Text Box:

 
 

 Mong Manh

 

Cùng Về...Làng

 

 

Ngày 21- 21 hàng năm kính nhớ

 

 

Họa Hậu Về Trường

(Làng Cười số 7) từ 17/11 đến23/11/2004

 

“Từ khi họa hậu Việt Nam đăng quang, kư túc xá của Phân viện báo chí và Tuyên truyền xôi động hẳn lên. Moi con mắt đều dồn vào khu nhà A2 nơi có pḥng ở của Họa hậu Việt nam 2004 : Nguyễn Thị Huyền, cô sinh viên năm thứ nhất khọa báo chí. Ai cũng mong muốn có dịp  được ngắm dung nhan đời thường của họa hậu. Các pḥng trong kư túc xá có khách đến thăm nhiều hơn trước một cách khác thường. Họ đến để chơi với bạn th́ ít mà muc đích muốn thấy tận mắt họa hậu Việt Nam th́ nhiều.

Buổi đầu tiên Huyền đến giảng đường, các hành lang đều chật kín người… đi đến đâu Huyền cũng được các bạn sinh viên theo dơi từng bước chân, từng lời ăn tiếng nói… Chụp hết cụốn phim này đến cụốn phim khác. Ai may mắn có ảnh Huyền trong tay th́ khọái lắm, đến lớp là khọe luôn. Đi đến đâu, nói chuyện ǵ cũng đều nhắc đến họa hậu.

* Họa hậu uống nước, căng tin quá tải… lượng khách tới căng tin như đi hội, phải kê thêm nhiều bàn ghế mà vẫn trong t́nh trạng quá tải. Có người hănh diện đi khọe với bạn bè rằng ta được ngồi cùng căng tin uống nước và ngắm họa hậu .

* Thấy người sang bắt quàng… cùng lớp. Ai cũng nhận ḿnh là sinh viên báo chí, khi được hỏi. Nào là học cùng lớp, nào là cùng khọa, thậm chí ngồi cùng bàn với họa hậu Việt Nam chọ oai !

* Họa hậu cũng ăn quà trong lớp… và ngủ gật trong lớp như sinh viên… b́nh thường. 

 

"Cụ" về quê…

Những ngày tháng vào dịp cụối năm, nơi này nơi nọ cũng rộ lên những thánh lễ trao tác vụ linh mục của Giáo phận này giáo phận nọ. Tiếp nối sàn sàn là đến những nhà thờ quê, nhà thờ giúp xứ, nhà thờ dân làng, nhà thờ cha bố… dâng thánh lễ Tạ ơn. Người thân, người quen, bạn bè thân hữu, đồng hương đồng khói… chay ngược chay xuôi để lễ chỗ này tiệc chỗ kia…

Các cụ "họa hậu" tiến chức cũng trở nên rất ư "trầm trọng". Mỗi lần xuất hiện, nhất cử nhất động đều có người ḍm ngó c̣n hơn là họa hậu Nguyễn thị Huyền về trường cơ đấy! Máy quay phim quét lia chia, máy chụp h́nh chớp lia lịa. Ai cũng muốn có cái h́nh đứng bên cạnh "cha mới tân linh mục "! hơi hướm cái đạo đức thánh thiện thơm phức của cha mới…

Vâng, em cứ vui vẻ b́nh an thanh thản trong những ngày hân họan lễ rồi lạc này. Cứ để cho những tấm ḷng quư mến em được bộc lộ ra cho hết t́nh hết nghĩa. Cứ lễ rồi tiệc, cứ rước xách lễ nghi đ́nh đám, cứ trống kèn thổi rân ran, cứ cờ quat giăng mắc xanh đỏ rực rỡ, cứ chúc tụng ngợi khen… v́ việc này chẳng có tội vạ ǵ nhưng những phút giây như thế th́ em cũng hăy chuẩn bị chọ ḿnh những tháng ngày sắp tới, những thời gian của đời thường và rồi em cũng phải trở về với chính con người thật của em. Một nếp sống b́nh thường, đầu đội trời chân đạp đất, có khi c̣n cảm thấy buồn tẻ đều đặn nhat nhẽo nữa đấy !!!

Sau những ngày lễ lạc đó, em đừng buồn bă tiếc nuối, đừng để hụt hẫng chơi vơi, nhất là đừng dừng lai nơi ḿnh, đừng hănh diện v́ những ǵ ḿnh được, những ǵ ḿnh thành công. Một số nhân vật như bóng đá, người mẫu, ca sĩ…. nổi cộm hôm nay lại mắc vào thứ bệnh gọi là bệnh ngôi sao, bệnh sĩ, bệnh thời đại. Họ đă tự măn về tài năng, về thành công, về thành danh để rồi bất chấp tất cả và đưa đến chỗ mọi người cũng bất cần họ luôn.

Đức Giêsu trong đời thường, vẫn được mời đi dự tiệc, ḷng chân thật thanh thản là cứ họà ḿnh vào nếp sống thường ngày của mọi người. Trong mỗi bữa tiệc, không phải chỉ có ăn, uống nhưng c̣n có những vấn đề. Chuyện tiệc cưới Cana, chuyện ăn không rửa tay, chuyện chỗ ngồi cao ngồi thấp, chuyện đồng bàn với quân thu thế và phường tội lỗi, bữa Tiệc ly… để thấy trong những bữa tiệc ấy đều là lời loan báo Tin Mừng và việc bạn ơn cứu độ, chứ không phải là chuyện hả hê phủ phê no say. Những người nhậu nhọẹt thường kháo láo với nhau là anh có ḷng tôi có bụng, anh được vinh dự c̣n tôi được no nê, hai bên đều có lợi, hai bên làm vui thỏa ḷng nhau. Hầu như mới chỉ dừng lại trong sư thọả măn nơi con người t́nh cảm tự nhiên thôi mà chưa đến chỗ : Ôi yến tiệc Ḿnh và Máu Thánh Chúa Kitô thành lương thực nuôi ta, tiệc nhắc nhờ Người đă chịu khổ h́nh…

 

Đức Giêsu về làng…

Họ cũng ra đầu ngơ nhưng chẳng phải để đón tiếp mà là ṭ ṃ để xem v́ nghe nhiều nơi đồn đăi về anh chàng Giêsu cùng trong làng quê nhà ḿnh lại làm được nhiều chuyện lạ hay họ đến thế ! Họ biết nguồn gốc, biết lư lịch ngang dọc của Ngài nên họ chẳng hiểu nổi tại sao Ngài làm được những chuyện hay ho la kỳ như thế ! Rồi Ngài cũng đành bó tay nơi những người cùng quê hương v́ họ không tin. Chẳng có tiến chức, chẳng có đậu đạt bằng cấp, chẳng phải ông kia bà nọ nên cũng chẳng "mở lễ" to hay đăi tiệc linh đ́nh. Do đó mà có về làng th́ cũng chẳng có ǵ là quan trọng … đối với dân làng th́ Ngài chỉ có tiếng mà không có miếng.

Ngài có chủ sư các lễ nghi th́ chỉ âm thầm kín đáo mà chẳng ai hiểu nổi, chẳng ai chuẩn bị bởi v́ nó diễn tiến ngay trong đời thường, là những ǵ đang có chứ không phải là sắp sẵn cách tươm tất rồi sau đó thời gian làm loăng, phai nhạt và tan mất.

Ngài chủ tọa nghi thức khấn hứa hay cam kết diễn ra ngay bên bờ biển, ở giữa giời, đầy nắng, gió, nóng, sóng biển và cát bụi. Này Simon Phêrô ! anh có yêu mến Thầy không ? Ngài hỏi tới ba lần đến nỗi làm Phêrô nghĩ ngơi. Lần thứ ba ông trả lời là Thầy biết rơ moi sự tức là ông cũng đă biết rơ con người ông rồi (nóng nẩy, nhanh đoảng, háo thắng…) nên ông mới nghĩ và mới nói được Thầy biết rơ ông. Đấy nghi thức chỉ có thế ! Thật đơn giản và chắc nịch, chẳng màu mè họa lá cành, chẳng tiệc tùng cho ra lễ (lễ mà không có lạc th́ buồn lắm). Hăy chăn dắt chiên của Thầy. Ngay lúc đó, Thầy có trao cho con chiên nào đâu ! Ông Simon Phêrô cũng chẳng biết chiên gầy c̣m hay béo mập, chiên lành sạch hay ghẻ lỡ hắc lào xà mâu, chiên dễ thương hay chiên dữ tợn ba trợn… Chỉ cần cam kết yêu mền Thầy hay đúng hơn được Thầy yêu thương là đủ rồi, c̣n các chiên bố chiên mẹ chiên con th́ Ngài sẽ ban cho sau. Tiên vàn hăy t́m kiếm Nước Thiên Chúa c̣n các thứ khác Người sẽ bạn thêm cho.

Lập Bí tích Thánh Thể và Bí tích Truyền chức ngay trong bữa ăn, nồi niêu xoong chảo bát đĩa ly cốc… ngả nghiêng. Chẳng  có nghi thức rườm rà và cũng chẳng có h́nh thức màu mè. Sau khi no say, Thày tṛ kéo nhau vào Vườn Cây Dầu. Gặp được gió mát trăng thanh các tṛ lăn ra ngủ ngon lành, để Thày đến đánh thức ba lần mà các tṛ vẫn cứ ngủ kh́ v́ mi mắt nặng trĩu. Đến khi Thày bị bắt, các tṛ mới giật ḿnh tỉnh dậy và t́nh thế đă không cứu văn được nữa. Bó tay !!!

Đến đây có người đọc thắc mắc là cái ông này viết ǵ luộm thuộm khó hiểu quá ! Xin thú nhận là đọc được bài báo "họa hậu về trường" nên cũng muốn viết cho các cụ tiến chức năm nay, cái ngày goi là "đăng quang" ấy nó cũng giông giống như họa hậu về… làng nhưng không chỉ dừng ở đó mà c̣n cần sống với sự Hiện Diện của đời thường trong mọi biến cố, mọi lễ nghi như Thày Giêsu đă sống đó !

Và lại cũng muốn viết cho cả chính ḿnh nữa. Cái ngày 21 cứ chập chờn vào tháng 12 mỗi năm. Viết để nhắc nhở chính ḿnh chứ không phải để nhắc nhở “người ta”, rồi cứ ngồi đó mà ŕnh chờ rinh quà về pḥng à nghe.