Mong Manh

 

 

 

 

C̣n ngủ hay đă thức ?

 

          “Tin Mừng báo cho toàn dân” (Lc 2,10). Ngài đă sinh ra nơi đồng không mông quạnh, không phải trong lâu đài xa hoa lộng lẫy kín cổng cao tường, có bảo vệ canh gác nhưng là một nơi toang hoác, một nơi mà dư chỗ cho toàn dân đến viếng thăm, nhưng toàn dân ch́m đắm trong giấc ngủ mà chỉ có vài anh em chăn chiên là thức. Họ thức v́ họ “đă gặp bà Maria, ông Giuse, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ”, v́ họ “đă được mắt thấy tai nghe” (Lc 2, 16,20).

          Sau này, khởi đầu những ngày rao giảng, mấy ông môn đệ đầu tiên đă thức “Chúng tôi đă gặp Đấng Mê-si-a” (Ga 1,35-49).

          Rồi tiếp đến, mấy bác thu thuế như Mat-thêu, Gia-kêu... mấy cô gái hư hỏng, ngoại t́nh, quỷ ám như Ma-ri-a Mác-đa-la... mấy người bệnh tật như điếc mù què câm, mấy ông già, mấy bà góa nhà quê ngoại giáo... và cuối cùng là anh trộm lành, là những người thức tỉnh v́ họ đă gặp, họ đă trở nên nhỏ bé và trái tim họ có chỗ trống cho Ngài hiện diện...

          Thế nhưng mấy người thức đó có thật do tự họ đă thức chăng ? Không đâu, nhưng một người có tên là T́nh Yêu đến trần gian đánh thức, khua động nhân loại dậy nhưng loài người không ra khỏi giường được. Hĩ ôi ! toàn dân c̣n đang mê man ngủ, giấc ngủ li b́, giấc ngủ truyền kiếp, từng thời đại, từng thế hệ qua đi và cứ nối tiếp nhau mà ngủ. Đôi mắt vẫn nhắm nghiền, bởi có sức nặng đè lên như khối đá ngh́n cân, không banh mắt ra được bởi v́ :

          Sự yếu đuối mỏng ḍn đó “trẻ sơ sinh bọc tă, nằm trong máng cỏ” (Lc 2,12)

          “Ông không phải là con bác thợ sao ? Mẹ của ông không phải là bà Maria  ; anh em của ông không phải là các ông Giacôbê, Gioxép, Simon và Giuđa sao ?” (Mt 14,55)

          “Từ Na-da-rét, làm sao có cái ǵ hay được ?” (Ga 1,46)

          “Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi” (Mt 11,19)

          “Ông này trừ được quỷ chỉ là nhờ dựa thế quỷ vương Bê-en-dê-bun” (Mt 12,24)

          “Nếu mi là Con Thiên Chúa thi xuống khỏi thập giá xem nào... Hắn cứu được thiên hạ mà chẳng cứu nổi ḿnh... “ (Mt 27,39...)

          Với cả một lư lịch không ngon lành th́ đánh thức nổi ai gơ chứ ? Hay là v́ Ngài quá yêu thương, nhẹ nhàng, dịu dàng như một giọt sương rơi trên biển lặng để rồi việc đánh thức không mấy thành công ? Giá mà Ngài khua chiêng đánh trống, tiền hô hậu ủng, miệng loa mép giải th́ con người thế giới cũng sẽ bật dậy kha khá đấy ? Thật ra th́ tất cả mọi lư do nhưng lư do cuối cùng vẫn là ở nơi con người Thiên hạ ăn uống, cưới vợ lấy chồng... thiên hạ ăn uống, mua bán, trồng trọt, xây cất...” (Lc 17,27-28). “Vậy anh em phải đề pḥng, chớ để ḷng ḿnh ra nặng nề v́ chè chén say sưa, lo lắng sự đời...” (Lc 21, 34). Đấy, con người sinh ra, sống, lớn lên, cưới vợ lấy chồng, nuôi con và chết, lúc nào cũng ngủ mà không biết thức là ǵ. Họ không thấy được vẻ đẹp của vũ trụ, của con người, dù trong đó có cả mớ hổ lốn bởi họ chỉ lo ngủ, ch́m trong cơn ác mộng. Thức tỉnh không phải là chuyện dễ chịu lắm đâu, đang êm ấm trên giường mà bị lôi ra th́ dễ nổi cáu lắm v́ thế đa số chỉ muốn xoa dịu thôi, bởi việc chữa lành bắt họ phải đau đớn hơn nhiều.

          Đức Giêsu đến trần gian đánh thức nhân loại dậy nhưng loài người lại cứ muốn ngủ yên gơ, nên họ đă giết quách đi cho yên để họ tiếp tục ngủ. Nhưng Ngài đâu có tha cho, bởi hằng năm Mùa Vọng đến th́ Hiền Thê của Ngài vẫn tiếp tục khua dậy.

          Vậy tôi c̣n ngủ mê hay đă thức và nếu thức rồi th́ đă tỉnh chưa ? Đó là câu hỏi đặt ra suốt đời tôi khi mà hằng năm vẫn có Mùa Vọng.