|
BENEDICT XVI GENERAL AUDIENCE Saint Peter's Square Wednesday, 8 November 2006 St Paul's new outlook Dear Brothers and Sisters, In our previous Catechesis two weeks ago, I endeavoured to sketch the essential lines of the biography of the Apostle Paul. We saw how his encounter with Christ on the road to Damascus literally revolutionized his life. Christ became his raison d'être and the profound motivation of all his apostolic work. In his Letters, after the Name of God which appears more than 500 times, the name most frequently mentioned is Christ's (380 times). Thus, it is important to realize what a deep effect Jesus Christ can have on a person's life, hence, also on our own lives. Actually, the history of salvation culminates in Jesus Christ, and thus he is also the true discriminating point in the dialogue with other religions. Looking at Paul, this is how we could formulate the basic question: how does a human being's encounter with Christ occur? And of what does the relationship that stems from it consist? The answer given by Paul can be understood in two stages. In the first place, Paul helps us to understand the absolutely basic and irreplaceable value of faith. This is what he wrote in his Letter to the Romans: "We hold that a man is justified by faith apart from works of law" (3: 28). This is what he also wrote in his Letter to the Galatians: "[M]an is not justified by works of the law but only through faith in Jesus Christ; even we have believed in Christ Jesus, in order to be justified by faith in Christ, and not by works of the law, because by works of the law shall no one be justified" (2: 16). "Being justified" means being made righteous, that is, being accepted by God's merciful justice to enter into communion with him and, consequently, to be able to establish a far more genuine relationship with all our brethren: and this takes place on the basis of the complete forgiveness of our sins. Well, Paul states with absolute clarity that this condition of life does not depend on our possible good works but on the pure grace of God: "[We] are justified by his grace as a gift, through the redemption which is in Christ Jesus" (Rom 3: 24). With these words St Paul expressed the fundamental content of his conversion, the new direction his life took as a result of his encounter with the Risen Christ. Before his conversion, Paul had not been a man distant from God and from his Law. On the contrary, he had been observant, with an observance faithful to the point of fanaticism. In the light of the encounter with Christ, however, he understood that with this he had sought to build up himself and his own justice, and that with all this justice he had lived for himself. He realized that a new approach in his life was absolutely essential. And we find this new approach expressed in his words: "The life I now live in the flesh I live by faith in the Son of God, who loved me and gave himself for me" (Gal 2: 20). Paul, therefore, no longer lives for himself, for his own justice. He lives for Christ and with Christ: in giving of himself, he is no longer seeking and building himself up. This is the new justice, the new orientation given to us by the Lord, given to us by faith. Before the Cross of Christ, the extreme expression of his self-giving, there is no one who can boast of himself, of his own self-made justice, made for himself! Elsewhere, re-echoing Jeremiah, Paul explains this thought, writing, "Let him who boasts, boast of the Lord" (I Cor 1: 31 = Jer 9: 23-24ff.); or: "Far be it from me to glory except in the Cross of Our Lord Jesus Christ, by which the world has been crucified to me, and I to the world" (Gal 6: 14). In reflecting on what justification means, not for actions but for faith, we thus come to the second component that defines the Christian identity described by St Paul in his own life. This Christian identity is composed of precisely two elements: this restraint from seeking oneself by oneself but instead receiving oneself from Christ and giving oneself with Christ, thereby participating personally in the life of Christ himself to the point of identifying with him and sharing both his death and his life. This is what Paul wrote in his Letter to the Romans: "[A]ll of us... were baptized into his death... we were buried therefore with him... we have been united with him.... So you also must consider yourselves dead to sin and alive to God in Christ Jesus" (Rom 6: 3, 4, 5, 11). These last words themselves are symptomatic: for Paul, in fact, it was not enough to say that Christians are baptized or believers; for him, it was just as important to say they are "in Christ Jesus" (cf. also Rom 8: 1, 2, 39; 12: 5; 16: 3, 7, 10; I Cor 1: 2, 3 etc.). At other times he inverted the words and wrote: "Christ is in us/you" (Rom 8: 10; II Cor 13: 5) or "in me" (Gal 2: 20). This mutual compenetration between Christ and the Christian, characteristic of Paul's teaching, completes his discourse on faith. In fact, although faith unites us closely to Christ, it emphasizes the distinction between us and him; but according to Paul, Christian life also has an element that we might describe as "mystical", since it entails an identification of ourselves with Christ and of Christ with us. In this sense, the Apostle even went so far as to describe our suffering as "the suffering of Christ" in us (II Cor 1: 5), so that we might "always [carry] in the body the death of Jesus, so that the life of Jesus may also be manifested in our bodies" (II Cor 4: 10). We must fit all this into our daily lives by following the example of Paul, who always lived with this great spiritual range. Besides, faith must constantly express humility before God, indeed, adoration and praise. Indeed, it is to him and his grace alone that we owe what we are as Christians. Since nothing and no one can replace him, it is necessary that we pay homage to nothing and no one else but him. No idol should pollute our spiritual universe or otherwise, instead of enjoying the freedom acquired, we will relapse into a humiliating form of slavery. Moreover, our radical belonging to Christ and the fact that "we are in him" must imbue in us an attitude of total trust and immense joy. In short, we must indeed exclaim with St Paul: "If God is for us, who is against us?" (Rom 8: 31). And the reply is that nothing and no one "will be able to separate us from the love of God in Christ Jesus our Lord" (Rom 8: 39). Our Christian life, therefore, stands on the soundest and safest rock one can imagine. And from it we draw all our energy, precisely as the Apostle wrote: "I can do all things in him who strengthens me" (Phil 4: 13). Therefore, let us face our life with its joys and sorrows supported by these great sentiments that Paul offers to us. By having an experience of them we will realize how true are the words the Apostle himself wrote: "I know whom I have believed, and I am sure that he is able to guard until that Day what has been entrusted to me"; in other words, until the Day (II Tm 1: 12) of our definitive meeting with Christ the Judge, Saviour of the world and our Saviour. © Copyright 2006 - Libreria Editrice Vaticana |
BÀI GIÁO LƯ II CỦA ĐTC BÊNÊĐICTÔ VỀ THÁNH PHAOLÔ
NHĂN QUAN MỚI CỦA THÁNH PHAOLÔBuổi Triều Yết Chung tại Quảng Trường Thánh Phêrôngày 8 tháng 11, 2006Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ Anh chị em thân mến:Trong bài giáo lư trước cách đây hai tuần, tôi đă cố gắng phác hoạ những nét chính yếu về tiểu sử Thánh Tông Đồ Phaolô. Chúng ta đă thấy cuộc gặp gỡ với Đức Kitô của ngài trên đường đi Đamascô đă thực sự cách mạng hóa đời sống của ngài thế nào. Đức Kitô đă trở nên lư do của sự sống c̣n của ngài và động cơ thâm sâu của tất cả các công việc tông đồ của ngài.Trong những thư của ngài, sau danh xưng Thiên Chúa, xuất hiện hơn 500 lần, th́ danh xưng được nhắc tới thường xuyên nhất là Đức Kitô (380 lần). Do đó, điều quan trọng là chúng ta nhận ra rằng Đức Chúa Giêsu Kitô có thể ảnh hưởng cách sâu đậm thế nào đến đời sống của một người, và như thế, cũng ảnh hưởng đến đời sống chúng ta. Thực ra, lịch sử cứu độ đạt đến cao điểm nơi Đức Chúa Giêsu Kitô, và do đó Người là điểm phân biệt thật sự trong việc đối thoại với các tôn giáo khác.Khi nh́n vào thánh Phaolô, chúng ta có thể đưa ra câu hỏi căn bản: Việc gặp gỡ của một con người với Đức Kitô xảy ra thế nào? Mối liên hệ phát xuất từ cuộc gặp gỡ ấy gồm những ǵ? Câu trả lời của Thánh Phaolô có thể được hiểu trong hai giai đoạn.Trước hết, Thánh Phaolô giúp chúng ta hiểu giá trị căn bản và không thể thay thế được của Đức Tin. Ngài viết trong Thư gởi tín hữu Roma: “Thật vậy, chúng tôi tin rằng, người ta được nên công chính nhờ Đức Tin, chứ không phải v́ làm theo Lề Luật” (3: 28).Đây là điều ngài viết trong Thư gởi tín hữu Galatê: “Người ta được nên công chính không nhờ làm theo Lề Luật, nhưng nhờ Đức Tin vào Đức Chúa Giêsu Kitô; nên ngay cả chúng ta cũng phải tin vào Đức Chúa Giêsu Kitô, để được nên công chính nhờ đức tin vào Đức Kitô, và không phải nhờ làm theo Lề Luật; v́ không ai sẽ được nên công chính v́ làm theo Lề Luật.” (2:16)“Được nên công chính” nghĩa là được làm thành chính trực, được sự công minh đầy thương xót của Thiên Chúa chấp nhận để được đi vào sự hiệp thông với Ngài, và nhờ đó có khả năng thiết lập một mối liên hệ đích thực hơn nhiều với tất cả anh em chúng ta: và điều này xảy ra dựa trên việc [Thiên Chúa] hoàn toàn tha thứ các tội lỗi của chúng ta.Thánh Phaolô công bố thật rơ ràng rằng điều kiện này của đời sống không tùy thuộc vào những việc lành chúng ta có thể làm, nhưng hoàn toàn tùy thuộc vào ân sủng của Thiên Chúa: Chúng ta “được trở nên công chính nhờ ân sủng của Thiên Chúa như một ân huệ, nhờ ơn cứu độ trong Đức Chúa Kitô Giêsu” (Rom 3:24). Bằng những lời này, Thánh Phaolô diễn tả nội dung cơ bản của sự trở lại của ngài, chiều hướng mới của đời sống ngài là hiệu quả của cuộc gặp gỡ Đức Kitô Phục Sinh của ngài.Trước khi trở lại, Thánh Phaolô không phải là một con người xa lạ ǵ với Thên Chúa hay Lề Luật của Ngài. Trái lại, ngài là một ngươi trung thành tuân giữ Lề Luật đến độ cuồng tín. Tuy nhiên, trong ánh sáng của cuộc gặp gỡ Đức Kitô, ngài đă hiểu rằng với sự [cuồng tín] này ngài đă chỉ t́m cách gầy dựng cho ḿnh, cùng sự công chính riêng của ḿnh, và với tất cả sự công chính này ngài đă chỉ sống cho chính ḿnh.Ngài đă ư thức rằng ngài tuyệt đối cần một hướng đi mới cho cuộc đời ḿnh. Và chúng ta thấy hướng mới này được diễn tả bằng chính lời ngài: “Đời sống mà hiện nay tôi đang sống trong xác phàm, là sống trong Đức Tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đă yêu tôi và đă hiến chính Ḿnh Người cho tôi” (Gal 2: 20).Cho nên, Thánh Phaolô không c̣n sống cho chính ḿnh, hay cho sự công chính của ḿnh nữa. Ngài sống cho Đức Kitô và với Đức Kitô: bằng cách hiến chính ḿnh, ngài không c̣n t́m kiếm hay gầy dựng cho chính ḿnh nữa. Đó là sự công chính mới, hướng đi mới mà Chúa đă ban cho chúng ta qua Đức Tin.Trước Thánh Giá của Đức Kitô, là cách diễn tả cực đoan nhất của sự hiến ḿnh của Người, th́ không ai có thể tự hào về ḿnh, về sự công chính do ḿnh tạo ra, cho chính ḿnh! Nơi khác đi, khi nhắc lại lời ngôn sứ Giêremia, Thánh Phaolô giải thích tư tưởng ấy của ngài: “Ai tự hào th́ hăy tự hào trong Chúa” (1 Cor 1: 31; Ger 9:22…); hoặc: “Không đời nào tôi hănh diện, ngoại trừ về thập giá Đức Chúa Giêsu Kitô của chúng ta! Nhờ thập giá đó mà thế gian đă bị đóng đinh đối với tôi, và tôi đối với thế gian.” (Gal 6:14).Khi suy niệm về ư nghĩa của sự công chính hóa là ǵ, không bằng những việc làm nhưng bằng Đức Tin, chúng ta đi tới yếu tố thứ hai định nghĩa căn tính Kitô hữu được Thánh Phaolô diễn tả trong chính đời sống của ngài.Căn tính Kitô hữu này bao gồm cách chính xác hai yếu tố: việc tránh tự ḿnh t́m kiếm chính ḿnh, nhưng thay vào đó nhận lấy chính ḿnh từ Đức Kitô và hiến dâng chính ḿnh cùng với Đức Kitô, và như thế chúng ta đích thân tham gia vào sự sống của chính Đức Kitô đến nỗi hầu như được đồng hóa với Người, và chia sẻ cả sự chết cũng như sự sống của Người. Đây là điều Thánh Phaolô viết trong Thư gởi tín hữu Roma: “Tất cả chúng ta… đă được chịu Phép Rửa trong cái chết của Người… chúng ta đă cùng được mai táng với Người… chúng ta đă được kết hợp với Người… Vậy anh em cũng phải coi ḿnh như đă chết với tội lỗi, và lại sống cho Thiên Chúa trong Đức Chúa Kitô Giêsu” (Rom 6:3,4,5,11).Chính những lời cuối cùng này có tính chất triệu chứng: thực ra, đối với Thánh Phaolô, nói rằng các Kitô hữu được chịu Phép Rửa hoặc là tin hữu th́ chưa đủ; mà điều quan trọng là phải nói rằng họ đang sống “trong Đức Chúa Giêsu Kitô” (x. Rom 8: 1, 2, 39; 12: 5; 16: 3, 7, 10; 1 Cor 1: 2, 3 vv… ).Trong lúc khác đảo lộn từ ngữ lại và viết rằng “Đức Kitô ở trong chúng ta/anh chị em” (Rom 8:10; 2 Cor 13:5) hay “trong tôi”(Gal 2:20).Sự đồng hoá cách hỗ tương giữa Đức Kitô và Kitô hữu, một đặc điểm của giáo huấn của Thánh Phaolô, làm cho bài giảng của ngài về Đức Tin được hoàn hảo.Trên thực tế, mặc dầu Đức Tin kết hợp chúng ta mật thiết với Đức Kitô, Đức Tin cũng nhấn mạnh sự khác biệt giữa chúng ta và Người; nhưng theo Thánh Phaolô, đời sống Kitô hữu cũng có một yêu tố chúng ta cỏ thể gọi là “mầu nhiệm,” v́ nó đ̣i hỏi một sự gắn bó chặt chẽ của chúng ta với Đức Kitô và của Đức Kitô với chúng ta. Theo nghĩa này, Thánh Tông Đồ đi xa hơn nữa đến nỗi diễn tả những đau khổ của chúng ta như là “những đau khổ của Đức Kitô” trong chúng ta (2 Cor 1:5), để chúng ta có thể “luôn [mang] trong thân xác sự chết của Chúa Giêsu, ngơ hầu sự sống của Chúa Giêsu cũng có thể được bày tỏ trong thân xác của chúng ta” (2 Cor 4:10).Chúng ta phải thích ứng tất cả những điều này vào đời sống thường nhật của ḿnh theo gương Thánh Phaolô, là người luôn sống với tŕnh độ linh đạo cao này. Ngoài ra, Đức Tin phải luôn bày tỏ đức khiêm nhường trước Nhan Thiên Chúa, thật sự là thờ phượng và ngợi khen Ngài.Quả thật, chính nhờ Thiên Chúa và chỉ nhờ ân sủng của Thiên Chúa mà chúng ta được làm Kitô hữu. V́ không có ǵ và không có ai có thể thay thế được Ngài, cho nên điều cần thiết là chúng ta không được tôn thờ bất cứ điều ǵ hay bất cứ ai ngoài Ngài. Không được để cho ngẫu tượng nào làm ô uế vũ trụ tinh thần của chúng ta, nếu không, th́ thay v́ vui hưởng sự tự do đă dành được, chúng ta sẽ lại rơi vào một h́nh thức nô lệ nhục nhă.Hơn nữa, sự tùy thuộc triệt để của chúng ta vào Đức Kitô và sự kiện “chúng ta ở trong Người” phải làm thấm nhuần trong chúng ta một thái độ hoàn toàn tín thác và niềm vui vĩ đại. Tóm lại, thực ra chúng ta phải kêu lên với Thánh Phaolô: “Nếu Thiên Chúa về phe chúng ta, th́ ai có thể chống lại chúng ta được?” (Rom 8:31). Câu trả lời là không có ǵ và không ai “sẽ có thể tách được chúng ta ra khỏi t́nh yêu của Thiên Chúa trong Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta” (Rom 8:39). Do đó, đời sống Kitô hữu chúng ta được dựa trên tảng đá vững chắc và an toàn nhất mà sức người có thể tưởng tượng được. Và từ đó chúng ta rút ra tất cả nghị lực của ḿnh, hoàn toàn đúng như Thánh Tông Đô đă viết : “Tôi có thể làm được tất cả mọi sự trong Đấng ban sức mạnh cho tôi” (Phil 4:13). Do đó, chúng ta hăy trực diện đời sống của chúng ta với những nỗi vui buồn của nó nhờ được nâng đỡ bởi những cảm t́nh nồng nhiệt này mà Thánh Phaolô đă ban tặng cho chúng ta. Qua việc có kinh nghiệm về những điều này, chúng ta sẽ nhận ra điều mà chính Thánh Tông Đồ đă viết là sự thật như thế nào: “Cha biết cha đă tin vào ai, và xác tín rằng, Người có thể bảo toàn vật kư thác của cha cho đến Ngày đó” (2 Tim 1:12), ngày chúng ta chắc chắn được gặp Đức Kitô, Vị Thẩm Phán, Đấng Cứu Độ thế gian và chúng ta.
|