“Ái khanh lòng ta hỡi!”
|
|
Lậy Chúa,
Con biết con :
Số phận mỏng manh, cuộc đời vắn vỏi (Tc Kn 9)
Con biết Chúa :
Lậy Chúa, kỳ diệu thay, trí thức siêu phàm
Quá cao vời, con chẳng sao vươn tới. (Tv 138)
Ngài làm con bừng tỉnh :
Chẳng ai còn réo tên ngươi : “Đồ bị ruồng bỏ !”
Xứ sở ngươi hết bị tiếng là : “Phận bạc duyên đơn”
Nhưng ngươi được gọi : “Ái khanh lòng ta hỡi !”
Xứ sở ngươi nức tiếng là “Duyên thắm chỉ hồng” (Tc Is 62)
Và rồi từ đó :
Con đã gây thắc mắc cho bao người,
nhưng Chúa là nơi vững chắc cho con vào trú ẩn
Miệng con chứa chan lời tán tụng Chúa,
suốt ngày con chẳng ngớt tôn vinh. (Tv 70)