Lạy Chúa, Chúa muốn con làm ǵ?
Lm. Fx Long. ofm
Hôm nay chúng ta đọc lại vài biến cố đầu đời hoán cải của cha thánh Phanxicô.
1.- Spôlêtô: Tại sao phục vụ người tôi tớ?
Kinh nghiệm về một hoàn cảnh khó: một người bạn đi lạc đường, làm sao giúp anh ư thức? Làm sao đưa anh về đường ngay nẻo chính, đă không vi phạm các nguyên tắc, mà đồng thời tôn trọng được tự do của anh?
Khoa sư phạm của Chúa Kitô: tŕu mến, nhưng sáng suốt; đ̣i hỏi, nhưng tôn trọng.
(1) Tất cả các sử gia coi biến cố Spôlêtô như con đường Đamát của Phanxicô, cũng đều nêu bật nét tốt lành của Chúa Kitô. Phanxicô đă hăm hở rời Assisi ra trận để lập công danh. Thánh Bônaventura đă kể trong quyển Đại Truyện rằng:
“Đêm hôm sau, khi ngài đă thiếp ngủ, Thiên Chúa từ nhân cho ngài thấy một ṭa lâu đài rộng lớn và nguy nga, có nhiều vũ khí gắn phù hiệu Thánh Giá của Chúa Kitô. Qua việc này, Chúa cho thấy rơ ḷng trắc ẩn đối với một hiệp sĩ nghèo v́ ḷng mến đối với Đức Vua Tối Cao đă được đền đáp bằng một phần thưởng vô giá. Khi ngài hỏi những thứ vũ khí này thuộc về ai, câu trả lời ngài nhận từ trên cao là tất cả những thứ ấy để dành cho ngài và các hiệp sĩ của ngài”. Thế là sáng hôm sau khi thức dậy,. Phanxicô yên tâm đi tiếp.
Đến Spơlêtô, - thánh Bônaventura kể tiếp - : “Ban đêm ngài nghe Chúa phán với ḿnh một cách thân mật : "Phanxicô, ai có thể cho con nhiều hơn, vị tôn chủ hay kẻ thuộc hạ, người giàu có hay người nghèo túng ? "Khi Phanxicô trả lời rằng ông chủ và người giàu mới có thể cho nhiều hơn th́ liền được hỏi lại ngay : "Thế tại sao con lại bỏ Chúa để theo kẻ tôi tớ, bỏ Thiên Chúa giàu có để theo kẻ phàm nhân nghèo hèn ? "Phanxicô đáp : "Lạy Chúa, Chúa muốn con làm ǵ ? " Và Chúa nói với ngài : "Hăy quay trở về quê hương, v́ linh kiến mà con đă được thấy tiên báo một thành tựu tinh thần, sẽ được thực hiện nơi con không do sắp đặt của loài người nhưng do ư định đặt của Chúa " (Đại Truyện 1,3).
Đây là một cuộc đối thoại thân t́nh, không trách móc. Chúa Kitô có vẻ lo lắng cho Phanxicô và tŕu mến. Người tỏ ra tin tưởng vào Phanxicô. Do đó, Phanxicô mới cởi mở tấm ḷng không ngần ngại, bày tỏ những dự tính. Phanxicô luôn cần có những người bạn tâm giao. Chiều hôm ấy, Chúa đến làm người bạn tâm giao của Phanxicô: Chúa đă đoái thương mà chịu khó và kiên nhẫn lắng nghe tất cả những ǵ Người đă biết!
Chúa để cho Phanxicô nói là v́ ích lợi cho chính chàng. Chính khi cởi mở ḷng ḿnh ra với người khác mà ta khám phá chính ḿnh. Phanxicô không chỉ kể về ḿnh với sự thích thú, mà c̣n phải tự phân tích một cách sáng suốt. Phanxicô đă hiểu: tất cả cao vọng của chàng chỉ là để cho bá tước Gauthier de Brienne ban tặng cho chàng danh hiệu hiệp sĩ! (x. 2 Cel 2, 6, 9).
(2) Chúa Kitô đ̣i hỏi, nhưng tôn trọng tự do
a) Chúa Kitô đ̣i hỏi: “Ai có thể cho con nhiều hơn …?” Người muốn thăng hoa cao vọng của Phanxicô, đưa những khát vọng của chàng tới đỉnh cao. Nhất là Người đ̣i hỏi Phanxicô phải thẳng thắn: chàng muốn thực hiện chuyện lớn trong đời: là hiệp sĩ cho một bá tước! Nhưng Chúa lại không lớn hơn một bá tước sao? ông chủ lại không lớn hơn người tôi tớ sao? Phanxicô phải lô-gích trong suy nghĩ, phải thẳng thắn: Nếu quả thực người chỉ muốn là một người nuôi cao vọng, th́ cũng phải sống lô-gích với chính ḿnh. Điều này cũng y như lần Phanxicô lư luận về thái độ của chàng đối với một người đến xin bố thí v́ ḷng mến Chúa, nhưng v́ đang bận bán hàng, chàng đă xua đuổi… Cuối cùng, Chúa Kitô kêu gọi tới tâm hồn cao thượng của Phanxicô.
b) Chúa Kitô kín đáo, tế nhị: Người không hề truyền lệnh độc đoán, Người chỉ thúc Phanxicô trung thành với những yêu cầu chàng đang cảm thấy dâng lên tự tận đáy ḷng. Quả thật, có lúc Phanxicô đă nhận định và sáng suốt tŕnh bày dự tính; nhưng lại có những lúc Phanxicô không sáng suốt trong suy nghĩ. Từ sự hiển nhiên này đến sự hiển nhiênkhác, Đức Kitô dẫn dắt Phanxicô đến chỗ nhận ra rằng chàng đang tự mâu thuẫn với chính ḿnh: chàng nói là nên phục vụ chủ hơn, trong thực tế chàng lại đang đi phục vụ người tôi tớ! Rơ ràng Chúa Kitô tôn trọng tự do của Phanxicô, nhưng cũng bắt chàng trung thành với các dấn thân của ḿnh.
2.- Chúa muốn con làm ǵ?
Phanxicô đă trả lời bằng một câu hỏi: “Lạy Chúa, Chúa muốn con làm ǵ?” Câu trả lời bằng một câu hỏi như thế hàm chứa một thái độ rất siêu thoát. Quả thật, có nhiều cách phụng sự Chúa, mà không phải cách nào cũng tốt.
(1) Cách thứ nhất: Cho Chúa mượn con người của ta chăng?
Có người hiểu là ḿnh phải cho Chúa “mượn” bản thân ḿnh, và thế cũng là tốt. Nhưng Chúa không xin điều đó. “Cho mượn” không phải là tự hiến, v́ chỉ tạm thời dâng ḿnh. Người ta vẫn giữ sự độc lập, người ta vẫn tự do rút lại. Người ta bằng ḷng chiết một phần sinh hoạt cho Chúa, nhưng không phó dâng cho Người cả cuộc đời của ḿnh. Làm như vậy là thiếu con tim; làm như thế là chưa coi việc của Chúa là của ḿnh.
(2) Cách thứ hai: Tự hiến chăng?
Việc tự hiến này là trọn vẹn và không rút lại, và cũng không chỉ là tạm thời. Tuy nhiên, đây cũng chưa phải là một thái độ thờ phương tinh trong.
Khi hiến ḿnh cho ai, ta ư thức ḿnh là một giá trị: là “tôi”, là cả con người tôi, linh hồn tôi, đời sống tôi, là “tất cả tôi” mà tôi cho đi. Tôi có vui mà cho, là v́ biết ḿnh là một giá trị không thể sánh ví. Nhưng nếu tôi cho tất cả, tôi cũng chờ đáp trả. Nếu người ta không đáp trả, tôi không c̣n hiện hữu nữa, tôi bị “truất hữu”, v́ tôi cứ chờ đợi người khác đáp trả để tôi được sống một đời sống mới.
(3) Cách thứ ba: Sẵn sàng đánh liều đời ḿnh chăng?
Hơn cả cho mượn một trợ lực, hơn cả tự hiến, có người liều ḿnh v́ Chúa. Lẽ dĩ nhiên, có thể không có cơ trở lại. Nhưng tôi vẫn mong muốn thoát khỏi cảnh liều ḿnh đó. Như vậy, Chúa không muốn, v́ ta c̣n đang nắm lấy ḿnh bằng một sợi tóc!
(4) Cách thứ tư: Đánh mất chính ḿnh chăng?
Chúa Giêsu bao chúng ta hăy đánh mất chính ḿnh, nghĩa là không chờ đợi đáp lại, không đặt điều kiện ǵ với Người. Ta cần được Chúa cứu; nhưng khi Người hành động, khi Người làm ra một thọ tạo, th́ Người kéo nó ra từ hư-vô. Do đó, nếu ta muốn Người cứu ta, ta phải chịu đánh mất chính ḿnh, và Thiên Chúa, Đấng làm cho kẻ chết sống lại, sẽ ra tay.
Hỏi “Chúa muốn con làm ǵ?” là làn một hành vi đức tin sáng chói, v́ hoàn toàn hủy ḿnh ra không, gắn bó trọn vẹn với Chúa, biết rằng hiện hữu của ta bắt nguồn từ Chúa là Tất Cả.
3.- Hăy trở lại Assisi
Khi đó, câu trả lời của Đức Kitô dă đến: “Hăy trở lại Assisi…!”. Phải biết là Phanxicô xấu hổ! Chàng những tưởng là Người sẽ bảo làm ǵ, cho dù là khó khăn đến mấy…! Chạy theo các thử thách, các đau khổ, các trở ngại, các khốn khổ, dễ! Bởi v́ đấy cũng là một cách đào thoát thực tế. Thực tế th́ khác.
Cốt lơi của đời sống thiêng liêng là trước tiên, quay về với thực tại. Sống trong đào thoát, th́ không phải là sống ơn gọi. Đây chưa phải là lúc chạy đi đến Đamiétta mà loan báo Tin Mừng cho quốc vương Hồi giáo. Đây chưa phải là lúc ăn chay ở Greccio, chưa phải là lúc hát Bài Ca Anh Mặt Trời. Đây cũng chưa phải là lúc lên đỉnh La Vécna để nhận năm dấu thánh.
“Hăy trở lại Assisi”, với gian hàng nơi con vẫn làm việc lâu nay! “Hăy trở lại Assisi” trong căn nhà cha mà con không chịu được! “Hăy trở lại Assisi” để gặp lại những người nghèo ăn xin ngoài cửa nhà con! “Hăy trở lại Assisi”, nơi người phong hủi đang chờ con!
Chắc hẳn Phanxicô phải ngỡ ngàng. Dường như chàng càng mở ḷng ra với Chúa, cho Chúa biết rơ những dự tính, th́ Chúa lại càng giữ bí mật về các dự tính của Người. Con phải làm ǵ? - Chẳng phải làm ǵ cả! “Hăy trở lại Assisi”. Chỉ có thế! Hay đúng hơn, không làm ǵ khác hơn là những ǵ mà con vẫn làm lâu nay, đó là bổn phận bậc sống, nhưng làm một cách khác. Không có một việc nào, dù nhỏ nhặt đến đâu, mà lại không thể biến thành một hành vi yêu mến tinh trong đối với Chúa. Không phải là v́ con muốn kết hợp với Chúa, mà con được phép làm việc của con cách hấp tấp cẩu thả. Nếu không dùng công việc của con như một việc phụng sự Chúa, hướng về phục vụ anh em, th́ con đi t́m chuyện phù vân rồi!
Phanxicô đă trở về Assisi, bắt tay trở lại với công việc cũ, nhưng từ nay, với một con tim mới (x. 1 Cel 3,6).
Muốn đi xa, Chúa đưa về điểm khởi hành. Muốn mở cửa trời, phải vất vả dưới đất. Nếu không, chỉ là ảo tưởng và mù quáng. Công việc, bổn phận bậc sống luôn là phương diện nhạt nhẽo của thân phận con người chúng ta. Nhưng Phanxicô nói với ta: điều chính yếu là hoàn tất công việc nô lệ với tâm hồn hiệp sĩ.
Điều chính yếu của đời sống thiêng liêng không là quay mặt nh́n về thế giới khác, nhưng là nh́n thế giới này với cặp mắt khác.
………
Lạy Thiên Chúa tối cao và vinh hiển,
xin chiếu sáng cơi ḷng tăm tối của con.
Xin ban cho con đức tin ngay thẳng,
đức cậy vững vàng và đức mến hoàn hảo.
Lạy Chúa, xin ban cho con được ơn hiểu biết,
để con chu toàn sứ mạng thánh thiện và chân thật Chúa giao phó.