Mong Manh

 

 

 

CHÚA..."liều lắm"

Mongmanh 21.12.1993

 

           

 Chúa liều qúa, Ngài trao ban cho tôi Hồng Ân chức Linh Muc, trao ban cách nhưng-không, Ngài lấy ǵ bảo đảm để tin tưởng con người tự do, mỏng ḍn, hay thay đổi của tôi ? Tôi phản bội Ngài bất cứ lúc nào, tôi sa ngă bất cứ lúc nào, tôi nhàm chán bất cứ giây phút nào...Có phải Ngài qúa liều không ? Đời tôi, tương lai mù mịt, tôi có ǵ để đảm bảo lời thề trung thành của tôi với Ngài, thế mà Ngài cứ trao ban. Có khi tôi chưa tỏ ra phản bội, tháo chay, thất trung với Ngài ngoài mặt nhưng bên trong đă có bao phen rồi đấy. Thật kinh khủng. Đúng đấy, Chúa... ĺ lắm. Ngài táo bao thực hiện chương tŕnh của Ngài, để rồi Ngài lai hồi hộp với con người mà Ngài đă ân ban.

             Chúa liều lắm, Ngài trao ban ân huệ qúi báu cho tôi mà sao Ngài lai không sợ tôi lạm dụng. Vâng, tôi có thể lạm dụng ân ban của Ngài để tôi tạo uy quyền, mắng chửi, phạt vạ, hống hách, hét ra lửa hoặc mặt sắt lạnh lùng ĺ lợm ; Tôi có thể lạm dụng, ḷng kính sợ Chúa của người ta, để tôi vun vén vơ vét tiền của, bồi đắp châu báu ngọc ngà trang sức cho riêng tôi, cho cộng đoàn tôi thỏa thuê (ngoài miệng lẩm nhẩm Nam-mô, bên trong cất kỹ một bồ đôla); Tôi có thể lạm dụng là nói cho người một Đức Chúa thật khó để tôi dễ cai trị, để bắt người ta phục vụ cho tôi, cho quyền lợi của tôi ; Tôi có thể lạm dụng đánh bóng bề nổi đ́nh đám, sum soe đạo đức... c̣n bề trái th́ lai sa đọa, tối tăm, bẩn thỉu, nhơ nhớp bùn lầy... (t́nh trong đă phạm, t́nh ngoài c̣n e ).

             Chúa liều lắm, Ngài trao cho tôi Viên Ngọc qúi giá đựng trong chiếc b́nh sành gịn mỏng, sức của tôi làm sao mà bảo vệ, giữ ǵn, chăm sóc cho được khi mà những kinh nguyện tôi đọc qua-loa-rơ-măng, đọc chăng hay chớ, khi mà luôn rút ngắn những giờ im lặng cầu nguyện, khi mà ḷng yêu mến Chúa cách đại khái, đời sống siêu nhiên chỉ làm qua lần chiếu lệ, chẳng có được một kinh nghiệm sâu xa mật thiết với Chúa để nói lên được là ḿnh đă tin; tin mu mơ mù mờ bởi v́ đầu óc nặng chịch những lo toan tính toán của trần thế; đạo đức rầm ŕ măi rồi cũng chán ngắt chẳng thấy ḿnh khá hơn được và chấp nhận lối sống chung chung vậy, và cho thế là tốt rồi.

             Chúa liều lắm, Ngài trao ban Hồng Ân cho tôi. Tôi, một con người nhỏ nhoi mong manh hạt bụi, đang khi cả thế giới hợp thành những lớp sóng xô ào ạt chạy theo những nhu cầu của cải vật chất, tiện nghi thực dụng, hưởng thụ một cách tối đa. Tôi có thể làm ǵ được, một hạt bụi tí ti so với quả núi đất đá, tôi gào thét Tin Mừng ai nghe, lời tôi nói như gió thoảng như mây bay tan vào không khí, mất hút trong không gian. Để rồi tôi sẽ cảm thấy ḿnh cô đơn, lạcloài, bế tắc, trơ tao5i.... và rồi tôi thất vong chán nản mệt nhoài ra không ?

             Chúa liều lắm, bởi v́ Chúa yêu lắm, tôi đâu có phải là người khá hơn, thánh thiện hơn, tốt lành đạo đức sạch sẽ đẹp đẽ ngon lành hơn người khác đâu. Ngài biết hết "tỏng ṭng tong" ḷng dạ của tôi thế mà Ngài vẫn cứ liều mạng trao ban Ân Huệ cho tôi bởi v́ Ngài yêu, Ngài xót thương, Ngài thông cảm con người trong đó có tôi nữa, Ngài sẵn sàng chấp nhận sự  thua thiệt, mất mát, phản bội, bất trung, khinh phiêu, nhàm chán, coi thường, máy móc... Chính t́nh yêu liều mạng đó đă đánh thức tôi, đă làm tôi bừng tỉnh dậy và tôi nhận ra tôi chả là cái ǵ cả. Khi tôi nằm dài xuống đất trong ngày phong chức đă nhắc nhở tôi là phải quên ḿnh đi, tôi phải tan đi, tôi phải biến đi đúng lúc để Ngài vượt lên trước tôi, Ngài là khiên che thuẫn đỡ cho tôi, Ngài là đá tảng, là thành đồng lũy sắt chở che tôi, tôi chẳng hề nao núng. Tôi luôn tỉnh thức để bất cứ mọi biến cố, mọi chuyện to lớn nhỏ bé trong đời tôi, tôi đều CẦN đến Ngài, đêm năm canh ngày sáu khắc tôi luôn luôn tưởng NHỚÁ đến Ngài, không có Ngài tôi không sống được.

            Điều quan trong nơi tôi là khi tôi đă tin, đă phó thác vào Ngài th́ công việc đep đẽ nhất của tôi là tôi làm cho Chúa Giêsu hiện diện trên bàn thờ, trong cuộc sống, nơi tất cả anh chị em tôi, ở mọi nơi mọi lúc.

            Trong tinh thần, trong trái tim t́nh yêu, tôi xin khước từ đô thị xa hoa bởi v́ lúa chín đầy đồng, tôi xin bước xuống ruộng. Và với tâm t́nh đó tôi xin bước xuống khỏi tượng đài và nói với mọi người đừng cắm hoa, đừng thắp nến, đừng bái lậy nữa... bởi v́ chỉ c̣n có cái bệ không, th́ đừng thần tượng hóa, đừng "phong thánh" nữa. Tôi cũng cô đơn, trống rỗng, giá lạnh, đói khát.... như mọi người thôi (và Đức Giêsu cũng thế đấy). Chúng ta là bạn với nhau cả mà. Chúng ta chẳng sợ đói khát, khốn khổ... nó chẳng đè bẹp chúng ta được. Chúng ta chẳng sợ quyền lực điên cuồng của trần gian... nó giết hại được thân xác chúng ta nhưng nó chẳng giết được linh hồn đâu. Chúng ta đă có T̀NH YÊU, chúng ta có T́nh Yêu là chúng ta có tất cả bởi v́ chúng ta không thuộc về thế gian này mà.

            Mỗi ngày tôi cần có giờ để cầu nguyện riêng để tôi nhận ra sư liều lĩnh của Chúa, và sự mỏng ḍn yếu hèn của tôi, bởi v́ nó có thể tan vỡ ra bất cứ lúc nào. Tôi nhận ra vị trí của tôi, tôi xin Chúa thêm đức tin cho tôi, tôi xin có đức tin như đức tin của Mẹ Maria để tôi làm chứng rằng Chúa hằng sống, luôn hiện diện trên mặt đất này. Mẹ Maria đă "xin vâng" để Mẹ chết đi phần của Mẹ, ư tốt riêng của Mẹ, Mẹ đă xoá nḥa con người của Mẹ, Mẹ quên cuộc đời Mẹ đi, Mẹ dâng hiến tất cả để Ư của Chúa Cha được thể hiện. Xin Mẹ giúp con biết "xin vâng" như Mẹ để con chết cho chính bản thân con, để Chúa Giêsu là giải đáp mọi vấn đề trong cuộc sống của con, trong hoàn cảnh hôm nay: nghèo đói, bệnh tật, khổ đau...Amen

                                                                        Kỷ niệm

                       Đền Thánh Martin 21- 12- 1993

          Mưa trên bàn thờ nhat nḥa trang sách lễ