Thương Tích T́nh Yêu
(/iết nhân lễ kính
Cha Phanxicô được in Năm Dấu Thánh
17-09-2008.
*******************
“Tôi mang nơi thân xác tôi, thương tích của Đức Giêsu !” (Gl 6, 14-18)
Và, chúng ta cùng nhau xem qua rồi suy gẫm bài trích thư của Thánh Phaolô Tông đồ gởi tín hữu Galát :
“Phần tôi, ước chi tôi không tự hào về điều ǵ ngoài Thập Gía Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta ! Nhờ đó, thế gian đă bị đóng đinh đối với tôi và tôi đă bị đóng đinh đối với thế gian………Từ nay, đừng ai phiền hà tôi nữa, v́ tôi mang nơi thân xác tôi thương tích của Đức Giêsu.” (Gl 6, 14-18).
Một đoạn Halêluia trong Sách Lễ Phan Sinh, trang 70 :
“Tôi đă chịu đóng đinh vào Thập Gía cùng Đức Kitô : Tôi sống, nhưng không c̣n là tôi nữa, song là Đức Kitô sống trong tôi.” (Gl 2, 19-20 ).
/)/gười ta ‘yêu nhau cởi áo cho nhau’. Đức Giêsu Kitô yêu Thánh Phanxicô không cho ngọt cho bùi. Người như kéo Thánh nhân lên cây thập tự và nói : Con van nài, con khóc lóc, và con luôn miệng nói rằng con yêu ta, th́ con hăy cùng ta chịu đóng đinh !
Hai từ ‘đóng đinh’ nằm kèm trong bài viết nầy, cả nghĩa đen và nghĩa bóng đều cho chúng ta nh́n thấy sự Hy Sinh cao cả, v́ Yêu và Yêu ! Mối t́nh RIÊNG, giữa Đức Giêsu và Thánh Phanxicô thiết nghĩ trên thế gian nầy không có văn chương bút mực nào diễn tả nổi. Và, rất có thể ngay trên núi Laverna vào năm 1224 xa xưa ấy, Thánh nhân Phanxicô đă ca vang lên bằng hết cơi ḷng, hết cả trí khôn, làm rung động trái tim vốn chỉ yêu chuộng t́nh yêu của Thiên Chúa :
Chúa ơi !
Trái chín trong linh hồn con như muốn vỡ
Khi mùa về ngớ ngẩn nồng say
Linh hồn con cuộn trào run rẩy trong áng mây bay
Con yêu cả cơn giông, sợ cơn giông làm tan tành ánh chớp
Linh hồn con rạng ngời viên ngọc bích
Con dâng lên Ngài tṛn ư nghĩa yêu thương…
Qúi vị có khi nào leo lên núi lên đồi một ḿnh để đứng ngắm nh́n toàn bộ kỳ công sáng tạo mênh mông vĩ đại của Thiên Chúa với tấm ḷng biết cảm tạ Ơn Người chưa ? Nếu chưa, quí vị hăy đi làm việc đó. Để qua Ơn Chúa, chúng ta nhận ra thế nào là giây phút thiêng liêng mà Thiên Chúa đă IN NĂM DẤU THÁNH trên thân xác Thánh Phanxicô. NĂM DẤU THÁNH ấy, vừa là bằng chứng của T́nh Yêu giữa đôi bên, vừa là dấu chỉ của ‘thương tích t́nh yêu’ mà Thánh Phanxicô khấn nguyện sẵn sàng CHẾT chung với Người ḿnh yêu!
Viết tới đây, tôi bỗng nhớ lại lời ca của nhạc sư Tiến Dzũng:
Con mong ước từ nay sẽ hiểu
Mang trong ḿnh Thương Tích T́nh Yêu
Say mê Thánh Giá trọn đời con
Sống đời tử nạn mỗi ngày hơn...
C̣n chúng ḿnh ? Hỡi anh chị em Phan Sinh Tại Thế ! Chúng ḿnh nghĩ thế nào khi biết bao lần chúng ḿnh nói tiếng Yêu và cũng nói sẳn sàng CHẾT v́ Yêu, mà trí ḷng chúng ḿnh có lúc giống như màn truyền h́nh cáp bị nhiễu sóng vậy ?
Thôi th́ chúng ḿnh hăy bắt đầu làm lại cuộc sống của người Phan Sinh nữa nhé ? Trên mỗi núi mỗi đồi ở khắp nơi trên toàn cầu, Thiên Chúa đều đứng trên đó, Người chờ đợi mỗi người chúng ta can trường vượt qua tất cả khó khăn trở ngại và hùng dũng leo lên cùng Người. Người sẽ IN NĂM DẤU THÁNH nữa, nếu mỗi người chúng ta chính là phó bản tuyệt vời của Đức Giêsu Kitô, “Tôi sống, nhưng không c̣n là tôi nữa, song là Đức Kitô sống trong tôi”. Nhờ chúng ta liên tiếp thực hành theo ánh sáng của Cha Thánh Phanxicô.
Muôn đời Cha Thánh “Phanxicô sáng ngời trong đền thờ Thiên Chúa như mặt trời đúng ngọ” ( Hc 50, 1,3-7).
Nghiêm Nguyễn
(Sài G̣n tháng 09/2008)