CHƯƠNG NĂM : TRƯỜNG PHÁI PHAN SINH
Lm. Valentin Breton, OFM
DẪN NHẬP
Khi trong một tác phẩm những tác phẩm mà chúng tôi đang có trong tay, người ta đă nghiên cứu linh đạo của những ḍng tu khác, và khi đọc đến linh đạo Phan sinh, th́ người ta phải ngạc nhiên v́ linh đạo này có vẻ thiếu đặc điểm, và người ta thấy sự thiếu sót này như là một điểm thua kém. Phải chăng ḷng sùng mến đức nghèo khó, được mệnh danh là “Nhân đức nguồn” của tâm hồn Phan sinh, phải đi đến mức đó? V́ linh đạo này không tŕnh bày rơ rệt những nguyên lư đặc biệt của riêng ḿnh cũng như những thực hành mà các trường phái khác không có.
Sự gắn bó - chúng ta cứ nói ngay là “t́nh cảm”, ít nữa là xét từ bên ngoài - mà linh đạo này bày tỏ đối với nhân tính Con Thiên Chúa, và do đó đối với cuộc Thương khó, với phép Thánh Thể, với Đức Nữ Vô nhiễm, đều thuộc về nền đạo đức Kitô, ngoại trừ một vài chi tiết nhỏ nhặt, và tất cả những tâm hồn thánh thiện đều hân hạnh được tham gia vào nền đạo đức ấy.
Người được công bố như là sáng lập của linh đạo ấy, Phanxicô Assisi, thật là một vị thánh có bản lănh mănh liệt và độc đáo. Tuy nhiên, không thể nhờ sự ngài noi gương Chúa Kitô mà chỉ sự cá biệt của linh đạo ấy. Ngay danh xưng “kitô hữu” có nghĩa khá rơ rệt là họ lệ thuộc vào Đức Kitô.
Giả dụ tất cả những môn đệ theo gương một vài vị mà v́ thế Giáo hội đă phong thánh, thực thi hoặc ḷng mộ mến đức nghèo khó quá khích, hoặc ḷng mến các thụ tạo cách trữ t́nh, cả lối hiểu sát văn tự sách Tin mừng v́ không thể đ̣i hỏi mọi người phải đạt tới những ấn thương...th́ sự thực thi này có lẽ là đặc điểm của linh đạo Phan sinh chăng. Không đâu !
Người ta thấy tỏ tường các tu sĩ Phan sinh sử dụng cùng những sách vở, thực thi cùng những việc tôn sùng, vun trồng cùng những nhân đức, ta hăy cười đùa một tí- duy tŕ cùng những tật xấu như những người đạo đức được biết có những liên hệ linh đạo khác !
Dù thường hơn, có những người đi đàng thánh giá, c̣n kẻ khác lại mộ mến chuỗi Mân côi, hay buộc ḿnh theo một phương pháp xét ḿnh riêng nào đó, th́ một sự ưa chuộng như thế không tạo nên một sự phân biệt quan trọng, chính yếu về linh đạo. Và vân vân, người ta có cảm tưởng rằng linh đạo Phan sinh thiếu đặc điểm. Linh đạo ấy, trong số các linh đạo khác có đặc thù rơ rệt hơn, chỉ là một linh đạo “Kitô”, không hơn không kém.
Càng tốt! Đừng ai mong chúng tôi cố gắng bác bỏ, kể cả trang luận, một xác định phù hợp rất tỏ tường với xác tín của chúng tôi: chính chúng tôi quả quyết điều này không quanh co và không úp mở :
Linh đạo được gia đ́nh Phan sinh chọn lựa :
-Dựa theo gương lành và giáo huấn của vị thủ lănh .
-Chiếu theo những nguyên lư được các vị bậc thầy soạn ra.
-Là thuần túy Kitô.
Nghĩa là phù hợp với giáo huấn Tin mừng, không pha trộn những yếu tố khác biệt, không bỏ rơi những yếu tố nào đă được mạc khải. Vậy chúng tôi phải chứng minh và trưng chứng từ : Trước hết, là linh đạo này phát xuất từ những gương lành và những giáo huấn của thánh Phanxicô; kế đó là linh đạo này sử dụng những nguyên lư về giáo thuyết được các nhà thần học của ḍng soạn ra; sau cùng là những thực hành, tất nhiên là chung với những thực hành của các trường phái khác, tuy nhiên được linh hoạt do một tinh thần - nếu không phải là khác trên cơ bản, ít nữa đúng hơn - được canh tân triệt để.
Như vậy chúng tôi sẽ được phép kết luận rằng sự trung tín tuyệt đối của linh đạo này với mạc khải, được chứng minh qua nguồn gốc của nó, sự h́nh thành có hệ thống, có thực thi chân chính, giúp linh đạo có một đặc điểm phi thường, dù không hiển nhiên cho con mắt xác thịt, cũng không kém phần đích thực và phần đặc thù.
V́ đó không phải là một thiếu sót, đối với một linh đạo “muốn” và “phải” là Kitô, nếu linh đạo ấy chỉ là Kitô không hơn không kém.
I. GƯƠNG LÀNH VÀ GIÁO HUẤN CỦA THÁNH PHANXICÔ.
Tất cả mọi người đều đồng ư việc này : thánh Phanxicô trước tiên đă hiểu ơn gọi bản thân như là một lời mời gọi noi gương Chúa Giêsu thật chặt chẽ, sau đó ngài đă hiểu sứ mạng ngài như là nhiệm vụ phải truyền bá lư tưởng của ḿnh cho kẻ khác; và cũng chẳng ai sẽ bài bác điều này :“Anh em hăy noi gương tôi như tôi noi gương Chúa Kitô”, lời này của thánh Phaolô có thể dùng làm đề tựa cho cuộc đời và công tŕnh của thánh Phanxicô.
Trong những ngày đầu sau cuộc trở lại, có thể ngài đă hiểu theo nghĩa vật chất mệnh lệnh của tượng Chúa chịu nạn tại nhà thờ Saint Damien về việc trùng tu ngôi nhà suy sụp. Các môn đệ tuôn đến với ngài,rồi kinh nghiệm vềnhững nhu cầu của các linh hồn, không bao lâu đă giúp ngài định rơ mục đích thật, và cho ngài biết Chúa muốn ngài sẽ là người trùng tu những suy sụp thiêng liêng nào.
Lúc bấy giờ, mọi người đều không biết đến Chúa Giêsu Kitô, cũng như trường hợp của Phanxicô trước đó. Đối với những kitô hữu c̣n trung thành với Giáo hội, tôn giáo trở thành một thứ h́nh thức vô hồn, trong đó Chúa Kitô chỉ c̣n là một tên tuổi, kỷ niệm của một vị ân nhân rất cổ xưa và đă từ lâu lên trời xa xăm. Những kẻ khác, dù đă được rửa tội hay không, v́ khó chịu bởi chính cái tôn giáo h́nh thức ấy, nên đi t́m nơi những người ly khai, mối phấn khởi thiêng liêng và sự b́nh an tâm hồn mà nghi lễ phụng thờ chính thức không c̣n đem lại cho họ nữa bởi v́ họ không hiểu.
Sự trở lại với Chúa Kitô, đối với Phanxicô đă trả lại một ư nghĩa bản thân cho đời ḿnh; cũng sự trở lại này sẽ hoàn lại một ư nghĩa cho đời sống các dân lạc đường, đang lang thang, như đàn chiên thiếu chủ chăn, hơn là thiếu đồng cỏ, Phanxicô không thể không thấy rằng ơn gọi bản thân và sứ mạng do Chúa quan pḥng giao phó vẫn là một cũng như chỉ có một phương tiện duy nhất để thực hiện cả hai :“Chúa Kitô th́ sống động và Ngài yêu mến chúng ta. Chúng ta hăy tin tưởng vào Ngài. Chúng ta hăy gắn bó với Ngài và hăy lănh nhận sự sống nơi Ngài. Chúng ta hăy noi gương Ngài và chúng ta sẽ được biến đổi giống Ngài. Chúng ta hăy tuân giữ Tin mừng của Ngài, theo sát văn tự và không thêm thắt. Ở đó có Đàng và có Sự Thật của sự Sống.
Chúng ta đừng coi những công thức này như là phỏng đoán, những bản văn nêu chúng ra th́ nhiều và minh bạch. Ngày từ năm 1290, Bản Luật đầu tiên được tŕnh lên Đức Giáo hoàng Innocent III, bắt đầu như sau : “Đây là Bản Luật và là cuộc sống của các anh em (ngài chưa gọi các ngài là “hèn mọn"), sống trong vâng phục, trong khiết tịnh, không của cải riêng, và noi theo giáo huấn và những gương lành của Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta”. Nội dung của Bản Luật là noi gương của Chúa Cứu thế, căn cứ vào những lời nói của Ngài và những gương của Ngài, chương XIII, là một lời nguyện ca tụng và cảm tạ, tŕnh bày lư do của việc “theo Chúa Giêsu Kitô”, một các chính xác lạ thường. Chúng ta sẽ gặp trong chốc lát bản văn này.
Bản luật ḍng, được Đức Giáo
hoàng Honorius III châu phê năm 1223, và được thảo theo một văn thể có tính cách
pháp lư hơn là súc tích hơn bản luật ḍng trước, nhưng cũng xác định cùng một
cách đời sống và luật của các anh em, từ nay được gọi là hèn mọn, nghĩa là bé
hơn, nhỏ hơn. “Luật ḍng là tuân giữ Tin mừng thánh của Chúa Giêsu Kitô, Chúa
chúng ta, sống trong vâng phục, không của riêng và trong khiết tịnh.
Nhân tiện, cũng có thể lưu ư rằng việc noi gương Chúa Giêsu, trong bản luật đầu
tiên được coi như là hệ quả của việc thực thi những nhân đức Tin mừng, th́ nay
đă trở thành nền tảng của
đời sống Phan sinh, và ba nhân đức lùi lại diện những phương tiện của việc noi
gương này.
Chúng ta hăy kể thêm bức thư năm 1226 mà Phanxicô, đau yếu và không thể đến giữa họ, viết cho những anh em tụ họp đại hội nghị. Bức thư kết thúc bằng một lời nguyện, đặc biệt rơ ràng và sáng sủa, tóm lược linh đạo của ngài và nếu dám nói, thần học của ngài. Lời nguyện tập trung vào sự noi gương. Đây là lời nguyện :
Lạy Thiên Chúa toàn năng, vĩnh cửu, công bằng và nhân hậu, xin v́ ḷng nhân từ của Chúa, ban cho chúng con là những kẻ khốn hèn được làm những ǵ chúng con biết là thánh ư Chúa, và luôn được muốn làm điều đẹp ḷng Chúa; nhờ đó được thanh tẩy bên ngoài, bên trong được chiếu soi và nung nấu bởi lửa Chúa Thánh Linh, chúng con có thể theo gương Con Chúa, Đức Giêsu Kitô Chúa chúng con, và chỉ nhờ ơn Chúa, chúng con đi đến cùng Chúa, Đấng tối cao trong Ba Ngôi trọn hảo và trong một bản tính duy nhất, sống và ngự trị và tự tôn vinh, Thiên Chúa toàn năng, đến muôn thuở muôn đời, Amen.
Mà Bản luật của các anh em hèn
mọn là kiểu mẫu, theo đó Phanxicô đă sắp xếp lối sống của các “bà Claristes”,
trước tiên và theo sát văn tự, rồi sau đó lối sống của các hối nhân với những
châm chước thích hợp. Phần liên hệ đến chị Clara, ngoài bản luật, chúng ta có
một lá thư ngài đọc cho viết ít ngày trước khi ngài yên nghỉ trong Chúa. Và nếu
có thiếu những tài liệu tương đương, đối với các anh các chị hối nhân, đó chỉ là
một sự thiếu văn bản, có thể bù đắp hợp lư nhờ những bức thư đích thực của cha,
gửi cho “tất cả các tín hữu, các lănh tụ các dân tộc, các linh mục và
giáo sĩ”. Chúng tôi không trích dẫn v́ lư do ngắn gọn.
Đâu đâu và lúc nào, Phanxicô cũng loan báo giáo thuyết về sự cần thiết phải trở về với Tin mừng và thầy của Tin mừng là Chúa Giêsu.
Thánh Phanxicô cũng không để
chúng ta không biết v́
lư do nào ngài hành động như vậy. Và đặc biệt về điểm này, người mà tự xưng là
“một kẻ bé nhỏ không chữ nghĩa” tỏ ra là một nhà thần học cao siêu, hậu duệ của
các Phaolô và Gioan.
Để chứng minh xác quyết này chúng tôi có thể trước tiên nêu ra một trong những “lời khuyên bảo” của thánh nhân, v́ lời này tương đối dài và sung măn, nên được xếp vào hàng đầu trong các tuyển tập cũ.
Lời ấy đề :“Về Ḿnh Chúa
Kitô”, và quả thật nói về phép Thánh Thể, nhưng cũng là một chứng minh đầy nhiệt
tâm và
sáng sủa về sự cần thiết phải nhờ đến sự trung gian của
Thiên Chúa làm người; và sự hiệp thông với Thánh Thể Ngài là phương tiện để
thông phần vào thần khí của Ngài và sự thông phần này là phương tiện để đến
Thiên Chúa Ba Ngôi và làm
đẹp ḷng Thiên Chúa Ba Ngôi.
Có thể phân tích một cách có phương pháp giáo thuyết của bản văn hay này qua những câu sau đây:
V́ Chúa Giêsu là tất cả, là
Đường là Sự Thật, là Sự Sống, là nguyên thủy và cứu cánh nên không ai có thể làm
đẹp ḷng Chúa và phụng sự Thiên Chúa mà không nhờ Ngài; và
Thiên Chúa chỉ tỏ ḿnh và tự ban cho chỉ trong Ngài và qua Ngài. Quả thế, Thiên
Chúa là Đấng mà thụ tạo không thể thấy được, không thể biết được, không thể gặp
được; vậy để biết, để mến và để phụng sự Thiên Chúa, thụ tạo cần một vị trung
gian
ngang hàng với Thiên Chúa và với nhân loại, Đức Giêsu Kitô là người và là Thiên
Chúa.
Tuy nhiên, chưa đủ nếu chỉ gắn bó với nhân tính của Ngài; phải nhờ nhân tính này mà vượt lên trên, và nhờ tinh thần đạt đến bản tính Thiên Chúa, bản tính mà Ngài có chung với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần.
Chính các Tông đồ, dù được xem thấy Chúa Giêsu trong thể xác của Ngài, cũng phải tuân theo luật này, phương chi đối với chúng ta. Từ đó rút ra những nguyên lư của đời sống thiêng liêng chúng ta.
Như thế, theo thánh Phanxicô, đời sống thiêng liêng là đồng hóa chúng ta với Chúa Giêsu Kitô, mà Giáo hội tŕnh bày cho chúng ta, mà Chúa Thánh Thần đảm bảo, và để Ngài sống và hành động trong chúng ta nhờ Đức tin và vâng phục, cho sáng danh Thiên Chúa Ba Ngôi.
Mà sự đồng hóa đó không chỉ là công tŕnh của người tín hữu vốn nỗ lực sống phù hợp với gương Chúa nhờ một sự bắt chước bên ngoài : sự đồng hóa đó được thực hiện từ bên trong, có vẻ âm thầm và biểu trưng, nhưng thực sự và hữu hiệu : chính đó là công tŕnh của sự rước lễ trong Phép Thánh Thể.
Bởi v́, như thánh Phanxicô kết luận trong lời khuyên bảo này : chính Thần Khí của Chúa đang ngự trong các tín hữu của Chúa Kitô, lănh Ḿnh và Máu Chúa trong họ; chính như vậy mà Chúa luôn ở trong họ, như lời Chúa hứa : Này Thầy ở cùng chúng con cho đến tận thế.
Ai mà không cảm thấy được soi sáng, thuyết phục bởi ngay giáo thuyết này, giáo thuyết trong sự sâu sắc của nó, mang ngay chứng từ của sự thật mà không phải là một nhà thần học chuyên biệt, được huấn luyện về những suy tư của triết học và những tranh luận của khoa chú giải Thánh Kinh đă kiên tŕ xây dựng giáo thuyết ấy, giáo thuyết đă vọt từ trái tim của một kẻ nghèo hèn mọn, đă chỉ học nơi trường nguyện gẫm, đă chỉ lắng nghe Thầy trên Thập giá.
Phanxicô đă lên cao hơn nữa, mở đường cho những vị bậc thầy của ḍng ngài, Bonaventura, Jean Duns Scot và các môn sinh, làm cho thiên tài của họ thêm sáng nhờ những hào quang của thiên tài của ḿnh : như chim phượng khuyến khích những chim con cao bay và nâng họ lên trong luồng gió đôi cánh của nó.
Chúng tôi sẽ trích dẫn bản văn chói ḷa này : bản văn được đọc trong bài “suy niệm” làm thành chương XXIII của bản luật 1209 - 1221. Bản văn phát biểu một cách ngắn gọn tất cả tư tưởng của vị thánh về vai tṛ độc nhất và cần thiết của Thiên Chúa làm người.
Chương này có đề :
Cầu nguyện, ngợi khen và tạ ơn, và khởi sự như sau cách long trọng : Lạy Thiên Chúa toàn năng, tối cao, rất thánh, và Thiên Chúa trên hết, Cha Thánh và công bằng. Lạy Chúa trời đất, v́ danh Chúa, chúng con tạ ơn Chúa !
Tiếp đến là tŕnh bày những kỳ
công của Thiên Chúa, Đấng chúng ta ngợi khen, tung hô và tạ ơn, và ta hăy lưu ư
đến
vị trí trung gian độc nhất và cần thiết được dành cho Chúa Giêsu Kitô :
“...v́ theo thánh ư Cha, nhờ
Con Một của Chúa và trong Chúa Thánh Thần, Chúa đă tạo dựng mọi sự thiêng liêng
và
vật chất, Chúa đă tạo dựng chúng con theo h́nh và ảnh Chúa,
Chúa đă đặt chúng con trong địa đàng, và
chúng con, v́ lỗi chúng con, chúng con đă sa ngă... và v́ như Chúa đă tạo
dựng chúng con nhờ Con Chúa, cũng vậy Chúa đă thương yêu chúng con với một
t́nh yêu chân thật và thánh thiện, và cũng v́ t́nh yêu này, Chúa đă cho Con Chúa
sinh ra, là Chúa thật và là người thật, bởi Đức thánh Maria quang vinh và luôn
trinh nữ hiển vinh, và bằng thánh giá, máu và cái chết của Ngài, Chúa đă muốn
cứu chuộc chúng con khỏi tù đày...”
“Và v́ Con Chúa sẽ trở lại trong vinh quang và uy nghi để phạt những kẻ vô phúc đă không sám hối và đă không nh́n nhận Cha (là Thiên Chúa) và để nói với ai đă nh́n nhận, thờ lạy và phụng sự Cha trong tinh thần sám hối : hăy đến, những kẻ được Cha Ta chúc phúc, hăy lănh Nước Trời đă được chuẩn bị từ tạo thiên lập địa...”.
Rơ ràng là việc tŕnh bày
những dự án của Thiên Chúa như thế phù hợp với sự tŕnh bày của thánh Phaolô
trong lời tựa cao siêu của thánh thư gửi cho tín hữu Êphêsô :“Trong Chúa Giêsu
Kitô”, trong và bởi Chúa Kitô trung gian, diễn tiến mầu nhiệm tiền định, nghĩa
tử, tạo dựng, cứu chuộc, những kẻ được tuyển chọn, để được đến sự hoàn tất của
mọi sự trong Ngài; như vậy
kết thúc những dự tính đầy t́nh thương của Thiên Chúa, và ta thấy tư tưởng của
tông đồ Phaolô vươn cao tuyệt vời như thế nào.
Phanxicô như vậy, vượt mọi
khôn ngoan con người, ngài đạt tới chóp đỉnh thần học của ngài; ngài viết :“và,
v́ chúng con tất cả là khốn nạn và tội lỗi, chúng con không xứng đáng kêu danh
Chúa; chúng con cầu xin và khẩn cầu Chúa vui ḷng chấp nhận để Chúa Giêsu Kitô
Chúa chúng con, mà chỉ nơi Người Chúa
hài ḷng, tạ ơn Chúa cho tất cả mọi sự, cùng với Chúa Thánh Thần Đấng an ủi, như
Cha muốn và như Chúa Giêsu Kitô và Chúa Thánh Thần muốn : v́ Chúa Con là đủ cho
Cha luôn luôn và trong mọi sự, và chính nhờ Người mà Cha đă ban cho
chúng con tất cả mọi sự, Alleluia”.
Đức Kitô của ngài th́ đủ trong mọi sự và măi măi đối với Thiên Chúa, Đấng Kitô là Đấng duy nhất làm đẹp ḷng Cha chỉ trong Ngài và bởi Ngài th́ người ta mới làm đẹp ḷng Cha.
Đối với Phanxicô, đó là lư do cao cả nhất của sự hiến thân cho Chúa Kitô và của nỗ lực của ngài để trở nên giống Chúa Kitô.