

Mongmanh ( 21.12.1992)
Thôi nôi hay lôi thôi chẳng khác nhau mấy. Đúng thế, những tháng ngày bôn ba xuôi ngươc lễ Ta Ơn, không tránh đươc những lúng ta lúng túng, lắp bắp ấp úng, không quen những chương tŕnh đột xuất...nên... lôi thôi là cái chắc. Những năm dài làm thầy quen rồi, ăn no ngủ kỹ, ngủ nướng ngủ chiên đánh bài lờ thường xuyên, kinh hat qua quít, việc làm quanh quéo... thành tật mất rồi. Nay làm "cha thiên ha", giờ giấc nghiêm túc, việc đâu ra đấy, đi đứng nghiêm trang.... thường bị mắng cho là lôi thôi. Thôi nôi để thấy ḿnh lôi thôi.
Nói bên ngoài thế đấy, chứ ḷng tôi cho đến bây giờ hết sức b́nh an, và có thể nói là hết sức b́nh thường nữa. Có lẽ Chúa đă chuẩn bị cho tôi trước đó cả năm nên ngày ngày tôi chỉ biết ca tung Chúa qua những việc la lùng Ngài làm, tôi vẫn cảm thấy một ḍng chảy trong tôi thật huyền nhiệm.
Thỉnh thoảng ư tưởng trong tôi chơt đến, tôi giật ḿnh, tôi đă là linh muc mà tai sao chức linh muc không dán chặt vào tôi, nó không gây ấn tương manh trong tôi, nó không làm cho tôi hănh diện v́ quyền cao chức trong... tôi chả thấy ǵ sốt, ḷng tôi nó cứ nhe bâng.
Có lẽ v́ tôi đă làm thầy ǵa với những chuyện vặt vănh quẩn quanh quá lâu (chẳng có mộng ước tương lai con không tha thiết dâng Ngài) rồi chăng mà cho đến ngày hôm nay chức linh muc vẫn chưa thấm ngấm vào con người của tôi đươc bởi thế tôi vẫn thấy ḿnh cù lần tầm thường nhỏ bé măi, không thấy ḿnh cao cả tí nào sốt ?
Có lẽ tai không thấy cái uy quyền, cái oai phong, cái đặc quyền đặc lơi, cái ăn trên ngồi trốc, cái chức vị siêu nhân, cái ông ba bị chín quai mười hai con mắt... hay bắt nat trẻ con, cái ông bao chúa hét ra lửa, nên đến hôm nay tôi vẫn chưa rờ thấy, tôi chưa nắm bắt giữ thật chặt cái chữ "cha" (cha thiên ha) trong bung tôi, trong đầu óc tôi, trong bàn tay tôi.
Có lẽ tai tôi chưa hănh diện, tôi chưa hả hê, tôi chưa thấy ḿnh là cái rốn lồi của vũ tru... hoặc như chưa cảm thấy ḿnh là một kẻ trúng số, là một kẻ may mắn, là tư ḿnh đă chiếm đoat đươc bằng những cuộc mánh mung chay chot hồi hộp toát mồ hôi hột, hoặc bằng cú "nốc ao" người khác không xót thương, hoặc bằng những cuộc chay đua "đấm... mồm" nghiệt ngă không cân sức, hoặc bằng những phe phái thế lưc loai trừ nhau trên chính trường phấn đấu để lấy điểm...
SYMBOL 88 \f "Wingdings"
Xưa kia niềm tin của tôi như một kẻ mù ḷa, điếc lác trước t́nh yêu bao la của Chúa trong suốt hành tŕnh dài cuộc đời ḿnh. Tôi luôn phản kháng, chống đối, gào thét số phận của tôi và cơn đau đó tôi có cảm tưởng nó sẽ kéo lê lết đến thiên thu van đai. Thế nhưng lời ngổ ngáo của tôi h́nh như đă thấu đến tai Ngài, đă đung cham đến ruột gan Ngài, và ḷng thương xót của Ngài không thể "ngủ yên" măi đươc. Ngài đă cứu giúp tôi, đă chữa trị cho tôi, Ngài đưa tôi vào sa mac hàn huyên tâm sư với Ngài, Ngài đă thay ḷng đổi da cho tôi, đă thay trái tim chai đá của tôi và đă chuẩn bị cho tôi một thời gian để tôi lănh thừa tác linh muc. Khi làm linh muc tôi biết sẽ có rất nhiều cơ hội để nói đến ḷng thương yêu âu yếm của Ngài, nên tôi đă hứa với Ngài trong ngày lănh tác vu linh muc là suốt đời tôi sẽ nói về ḷng xót thương của Ngài, mặc dù tiếng nói của tôi cập quang, thô kệch, vung về... Và quả thế một năm qua tôi đă ngoác mồm ra, rống lên, phồng mang trơn mắt, gào thét về T́nh Yêu, về ḷng xót thương của Chúa... đôi lúc bị cười vào mũi, va cham lung tung, c̣n bị mắng cho là vô duyênå, nói không đúng chỗ đúng lúc.
Sau những "trận" gào thét đó có những lúc phấn khởi quá sức lẽ ḿnh, sốt sắng quá thể, tưởng tương ai cũng sít soa nên lỗ mũi phổng cà chua, đa đă làm sao í. Nhưng cũng có nhiều không ít mệt nhoài, ù tai, rát cổ, ḷng rỗng tuyếch, cảm thấy ḿnh vô duyên, hồn buồn thăm thẳm vời vơi, ra như mất mát hut hẫng chơi vơi ngán ngẩm và muốn buông bỏ chay trốn tháo lui, hứa từ nay không bao giờ nói nữa, gào thét lên nữa. Thế nhưng, sau một giấc ngủ kḥ hay một thời gian tịnh tâm lai, tôi lai như một kẻ say mê, cuồng si, lai gào thét ầm ĩ, ḷng lai hăng say cuồng nhiệt, điếc lai không sơ súng... Thật khó hiểu. Một t́nh yêu cho tôi đă một lần nếm, một lần cảm... với một sức hút nam châm kỳ la mà tôi không sao thoát ra đươc.
Những ngày gần đây, trong những giờ cầu nguyện, tâm t́nh tôi xin Chúa là :
Xin cho con không c̣n mối lo nào hết, mà chỉ c̣n một mối lo duy nhất là mất Chúa. Không c̣n nỗi buồn nào hết, mà chỉ c̣n một nỗi buồn là pham tội bị xa ĺa Chúa. Và không c̣n nỗi bận tâm nào hết, mà chỉ c̣n một nỗi bận tâm duy nhất là tha thiết giữ Chúa ở măi trong trái tim ḿnh.
Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi
Hồn tôi mới đươc nghỉ ngơi yên hàn (Tv 61).
Một năm "lôi thôi" thế đấy.
Trích nhật kư tối 20.12.1992
Tối cúp điện