T́m...
=======================================
Mỗi lần nói đến Nước Trời người ta nghĩ ngay đến ở một nơi, một chỗ, một góc nào đó trên bầu trời xa tít mênh mông. Nơi đó, đầy hoan lạc, đầy sung sướng, đầy thỏa thuê...
Nước Trời không phải là chuyện mua bán kinh doanh đổi chác “mua viên ngọc ấy”. Nước trời không phải là gian tham lừa lọc “gặp được th́ liền chôn giấu lại”. Nước Trời cũng không phải là chuyện sợ hăi kinh khiếp “chiếc lưới thả xuống”. Bài Tin Mừng muốn nói lên tâm trạng vui mừng hân hoan của người gặp kho báu, của người thương gia, của ông thuyền chài....
Nước Trời t́m kiếm ở đâu? Có phải chậy bôn ba t́m kiếm lùng sục hết chỗ này đến chỗ kia, lang thang thơ thẩn hết cửa hàng này sang cửa hàng nọ măi không mua được thứ ḿnh cần dùng? Nước Trời có phải bán hết mọi của cải đồ vật trong nhà để đi ra hè phố ra công viên ngủ nhờ ŕnh chờ ai bán th́ mua? Nước Trời có phải thơ thẩn vào các cửa hiệu bán tranh ảnh tượng chọn lấy một khuôn mẫu nào mà ḿnh ưng ư nhất về trưng trên bệ cho mọi người cùng chiêm ngưỡng sít soa? Nước Trời có phải đi dự các lễ nghi sầm uất đ́nh đám ồn ào đông đúc tấp nập tưng bừng hoa nến? Nước Trời có phải là đi vào các thư viện miệt mài t́m kiếm trong những pho sách cổ điển, hiện đại để đào bới nhiều ư tưởng thật hay, nhiều tâm t́nh cảm sốt? Nước Trời có phải gồng ḿnh lên giữ nề nếp khắt khe, ăn chay hăm ḿnh phạt xác kiêng khem đến phát bệnh ra?
Không phải thế đâu !
Nước Trời, một t́nh thương yêu âu yếm, một niềm vui hạnh phúc tuyệt vời ở ngay trong ḷng, ngay trong mạch máu con tim mỗi người. Một T́nh Yêu đi bước trước không đ̣i một điều kiện nào. Vậy th́ tại sao ta phải lo t́m kiếm? T́m kiếm Nước Trời, không phải bôn ba xa gần mà hăy ở yên tại chỗ ; không phải bán hết của cải mà hăy cứ giữ lấy ; không cần thiết phải đến những nơi ồn ào đ́nh đám, đến cửa hiệu trưng bày tranh ảnh tượng, đến thư viện mở những pho sách dâçy cộm.... T́m kiếm là nỗi ḷng khao khát khôn nguôi, là đáp lại của lời mời gọi, là sự chọn lựa khôn ngoan. Khao khát để được gặp gỡ, khao khát để được sống tương quan, khao khát để khám phá ra một t́nh thương yêu âu yếm đă có sẵn, khao khát để xác tín được một hạnh phúc niềm vui có một không hai.
Ai đă cảm nghiệm được “ân ban” sống với Chúa mọi nơi mọi lúc, sự kết hiệp sâu xa mật thiết với Chúa trong từng hơi thở th́ người đó đă cảm nếm phần nào Nước Trời ngay từ hôm nay, sự sống đời đời bắt đầu từ lúc này (“Và cho chúng con được nếm trước những ân huệ Cha sẽ ban cho chúng con ở đời sau” Lời tiền tụng các thánh Trinh Nữ và các thánh Tu Sĩ). Trong Thánh Lễ mỗi ngày, mỗi người được đụng chạm tới Đấng giới thiệu Nước Trời và như thế cũng là được đụng chạm tới Nước Trời hằng ngày. Thế nhưng mỗi người có cảm nhận được niềm vui hạnh phúc Nước Trời như trong dụ ngôn Tin Mừng (vị thương gia, người cày ruộng, ông thuyền chài) không ? Hay vẫn c̣n mơ mộng niềm vui hạnh phúc ở một cơi xa xăm nào đó? Ở ngoài tầm tay?
Vị thương gia t́m được viên ngọc quư, người cầy ruộng gặp được kho báu... lúc đó họ bán hết tất cả những ǵ ḿnh có. Và cũng như thế, nếu chúng ta cảm nếm được Nước Trời, một t́nh thương yêu âu yếm, niềm vui hạnh phúc vỡ bờ... lúc này mới nói đến được sự từ bỏ của cải danh vọng địa vị với những ham hố trần gian. Bởi bao lâu con người chưa cảm nếm th́ họ c̣n đi t́m những niềm vui hạnh phúc nho nhỏ trần gian cung cấp cho...
Đức Kitô xuất hiện, Người giới thiệu Nước Trời với một Thân Thể bầm dập đẫm máu và chết tủi nhục, thế th́ có ǵ hấp dẫn đâu ? Vâng, đến với Thập Giá để sống Nước Trời, bởi nơi dáng vẻ h́nh hài bên ngoài thô ráp sần sùi đó th́ bên trong vẫn ẩn chứa sự dịu ngọt nồng nàn, sức sống mănh liệt. Cuộc sống của người khao khát Nước Trời không thể tránh những thử thách sóng gió chao đảo chênh vênh nhưng nếu cứ biết kiên tŕ trung thành bám chắc vào T́nh Yêu th́ người đó vẫn luôn đứng vững trong mọi t́nh huống.
Nước Trời, trong đó Thiên Chúa và những người con thân cận luôn luôn ở ngă ba, ngă tư đường để kêu gào cách thống thiết sự sám hối, hoán cải, quay trở về... bao lâu c̣n có thể. Hôm nay lúc này ở đây thời gian cơ hội c̣n cho phép, đừng chần chừ, ái ngại, so đo tính mà hăy liều lĩnh vùng dậy tung áo choàng đứng thẳng và bước đi. Đi ra khỏi những ảo tưởng, những vỏ ốc chặt hẹp, những thói quen máy móc buồn tẻ để đi vào một cuộc mạo hiểm phiêu lưu ngh́n trùng và như thế để biết thế nào là phó thác, gắn chặt.
Lời tâm sự : Con Thiên Chúa đă hy sinh tất cả v́ loài người chúng ta (2 Cor 8,9 ; Pl 2,6-11). Có thể nói được rằng trần gian hay mỗi người chúng ta là viên ngọc quư, Đức Giêsu cất công đi t́m. Thế nhưng, thưa các bạn, tôi vẫn cứ tránh né ẩn nấp, nhơng nhẽo làm eo (v́ c̣n mải mê trần thế) không chịu chừa cái mặt... mít ra cho Người gặp. Cứ để cho Người đào bới đẫm mồ hôi mướt máu ; cứ để Người bôn ba ngược xuôi ṃn mỏi, thân xác bải hoải, tay chân rời ră ; cứ để người thả lưới cực nhọc dầm sương thâu đêm, dăi nắng cả ngày... và như thế niềm vui mừng nơi Người không có, Nước Trời vẫn ch́m lặng trong đăm chiêu.
Có những lúc tôi cũng muốn nếm thử, cũng muốn nh́n coi cho biết Chúa ngọt ngào dường bao, nhưng tôi chỉ thấy quay quắt với chính ḿnh, đối diện với cơi ḷng tăm tối nặng nề của ḿnh và cuộc đời tôi như bước vào ngơ cụt, tưởng chừng như sự khao khát, ḷng cảm nếm vượt quá sức cố gắng của tôi. Tôi lại buông bỏ, chán nản...
Thế nhưng tôi có trốn chạy măi được đâu.... Cho đến lúc chẳng c̣n thấy ḿnh bám víu vào trần gian được nữa, một tiếng nói mạnh mẽ trong tôi là tôi cóc cần mọi sự. Và tôi đă lấy hết can đảm để đứng lại, diện đối diện, mở mắt thật to mà nh́n, tai vểnh lên để nghe trước Chúa Giêsu Thánh Thể.... lúc đó tôi thấy ḿnh bị nắm bắt “bởi lẽ chính tôi đă được Đức Kitô Giêsu chiếm đoạt” (Philiphê 3,12)