CON NGƯỜI  TÂM LINH DI ĐỘNG

Thế giới xă hội loài người ngày nay tiến bộ văn minh vượt bực. Các hệ thống điện tử hiện đại dần dần thay thế con người làm việc. Các máy móc được gài tự động rất chính xác làm cho đầu óc “u mê tối tăm” của chúng ta đến là ngạc nhiên. Trước đây, đă lâu lắm rồi, đă là ngạc nhiên khi nghe nói ở Mỹ muốn uống cà-phê hay nước ngọt là cứ việc đút tiền vô máy th́ tự động sẽ có cái ly “ṭi ra”, ṿi tự động “tuồn” nước vô ly, khách tự động cầm lên uống nước... lă. Và cũng rất là thuận tiện, để đáp ứng nhu cầu giao tiếp, trao đổi, buôn bán... hằng ngày bất cứ giờ nào, bất cứ ở đâu nơi nào... người ta vẫn tiếp chuyện được với nhau đó là loại điện thoại di động.

Không biết đem Ơn Gọi thiêng liêng cao quư của chúng ta đem ra so sánh với máy móc tự động, với điện thoại di động có làm hạ giá, có là vô phép lắm không ?

- Tự Động

Nhiều người cứ thắc mắc, không hiểu ḿnh có ở ơn gọi này không bởi v́ thấy có vẻ lơ mơ quá ? Vâng ! đúng như thế, chúng ta ai cũng muốn nắm chắc một cái ǵ hay điều ǵ đó th́ mới an tâm. Lên xuống một cầu thang xi măng cốt sắt chắc chắn mà không có tay vịn, tay bám th́ vẫn thấy sợ hăi khiếp kinh chóng mặt, rất là tự nhiên thôi. Một ơn gọi có sẵn hiến pháp nội quy kỷ luật giờ giấc... cứ thế tuân thủ mà sống th́ rất là an tâm vững dạ. Một con đường thẳng sắp sẵn cứ việc xếp hàng mà tiến... C̣n ơn gọi này chẳng có cái ǵ cả, đến Dự Thảo Nội Quy có mấy trang mà cả năm cũng chẳng buồn mở ra đọc và cũng chẳng giới thiệu cho ai bao giờ, nằm góc tủ đến mốc ra thôi.

* Có cầu nguyện không ?

- Dạ thưa không ạ.

* Có liên đới với (anh) chị em không ?

- Dạ thưa không ạ.

Vậy th́ không c̣n lư do ǵ để tồn tại. Bởi chẳng cần ai mời lui th́ người ấy cũng tự động rút lui hoặc ngay cả Cộng Đoàn Mân Côi cũng tự động tan ră. Ơn gọi này đă được gài vào máy tự động rồi nên có những người từ cha sinh mẹ đẻ đến bây giờ chẳng gặp nhau bao giờ mà cũng chẳng biết nhau thế nào thế mà nhờ đời sống cầu nguyện rồi do Chúa xếp đặt làm sao đó, để khi vừa mới gặp nhau th́ cứ y như là đă quen nhau, đă thân nhau từ lâu lắm rồi. Đến nhà này (trung ương) như là nhà của ḿnh, không ngượng nghịu, không e dè... chỉ có điều là “người nhà” mà không biết cầu dao mở máy nước chỗ nào, híc !

Những (anh) chị em nào sống cầu nguyện và chịu thương chịu khó liên đới với (anh) chị em cách này cách khác th́ tự động sống ơn gọi chứ chẳng cần phải công bố bằng micờrô với những giọt lệ vắn dài cho mọi người nghe và chứng kiến ; chẳng cần phải xếp hàng lên xuống nhịp nhàng tiến lên lượn xuống tḥ ngón tay áp út ra để được xỏ cái nhẫn bạc vào ; chẳng cần phải hồi hộp đến xanh máu mặt để kư một chữ kư định mệnh quyết định và quyết chí cho đến khi vào ḥm xuống lỗ ; chẳng cần phải nhận những món quà to bé xanh đỏ... có thắt nơ để làm “kỷ liệm” ghi nhớ cái gọi là ngày trọng đại ấy.

Việc cầu nguyện của chúng ta không phải là nỗi đam mê cuồng tín, ảo tưởng cuồng loạn nhưng là trong “đêm tối” cuộc đời dần dần dẫn đưa ta đến miền Ánh Sáng. Một đức tin chân thật làm NỀN TẢNG cho mọi sinh hoạt, một t́nh yêu bung mở mà luôn đón nhận cả những khó khăn ngáng trở thử thách, một sự cậy trông cho dù có c̣n khó khăn đau khổ mất mát. Việc kiên tŕ cầu nguyện đưa chúng ta đến Gặp Gỡ, đưa chúng ta đến Biến Đổi (sám hối) và khi đă gặp gỡ rồi việc cầu nguyện giúp chúng ta nuôi sống sự gặp gỡ đó ; và khi đă biến đổi (sám hối) rồi th́ việc cầu nguyện giúp chúng ta tiếp tục biến đổi (sám hối) măi ; cũng như giữ vững măi niềm vui hạnh phúc hoan lạc trong Thánh Thần. CẦU NGUYỆN ( Gặp Gỡ > Biến Đổi  > Hoan Lạc trong Thánh Thần.

Sự liên đới của chúng ta không có nghĩa chúng ta co cụm riêng tư, phe phái với nhau nhưng là nâng đỡ tinh thần, là chia sẻ những kinh nghiệm sống, là cùng ḥa hợp với nhau trong cùng một Sức Sống.... làm thành đám người sống Tin Mừng giữa đời. Sống liên đới chứng thực cho chúng ta là chúng ta đă cảm nghiệm ḷng thương xót của Chúa thực sự. Sống liên đới vui tươi làm biểu lộ Nước Trời ngay từ hôm nay. Sống liên đới làm cho đời sống tâm linh được dồi dào phong phú thêm lên. Sống liên đới để tầm hiểu biết, để ṿng tay nhân ái được nhân rộng ra. Đă có mấy người sống cầu nguyện rất tốt nhưng sự đạo đức chủ quan, tư duy một ḿnh đă quen thành nếp nên chẳng buồn bận tâm, quan tâm tới người khác, do đó khó sống liên đới để h́nh thành một cộng đoàn được.

- Di Động

Những ơn gọi tu tŕ là tập trung, là quây quần để học hỏi để dễ hướng dẫn, huấn luyện, giáo dục đưa vào khuôn phép nề nếp, tuân giữ kỷ luật... có từng đợt, có từng lớp, có từng giai đoạn để khi xong là xuất... “ḷ”, ồ ! xin lỗi là ra trường. C̣n chúng ta, một Trung Ương không phải dành cho một số người sống chết với ơn gọi chễm chệ ung dung ngồi chờ mọi người phải quy hướng về đó, tập trung quyền ở đó. Các địa phương tha hồ mà loay hoay xoay sở lơ mơ không biết đâu mà ṃ, chẳng thấy hướng mà đi. Nhưng BPVCĐ là những người thấm nhuần ơn gọi, vững vàng trong lư tưởng, kinh nghiệm sâu sắc trong đời sống cầu nguyện và gắn bó t́nh liên đới (anh) chị em. Họ là những người di chuyển hoặc là ở những chốt để nơi đó được chia sẻ, nâng đỡ, củng cố, duy tŕ... nhất là đối với những người mới hay những nhóm mới toanh. Di động nói với Chúa mọi nơi mọi lúc, di động nói về Chúa mọi lúc mọi nơi. Họ biết kiến tạo bầu khí lạc quan vui tươi, nhậy bén với những sáng kiến, tháo gỡ những khó khăn...

Nhất định là đối với loài người th́ nhiều chuyện không thể nhưng đối với Chúa th́ mọi chuyện đều có thể.

- Kết.

          Trên đây là những ư kiến khơi gợi mở ra, nhưng c̣n có áp dụng thực hành được không ? được đến đâu? bao giờ được ? Tất cả tương lai vẫn đang ở phía trước. Đường lối và ơn Chúa đă mở ra nhưng chúng ta không ngồi chờ cho đến khi rơ mồn một rồi cắp tay sau lưng ung dung bước đi. Cộng tác vào ơn của Chúa và dám lao tới, lăn lộn với đời, dám mạo hiểm bung ra khai mở để rồi lúc nào đó có thể “trắng mắt ra”, nhận thấy sai bét mất rồi, nhưng chính cái sai bét đó giúp chúng ta khẳng định rơ ra đường lối của Chúa hơn mà trước đó có khi vẫn c̣n thấy mập mờ. Có khi đụng đầu vào tường sưng cục hay vấp vào đá té toét cả đầu gối mới bật lên nhận ra rơ đường lối Chúa dẫn đi theo kiểu của Chúa chứ không phải của ḿnh. Chúng ta cùng xác tín với nhau điều này là con đường thập giá Chúa vác đi để đến vinh quang Phục sinh th́ không phải trơn tru bằng phẳng như một siêu xa lộ nhiều ranh khác nhau.

Vậy th́, để là những người có quan tâm đến ơn gọi, chúng ta cùng nhau cầu nguyện và chính đời sống cầu nguyện giúp chúng ta nẩy sinh ra những sáng kiến, và chính những sáng kiến này giúp cho ơn gọi luôn luôn được sinh động mới mẻ và thích hợp với môi trường hoàn cảnh trang lứa của chúng ta.