Mong Manh

 

 

 

 

 

NIỀM VUI  TUYỆT VỜI !

      -------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

         

         

L

ời của các đấng "mamen" : Tôi không thể bỏ rượu được, tôi biết là nó xấu, và tôi biết nó sẽ đưa tôi ch́m ngập vào hũ rượu, tôi sẽ sơ gan cổ trướng và đủ mọi thứ bệnh tật, hao ṃn sức khỏe, mất lư ư chí, không c̣n luân lư, gây bao đau khổ cho người khác... và rồi sẽ ra nghĩa địa sớm. Thế nhưng anh làm được ǵ cho tôi khi anh chỉ biết khuyên bảo tôi và những điều đó th́ tôi đă biết thừa. Tôi không bỏ rượu được. Vậy anh có cái ǵ thay thế cho hũ rượu, có cái ǵ nó cũng hấp dẫn tương đương như b́nh rượu, có thứ ǵ ngang hàng bằng chai rượu không ? Tôi sẽ bỏ rượu cho mà xem....

          C̣n tôi, tôi tự hỏi ḿnh (không phải là tay bợm rượu đâu nhé) có niềm vui nào lớn hơn niềm vui uống rượu không nhỉ ? Có hạnh phúc nào lớn hơn hạnh phúc bên b́nh rượu và các món nhắm không nhỉ ?

          * Hỡi Israel hăy hoan hỷ ! Hỡi thiếu nữ Giêrusalem, hăy hân hoan và hăy nhẩy mừng hết tâm hồn ! ... Vua Israen là Chúa ở giữa ngươi..." (Sophonia 3,14)

          * Hăy nhẩy mừng và ca ngợi, v́ ở giữa ngươi, có Đấng Thánh của Israen thật cao cả. (Isaia 12,6])

          * "Anh em hăy vui luôn trong Chúa. Tôi nhắc lại một lần nữa : anh em hăy vui lên".(Philíp 4,7)

          * Tin mừng Mathêu : 11 cái Phúc thay và câu 12 anh em hăy vui mừng hớn hở.... (Mt 5)

          Lời Chúa trên đây có thật không ? hay chỉ là một thứ chọc ghẹo chơi ? Nếu thật th́ tại sao con người lại không nhận ra cái hạnh phúc nhất, niềm vui tuyệt vời cuộc đời của ḿnh ?

           Tôi xét ḿnh, tôi thấy tôi cũng có rất nhiều niềm vui, tôi vui v́ được tiền được của, sáng mắt lên khi nh́n thấy tờ đô-la thơm mùi Mỹ ; tôi hạnh phúc v́ một chút thành công ; tôi vui v́ được người này người kia ca tụng bợ đỡ.... và hằng ngày tôi vẫn thèm những niềm vui đó. Anh nghiện rượu chỉ có một niềm vui duy nhất là nốc rượu thôi. C̣n tôi th́ tôi có nhiều niềm vui hơn, thế th́ làm sao mà tôi nhận ra được Niềm Vui Tuyệt Vời trong tâm hồn chứ ? Thứ niềm vui mà không ai có thể cung cấp được, không mua bán đổi trao như trần gian được và niềm vui đó không ai có cướp mất được, không có ǵ đánh đổi được, không thể cạn kiệt được.

          Hôm nay tôi cần xét lại đến mối tương quan của tôi với Niềm Vui Tuyệt Vời đó như thế nào, đến đâu rồi ? Có thể tôi đă tự măn những công việc, những cuộc tiếp xúc với người chung quanh vui vẻ ồn ào và tôi cho thế là đủ, là ngon rồi. Có thể tôi lo lắng bặm môi trợn mắt để sửa đổi con người của ḿnh, quanh co uốn cho thẳng, gồ ghề san cho bằng, lũng sâu lấp cho đầy, g̣ cao phải bạt xuống... Có thể là tôi cứ lo yêu nhiều quá đến nỗi không nhận ra ḿnh được yêu... Tất cả những thứ đó nó chỉ là những mối bận tâm lo lắng bên ngoài, lo chữa chạy, c̣n mối tương quan bên trong tôi lại không xét đến, nên Niềm Vui Hạnh Phúc Tuyệt Vời luôn vắng mặt, và khi đă không có Niềm Vui Tuyệt Vời th́ tôi sẽ đi t́m niềm vui giả tạo, niềm vui bù đắp (vui ít là được vài trống canh) nhưng sau đó th́ tâm trạng tôi nó thế nào ? Buồn thảm, dầy ṿ hối tiếc, bầm dập trong tim, trống rỗng, bế tắc, hối hận, buồn tủi... Dù là niềm vui tốt lành, không làm thiệt hại ai (do trần thế cung cấp cho hoặc do tôi t́m kiếm được) nhưng sau đó tôi vẫn phải đối diện con người thật của chính ḿnh bởi v́ niềm vui trần thế nó không bền măi được và nếu tôi có cố t́nh bám víu vào nó th́ đóá chỉ là một cuộc trốn chậy chính tôi, để tôi mất đi tính quảng đại, t́nh yêu thương, tấm ḷng thành vị tha và không c̣n là niềm vui của người cống hiến, người phục vụ, người trao tặng nữa...

          "Tại Úc, chúng tôi nhặt ngoài phố một người nghiện rượu lâu năm bị đánh ngất xỉu, các nữ tu đưa anh ta về trung tâm gần đấy. Cung cách các chị săn sóc, băng bó cho người này là một sự mặc khải, một biểu lộ để anh ta thấy Thiên Chúa yêu ḿnh. Anh ta rời trung tâm, trở về với gia đ́nh, con cái, với công việc làm, và không bao giờ uống một giọt cồn nữa. Ngay khi anh ta lănh đồng lương đầu tiên, anh đến thăm các nữ tu và đặt số tiền đó trong tay các chị mà nói : "Tôi xin các chị hăy trở nên t́nh yêu của Thiên Chúa đối với người khác, như các chị đă làm đối với tôi" (Mẹ Têrêsa Calcutta, Ngôn sứ thời đại chúng ta).

          Chúng ta cần phải kết luận làm sao nhỉ ?

          Người có niềm vui chấỉt chứa trong ḷng th́ chẳng bao giờ mà giấu giếm, gặp ai cũng khoe (nhất là trẻ con, mà Tin Mừng lại đề cao trẻ con), cũng kể, cũng tâm sự... chẳng phân biệt già trẻ lớn bé, trai gái, béo gầy, xấu đẹp... Người nào họ có tấm ḷng tốt th́ họ lắng nghe, họ đón nhận, họ đồng cảm... với người có niềm vui đó, c̣n không th́ họ hời hợt, dửng dưng, hững hờ... Đôi lúc có người họ cười, họ bôi bác, họ khinh chê, họ xua đuổi, ngứa tai họ dượt cho chậy không kịp... lúc đó người có niền vui trở nên chướng kỳ trước mắt họ.

          Người có niềm vui sẽ kể niềm vui ḿnh nhận được bởi đâu, tâm t́nh của ḿnh ra sao, đối xử thế nào... Người có niềm vui diễn tả bộ dạng, h́nh ảnh, nét mặt, sắc thái của món quà hay nhân vật đó một cách chi tiết, tỉ mỉ mà chẳng ngượng ngùng xầu hổ khi nói ra sự thật.... điều mà ḿnh đă đón nhận được

          Vâng, đó là tính cách người rao giảng Tin Mừng khi trong ḷng họ chất chứa một Niềm Vui Tuyệt Vời rồi th́ chẳng có ǵ có thể ngăn cản họ đừng nói ra như :

          "Nơi ḷng tôi như lửa bừng bừng

Tôi hết sức nén lại, nhưng không tài nào nén được"

                                                (Giêrêmia 20,9)

          Đọc Tin Mừng của Gioan nói về Đức Giêsu chữa một người mù từ thuở mới sinh thật là sống động. Một chứng từ của anh chàng mù về sự thật, về một Niềm Vui Tuyệt Vời cho dẫu anh bị người ta trục xuất khỏi hội đường, trở thành một kẻ thừa thăi trong xă hội ; cho dù ra như cha mẹ của anh chối từ anh, anh trở thành mồ côi ; và đau thương thay, ra như Chúa cũng bỏ anh, khi mà các ông Pharisiêu ngồi trên ṭa Mô-sê phán quyết và đoạn tuyệt anh. Chẳng có ǵ có thể bịt miệng anh được, cho dù cái chết... và càng chết lại càng là một chứng từ hùng hồn hơn nữa. (Ga. 9)

          Hăy lấy Chúa làm niềm vui của bạn

          Người sẽ cho được phỉ chí toại ḷng  (Tv 36,4)

          Mẹ Maria đón nhận lời chào của Thiên sứ Gariel : "Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà".

          Vui Tuyệt Vời là vui có Chúa, niềm vui trọn hảo, niềm vui vỡ bờ, niềm vui tuôn trào.

          Xin Mẹ giúp chúng con nhận ra niềm vui Tuyệt Vời này.