NH̀N ANH EM VỚI L̉NG THƯƠNG MẾN

 

  FX Long, ofm

 

Sách Gương trọn lành đă ghi lại bản chân dung của người Phan sinh hoàn hảo đă được thánh Phanxicô phác ra như sau: “Cha chí thánh, khi đă phần nào biến đổi các anh em nên thánh thiện nhờ t́nh yêu nồng nàn và ḷng hăng say thành khẩn của ngài đối với sự hoàn thiện của anh em, thường suy đi nghĩ lại về các đức tính và các nhân đức mà một người anh em hèn mọn tốt cần phải có. Ngài nói rằng một người anh em hèn mọn tốt là người qui tụ được nơi ḿnh cách sống và những việc lành thánh của các anh em thánh thiện này: Đức tin của anh Bênađô, anh có ḷng tin cũng tuyệt hảo như ḷng yêu mến sự nghèo khó. Tính đơn sơ và trong trắng của anh Lêô, là người có sự trong sạch rất thánh thiện. Vẻ tao nhă của anh Angiêlô, ngựi hiệp sĩ đầu tiên gia nhập Hội Ḍng, đầy vẻ tao nhă và nhân ái. Sự thanh lịch tinh tế và lương tri tự nhiên của anh Mátxêô với cách ăn nói văn hoa và đạo đức của anh. Tâm trí được nâng cao trong khi chiêm niệm, tới tột đỉnh trọn lành, như anh Egiđiô. Sự cầu nguyện đạo đức và kiên tŕ của anh Ruphinô, anh cầu nguyện không hề ngơi, dù ngủ, dù làm việc, ḷng trí anh luôn ở với Thiên Chúa. Sự kiên nhẫn của anh Giuniphêrô, là người đă đạt tới mức trọn hảo của đức kiên nhẫn v́ anh luôn thấy hiển hiện trước mắt sự thấp hèn của chính ḿnh và hết ḷng ao ước bắt chước Chúa Kitô theo nẻo đường thập giá. Sức cường tráng về thể xác và tinh thần của anh Gioan-Ngợi-Khen, là người vượt trổi hơn bất cứ ai thời đó về sức khoẻ thể xác. Ḷng bác ái của anh Rôgiêriô, anh đă sống và nói năng trong t́nh bác ái nồng nàn. Cuối cùng, nỗi khắc khoải của anh Luxiđiô, lúc nào anh cũng bận tâm và không muốn ở nơi nào quá một tháng, v́ khi ở chỗ nào vừa ư, anh liền rời khỏi nơi ấy ngay, anh bảo rằng: “Chúng ta không định cư nơi đây, nhưng ở trên trời” (Chương 85).

 

*

Trong cương vị thủ lănh gia đ́nh tu sĩ, trong tư cách một bậc thầy thiêng liêng lo lắng cho các môn đệ đă được giao phó cho ḿnh, thánh Phanxicô thường tự hỏi về mục tiêu phải đạt tới: phải đề nghị cho anh em những đức tính nào, những nhân đức nào?

 

Qua đoạn văn trên, trong đó kể ra những nét đặc biệt tiêu biểu của từng anh em, ta nhận thấy rơ ràng cách thức Phanxicô đặt vấn đề. Ngài không suy tư một cách lư thuyết về sự trọn-lành-tự-tại như các triết gia thường làm. Ngài cũng không dựa theo những giáo huấn của Kinh thánh để vẽ phác ra một chân dung lư tưởng của người anh em hèn mọn[1]. Một cách hết sức cụ thể và thực tế, ngài trả lời câu hỏi đó bằng cách nh́n vào từng anh em. Cái vẫn chiếm chỗ trong tư tưởng của ngài chính là gương mặt của mỗi anh em, chính là con người thực tế của họ, như vẫn được tỏ bày ra ngày qua ngày qua những phong cách của họ. Người anh em hèn mọn không phải là một ư tưởng, mà là một con người bằng xương bằng thịt. Đối với Phanxicô, chỉ có sự tốt lành và trọn hảo nếu con người ấy khám phá ra cách sống tốt lành và trọn hảo.

 

Chắc chắn không phải ngày một ngày hai mà Phanxicô đă nh́n ra được như thế. Ngài đă phải có cái nh́n chăm chú, đầy yêu thương của chính t́nh yêu Đức Kitô, cái nh́n của chính Đức Kitô, nh́n bằng ánh sáng của Đức Kitô.

 

Với cái nh́n này, mỗi ngày một sâu sắc tinh tế hơn, Phanxicô nh́n từng người anh em đang đến và cùng đi theo Đức Kitô với ḿnh. Ngài đă nhận ra những ǵ?

 

1/ Đầu tiên, Phanxicô thấy người anh em, con người đang sống ở đấy với ngài đơn giản như vậy là một ân huệ Chúa ban cho ngài: đấy là một con người được Chúa gửi đến để chia sẻ cuộc sống với ngài và làm cho cuộc đời của ngài ngày càng thêm triển nở phong phú.

 

2/ Rồi dần dần, khi đă ngày thêm gắn bó với người anh em ấy, cái nh́n của ngài khám phá ra nơi anh cái độc đáo của anh, cái nhân cách riêng của anh. Cái mà anh có một ḿnh, không ai có, không phải chỉ là sự hiện hữu của anh như là một ân huệ Chúa ban, mà hơn thế nữa, cái làm cho anh hiện hữu độc đáo là những ơn riêng; chính t́nh trạng đó của anh lại càng là một ân huệ nữa. Nghĩa là một con người sâu xa nhất, độc đáo nhất, tuyệt đối duy nhất. Phanxicô cố gắng nhận ra cái nét hoàn toàn có một không hai đó và tôn trọng, giữ người anh em đó ở lại trong cái làm cho anh là anh, khác với mọi người khác. Ngài thích thú, ngạc nhiên chiêm ngưỡng nơi mỗi anh em cái ân ban cụ thể, rơ rệt, riêng biệt đó, và thấy đó là những nét khác nhau phản ánh gương mặt của Thiên Chúa. Từ đó, ngài ư thức mănh liệt về mầu nhiệm không thể nào hiểu thấu của mỗi con người và hết ḷng kính trọng, đầy thán phục và lưu ư tới họ.

 

3/ Tuy nhiên, dù cái nh́n của Phanxicô trên anh em có cụ thể và thực tế, th́ cũng vẫn là một cái nh́n có định hướng trước rơ ràng. Điều mà Phanxicô chiêm ngắm nơi anh em, là nhân tố tích cực (cái tốt, cái đẹp). Phanxicô có thể kể ra đức tính của mỗi anh em, đức tính mà ngài coi là tiêu biểu nhất của người ấy: anh Bênađô có đức tin và ḷng yêu mến sự nghèo khó; anh Lêô đơn sơ và trong trắng; anh Angiêlô tao nhă … Qua đó, chúng ta nghe rơ ràng tiếng vọng của trái tim mẹ hiền (Phanxicô thường nhắc nhở anh em, đặc biệt người đứng đầu cộng đoàn, hăy yêu thương anh em như và hơn người mẹ yêu thương con cái, chứ không bảo hăy yêu thương anh em như cha thương con!). Chính t́nh yêu dịu hiền của Phanxicô mà ngày qua ngày, đă dạy cho ngài hiểu biết các anh em, khám phá ra sự phong phú của từng người. Cái “nốt” đặc biệt làm cho mỗi người có một âm vang độc đáo, cái yếu tố làm cho mỗi người tỏa ra một làn hương thơm đặc biệt, độc nhất. Chắc chắn ngài đă rất có thể có cái nh́n chỉ trích (dễ hơn nhiều!) và liệt kê ra những tật xấu của anh em. Nhưng ngài không muốn làm thế. Chỉ có ánh sáng mới đáng kể, và ánh sáng làm mờ nhạt mọi bóng tối. Đây là một chọn lựa, và chọn lựa này chứng tỏ quan điểm độc đáo của Phanxicô: điều thiện có trọng lượng hơn điều ác; chính điều thiện mới có giá trị tuyệt đối và vĩnh viễn. 

 

Thật ra, chính các đức tính ấy cũng có kèm theo một phần bóng tối. Chẳng hạn: Chúng ta biết rằng sự thanh lịch của anh Mátxêô có kèm theo một chút khoe khoang, nên cần được uốn nắn; sở thích của anh Luxiđiô muốn di chuyển liên tục rất có thể là tính bất định và chắc chắn không phải là dễ chấp nhận, tuy nhiên qua đó Phanxicô nhận ra một khíc cạnh tích cực: đấy chính là một cố gắng vụng về của một con người phàm hèn muốn dùng đời sống ḿnh để diễn tả một tiếng gọi của Tin Mừng. Quả thật, Phanxicô đă có chọn lựa. Điều quan trọng đối với ngài, không phải là cỏ lùng đang sẵn sàng lan tràn khắp cánh đồng, mà quan trọng là hạt giống Nước Trời bé bỏng đang cố gắng đâm chồi lên bằng mọi giá.

 

4/ Nhưng để cho hạt giống đó có thể nảy mầm và tăng trưởng, cần phải có mặt trời là t́nh yêu: cái thân lúa mảnh mai ấy sẽ chết ngộp giữa cỏ lùng nếu nó không cảm thấy có một sức nồng ấm của một cái nh́n tin tưởng tỏa xuống trên ḿnh. Bản văn nói: “Cha chí thánh, khi đă phần nào biến đổi các anh em nên thánh thiện nhờ t́nh yêu nồng nàn…”. Chính t́nh yêu của Phanxicô đối với anh em đă làm nảy nở các đức tính của họ: một t́nh yêu biết tin tưởng vào sự giàu có phong phú của họ, nhưng cũng là một t́nh yêu biết đ̣i hỏi, đang thúc đẩy họ đi tới cùng những khả năng của họ. Chúng ta đều biết: cái nh́n có thể dập tắt, giết chết người khác (“cái nh́n sát nhân !”); cái nh́n cũng có thể làm cho người khác chỗi dậy, và đôi khi c̣n làm cho người khác sống lại nữa.

 

5/ Từ thái độ của Phanxicô, ta thấy rơ ràng “người anh em hèn mọn hoàn hảo” không thể là một điển h́nh đúc sẵn, một lư tưởng được vẽ ra từ trước, mà người ta đề nghị cho mỗi ứng sinh khi vào Ḍng. Không có một thứ khuôn để đúc ra hàng loạt những người anh em hèn mọn “có nhăn hiệu cầu chứng tại ṭa”! Không thể tưởng tượng ra một thứ “chân dung rô-bốt[2] mà mỗi người phải cố gắng tạo lại nơi ḿnh bằng cách tẩy xóa những nét riêng tư đặc thù của ḿnh, nếu những nét đó không giống với mẫu chung!

 

Đối với Phanxicô, người anh em hèn mọn tốt là người trung thành với ơn riêng, làm triển nở mọi năng khiếu của ḿnh, sống trọn vẹn “là ḿnh” mà đóng góp. Người anh em hèn mọn “hoàn hảo” là người đáp trả trọn vẹn, đáp trả “hoàn hảo” điều mà Thiên Chúa ban cho anh sống qua t́nh trạng hiện tại của anh. Điều đó đ̣i hỏi anh phải chấp nhận người khác một cách thẳng thắn (và chấp nhận chính ḿnh nữa), nhờ có nền tảng là một đức tin sâu sắc để có thể tin vào ư nghĩa tích cực của mỗi đời người. Trong viễn tượng đó, chúng ta hiểu Phanxicô đă theo một khoa sư phạm thiêng liêng tuyệt vời: ngài không t́m cách giam hăm các môn đệ vào trong một hệ thống có sẵn (dù đó là Luật Ḍng!), trái lại, ngài t́m cách giải phóng họ để họ có thể sống trung thành với Tin Mừng bằng trọn vẹn con người của họ. Người anh em hèn mọn không phải là một nhân vật huyền thoại, một sáng tạo của trí tưởng tượng. Trái lại, người anh em hèn mọn là một con người hoàn toàn cụ thể và có thực: là anh này, là anh kia, là mỗi anh em, với điều kiện họ sống Phúc Âm “hết ḿnh”.                 

6/ Nhưng đối với Phanxicô, như thế vẫn chưa đủ. Ngài nói: “Người anh em hèn mọn tốt là người qui tụ được nơi ḿnh…”. Nói rơ ra, vấn đề là cộng lại nơi ḿnh các đức tính của mỗi anh em khác. Nhưng làm sao chúng ta có thể phỏng lại chân dung người khác nơi bản thân ḿnh được? Phải chăng Phanxicô đă chạy theo ảo tưởng và c̣n rơi vào không-tưởng (utopie) nữa? Nghĩa là không bao giờ có thể có một người anh em hèn mọn tốt? Hóa ra là những Bênađô, Lêô, Angiêlô… ngày xưa cũng chẳng phải là những người anh em hèn mọn tốt sao?

 

Chúng ta chỉ hết ngạc nhiên khi hiểu rằng điều Phanxicô nói đó có ư nghĩa rất đơn giản: chúng ta không thể là anh em hèn mọn tốt một ḿnh! Mỗi anh em chỉ là thành phần của một toàn thể. Sự hoàn hảo chỉ có ở b́nh diện huynh-đệ-đoàn, nhờ sự hiệp thông hài ḥa các ơn gọi khác nhau. Cũng như trong một bản nhạc, sự phong phú của mỗi nốt nhạc chỉ có ư nghĩa và giá trị khi dựa trên sự khác biệt và bổ túc của những nốt khác. Phúc Âm làm cho mỗi anh em lớn lên và triển nở bằng cách đưa họ tới một cuộc trao đổi huynh đệ tích cực, và chính người đứng đầu huynh-đệ-đoàn phải giúp anh em đạt được mục tiêu này. Phúc Âm là một sứ điệp giải phóng bằng sự hiệp thông.

 

T́nh Yêu Thiên Chúa không chỉ kêu gọi từng cá nhân riêng rẽ, mà c̣n qui tụ họ lại trong một ḥa điệu sống động nói lên sự giàu có của chương tŕnh tạo dựng. Và mọi nét của T́nh Yêu ấy, phân tán nơi mỗi người anh em, dần dần được qui tụ lại để làm thành gương mặt rực sáng, gương mặt duy nhất và đa dạng, của Chúa Con yêu dấu, Đấng được Chúa Cha vô cùng sủng ái. Chỉ trong sự viên măn đó, mới có sự hoàn hảo thật sự.

Huynh-đệ-đoàn là một bản phác thảo đầu tiên của chương tŕnh của Thiên Chúa. Nó mời gọi người ta qui tụ lại nhờ xác tín về hai điểm:

1. Giá trị không thể thay thế được của mỗi người;

2. Sợi dây thông truyền sức sống nối kết người này với người kia.

 

Quả thật, huynh-đệ-đoàn là một cuộc học nghề hàng ngày, vừa đau đớn vừa đầy sức sống: học hiệp thông trong t́nh yêu, để mỗi người nhận được sức sống. Xuyên qua những chập chững, ṃ mẫm của đời sống cộng đoàn, chính Nước Trời đang dần dần tỏ hiện ...     

                                                                          


[1] Bài này có thể áp dụng chung cho moi anh chị em Phan sinh.   

[2] Có khi các bản văn việt ngữ dịch là “chân dung ám xác” (không phải là “ám sát”!).