tìm...như thể tìm chim
Con đi tìm Chúa trong lụa là gấm vóc, trong trưng diện xa hoa mỹ lệ, trong mân cao cỗ đầy kẻ hầu người hạ. Người tìm con trong nghèo hèn đói rách tả tơi, trong bữa cơm rau chan mồ hôi nước mắt.
Con tìm Ngài trong nhà lầu xe hơi bóng láng. Ngài tìm con trong nhà tranh vách đất nghiêng nghiêng.
Con đi tìm Ngài trong vinh quang chức bậc quyền uy thống trị cha chú. Ngài tìm con trong khiêm tốn, đầy tớ khiêm nhu.
Con tìm Ngài nơi nhà thờ cao sang tráng lệ. Ngài tìm con trong nhà nguyện túp lều rách nát phơi sương bốn mùa.
Con tìm Ngài trong sách vở kho tàng kiến thức, những tư tưởng uyên bác cao siêu. Ngài tìm con trong dốt nát, đơn sơ khiêm hạ nhỏ bé.
Con tìm Ngài nơi người đạo đức trưởng giả quý phái. Ngài tìm con trong người lầm lì chai đá với trái tim khô vì thèm khát tình yêu
Con tìm Ngài trong sức mạnh phe đảng, đám đông hống hách. Ngài tìm con trong yếu đuối cô thế cô thân, thấp cổ bé miệng.
Con tìm Ngài trong lễ nghi ồn ào náo động. Ngài tìm con trong thinh lặng âm thầm lặng lẽ.
Con tìm Ngài nơi trưng bày ảnh tượng hoa nến lung linh nhang khói mịt mờ. Ngài tìm con trong đáy sâu tâm hồn tình yêu sức sống
Con tìm Ngài trong biện pháp khai trừ, trục xuất, dẹp bỏ, xua đi. Ngài tìm con ở nơi không nỡ dập tắt tim đèn còn leo lét, bẻ gẫy cây lau bị giập.
Con tìm Ngài nơi những khuôn mặt trái soan, mũi dọc dừa, mắt bồ câu, môi trái tim. Ngài tìm con trong gương mặt trái mít, mắt ghèn, mồm méo, răng mái hiên.
Con tìm Ngài nơi cô độc lẻ loi khép kín đóng khung che đậy. Ngài tìm con trong đám đông thợ thuyền công nhân nhà máy đơn sơ mộc mạc chất phác.
Con tìm Ngài trong cơ cấu cứng ngắc, luật lệ nề nếp khắt khe. Ngài tìm con trong tình yêu con cái thắm thiết nồng nàn tung bay thoáng mát.
Con tìm Ngài nơi người trẻ hào nhoáng cao hứng bốc đồng hồng hào quyến rũ. Ngài tìm con nơi ông già bà cả nhăn nheo trải dài mưa sương nắng gió cô đơn lẻ loi.
Con tìm Ngài trên con đường dễ dãi thênh thang, tự do phóng túng bừa bãi. Ngài tìm con trên con đường nhỏ hẹp dẫn đến tin yêu.
Và rồi, cứ thế...cứ thế... con hụt hơi, mòn mỏi đôi chân, rã rời thân xác, mắt mờ họng ráo khô, suy sụp tinh thần. Lậy Chúa, suốt đời con không gặp được Chúa, Chúa không gặp được con. Để Chúa và con cứ tìm nhau mãi, tìm nhau mãi....
==========*====*====*===========
Matthêu, viên thu thuế phản bội quê hương tình ruột thịt máu mủ... Và rồi lòng ông quặn đau, khi đã nhận ra, chẳng còn gì để mà hãnh diện. Ông đã gặp.
Maria Mácđala, một cô gái làng chơi khét tiếng. Suối tóc đôi môi ánh mắt... Và rồi cô đã xót xa, bởi cô đã nhận ra, chẳng còn gì để mà tự mãn. Cô đã gặp.
Nathanaen, hay Batôlômêô một người bình thường, có cái nhìn rất con người... Và rồi ông đã bằng lòng, bởi ông đã nhìn thấy, chẳng còn gì để mà coi thường khinh rẻ. Ông đã gặp.
Hai môn đệ trên đường Emmau thất vọng chán nản cụt hứng.... Và rồi lòng hai ông bừng sáng, bởi mắt hai ông đã mở ra, hai ông đã vội vã quay trở lại. Hai ông đã gặp.
Và rồi, người mù từ thuở mới sinh, ông Giakêu lùn, người phụ nữ Samari bên giếng nước.... Tất cả đã gặp.
=======*====*====*=======
Trích bài giảng của thánh Ghêgôriô Cả, giáo hoàng nói về Tin Mừng
Maria Mađalêna, sau khi đã ra mồ mà không thấy xác Thầy mình ở đấy nữa, liền tưởng là người ta đã mang Người đi rồi và chậy đi đưa tin cho các môn đệ. Các môn đệ tới, thấy như vậy và tin lời người phụ nữ đã nói. Sách Thánh đã viết về họ rằng : Vậy các môn đệ trở về nhà. Nhưng tiếp theo : Còn Maria thì đứng lại ở ngoài cửa mồ mà khóc lóc.
Trong câu chuyện này, ta phải xem tình yêu đã đốt cháy lòng người phụ nữ kia đến thế nào, bởi vì dù các môn đệ đã ra về chị vẫn không rời bỏ mồ Chúa. Chị còn muốn tìm Đấng mà người ta không thấy, chị khóc lóc mà tìm và cháy lửa yêu mến, chị càng nồng nàn ao ước Đấng mà chị tưởng là người ta đã mang đi. Chính vì vậy mà chỉ một mình chị đã thấy Người. Vì chị đã ở lại mà tìm, vì giá trị của việc lành nằm ở chỗ kiên trung, như Đấng là chân lý đã phán : Ai kiên trung đến cùng sẽ được cứu rỗi.
Thoạt tiên chị đã tìm nhưng chẳng thấy ; chị đã bền chí tìm nữa và đã thấy. Lòng chị ao ước càng chờ càng gia tăng vì gia tăng nên đã tìm gặp. Quả vậy, chờ đợi gia tăng lòng ao ước thánh thiện. Nếu vì chờ đợi mà lòng ao ước tiêu tan thì đó không phải là lòng ao ước thật. Phàm ai muốn đạt tới chân lý cũng cháy lửa yêu mến như vậy. Do đó, Đa-vít nói : Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa trời hằng sống. Bao giờ con được đến, vào bệ kiến Tôn Nhan ? và Hội Thánh cũng nói trong sách Diễm Ca rằng : Tôi đã ốm liệt vì yêu, và còn tiếp : linh hồn tôi đã ngất đi.
Này chị kia, sao chị khóc, chị tìm ai ? Hỏi vì sao khổ là để tăng thêm lòng ao ước, và để khi xưng tên người mình tìm, chị sẽ nồng nàn yêu mến người ấy hơn.
Đức Giêsu nói với chị : Maria. Sau khi gọi chị bằng danh từ chung theo phái, Người đã gọi chị bằng tên riêng, mặc dầu chị chưa nhận ra Người. Khác nào Người có ý nói : “Hãy nhận ra người đã nhận ra con, vì Ta biết con không phải một cách chung chung như bao nhiêu người khác, nhưng một cách đặc biệt”. Vậy được gọi bằng tên mình, Maria đã nhận ra Đấng làm ra mọi sự và chị đã thưa lại ngay : “Ra-bô-ni”, nghĩa là “Lậy Thầy” ; bởi vì Đấng mà chị tìm bên ngoài lại chính là Đấng ở bên trong đã dậy chị hãy đi tìm.
(Bài Đọc Giờ Kinh Sách tr. 270)
Chim ăn bể Bắc, đi tìm bể Đông
Ra vào con ngóng con trông
Chúa đâu đâu đó, tìm hoài chẳng ra
Tưởng rằng Chúa mãi ở xa
Trong con Ngài ở, vậy mà không hay.