau lưng, đau chân, tôi chú tâm hơn vào lời cầu nguyện, tôi không c̣n cảm thấy đau. Khi có ai làm tổn thương tôi, tôi chỉ nghĩ đến những chuyện tốt lành của lời cầu nguyện danh Chúa Giêsu th́ lập tức cơn giận hay buồn phiền biến mất và tôi quên tất cả. Tôi trở thành một người lạ kỳ. Tôi không lo cái ǵ hết, không có cái ǵ làm cho tôi bận rộn, không có cái ǵ ở bên ngoài cầm giữ được tâm hồn tôi, khi nào tôi cũng muốn ở trong thinh lặng…

Lối cầu nguyện này cũng là cách cầu nguyện của cộng đoàn Taizé do bác Roger, vị sáng lập. Dùng một câu như ‘Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài ngự đến’ rồi nhắc đi nhắc lại bằng lời đọc hay hát lên, cho thấm vào máu thịt tan vào tâm trí ḷng dạ và làm cho say đắm để đến nỗi các người đứng chung quanh như khách bàng quan, ṭ ṃ xem thử, nhưng rồi một lúc sau bị cuốn hút cũng nhào vô đọc, hát cách hết sức tự nhiên, thấm sâu vào trí khôn ḷng dạ cùng linh hồn. Nhiều người áp dụng cách này và nhờ đó đă làm cho tâm hồn an vui thanh tĩnh, gạt đi những bụi trần bon chen vất vả ngày này qua ngày khác.

Cách này cũng đă có những người chung quanh đây thực hiện và thấy kết quả tốt đẹp. Những câu như : ‘Chúa ở trong con, con ở trong Chúa’ hay như ‘Lạy Chúa, xin đừng bỏ con…’ ; hoăc thời gian sau này có nhiều vị dạy đọc nhẩm trong miệng là ‘Giêsu Maria Giuse con mến yêu, xin cứu rỗi các linh hồn’.

Đọc kinh Mân Côi, chậm răi, ghiền gẫm cũng là một cách tụng niệm cho thấm vào làn da thớ thịt cùng linh hồn đó.

Phật giáo, các phật tử cũng dùng kiểu tụng niệm đều đặn như thế, cùng với tiếng mơ cho thêm âm u huyền bí .