Vẫn là “cái thuở ban đầu ấy” !
Tu viện Mân Côi G̣ Vấp 21/12/2001
Nhân ngày kỷ niệm 10 năm linh mục. Mặc dù vướng víu bận bịu những chuyện hằng ngày và những chương tŕnh tổ chức sắp tới nhưng vẫn cố gắng thu xếp ra đi vào nơi vắng vẻ cô tịch để ḿnh gặp lại ḿnh.
Tâm trạng ra đi, và nỗi ḷng trên đường đi th́ ôi sao mà nặng nề, mệt mỏi, ưu phiền. Vào những giờ cầu nguyện th́ xa vắng mênh mông không điểm dừng. Cũng lại như ngày tĩnh tâm năm trước, chợt nhớ ra ḿnh là linh mục, được ân ban diễm phúc đem Chúa Giêsu Thánh Thể ra đặt trước mặt, để rồi từ giây phút đó cơi ḷng ấm lại, mọi chuyện ngổn ngang được ổn định lại, lửa bỏng cháy rực nỗi đam mê được lắng xuống... Lần tĩnh tâm này khẳng định lại một lần nữa, những giờ cầu nguyện luôn cần có sự HIỆN DIỆN (Chúa Giêsu Thánh Thể) ở trước mặt th́ mới được lấp đầy, được ổn định, được lắng xuống... Có sự HIỆN DIỆN như thế để luôn nhắc nhở ḿnh đừng sốt ruột dẹp bỏ những chuyện hằm bà lằng đang diễn xuất trong tâm trí, trong ḷng dạ bởi việc làm cho tôi t́m lại điểm tựa nền tảng gốc rễ tức là sự phẳng lặng trong tâm hồn th́ chính là sự HIỆN DIỆN chứ không phải là tự tôi cố gắng hay ai khác. Do đó việc kiên tŕ là quan trọng hơn cả.
Cái thuở ban đầu xa xưa ấy, chính sự HIỆN DIỆN làm cho tôi thay đổi cuộc đời, cũng chính từ đó giúp tôi khám phá và t́m thấy một ơn gọi. Và cho đến hôm nay, trong năm tháng đă qua, tôi đă t́m thấy và gặp gỡ được nhiều tâm hồn cùng đồng cảm với tôi sống sự HIỆN DIỆN này. Đó là một ân điển Chúa đă ban cho tôi và những tâm hồn tôi đă gặp gỡ. Phần tôi đáp lại là ḷng kiên nhẫn và phải luôn tái khẳng định lại ân điển này.
Cũng tại điểm này, tức là đi t́m nơi cô tịch để sống sự HIỆN DIỆN, không có nghĩa là trốn chạy cuộc đời, xa lánh thế gian, sống cái thiêng liêng trong ảo tưởng, và có người vẫn cho đây là cái cám dỗ và đầu têu cho những kẻ mê muội để sống cái đạo đức hoang tưởng xa tránh thực tại. Nhưng nếu giả thử cứ sống cái “đạo đức kinh khiếp” như thế th́ chắc hẳn cuộc sống của tôi hơn 10 năm qua đă trở nên èo uột non nớt như loài cỏ mọc trong bóng dâm. Nhưng đó chỉ là điểm dừng để múc lấy nguồn lực cho cuộc sống hằng ngày đời thường với những biến cố, ḍng chảy. Nh́n vào cuộc sống của Đức Kitô, Ngài cũng đă đưa các ông tông đồ lên núi, và trên đó diễn biến như thế nào th́ Tin Mừng Nhất Lăm đă tả thật rơ ràng. Cuối cùng Đức Giêsu cũng đă đưa các ông xuống núi mặc dù Phêrô tha thiết nài xin làm lều cho Thầy... v́ ở đây th́ “đă” lắm !
Hôm nay 21/12/2001, nghĩ lại những dự định trước đây nhưng v́ quá ư là bận rộn nên không thể thực hiện như ư muốn. Ư muốn đó là muốn có một cái ǵ để nhắc nhở, để ghi nhớ, để đánh dấu, để kỳ niệm ngày này. Tập mong manh 8 ; Tập thu gom những bài viết ngày 21/12 hàng năm ; Một cuốn băng nhạc Cũng Một Kiếp Người, nhưng tất cả đều đă qua rồi cái ngày 21 đó. Không buồn cũng không tiếc nuối bởi việc chính đă thực hiện được rồi. Đó là sống tâm t́nh với Chúa Giêsu Thánh Thể hai ngày hai đêm tại Đan viện Phước Lư ; tĩnh tâm một ḿnh trên tầng lầu, nơi mà chú coi pḥng khách bước lên cho là hoang vu mênh mông xa xôi vắng lặng quá !
“Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi,
hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn” (Tv 61)
Mười năm nh́n lại.
Giảng : Vẫn là chuyện khó khăn khi phải đứng trước tập thể đủ mọi thành phần mà không biết họ thích ǵ muốn ǵ hoặc đứng trước một cộng đoàn háo hức chờ đợi những ư tưởng những kiến thức mới, những tâm t́nh hay ho, những chuyện vui để cười...
Tại sao có những vị mà ngay cả ông thầy c̣n đang ở giai đoạn học hành thế mà lời giảng thật chững chạc, chắc nịch, văn vẻ gọn gàng đâu ra đấy, ư tưởng xếp đặt trước sau lần lượt rơ ràng, chất giọng ấm và truyền cảm... C̣n tôi í a, chẳng khiêm nhường đâu. Ôi thôi ! ḷng dạ nhấp nha nhấp nhổm, đầu óc th́ lôi thôi luộm thuộm, giọng nói th́ như tắc nghẽn... Một là trống trơn chẳng có ǵ để nói ; hai là nhiều thứ, nhiều tâm t́nh, nhiều ư quá và cuối cùng chẳng biết nói ǵ ; ba là khớp quá (không tự tin được) không c̣n làm chủ được ḿnh để rồi nói mà không biết ḿnh nói ǵ nữa. Có khi đă nắm phần cốt lơi nền tảng rồi đó nhưng để dàn ra thành bài, tŕnh bày cho khéo để người nghe tiếp thu từ từ rơ dần ra th́ lại chỉ nói được phần cốt lơi rồi cứ nhai đi nhắc lại dai nhách như rẻ rách. Lâu lâu có những tâm t́nh đắc ư, mới khám phá ra nhưng khi mang ra giảng th́ lại chẳng tự tin vào những tâm t́nh ấy, sợ rằng non nớt, quê mùa, tṛ cười, cù lần... sai thần học, không có triết lư, thiếu nhân bản, ư tưởng không hay, quá cao siêu chẳng ai hiểu ǵ !
Thế đấy ! Ḍng giảng mà lại “khổ” v́ giảng. Giảng ở đây hiểu là đứng trên ṭa cao, trên bục đứng, vung tay múa chân, hớp hồn mọi người... C̣n nếu hiểu giảng như những tâm t́nh chia sẻ ṿng tṛn chung quanh, bầu khí ấm cúng, số người vừa phải, cùng với những nỗi ḷng khao khát t́m Chúa th́... cỡ nào cũng chơi. Có khi c̣n trao đổi, đối thoại, trả lời thắc mắc, chia sẻ những kinh nghiệm... cỡ nào cũng không ngán. Nỗi ḷng xưa nay vẫn là mong ước tha thiết để mỗi tâm hồn t́m kiếm Chúa, nhận ra Chúa, gặp gỡ được Chúa mới là hạnh phúc thật. Như hai môn đệ trên đường Em-mau “Mắt họ liền mở ra.. .ḷng chúng ta đă chẳng bừng cháy lên sao ?” (Lc 24,31-32)
Giải tội : Mỗi lần giải tội th́ không vui lắm. Trước đây c̣n hay cáu và gắt với những hối nhân nữa. Sau này hay tự nhủ : giải tội để đền tội lỗi của ḿnh nên nhiều lần Chúa đă cho đền tội thật đích đáng. Không vui v́ tư thế ngồi g̣ bó nên bứt rứt khó chịu ; tập trung và chú ư lắng nghe nên mau mệt... Ngoài ra đôi khi có cảm tưởng hối nhân xưng cho xong, cho mau, vội vàng, giữ đủ phép tắc... nhất là kể lể dài ḍng những tội lỗi đau khổ bị nó giam hăm bị nó đè bẹp mà không nhận biết ơn cứu độ, t́nh thương yêu nhưng-không của Chúa. Không vui v́ trong tư thế ngồi và quỳ như thế chẳng có tâm t́nh ǵ và cũng chẳng giúp được ǵ, lại thêm lương tâm day dứt không muốn làm cho xong. Do đó mà không phấn khởi ǵ cho lắm khi phải ngồi ṭa. Ngày trước đây, khi c̣n ở Đền, mỗi lần giải tội, nh́n thấy dàn hàng ba hàng tư, dài như “các toa xe lửa”, ôi sao thật là ngán ngẩm, thở dài và trong tâm trạng không vui như thế th́ dễ trở thành phản chứng những lời giảng, những tâm t́nh chia sẻ Tin Mừng. Hối nhân th́ vội vàng chen lấn nhau, linh mục th́ bị cám dỗ là làm cho xong, cho mau, cho qua để rồi mạnh ai đường người ấy đi. Hẹn gặp lại vào mùa Chay, mùa Vọng năm tới... gồng ḿnh giữ sáu điều răn Hội Thánh, thứ ba : Xưng tội trong một năm ít là một lần. Thế là tốt rồi, là yên tâm rồi, là chết lên thiên đàng thẳng...
Pascal : “Con tim có những lư lẽ của nó mà lư trí không hiểu thấu được”
Xin đặt hết hy vọng vào 10 năm sau sẽ khá hơn chăng ! ?
Khởi đầu 10 năm sau...
Ngàt 21 tháng 12 năm 2011. Được những ǵ và mất những ǵ ? Thành công lớn hay thất bại cả thể ? Lên thật cao hay nhào xuống vực thẳm ? Thiên thần hay quỷ dữ ? C̣n sống nguyên hay đă chết rồi ?... Nhưng thật ra đặt những câu hỏi để làm ǵ cơ chứ ? 10 năm trước có căn cứ, có thẩm định theo kiểu cân đo đong đếm đâu nào ? Làm ǵ có cuốn sổ để ghi công, chép thành tích ?
Và rồi cuối cùng vẫn là con người b́nh thường, tay trắng, thanh thản... mỗi giây phút cuộc đời, sống HIỆN DIỆN ngày nào xào ngày ấy. Thức tỉnh sống giây phút hiện tại “con chỉ có hôm nay” mà không mơ màng hồi hộp chờ đợi một tương lai sáng lạn, huy hoàng hay khá hơn.
Một ngày hay một đời
dù có bao nhiêu, cũng chỉ là một t́nh yêu.