

PHẦN I
"CHỈ TRONG THIÊN CHÚA MÀ THÔI,
Ba năm linh mục cũng là ba năm tập đủ thứ. Bởi mỗi giai đoạn, mỗi hoàn cảnh, mỗi "cấp" đều cần phải thích nghi dần dần để thấm vào cuộc sống. Những năm Đệ tử, Tập viện, Học viện, Phục viên, Linh mục... mỗi "bước" đều khác nhau nên mới phải tập thích nghi. Ba năm linh mục tôi đă tập, tập quá xá quà xa, tập sống trong Chúa, tập sống phó thác, tập sống vâng theo Thánh Ư.
Tập ăn : Về khoản này thật khó nói bởi v́ chẳng cần tập bao nhiêu mà thấy ḿnh "béo" ra. Có thầy ǵa, tuổi đă quá 80, mắt mờ chân chậm, thầy nói là mắt tôi đă kém mà h́nh như trông cha mỗi ngày một "to" ra. Tôi bèn chữa là tại mắt thầy mờ đấy... (Thân xác to béo, linh hồn c̣m nhom ? )
Tập nói : Đương nhiên là khó hơn tập ăn gấp bội phần, lúng ta lúng túng, ấp a ấp úng. Thật là đầu óc bă đậu, ruột đặc như bí, nói không ra hơi, luộm tha luộm thuộm, ngượng nga ngượng nghịu, đầu đuôi lộn tùng phèo, nói xong không biết ḿnh nói ǵ, nghĩ ngợi về điều ḿnh nói... lại thấy buồn...cười, đôi lúc cứ phải trốn chạy. Đúng là con người thế nào nói ra nó như thế. Nhiều lúc không muốn nói nhưng lại cứ phải nói, nói rồi lại thấy ḿnh dở... nên luôn phải xin Chúa t́nh thương cho con được chấp nhận con người ḿnh, bằng ḷng với khả năng ḿnh và rồi lại phải cố gắng hơn, cố gắng thêm... để tập.
Tập viết : Cụ thể là tập nhỏ "mong manh" này. Ngày nhận thừa tác Linh Mục là ngày bắt đầu tập viết, viết như những trang nhật kư, như những lần hồi tâm của đời linh mục, bởi v́ chẳng phải nhà văn cũng chẳng phải nhà thơ mà tập viết bằng tâm t́nh, bằng suy niệm, bằng cảm nhận, bằng cầu nguyện, bằng tĩnh tâm... Có ǵ viết nấy, nghe đâu viết vậy ; viết về người khác không được, khó quá v́ sợ xúc phạm ; viết về cái chung chung nó không ra nên đôi lúc ra như viết về ḿnh, kể lể về ḿnh không biết có quá leco chăng?
Tập nghĩ : Tôi luôn nhắc nhở ḿnh là một đứa con, là một thằng em, là một ông anh trong gia đ́nh Đa Minh nên vẫn luôn ước mong được đóng góp một chút ǵ để nhớ để thương. Những ǵ viết về Đa Minh cũng là những cố gắng nhỏ nhoi giới hạn, những trăn trở thao thức với những kinh nghiệm riêng tư. Không bao giờ dám quên công ơn các bậc thầy đă hết ḷng nuôi dưỡng dậy dỗ và cho đến hôm nay tôi vẫn cần được chỉ bảo, hướng dẫn, sửa chữa.... bởi v́ vẫn chỉ là "mong manh" thôi mà.
Một điều tôi hằng xác tín là với mấy chục năm thâm căn cố đế như tôi, nào là tội lỗi, tự ái, ngạo mạn, kháng cự, háo thắng... nào là u mê, quê mùa, dốt đặc cán mai.... Chúa vẫn c̣n đang vất vả sửa chữa cho tôi và Ngài vẫn phải kiên tŕ nhẫn nại với tôi lắm.
Điều tôi muốn so với điều Chúa muốn cho tôi th́ chỉ như hạt sương "mong manh" trong ḷng biển cả.
Con cảm tạ Chúa v́....
Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn t́nh thương
- Ghi ơn Gia Đ́nh bố mẹ, chị và các em
- Ghi ơn Tỉnh Ḍng Đa Minh Việt Nam
- Ghi ơn cố Râu và các anh "Điếc, Mù, Gù, Điên"
- Cám ơn các anh đă nhận xét và tŕnh bày cho tập "mong manh" này.
Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi
Hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn (Tv 61)
mong manh ...