Mong Manh

 

 

 

 

 

Khao khát

 

 

 

          Chúng ta, ai cũng đă lănh nhận Bí tích Rửa tội, đă trở thành con cái Chúa, ngành nho đă được tháp vào thân nho và đă được hội nhập chung trong một Giáo Hội. Bí Tích Thánh Tẩy mỗi người lănh một lần là đầy đủ rồi, đă là thành toàn rồi nhưng nó c̣n kéo dài trong cuộc sống mỗi người nên nó như một khởi điểm để từ đó cần được dưỡng nuôi và tăng triển mỗi ngày như cây non cần được lớn lên, đâm rễ sâu, trổ cành lá chồi non xanh tươi, hoa nở và trái chín xum xuê..."Nó ví như cây trồng bên nước, và đâm rễ bên cạnh suối trong ; nó sẽ không sợ nắng hè đến ; lá của nó sẽ xanh tươi ; vào năm hạn hán, nó cũng chẳng e sợ, nó sẽ không bao giờ ngưng ra trái (Yer 17,7-8).

          Ngay từ ban đầu Thiên Chúa đă gieo nỗi khát vọng khôn nguôi vào tận đáy sâu tâm hồn, vào vực thẳm trái tim mỗi người :

          - "Hai tay cầu Chúa giơ lên

          Hồn con khát Chúa như miền đất khô"

          - "Lậy Thầy nhân lành, tôi phải làm ǵ để được sống đời   đời"

          - Một cơi day dứt dày ṿ

          một trái tim thao thức khôn nguôi

          một tâm tư luôn luôn khát vọng

          Ngài ở đâu tôi kiếm t́m Ngài.

          Từ đó con người lo đi t́m kiếm để lấp đầy hố sâu thăm thẳm nơi cơi ḷng họ. Họ hung hăng t́m kiếm như những cơn đói cồn cào ruột gan,  như những cơn khát lửa bỏng cháy cổ.

          Dựa theo tác giả Michel Qouist trong cuốn "nói chuyện t́nh yêu cho em đi" chúng ta cùng chia sẻ với nhau về cái đói, về cái khát :

          "Tinh thần tôi đói. Để nuôi dưỡng nó tôi vơ vét lung tung những tư tưởng vương văi trong sách vở, h́nh ảnh và lời nói trên môi miệng người ta, nhưng cái đầu tôi vẫn như một tổ ong rào rào mà chả có chút mật".

                   "Tôi khát quá !

          Khát nhất là trái tim tôi, ở đó trong đáy tim, trong tận thâm sâu của trái tim, xa hẳn hơn cả thể xác và máu huyết, măi tận miền hậu phương huyền diệu mà tôi đang lo sợ run rẩy ước lượng chiều kích vô tận, khi đo lường sự vô biên của cơn khát tôi đang chịu.

          Ôi ! cơn khát cháy bỏng đang thiêu rụi trọn con người, như một ngọn lửa quay cuồng, trong vực thẳm không đáy".

                                     

                                  *         *       *

          Thế mà tôi vẫn sống đây, nhưng làm sao tiếp tục sống nếu không biết sống để làm ǵ (làm được một số công việc chưa hẳn là đă biết sống) và làm sao nuôi dưỡng được sự sống ?

          Người cha người mẹ vẫn biết cho tôi ăn uống, may mặc quần áo, sắm sửa đồ dùng, thế nhưng tất cả các thứ đó vẫn chưa đủ mà tận đáy sâu tâm hồn c̣n cảm thấy thiêu thiếu một cái ǵ đó, không diễn tả ra được. Cha mẹ chỉ biết cho những ǵ mà cha mẹ cũng đă nhận được từ nơi ông bà, c̣n cái ǵ thiêu thiếu đó cũng không giải đáp được trong sự hiểu biết của ḿnh. Các ngài chỉ nói là cha mẹ đă làm xong bổn phận, cha mẹ đă "cho con" sự sống như ông bà đă cho cha mẹ. Vâng, các ngài là những người tốt bụng và các ngài c̣n trao cho tôi thêm cả một mớ luân lư nữa, một mớ bảng chỉ dẫn, một số cách thức xử dụng... nhiều lần tôi thấy nó có vẻ cổ lỗ sỹ quá, những lời chú giải mờ mịt quá nên tôi cứ ráng nuốt mà không trôi nổi. V́ thế có lúc tôi cũng đánh liều mà hỏi là tại sao phải làm điều này và phải tránh điều kia ? Cha mẹ tôi trả lời : v́ thế là tốt, hay v́ thế là xấu. Nhưng tôi vẫn không bằng ḷng tại sao thế là tốt và thế lại là xấu. Cả cha mẹ tôi cũng chẳng biết, khi tôi ĺ lợm hỏi thêm, các vị gắt lên : tại v́ như thế đó, hoặc các cố đạo nói thế đó hoặc lănh vài cú bợp tai v́ hỏi vớ vẩn (bị tát tai v́ cái đó tốt không chịu làm, tát tai v́ cái đó xấu sao cứ làm, mà chẳng hiểu sao lại xấu, sao lại tốt)

          Rồi khi lớn lên, tôi đă thấy những người chung quanh tôi, cha mẹ tôi, các đấng các bậc không phải lúc nào các vị cũng sống theo lời các vị nói (cũng ngủ gật, cũng căi nhau). C̣n đối với các bạn bè tôi, có nhiều đứa cười chê tôi, chúng nó tuyên bố là bảng chỉ dẫn "cách thức xử dụng" của tôi đă lỗi thời từ lâu, lâu lắm rồi, không c̣n hợp thời nữa. Chúng nó chẳng biết có thứ nào khác thay thế cả và chúng cho rằng dù có th́ cũng vô ích thôi v́ nào đă ai sống được những lư tưởng đó, và nếu có thắc mắc th́ chẳng bao giờ có lời giải đáp cho thỏa đáng được. Điều quan trọn là cứ sống đi-chúng nói-bởi v́, nay đă đến lúc rồi chẳng c̣n điều ǵ bị cấm kị nữa, v́ người ta được đi trên thảm cỏ xanh và tha hồ mà hái hoa tại các công viên. "Cứ làm tất cả điều anh thích đi, là anh sẽ sung sướng đấy". Tôi đă nghe theo chúng nó và đă hành động :

          - Yến tiệc linh đ́nh say sưa, nhậu nhoẹt phủ phê

          - Tiền bạc của cải tích lũỹ, tiện nghi dư thừa, quyền hành trong tay...

          - Cờ bạc rượu chè, hút sách...

          - Sách vở, phim ảnh, nhảy nhót...

          Tôi đă đi qua rất nhiều vườn hoa, chơi ngông nên thường đạp lên chúng, và tôi thích hái lúc nào tùy ư tôi muốn. Thế nhưng hạnh phúc thật th́ chẳng bao giờ gặp được. Đôi khi tưởng như cầm bắt được nó nhưng chỉ được vài giờ thoááng qua, giống như thứ kẹo tan mau trong miệng, háo hức của tôi một đôi chút hạnh phúc èo uột đó đă biến mất mà không làm tôi bớt đói.

          C̣n các bạn, các bạn thân yêu của tôi ơi ! Các bạn có c̣n cảm thấy trong tim ḿnh cơn cồn cào của đói khát không ? Hay là rất sớm cam chịu, chấp nhận số phận ngủ yên và như thế các bạn đă nhập đoàn với muôn ngàn "những con người đi hoang" bỏ xa Cha ḿnh và nghèo khổ v́ chính phần gia tài giầu có của ḿnh, đang tự thỏa măn với những thứ thực phẩm ăn bớt của lũ heo trong thành phố chăng ? (Lc 15,11-32)..... và ngay cả, nếu, v́ là những người con trung thành, được đặc ân may mắn, từ lâu vẫn ở trong nhà Cha, các bạn vẫn thưởng thức hương vị những bữa cơm dọn sẵn, mỗi ngày các bạn không c̣n đói khát nữa sao ?

          Lúc này đây, tôi biết rơ rồi, con người được tạo nên như với qui luật và phải chăng đó là sự cao quí nhưng cũng là nỗi khổ tâm của con người, là những cơn đói khát chẳng bao giờ thuần hóa được cả, ngay lúc con người tưởng rằng đă khống chế được chúng, th́ chúng lại vuột khỏi con người và tái xuất hiện, luôn c̣n hung hăng hơn măi. Chúng chạy trước con người và con người đuổi theo chúng đến kiệt lực mà chẳng bao giờ bắt nổi chúng ...

          Và tôi suy nghĩ : "Ai sẽ giải thoát tôi khỏi những cực h́nh của tôi đây ?".

 

                             ***                       ***

- "Ai khát hăy đến với Tôi mà uống" (Ga 7,37)

- "Đến cả đi, hỡi những ai đang khát, nước đă sẵn đây. Dầu không có tiền bạc, cứ đến mua mà dùng, đến mua rượu và sữa, không phải trả đồng nào" (Is 55,1)

- "Xin hăy đến ! Ai khát, hăy đến ! Ai muốn, hăy lĩnh lấy nước sự sống, nhưng không !" (Kh 22,17)

- "Lậy Chúa, Chúa đă tạo dựng chúng con cho Ngài, nên ḷng chúng con sẽ không yên nghỉ được, bao lâu chưa được ở với Ngài" (Th. Augustin, "Confessions" 1,1)

- Ermann Coen, Thời trai trẻ chỉ biết ăn chơi và chạy theo thế gian. Sự nhàm chán cứ đè nặng trên vai ngài. Ngày kia Ngài từ chối tất cả và xin vào tu viện. Trong buổi giảng mùa Vọng tại đền thờ Đức Bà ở Balê, Ngài nói : "Tôi đă đi khắp cả mặt đất, tôi đă yêu thế gian, tôi đă biết thế giới và tôi đă học được một điều : Không có hạnh phúc ở trên thế gian này. Nhưng tôi cũng như nhiều người khác, đă sa vào nó nơi không có. Tôi đă t́m nó ở những nơi tôi tưởng nó có : ở những nụ cười, ở những cuộc giải trí, ở những ngày lễ, ở những nơi vàng bạc, ở nơi sắc đẹp.... Ôi lậy Chúa, điều con mơ ước mọi giờ mọi ngày con đă t́m ở đâu ? Và con đă chỉ t́m được nó trong Chúa.

- "Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi

Hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn" (Tv 61)

 

- Tất cả chẳng là ǵ cả khi Đức Kitô trên Thập Giá nói vớiă nhân loại :

                              "Ta Khát"