CỘNG ĐOÀN YÊU THƯƠNG
Bởi ai ?
Ông Ga-ma-li-ên lên tiếng : ..... “v́ nếu ư định hay công việc này là do người phàm, tất sẽ bị phá hủy ; c̣n nếu quả thật là do Thiên Chúa, th́ quư vị không thể nào phá hủy được ; không khéo quư vị lại thành những kẻ chống Thiên Chúa” (Cv 5,38-39).
Vâng xin mượn lời của ông Ga-ma-li-ên trong sách Công Vụ khi Thượng Hội Đồng xét xử các Tông Đồ để chúng ta cùng nhau cũng xét xem ơn gọi của chúng ta do từ Chúa hay do từ chúng ta.
Nếu một tập thể mà chỉ nhắm tới những h́nh thức bên ngoài, thích những danh hiệu, sắp đặt một bộ luật đúng tiêu chuẩn, háo hức những nghi lễ, chạy theo những phong trào, cậy dựa vào những thế giá, lo lắng tính toán xây dựng cơ sở vật chất.... không sớm th́ muộn cũng dễ tan ră hoặc sống lây lất.
Nếu một cá nhân chỉ quy về ḿnh, cho ḿnh là đúng là nhất để mọi người phải cung phụng theo sở thích của ḿnh, mọi thành viên bao quanh ḿnh để đề cao “tôn thờ” như một thần tượng (đấng thánh). Rồi cá nhân đó lại yêu người này ghét người kia, quan tâm đến người nọ, t́nh cảm vụn vặt theo cảm tính, nóng lạnh theo thời tiết, sắp đặt con người và sự việc theo ư muốn của ḿnh... không sớm th́ muộn cũng sẽ đổ bể ră đám.
Nếu ơn gọi của chúng ta chỉ thích “quơ” cho nhiều, cho đông để phấn khởi rôm rả mà thực chất lại không có th́ một lúc nào đó mọi người chúng ta sẽ “oải” ra. Thực tế những nhóm của chúng ta mới đầu cũng ồn ào náo nhiệt đông đảo xôm tụ nhưng rồi dần dần theo thời gian mỗi nhóm chỉ c̣n con số ít đếm trên đầu ngón tay, và chúng ta cũng chẳng ngạc nhiên bởi ơn gọi nào mà chẳng có sự ra đi. Thời gian sẽ là câu trả lời cho chúng ta biết rơ ai sống ơn gọi này thật.
Mức độ niềm tin, sự cậy trông và phó thác vào Thiên Chúa của mỗi người chúng ta sẽ là câu trả lời cho chúng ta biết ơn gọi của chúng ta “là do Trời (Thiên Chúa) hay do người ta ?” (Lc 20,4)
- Không hiểu ?
Trong Tin Mừng nhiều lần Đức Giêsu nói mà dân chúng, Biệt phái, Kư Lục và cả Môn đệ, Tông đồ cũng không hiểu. Như về bánh bởi trời : “Lời này chướng tai quá ! Ai mà nghe nổi ?”... “Từ lúc đó, nhiều môn đệ rút lui” (Ga 7, 60.66). Hoặc như về mục tử và đoàn chiên : “Đức Giêsu kể cho họ nghe dụ ngôn đó. Nhưng họ không hiểu những điều Người nói với họ’ (Ga 10,6).
Chúng ta công nhận với nhau rằng chỉ có người yêu hiểu được lời nói của người yêu, và biết được ư của người ḿnh đang yêu. Ngược lại người đang yêu nói chuyện với người không yêu th́ chỉ là tṛ cười, là thú tiêu khiển cho người không yêu, cứ đọc lại hành tŕnh Cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu mà xem (khoác áo đỏ, nhổ nước bọt, giật râu, vả má, triều thiên gai nhọn, bịt mặt, cây sậy gơ đầu, quỳ xuống tâu vua...). Vâng, chúng ta sống cầu nguyện và sống liên đới với nhau bởi v́ chúng ta là những người đang yêu và nói cho đúng hơn chúng ta là những người đang được yêu. Do đó, chúng ta phần nào “hiểu” được Chúa đánh động lay tỉnh trong những giờ thinh lặng cầu nguyện hằng ngày hay trong những đoạn Lời Chúa hoặc qua các biến cố trong cuộc sống thường ngày ; nhận ra sự hiện diện của Chúa nơi Bí Tích Thánh Thể, nơi Lời Chúa, nơi tha nhân, nơi cảnh vật thiên nhiên... Với nhau cũng thế, những tâm t́nh chia sẻ cho nhau làm cho chúng ta hiểu được nhau, giúp nhau tiến bộ, sống lạc quan vui tươi, cho nhau những kinh nghiệm về đời sống tâm linh, xa nhau mà vẫn cảm thấy thật gần gũi, thật thân thương... t́nh yêu th́ vượt không gian, vượt thời gian, vượt nơi chốn khoảng cách. Tóm lại là T́nh yêu đưa chúng ta đến b́nh an hạnh phúc ở nơi Chúa và nơi nhau.
- Hoa quả ?
“Hoa quả của Thần Khí là : bác ái, hoan lạc, b́nh an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền ḥa, tiết độ” (Gal 5,22). Nếu ơn gọi chúng ta bởi Chúa, giúp chúng ta “biết” Chúa, hiểu biết nhau trong “ngôn ngữ” của t́nh yêu th́ tự nó sẽ dẫn chúng ta đến hoan lạc và b́nh an. Như Đức Maria gặp chị họ Elisabet, hai chị em đều hát lên những lời ngợi khen chúc tụng tin yêu. Chúng ta cũng thế, khi chúng ta gặp người cũ hay người mới là nói lên những điều tích cực, trong sáng, niềm vui, hạnh phúc, hoan lạc... nhưng trong thực tế thường chúng ta hay có những tâm sự ŕ rầm rỉ rả về những tiêu cực, bi quan, thất vọng... gây hoang mang cho người nghe. Người nghe th́ điều tích cực khó nhớ khó bắt nhưng tiêu cực th́ nhớ rất nhanh và rất lâu. Có người biện hộ là mang những tiêu cực ra để sửa lỗi, để tiến tới nhưng kinh nghiệm cho chúng ta thấy khi tôi sống trong một tu viện mỗi lần tĩnh tâm tháng hay nhất là tĩnh tâm năm thường có những mục kiểm điểm là đưa những khuyết điểm tội lỗi của người này hay người kia ra để bắt bẻ như một h́nh thức tra tấn rồi bảo là sửa lỗi cho nhau. Thế nhưng đây lại là lúc phạm đến đức ái nhiều nhất. Điều cần thiết là mỗi con người, mỗi tập thể sống tích cực tối đa (chịu thương chịu khó) th́ tiêu cực sẽ giảm bớt. Cũng như đừng quá nhấn mạnh về tội lỗi khi người ta chưa cảm nhận được T́nh Yêu là ǵ. Giúp người khác nhận ra ḷng thương yêu âu yếm của Chúa th́ họ sẽ biết tội là ǵ và T́nh Yêu sẽ đẩy lùi tội lỗi (không thể dùng quỷ mà trừ quỷ nhưng là nhờ đến ngón tay của Thiên Chúa). Cũng thế, khi chúng ta đă sống được niềm vui tươi b́nh an hoan lạc trong Thánh Thần rồi th́ những cái tiêu cực cũng sẽ bị đẩy lùi và cái xấu, cái tiêu cực cũng chẳng “buồn” nói ra bởi v́ những cái đó ở đâu mà chả có. Hăy cố gắng sống tích cực, niềm vui và hoan lạc bắt đầu ngay từ chính ḿnh th́ sẽ tạo được bầu khí b́nh an vui tươi trong cộng đoàn ḿnh đang sống và giảm bớt được những chuyện làm nản ḷng “chiến sĩ”.
- Bất ḥa ?
“V́ họ nói mà không làm” (Mt 23,3). Khi chúng ta đă công bố hoặc chia sẻ cho nhiều người về đời sống cầu nguyện và ḷng cảm nghiệm t́nh thương yêu âu yếm của Chúa, tại sao chúng ta có thể c̣n ganh ghét nhau, khích bác nhau, coi thường nhau, chấp nhặt nhau... Có bao giờ chúng ta, mỗi người tự chất vấn ḿnh xem những điều ḿnh nói, ḿnh chia sẻ có đúng như ḿnh sống không ? Lương tâm có áy náy khi ḿnh nói yêu thương mà thực tế trong cuộc sống chẳng yêu thương chút nào, như thế có phải lừa Chúa phỉnh bạn không ? Có bao giờ, trước mọi người, chúng ta dám nhận lỗi, biết lỗi mà bởi chưa sửa được không ? Một khi đă nhận ra ḷng thương xót của Chúa th́ tất nhiên là sống nhỏ bé khiêm nhường. Sống đức tin là đón nhận những khó khăn thua thiệt mất mát, bất đồng ư kiến và tâm t́nh phó thác khi bị lo sợ nghĩ ngợi những chuyện xấu có thể xẩy ra. Đức tin không việc làm là đức tin chết. Điểm chính yếu của người đang yêu vẫn là sống vui tươi và lạc quan.
- Kết
“Khi cầu nguyện, hăy vào pḥng đóng cửa lại và cầu nguyện cùng cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo” (Mt 6,6). Nói ǵ th́ nói và viết ǵ th́ viết, sự thinh lặng nơi kín đáo vẫn là cần thiết, giúp chúng ta trầm tĩnh hơn, nhận ra con người chúng ta rơ hơn. Những yếu đuối, bất toàn, giới hạn, luẩn quẩn, giằng co, vị kỷ... chẳng bao giờ hết được thế nhưng T́nh Yêu sẽ nâng đỡ chúng ta, giúp ta vươn cao mà không bị chết ch́m trong thân phận làm người. Cũng chính trong sự thinh lặng nơi kín đáo đó, trong thâm sâu cơi ḷng chúng ta, chúng ta nhận biết, khám phá ra được Chúa vẫn đang âm thầm kín đáo thực hiện những điều kỳ diệu nơi cộng đoàn và ở mỗi cá nhân chúng ta làm cho chúng ta kinh ngạc và hạnh phúc. Thật đúng như vậy (Amen).