
VỀ LÀNG
Hố Nai 21 - 12 -1997
Tôi về làng...
Ngày 21/12 tôi đỗ cụ, về làng, ra mắt bà con dân làng bằng một Thánh Lễ long trọng nào là cờ xí, băng đờ rôn, hoa tươi sắc thắm, điện nến lung linh. Đoàn rước đông đảo nhớn bé trẻ già, đồng phục đủ mầu sắc rực rỡ trang nghiêm, trống kèn trổi nhạc mừng um oé. Ôi ! tâm hồn tôi lâng lâng xúc động nghẹn ứ, thân xác tôi bay bổng chân như không chạm đất, cổ họng tôi như được nếm men say t́nh nồng thấm vào cơi ḷng cảm mến thương yêu... Mọi người hướng mắt đến tôi, họ chỉ trỏ, họ ́ xèo, họ chào, họ thăm... nói cười rộn ră... Hôm nay, vâng, hôm nay tôi là cái rốn lồi của bà con dân làng.
Đoàn rước vừa bước vào cửa nhà thờ, ca đoàn cất giọng ca thánh thót ngọt lịm ḥa cùng với tiếng đàn orgue bay bổng "Từ ngàn xưa Cha đă yêu con... ". Những lời ca tiếng đàn đă quyện vào làn hương trầm nghi ngút làm tăng bầu khí trang nghiêm long trọng đưa hồn người vào cơi chơi vơi. Tiếp đến đoàn dâng của lễ, các cháu nhớn các cháu bé được dịp ra mắt phấn son xanh đỏ tím vàng đủ kiểu áo quần, nhịp nhàng tiến lên bái quỳ dâng tiến đâu ra đấy... Thật cảm động muốn rớt con mắt ra ngoài.
Trước và sau lễ đều : Trọng kính... Kính thưa... Kính tŕnh... Những bài diễn văn chúc mừng cám ơn văn xuôi chữ tốt, phun châu nhả ngọc. Ôi ! bổng dưng mọi người lịch sự văn minh hẳn ra, đúng là "đỗ cụ" sinh lễ nghĩa.
Tiệc liên hoan (khao dân làng) linh đ́nh vui vẻ, tốn kém bao nhiêu cũng chẳng tiếc, cả đời mới có một lần mà. Người đến được tiếp đón mời mọc thưa gửi nồng hậu thật lễ phép, kẻ ra về ai ai cũng tỏ vẻ hài ḷng đắc ư bởi cái bụng được no say hả hê. Quà tặng, quà biếu, quà cho... đủ cả ; gói nhỏ gói to chất đống, nét mặt xum xoe sĩ diện... Vâng, từ bụi tro Chúa nâng con lên làm... quan lớn (tức dễ hét ra lửa) v́ thế mà tuy tay con nhỏ bé bao nhiêu cũng không vừa...
Một người làm quan
Cả làng được nhờ
Đức Kitô về làng...
Đức Kitô về làng, Ngài không chức vụ, không bằng cấp, không đậu đạt, không thuộc loại quư tộc, không ông kia bà nọ... chỉ là bần dân, chỉ là một giáo dân b́nh thường, chỉ có dăm ba lần làm phép lạ, mấy lần khóa miệng bè Sa đốc nên Ngài chưa đạt yêu cầu để họ nghênh đón tiếp rước. Họ lôi lư lịch Ngài ra nhận định : Ngài chỉ là anh thợ mộc quèn, con bà Maria, và anh em của các ông Giacôbê, Gioxê, Giuđa và Simon sao ? Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao ? (Mc 6, 3). B́nh thường mộc mạc dung dị quá nên Ngài làm sao mà được ưu đăi ? làm sao mà được hưởng những đặc ân, đặc quyền, đặc lợi ? Gia cảnh, cuộc đời nghèo khó quá th́ đào bới đâu ra khoản yến tiệc chiêu đăi linh đ́nh ?
Dân làng mong chờ một anh hùng hảo hớn, đánh đông dẹp bắc, toàn quyền toàn năng, mang chiến thắng và vinh quang về cho dân tộc cho quê hương cho dân làng. Ngài sẽ nổi dậy làm cách mạng giải phóng dân tộc khỏi bị ách đô hộ của đế quốc Roma với một đội quân hùng hậu nhưng Ngài đă không làm được như ḷng họ mong chờ.
Ngài sẽ là một tổ phụ, một vị ngôn sứ vĩ đại như thời các cha ông của họ đă để lại những dấu ấn, hạ nhục kẻ thù và khinh bỉ các dân ngoại ; loại trừ những kẻ tội lỗi, phường khố rách áo ôm, xua đuổi những kẻ tiếp tay cho đế quốc... Nhưng họ đă thất vọng.
Lẽ ra Ngài cũng phải được xếp trong hàng ngũ các tiến sĩ luật, một Rabbi có thế lực, một người đạo đức trổi vượt trên các bậc Tiến sĩ, Biệt phái và Tư tế... nhưng họ đă không t́m thấy điều đó ở nơi Ngài.
"Và họ vấp ngă v́ Người".
Người con thứ về làng...
Dân làng ́ sèo về một gia đ́nh có thằng con trai thứ bỏ nhà đi bụi đời. Một đứa con vô phúc, một gia đ́nh bất hạnh.
Sau khi đă phung phí vung vít tiền bạc vào những nhà hàng đèn mờ khách sạn năm sao, những cuộc ăn chơi trác táng thâu đêm suốt ngày... Xe đua phân khối lớn, điện thoại cầm tay, áo quần à la mốt cực kỳ kinh dị. Hôm nay vác cái thân tàn ma dại trở về làng.
Không một ai nhận ra anh, trừ vài đứa con nít vừa theo vừa giễu cợt một quái vật trong phim kinh dị. Đầu tóc bết dính lại như bện dây thừng, râu ria tua tủa, cám bă phân heo ghét bẩn bám hàng tầng, áo quần lôi thôi lếch thếch chua lè, thất tha thất thểu bước thấp bước cao không c̣n nh́n ra h́nh tượng con người. Vâng, không một ai nhận ra anh trừ một người duy nhất, đó là cha anh. Từ đằng ra, c̣n là một bóng mờ, ông đă chậy tới ôm chầm lấy anh, hôn lấy hôn để, đón anh về nhà. Tắm rửa, mặc áo đẹp, xỏ nhẫn, xỏ dép... và bắt bê đă vỗ béo mở tiệc khao dân làng. Ông bố ơi ! ông có điên không ?
Vâng, tôi về làng, Đức Giêsu về làng, người con thứ về làng, bạn có đọc thấy được từng tâm trạng của mỗi người về làng này không ? Bạn có nhận định ǵ về dân làng này ? Và bạn muốn về làng theo kiểu nào ? Hôm nay ngày kỷ niệm 21/12, tôi xin giới thiệu kiểu của... tôi là nhất đấy !!!